Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 429: Ga trải giường lại bẩn rồi.

Trước Tiếp

Thật là kỳ lạ, lúc này còn chưa đến tám giờ. Mẹ cậu dặn đi dặn lại là phải mang đồ qua sớm, vì sợ mợ sẽ đưa bé Hân Di sang nhà ông ngoại trước.

Giờ nếu mọi người đã đi rồi, sao trong bếp vẫn còn đang hầm canh thịt cừu nhỉ?

Nấu cho ai ăn cơ chứ?

Ngay khi Mạnh Tân Hạo sải bước “một bước hai bậc” lên đến lầu…!

Hoắc Kiêu Hàn đột ngột mở cửa phòng. Bộ quân phục vốn luôn phẳng phiu, chỉnh tề giờ lại có vài nếp nhăn, cúc áo ở cổ cũng chưa cài một hạt. Anh xuất hiện trước mặt Mạnh Tân Hạo với khí thế lạnh lùng và trầm mặc.

Vành tai anh vẫn còn vương nét đỏ chưa tan, lồng ngực ẩn sau lớp quân phục khẽ phập phồng.

“Anh họ?”

Mạnh Tân Hạo vô cùng ngạc nhiên. Nhìn trạng thái này của anh họ, trông cứ như vừa bước ra từ trong chăn… à không, là vừa bước ra từ “chốn phong hoa” thì đúng hơn.

Tầm này đáng lẽ anh họ phải đang ở đơn vị rồi chứ nhỉ?

Giây tiếp theo, tầm mắt của Mạnh Tân Hạo định vượt qua vai Hoắc Kiêu Hàn để ngó vào trong phòng.

Cậu ấy chỉ kịp thấy rèm cửa trong phòng vẫn được kéo kín mít, góc chăn trên giường đang trải ra, mà lại còn là màu hồng nhạt.

“Có việc gì?” Hoắc Kiêu Hàn tiến lên một bước, thân hình cao lớn vạm vỡ che chắn hoàn toàn tầm nhìn của Mạnh Tân Hạo. Anh mang theo áp lực không cho phép xâm phạm, rồi đóng chặt cánh cửa sau lưng lại.

Giọng nói của anh trầm khàn hơn bình thường vài phần, mang theo nét lạnh lùng cứng nhắc của một người vừa dứt khỏi d*c v*ng.

“Hả? Dạ… không có gì ạ. Chỉ là em mới về, có mang theo ít đặc sản cho cậu mợ, mua đồ ăn cho bé Hân Di, còn mua cả kẹp tóc cho em gái Tô Uyển nữa, bạn gái em chọn đấy ạ.”

Mạnh Tân Hạo nhìn thấy trên môi anh họ mình còn vương nét bóng loáng ẩm ướt. Bộ quân phục vốn luôn được là lượt tỉ mỉ, không một nếp nhăn thì lúc này ở phần cổ áo và trước ngực lại đầy những vết bị kéo, túm.

Cúc cổ vẫn còn đang mở, trên cổ còn lờ mờ lộ ra mấy vệt đỏ.

Cậu ấy trợn tròn mắt, muốn nhìn cho kỹ xem có phải mình nhìn nhầm không.

Nghĩ đến việc mẹ cậu từng nói, anh họ vì muốn ở bên em gái Tô Uyển mà cứng rắn đối đầu với bà nội, thậm chí không tiếc mời cả lãnh đạo và đồng đội cũ của ông nội đến.

Chẳng lẽ em gái Tô Uyển lúc này đang ở trong phòng anh họ sao?

Mới sáng sớm thế này…!

Mấy vệt đỏ trên cổ anh họ chắc không phải cũng đều là…!

“Họ đi ra ngoài cả rồi, đồ cứ để đó, cậu có thể về được rồi đấy.” Đôi mắt đen thẳm của Hoắc Kiêu Hàn sắc lẹm như chim ưng, mang theo áp lực vô hình và đầy vẻ nguy hiểm.

Cứ như một con báo săn đang lúc dùng bữa thì đột ngột bị quấy rầy, liền nhe răng gầm gừ đe dọa.

Mạnh Tân Hạo sờ sờ mũi, cảm thấy một sự lạnh lẽo bao trùm, cả người rét run cầm cập, còn lạnh hơn cả trời đông tuyết phủ bên ngoài.

Đôi chân cậu ấy vô thức lùi lại vài bước, bát canh thịt cừu trên tay suýt chút nữa thì đổ nhào, mắt cũng không dám liếc bậy thêm một cái nào nữa. Đây chẳng còn là lời đuổi khách đơn thuần, mà giống một quân lệnh hơn.

Hình như cậu ấy đến không đúng lúc rồi. Càng nghĩ, Mạnh Tân Hạo càng cảm thấy sau lưng vã mồ hôi lạnh.

Trời đất ơi, hèn chi sáng sớm tinh mơ mà cậu mợ với vú Ngô đều biến mất tăm mất tích… Hóa ra khả năng cao là anh họ đã kéo em gái Tô Uyển vào phòng để “hẹn hò” rồi.

“Cái đó… anh họ, nồi canh thịt cừu hầm trong bếp em tắt lửa rồi nhé, anh nhớ ăn đấy.”

Mạnh Tân Hạo nói xong, bưng bát canh thịt cừu chạy “bạch bạch bạch” xuống lầu. Thật sự là quá chấn động mà!

Người anh họ vốn quy củ, lạnh lùng nghiêm túc, tưởng như đoạn tuyệt tình ái của cậu, ấy thế mà khi yêu đương vào lại còn “sến súa” hơn cả cậu nữa.

Nếu không phải bản thân cũng đang yêu, nhìn ra được trạng thái đó của anh họ chính là lúc đàn ông đang nồng nhiệt mật ngọt nhất, thì cậu đã tưởng anh mình đang phát sốt đổ bệnh rồi.

Mãi đến khi nghe thấy tiếng đóng cửa dưới phòng khách, xác nhận Mạnh Tân Hạo đã rời đi, Hoắc Kiêu Hàn mới quay lại phòng, chốt cửa trong.

Tô Uyển nằm trong chăn, đôi mắt đen lánh như chứa cả một làn nước, gương mặt thanh tú ửng hồng như hoa đào, ẩm ướt mịn màng tựa đóa hoa hạnh sau cơn mưa xuân. Trên hàng lông mi cong vút vẫn còn đọng lại những giọt “sương mai” long lanh.

Cảnh tượng ấy khiến Hoắc Kiêu Hàn nhìn vào, lại nảy sinh một sự thôi thúc muốn tiến lên l**m đi những giọt sương đó.

Ngay vào lúc họ đang mặn nồng nhất, giọng nói của Mạnh Tân Hạo từ dưới lầu truyền lên đã cắt ngang những việc định làm tiếp theo. Cái tên mà người đàn ông hằng mong mỏi, rốt cuộc cũng chưa kịp nhìn thấy được khắc ở đâu.

“Ga giường lại bị bẩn rồi.” Tô Uyển hiện đang trong kỳ kinh nguyệt nhạy cảm, lại không mặc quần áo, mà người đàn ông kia cứ đè nặng lên cô như thế. Có lẽ đến cả loại băng vệ sinh phiên bản siêu dài thời hiện đại cũng khó mà đỡ nổi.

“Có phải lần nào đến tháng cũng bị bẩn không?” Hoắc Kiêu Hàn nhìn Tô Uyển đang lộ vẻ tủi thân, đôi mày khẽ nhíu lại, trong mắt tràn đầy sự xót xa.

“Vâng.” Chẳng biết có phải thật không, nhưng lúc này Tô Uyển rất tận hưởng sự quan tâm chăm sóc của “ông chú” này, dù sao thì hơn nửa trách nhiệm cũng nằm ở phía anh.

Sự xuất hiện đột ngột của Mạnh Tân Hạo đã làm bầu không khí bị phá hỏng hoàn toàn.

“Để anh xuống lầu lấy cho em cái khác để thay, rồi anh mang cái này đi giặt.”

Hoắc Kiêu Hàn hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén tất cả những đợt nóng ran đang cuộn trào trong cơ thể xuống.

Trước Tiếp