Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 428: Tên của anh khắc ở bên nào?

Trước Tiếp

Hoắc Kiêu Hàn ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô chằm chằm, hơi thở ẩm ướt và dày đặc phả ra như màn sương mưa muốn nhấn chìm cả Tô Uyển.

“Vậy để anh đi viết kiểm điểm cho em, viết đến khi nào em chịu tha thứ mới thôi.” Nói xong, Hoắc Kiêu Hàn nhanh chóng chống tay định ngồi dậy.

“Ơ…” Tô Uyển gần như theo bản năng nắm chặt lấy bàn tay to lớn đang áp trên bụng dưới của mình.

Đôi lông mày thanh tú như họa khẽ nhíu lại. Cô đang thấy ấm áp dễ chịu, làm sao nỡ để cái “túi sưởi lớn” này rời đi cơ chứ. Quan trọng nhất là hai người đang lúc mặn nồng, ai mà ngờ được cái ông chú này lại phá hỏng bầu không khí đến thế, bảo đi là đi ngay được.

Hoắc Kiêu Hàn lập tức cúi người xuống, như thể đã đạt được mục đích, anh càng thêm mãnh liệt mà ngậm lấy đôi môi đỏ mọng của Tô Uyển.

Cô trúng kế rồi. Người đàn ông này thật là biết cách “lạt mềm buộc chặt.”

Tô Uyển tức đến mức muốn duỗi chân đá anh một cái, nhưng lại bị anh đè chặt lấy, góc chăn cũng bị chặn kín mít không kẽ hở.

Chiếc đèn bàn bị tắt phụt, căn phòng bỗng chốc trở nên tối đen, rèm cửa che chắn kỹ càng khiến ánh sáng ban ngày bên ngoài không thể lọt vào dù chỉ một chút.

Các giác quan trên cơ thể bị phóng đại lên vô hạn, trở nên nhạy cảm bất thường.

Đúng là một yêu tinh nhỏ hành hạ người ta mà, có thể khiến người ta phát điên mất thôi.

Hoắc Kiêu Hàn bật ra một tiếng hừ nhẹ trầm thấp từ trong cổ họng, rồi bất ngờ lật tung chăn lên. Gió lạnh tức thì len lỏi vào cái ổ chăn đang ấm áp, nhưng ngay sau đó khoảng trống lại được lấp đầy, cơ thể nóng rực của người đàn ông áp sát vào.

Tô Uyển mở bừng đôi mắt đang vương hơi nước và ửng hồng, hàng lông mi đen lánh cong vút không ngừng run rẩy. Bầu không khí trong phòng ngày càng trở nên mãnh liệt và nóng bỏng, tiếng th* d*c nặng nề, dồn dập…!

Hòa cùng tiếng “rắc” của cành cây bị tuyết đè gãy bên ngoài cửa sổ.

Bàn tay nổi đầy gân xanh của Hoắc Kiêu Hàn từ từ trượt dần lên phía trên…!

Mọi sự khắc chế, nhẫn nhịn, nguyên tắc hay giới hạn đều đã bị d*c v*ng quăng ra sau đầu.

Anh đối với người trong lòng cứ hết “thế này” rồi lại “thế nọ”, ngọn lửa bùng cháy trong mắt hận không thể nuốt chửng toàn bộ Tô Uyển vào bụng.

“….”

“Ưm~” Tô Uyển bật ra một tiếng r*n r* nhỏ như tiếng mèo kêu từ cánh mũi, lồng ngực phập phồng run rẩy, trông có vẻ hơi ủy khuất.

Cô quả thực không dám tin người đàn ông vốn thâm trầm, kín đáo này lại có thể thay đổi tính nết đến thế. Trước đây dù cô có trêu chọc thế nào, anh vẫn luôn kiên trì giữ vững giới hạn, tuyệt đối không làm những chuyện thân mật quá mức.

Có lẽ lần này vì anh đã nếm được vị ngọt, cảm thấy bản thân đã bước qua lằn ranh rồi, nên dứt khoát vượt rào luôn cho xong. Đã vậy đây còn là phòng của anh, giường của anh, trên chính địa bàn của anh nữa.

Anh thật là phóng túng quá mức mà.

“Ưm…”

Tô Uyển xấu hổ đến mức cắn mạnh vào môi anh một cái. Ai dạy anh cái kiểu như thế này cơ chứ!

“Tên của anh khắc ở bên nào?” Giọng nói của Hoắc Kiêu Hàn vừa từ tính vừa khàn đặc vì th* d*c, lời nói phát ra như hòn than nung đỏ, khiến hốc mắt Tô Uyển nóng bừng lên.

Anh vậy mà vẫn còn ghi nhớ chuyện đó. Chẳng lẽ anh còn muốn… tận mắt kiểm tra hay sao?

Tô Uyển vùi khuôn mặt nhỏ nhắn vừa ẩm ướt, vừa ửng hồng vào lồng ngực người đàn ông, mười đầu ngón chân đều co quắp lại vì xấu hổ.

Mạnh Tân Hạo xách theo đống đặc sản và quà cáp mang từ trường về, hớn hở bước vào sân nhỏ nhà họ Hoắc.

“Cậu ơi, mợ ơi…”

“Hân Di ơi, chú mang đồ ăn ngon về cho cháu này.” Mạnh Tân Hạo vừa ngân nga tiểu khúc vừa vặn cửa phòng khách bước vào.

Một mùi thịt cừu nồng đượm từ phía nhà bếp xộc thẳng vào mũi, nhưng trong phòng khách lại vắng lặng, không một bóng người. Mới chưa đến tám giờ mà, mọi người đâu hết rồi?

“Vú Ngô ơi…” Mạnh Tân Hạo đặt đồ xuống rồi đi vào bếp, cũng không thấy ai.

Thế nhưng trên bếp, nồi canh thịt cừu đang hầm kêu “ục ục”, tỏa khói nghi ngút, thơm nức mũi.

Mọi người đi đâu hết cả rồi nhỉ?

Mạnh Tân Hạo l**m môi, rất thành thục đi tìm bát đũa, cứ múc cho mình một bát ăn trước cái đã.

Trước Tiếp