Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 426: Giặt hỏng mất rồi.

Trước Tiếp

Tạ Bạch Linh mỉm cười: “Dạ ba, để con về hỏi lại xem sao. Cuối tháng này Tiểu Uyển phải đi Hải Thành, tham gia vòng chung kết cuộc thi Dịch thuật Ngoại ngữ Toàn quốc, không biết con bé có sắp xếp được thời gian không.”

“Trời đất, chị dâu giỏi giang thế ạ?” Tạ Giai Mỹ và Tạ Ánh Tuyết đồng thanh thốt lên. Chỉ có họ mới hiểu rõ, giá trị của cuộc thi ngoại ngữ toàn quốc này cao đến mức nào, và những học sinh lọt vào vòng chung kết xuất sắc ra sao.

Dứt lời, hai người liền dỗ dành bé Hân Di vào phòng, hỏi han tỉ mỉ về vị “chị dâu nhỏ” này để “hóng biến” chuyện yêu đương của anh họ hai.

Ông cụ Tạ cũng mỉm cười đầy an ủi: “Con gái của ân nhân cứu mạng Kiến Quốc chẳng phải là từ nông thôn lên sao? Học hành giỏi giang vậy à? Nếu mà đi học cùng lớp với Kiêu Hàn, không khéo Kiêu Hàn còn học chẳng lại con bé ấy chứ.”

“Ha ha ha ha…”

Tại nhà họ Hoắc.

Tô Uyển nằm trên giường, đầu tiên nghe thấy tiếng xe nổ máy rời đi, tiếp đó là tiếng vú Ngô đóng cửa, ánh đèn pin trên tay vú hắt cả qua lớp rèm cửa vào trong phòng.

Trong phút chốc, cả nhà họ Hoắc trở nên tĩnh lặng, chẳng còn ai cả. Hình như lúc này chỉ còn lại cô và Hoắc Kiêu Hàn thôi.

Dù cô là người hiện đại xuyên không vào sách, nhưng lúc này gương mặt vẫn đỏ bừng như trái đào, vành tai nóng hổi như thể ánh ráng chiều đang ngưng kết lại.

Yêu đương gì mà mới sáng sớm đã gây ra động tĩnh lớn đến thế.

Tô Uyển định ngồi dậy, nhưng khổ nỗi lại chẳng có quần áo để mặc, phần th*n d*** cứ thế trống trải nằm trong chăn, lại càng khiến cô thấy xấu hổ và lúng túng hơn.

Nghe thấy tiếng vặn nắm đấm cửa, Tô Uyển vội dùng chăn trùm kín đầu, rồi xoay lưng lại.

Hoắc Kiêu Hàn bưng bát canh trứng ngũ hồng bước vào, trên những đầu ngón tay lạnh lẽo đỏ ửng vẫn còn vương lại mùi xà phòng thơm.

Tiếng cửa đóng lại nghe “két” một cái.

Nhìn “khối nhỏ” mềm mại đang trốn trong chăn, anh khẽ đưa đầu lưỡi lướt qua răng hàm, yết hầu thô to chuyển động mạnh mẽ mấy cái. Cả vành tai anh đều đỏ lựng.

“Uyển Uyển, anh không cẩn thận… làm hỏng quần áo của em rồi.” Hoắc Kiêu Hàn cũng không ngờ mảnh vải nhỏ xíu kia lại mỏng manh đến thế, anh chỉ mới dùng lực vò mấy cái, lúc cầm lên kiểm tra thì đã thấy thủng một lỗ.

Anh không dám vò tiếp nữa, đành vội vàng xả sạch rồi mang đi phơi.

Tô Uyển nghe anh nói vậy thì giật mình ló đầu ra khỏi chăn, đôi gò má đỏ bừng: “Cái gì hỏng cơ? Là quần thu đông hay là…?”

Nhìn thân hình cao lớn, rắn rỏi của anh đang đứng nghiêm chỉnh nhưng lại có chút lúng túng trước giường, đầu ngón tay vẫn còn hằn lên những vết đỏ sau khi giặt đồ. Hình ảnh này hoàn toàn trái ngược với vẻ cao ngạo, uy nghiêm thường ngày của anh, khiến cô vừa thấy xấu hổ lại vừa bực mình.

Hoắc Kiêu Hàn khẽ ho một tiếng, vành tai càng đỏ hơn, nhưng đôi mắt đen sâu thẳm lại nhìn chằm chằm vào đôi mắt hạnh long lanh nước của Tô Uyển: “Cái màu trắng ý.”

Dừng lại một chút, anh tiếp lời rất nhanh: “Để anh khâu lại cho em.”

Tô Uyển tức đến mức giãy nảy chân trong chăn, đôi gò má đỏ rực như thoa phấn: “Anh đáng ghét quá!”

Cái ông chú này còn định khâu nội y cho cô nữa cơ đấy! Anh ấy dám nói, nhưng cô thì chẳng dám nghe.

“Mua cái mới, tháng sau lĩnh tiền phụ cấp anh sẽ mua hết đồ mới cho em, mua nhiều thêm mấy cái.” Hoắc Kiêu Hàn lập tức nắm lấy cổ tay Tô Uyển, dịu dàng dỗ dành cô nàng đang xù lông vì giận dỗi.

“Có phải bây giờ cả nhà đều biết rồi không? Hân Di có nói với dì Tạ không anh?” Tô Uyển ngước đôi mắt mờ ảo như sương khói lên nhìn anh, nơi khóe mắt vẫn còn vương nét ửng hồng.

Hoắc Kiêu Hàn biết rõ ý thức giữ bí mật của bé Hân Di rất kém. Chỉ cần đến nhà ông ngoại bị người lớn gặng hỏi vài câu, thì chuyện thấy hay không thấy gì chắc chắn con bé cũng sẽ tuôn ra hết sạch.

“Có nói thì cũng là nói anh. Em là người yêu của anh, chúng ta ở bên nhau là chuyện danh chính ngôn thuận, trời đất chứng giám.” Giọng nói của Hoắc Kiêu Hàn trầm thấp, khàn khàn nhưng vô cùng quả quyết, mang lại cảm giác an toàn đặc biệt.

“Ba mẹ và vú Ngô đều đi vắng cả rồi, bây giờ ở nhà chỉ còn lại hai chúng ta thôi.” Anh tiếp tục lên tiếng, có vẻ như muốn trấn an một Tô Uyển đang thẹn thùng.

Thế nhưng, âm điệu ấy nghe kiểu gì cũng thấy có chút ám muội.

Tô Uyển đỏ lựng cả tai, rụt đầu vào trong chăn: “Em muốn về khu tập thể người thân.”

Chỉ có cách nhanh chóng rời khỏi cái nơi oái oăm này mới giúp cô bớt thấy xấu hổ hơn thôi.

“Vẫn chưa đến bảy giờ, không ngủ thêm chút nữa sao?” Hoắc Kiêu Hàn ngồi xuống cạnh mép giường.

“Không ngủ nữa. Anh mau nghĩ cách tìm quần áo cho em đi.” Thái độ của Tô Uyển vô cùng kiên quyết.

“Tối qua anh trực ca đêm, rạng sáng mới về đến nhà, vẫn chưa chợp mắt tí nào đâu.” Hoắc Kiêu Hàn mân mê vết chai do cầm súng nơi đầu ngón tay, ánh mắt dán chặt vào góc nghiêng mềm mại và kiều diễm của Tô Uyển.

Nghĩ đến lúc bàn tay trái của mình vô tình trượt vào trong lớp áo len, chạm phải cảm giác mềm mướt, đầy đặn như đậu hũ non ấy…!

Giọng nói trầm thấp của anh ngày càng trở nên khàn đặc, gợi cảm. Thanh âm ấy đặc biệt có sức quyến rũ chết người.

Trước Tiếp