Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 427: Đồ không có lương tâm.

Trước Tiếp

Nghe giọng anh, Tô Uyển không tự chủ được mà khép chặt hai chân lại, cô cụp mắt nhìn đôi bàn tay với những khớp xương đang ửng đỏ của người đàn ông. Cô thừa hiểu đây là anh đang tỏ ra yếu thế, dùng “khổ nhục kế” với mình.

“Thế thì em tự bắt xe buýt về, anh cứ ở nhà nghỉ ngơi ngủ bù đi.” Tô Uyển vờ như không hiểu ẩn ý của anh.

Cô cũng chẳng biết anh đang muốn làm cái quái gì nữa. Chẳng lẽ anh lại muốn cô ở lại ngủ cùng anh chắc? Trước đây đến cái giường anh còn chẳng dám chạm vào cơ mà.

“Bây giờ anh không buồn ngủ.” Hoắc Kiêu Hàn nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn với khuôn mặt đỏ bừng như ánh trăng non của Tô Uyển. Anh cầm thìa chậm rãi khuấy bát canh trứng ngũ hồng, cơ thể dần cúi thấp xuống, nghiêng về phía cô.

“Không buồn ngủ thì anh đi viết thêm một bản kiểm điểm nữa đi.”

“Em mới mặc áo len chưa được bao lâu đâu.” Tô Uyển khẽ túm lấy góc chăn, đôi môi đỏ mọng rực rỡ, vỏ chăn màu hồng thêu đôi uyên ương vờn nước, càng làm tôn lên làn da trắng ngần như băng thanh ngọc khiết của cô. Trông cô lúc này chẳng khác nào một nàng dâu nhỏ đang trốn trong chăn vào đêm tân hôn vậy.

Tô Uyển vốn tưởng rằng người đàn ông này sẽ nghiến răng nghiến lợi, mà nhào tới vì tức giận khi thấy cô cố tình không hiểu ý mình.

Thế nhưng không ngờ ánh mắt anh lại sâu thẳm, xoáy sâu như đang che giấu cảm xúc gì đó: “Được, anh đi viết. Em ăn hết bát canh trứng ngũ hồng này trước đi, bên trong có bỏ thêm ích mẫu và cao a giao đấy.”

Điều này làm Tô Uyển có chút ngoài ý muốn, trái tim khẽ lỗi nhịp. Tính cách người đàn ông này tuy có phần mạnh mẽ, bá đạo, nhưng khi đối mặt với những hờn dỗi nhỏ nhen của cô, anh lại rất kiên nhẫn và dịu dàng. Cũng có thể là do những lời “giáo huấn” trước đây của cô đã phát huy tác dụng.

Tô Uyển vừa ngồi dậy, cánh tay rắn chắc của Hoắc Kiêu Hàn đã vòng qua ôm lấy cô vào lòng, để khuôn mặt nhỏ nhắn của cô tựa sát vào lồng ngực vạm vỡ đang phập phồng của mình. Anh đút cho cô ăn từng thìa một, chẳng để cô phải động tay vào việc gì.

Thật là ngọt ngào.

Canh vào đến dạ dày vừa ấm áp vừa dễ chịu. Giữa ngày tuyết rơi, trong chăn ấm nệm êm và vòng ôm dễ chịu của người đàn ông, lòng Tô Uyển vui sướng đến mức như muốn tan chảy. Cô tận hưởng nheo mắt lại chờ đợi sự chăm sóc từ anh.

Những bình luận của hội chị em dưới các video ngắn, hằng mơ ước được những anh chàng người mẫu ôm vào lòng đút cho ăn, hóa ra lại được cô hiện thực hóa ngay tại những năm 80 này.

Lại còn là một anh chàng quân nhân với dáng vóc chuẩn hơn cả siêu mẫu hàng đầu nữa chứ.

“Ưm…” Tô Uyển vừa mở môi định ăn quả táo đỏ, thì “chú rắn nhỏ” ẩm ướt mang theo hơi thở nồng đậm của người đàn ông đã thuận thế luồn vào, tiến sâu vào nơi mật ngọt, tỉ mỉ thăm dò, hái lượm từng tấc một.

Cơ thể đang thả lỏng của Tô Uyển bỗng chốc căng cứng, nhưng cô đã hoàn toàn bị xâm chiếm. Đáy bát sứ chạm xuống mặt kính của tủ đầu giường phát ra một tiếng “cộp” giòn tan.

Cả người Tô Uyển cũng bị đè chặt dưới thân anh.

“Ưm ưm… Hoắc Kiêu Hàn…” Tô Uyển đâu có ngờ “ông chú” này lại chơi trò đánh úp, cô thực sự đã tin rằng sau khi đút cho cô ăn xong, anh sẽ ngoan ngoãn đi viết bản kiểm điểm.

Đúng là binh pháp, đầy rẫy sự dối lừa!

“Em bảo anh phải viết bản kiểm điểm cho em mà.” Những nụ hôn của người đàn ông rơi xuống dày đặc như mưa, trên làn da mịn màng của cô.

Từ gò má, vành tai, đến cổ và xương quai xanh…!

Tô Uyển th* d*c, âm thanh phát ra mềm yếu như không có xương, giống như tiếng chim oanh lần đầu cất tiếng hót, đến chính cô cũng chưa từng nghe thấy bao giờ.

Hơi thở của người đàn ông ngày càng nặng nề, khiến xương cụt của anh tê dại, chỉ hận không thể một miếng nuốt chửng Tô Uyển vào bụng.

Một bàn tay từ bên dưới lớp chăn ngăn cách giữa hai người luồn vào trong…!

“Ưm~” Tô Uyển cảm thấy cái băng vệ sinh vải mình vừa mới thay xong có khi lại phải thay cái mới rồi.

Lòng bàn tay nóng rực của Hoắc Kiêu Hàn áp lên bụng dưới của cô, giọng nói trầm khàn mang theo sự kìm nén đầy khổ sở: “Đồ không có lương tâm, anh thức trắng đêm viết xong bản kiểm điểm một vạn chữ mang về cho em, vậy mà em lại cứ vội vàng đòi về khu tập thể.”

Hơi thở anh dồn dập, vùi đầu vào cổ cô, yết hầu chuyển động kịch liệt. Cái nóng hổi đó tưởng như có thể xuyên thấu qua lớp vải mỏng, in hằn trực tiếp lên làn da kiều diễm.

Cô còn chẳng biết sao anh lại có thể tìm được vị trí đó một cách chuẩn xác đến thế…!

Hoảng hốt, cô theo bản năng khép chặt hai chân, vội vàng túm lấy bàn tay to lớn của anh.

“Thế… thế anh muốn làm gì?”

“Muốn em ngủ cùng anh à?” Tô Uyển chạm phải ánh mắt nóng bỏng như than hồng của Hoắc Kiêu Hàn, khóe môi khẽ cong lên một nét cười đầy tình tứ.

Câu nói này khiến lồng ngực Hoắc Kiêu Hàn khẽ run lên một nhịp khó nhận ra, giống như một con báo săn bị dẫm phải đuôi. Hơi thở nặng nề từng nhịp phả lên vùng da nhạy cảm bên cổ Tô Uyển, tạo nên những cơn rùng mình li ti.

“Anh vốn là người luôn khắc kỷ phục lễ, coi trọng quy củ, kỷ luật và nguyên tắc, chắc chắn sẽ không làm thế đâu. Vậy không phải em nên về sớm một chút, để nhường lại giường cho anh nghỉ ngơi sao?”

Tô Uyển cố ý khích tướng anh, đôi mắt long lanh đảo nhẹ, chợt như nghĩ ra điều gì đó, cô nũng nịu nói: “Hơn nữa, em còn chưa có nói là sẽ tha thứ cho anh đâu đấy.”

Trước Tiếp