Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 425: Chị dâu nhỏ.

Trước Tiếp

Tạ Bạch Linh dắt bé Hân Di đã mặc quần áo chỉnh tề xuống lầu. Chiếc xe chuyên dụng của Hoắc Kiến Quốc đã đỗ sẵn trước sân nhỏ nhà họ Hoắc.

“Hân Di à, con kể cho bà nghe xem, vừa rồi trên lầu đã xảy ra chuyện gì thế?” Sau khi lên xe, Tạ Bạch Linh vừa giục cảnh vệ mau chóng khởi hành, vừa cúi người thấp giọng hỏi thăm bé Hân Di.

Miệng Hân Di vẫn còn đang ngậm bánh cuộn Thụy Sĩ, hai túi áo cũng nhét đầy ắp quà bánh, con bé lắc đầu nói một cách đầy nghiêm túc: “Con đã hứa với chú út là không được nói rồi ạ.”

“Làm người thì không được thất hứa.”

“Cái con bé con này.” Tạ Bạch Linh bị chọc cho cười phát bực, bà đưa tay dí nhẹ vào trán Hân Di một cái rồi không truy hỏi thêm nữa.

Hoắc Kiến Quốc nhìn chiếc xe đạp vĩnh cửu dựng trong sân mà Hoắc Kiêu Hàn cưỡi về, sa sầm mặt mắng: “Vô tổ chức, vô kỷ luật, đồ vô dụng.”

Trong phòng vệ sinh, thân hình cao lớn, rắn rỏi của Hoắc Kiêu Hàn đang đứng bên bồn rửa, hết lần này đến lần khác vò chiếc quần thu đông hoa nhí màu hồng nhạt của Tô Uyển, và sau đó là đến mảnh vải mỏng manh nhỏ xíu kia.

Mảnh vải vừa trơn vừa hẹp, Hoắc Kiêu Hàn chỉ sợ dùng lực quá tay sẽ làm rách mất, nhưng không dùng sức thì lại không giặt sạch được.

Dòng nước máy lạnh thấu xương khiến các đầu ngón tay anh đỏ ửng lên, bọt xà phòng trắng xóa nhấn chìm lớp vải mỏng manh.

“Kiêu Hàn, canh gà và canh ngũ hồng vú nấu xong rồi đấy, thịt cừu hầm thêm một tiếng nữa là ăn được, con nhớ để ý lửa nhé, vú đi mua thức ăn đây.”

Vú Ngô xách giỏ thức ăn, đội mũ và quàng khăn cổ rồi hướng về phía nhà vệ sinh gọi với một tiếng. Sau đó bà ấy đóng cửa phòng khách lại, rồi cầm đèn pin rời đi.

Hoắc Kiêu Hàn nhìn chằm chằm vào mảnh vải trong tay, rồi lại nhìn xuống bàn tay trái của mình. Yết hầu bên dưới cổ áo chuyển động mạnh mẽ, một ngọn lửa rực cháy sâu trong đáy mắt, lồng ngực nóng bỏng phập phồng từng nhịp nặng nề.

Tại tứ hợp viện nhà họ Tạ.

Tạ Bạch Linh bế bé Hân Di đã ngủ thiếp đi trên xe vào nhà, vừa vặn đúng lúc nhà họ Tạ đang dùng bữa sáng.

Hai cô họ mà Hân Di thích nhất đều có mặt. Sau khi chào hỏi đủ một lượt từ cụ ngoại, đến hai vợ chồng ông cậu, con bé rất hào phóng lấy bánh quy và kẹo sữa Thỏ Trắng trong túi ra chia sẻ với hai cô. Cô bé còn biếu bà cố một cây kẹo m*t vị ô mai nữa.

“Hân Di ơi, đào đâu ra mà lắm kẹo trong túi thế này? Có phải lén lấy từ phòng anh họ không đấy, cẩn thận về bị phạt đứng nhé.” Cô họ lớn Tạ Giai Mỹ nhìn hai cái túi căng phồng của Hân Di, thì trêu chọc nói.

“Là chú út cho cháu đấy ạ.” Hân Di lắc lắc bím tóc đuôi nheo trên đầu, đắc ý khoe khoang.

“Cô không tin đâu, sao anh họ hai lại cho cháu nhiều kẹo thế được, không sợ cháu bị sâu răng à?” Cô họ hai Tạ Ánh Tuyết cũng cười phụ họa.

Cả hai đều nhìn về phía Tạ Bạch Linh, đây tuyệt đối không phải là tính cách thường ngày của anh họ hai.

“Con bé phát hiện ra một bí mật nhỏ của nó, nên được cho kẹo để bịt miệng đấy.” Tạ Bạch Linh hớp một ngụm sữa đậu nành Bắc Bình, nháy mắt với hai người rồi nói khẽ.

Nghe đến đây thì hai người họ lập tức phấn chấn hẳn lên. Người anh họ thứ hai vốn bảo thủ, nghiêm túc, đoan chính, chưa từng phạm sai lầm và luôn cực kỳ nghiêm khắc với họ, vậy mà lại bị bé Hân Di phát hiện bí mật, thậm chí còn phải dùng đồ ăn vặt để mua chuộc.

Thế là cả hai liền trả lại đống bánh quy và kẹo sữa Thỏ Trắng cho Hân Di, cố tình tỏ vẻ không tin lời con bé nói: “Không ăn đâu không ăn đâu, lát nữa anh họ hai mà tìm tụi cô tính sổ thì rắc rối lắm.”

“Đúng đấy đúng đấy, sao anh họ hai lại cho cháu nhiều kẹo thế được, coi chừng bị ăn đòn bây giờ.”

Khổ nỗi bé Hân Di mới học lớp một, làm sao biết được “kế khích tướng” là cái gì. Bị hai người cô khích cho vài câu, con bé đỏ bừng mặt, gào lên để chứng minh sự trong sạch của mình: “Đúng là chú út cho cháu mà, có cả chị tiểu Uyển ở đó nữa!”

“Cục cưng lại đây nào, nói thầm vào tai cụ xem có chuyện gì.” Bà cố tai hơi nặng nên cười híp mắt vẫy Hân Di lại gần.

Hân Di ngoan ngoãn áp sát tai bà cố kể lại. Con bé bảo đang ngủ thì thấy giường không thoải mái, mở mắt ra nhìn thì thấy chẳng phải phòng chú út nên đòi quay về phòng chú. Vừa vặn cửa phòng ra thì thấy chú út đang “ăn mồm” chị Uyển.

“Cứ húp chùn chụt như ăn mì ấy, còn phát ra tiếng nữa cơ, làm mồm chị Uyển đỏ chót luôn.”

Hân Di nói câu nào, bà cố lại lặp lại câu đó vì sợ mình nghe nhầm: “Con bảo cái cô Uyển gì đó ngủ trong phòng chú út con à?”

“Vâng, chị Uyển còn tiểu dầm nữa, lúc con vào chú út đã giúp chị ấy thay rồi…”

Đúng là sét đánh ngang tai, Tạ Bạch Linh còn chẳng kịp nuốt ngụm sữa đậu nành, vội vàng lao lên bịt miệng con bé lại.

Cũng may là các ông cậu đã ăn sáng xong và đi làm cả rồi, trong phòng chỉ còn bà cố và hai cô em họ nhỏ mà thôi.

Tạ Bạch Linh vốn cứ ngỡ là Kiêu Hàn trở về, phát hiện Tiểu Uyển đang ngủ trên giường mình, rồi hai đứa trò chuyện đôi câu, lúc đang hôn nhau thì bị bé Hân Di tỉnh giấc bắt gặp. Sau cùng, Kiêu Hàn mới ôm chiếc ga giường mà Tiểu Uyển đã thay từ trước xuống lầu để giặt.

Nào ngờ đâu, chính Kiêu Hàn là người đã thay ga giường, lại còn bế cả Hân Di sang phòng giành cho khách ngủ nữa.

Tạ Bạch Linh thật sự không thể tưởng tượng nổi, cậu con trai út vốn luôn nhã nhặn, trọng lễ nghĩa của mình khi yêu đương vào lại có dáng vẻ thế này. Hóa ra bấy lâu nay bà đã nghĩ về con trai mình quá đơn thuần và thật thà rồi.

“Hân Di không được nói bậy, mau ăn cơm đi, bao nhiêu kẹo trong túi vẫn không bịt nổi miệng con sao?” Tạ Bạch Linh đỏ mặt tìm cách nói đỡ cho con trai mình.

Thế nhưng hai cô em họ đang “hóng biến” vô cùng hăng say, gương mặt lộ rõ vẻ phấn khích, ánh mắt tràn đầy sự hào hứng và chấn động.

Anh họ hai “ăn mồm” con gái nhà người ta… có đúng theo nghĩa mà các cô đang hiểu không nhỉ?

Oa, đây thật sự là việc mà người luôn quy củ, nghiêm túc và lạnh lùng như anh họ hai có thể làm ra sao? Còn k*ch th*ch hơn cả đọc tiểu thuyết nữa!

Tuy nhiên, hai cô nàng một người mới mười chín, một người mới mười bảy, chuyện của người lớn họ cũng chẳng dám tò mò hỏi thêm nhiều.

Hai cô nàng hiểu ý nhau, vừa cúi đầu lùa vội bát cơm sáng, vừa nhìn nhau cười đỏ cả mặt, trong mắt tràn ngập vẻ khao khát được “hóng biến”.

Họ dựng đứng cả tai lên để nghe tiếp.

“Linh nhi à, Kiêu Hàn có đối tượng rồi à? Chuyện từ bao giờ thế, con bé bao nhiêu tuổi rồi?” Trong cả gia tộc, lớp con cháu đến tuổi dựng vợ gả chồng thì chỉ còn mỗi Kiêu Hàn là đứa cháu ngoại duy nhất chưa kết hôn, cũng chẳng có đối tượng, mọi người ai cũng mong ngóng mãi.

Chỉ là sau này lo ngại những vấn đề lịch sử của nhà họ Tạ, có thể làm lụy đến nhà họ Hoắc, nên họ cũng không dám hỏi han gì thêm. Giờ nghe tin cháu ngoại yêu đương, chắc chắn là vui mừng khôn xiết.

“Mẹ ơi, chính là con gái của ân nhân cứu mạng mà anh Kiến Quốc từng kể đấy, tên là Tô Uyển.” Thấy mẹ mình vui vẻ và mong chờ như vậy, Tạ Bạch Linh liền ghé sát tai bà thủ thỉ.

“Hai đứa yêu nhau lâu rồi, sau này chẳng phải vì chuyện của nhà họ Hoắc nên Kiêu Hàn mới nhất quyết đòi chia tay người ta sao. Giờ biết Tiểu Uyển được nghỉ đông đang ở nhà mình, sáng sớm người ta còn đang ngủ mà nó đã sốt sắng chạy về rồi.”

Tạ Bạch Linh chưa bao giờ thấy cậu con trai út của mình lại khiến bà “khó mở lời” đến thế. Một cán bộ cấp Lữ đoàn, qua Tết là 27 tuổi rồi, vậy mà lại làm ra những chuyện trẻ con như vậy, còn bị bé Hân Di nắm thóp nữa. Nhưng trong lòng bà lại thấy vui vô cùng.

Những lời cô Bạch Linh nói thầm thì hai cô em họ không nghe rõ, chỉ nghe thấy bà nội mình thốt lên một câu: “Mới mười tám tuổi, vẫn còn đang học trung học phổ thông sao?”

Hết hồn chưa! Tạ Giai Mỹ nhớ lại năm ngoái khi cô đang học trung học, mới nhận được mấy lá thư tình của bạn cùng lớp, lại còn bị anh họ hai đi công tác về bắt gặp cảnh, cô bước ra từ hiệu sách Tân Hoa cùng bạn nam.

Vừa về đến nhà, cô đã bị anh họ hai “mời” vào thư phòng để làm công tác tư tưởng, giáo huấn vô cùng nghiêm khắc rằng việc học là quan trọng nhất, tuyệt đối không được yêu sớm.

Chính anh ấy lại đi yêu một cô bé nữ sinh trung học mới mười tám tuổi đấy thôi!

“Linh nhi…” Trong phòng truyền ra tiếng của ông cụ nhà họ Tạ.

Ông cụ vốn là một nghệ sĩ lão thành, tuy vết thương ở chân vẫn chưa lành hẳn, nhưng phong thái vẫn rất thanh cao, quật cường, tinh thần minh mẫn và không hề mất đi khí chất.

“Ba.” Tạ Bạch Linh nho nhã đi đến bên cạnh ông cụ Tạ.

“Con bé đó có biết chuyện của nhà họ Tạ chúng ta không?” Ông cụ Tạ tay cầm gậy chống, dù tuổi cao nhưng tai mắt vẫn rất tinh tường, nãy giờ ông đã nghe được tám chín phần câu chuyện từ bé Hân Di rồi.

“Dạ biết ạ, con bé còn nói nếu thật sự xảy ra chuyện, cứ để Kiêu Hàn đi mổ lợn nuôi con bé ạ.” Tạ Bạch Linh nói.

Ông cụ Tạ bị câu nói này làm cho bật cười, tỏ vẻ rất tán thưởng: “Đó chắc chắn là một cô gái tốt. Con bé đã có tấm lòng như vậy, thì cả nhà họ Hoắc và nhà họ Tạ chúng ta đều không được đối xử tệ với nó.”

“Giữa tháng này là đại thọ tám mươi của ta, bảo Kiêu Hàn dẫn con bé qua đây cho chúng ta gặp mặt đi.”

“Đúng đúng đúng, cô cả ơi, bảo anh họ hai dẫn chị dâu nhỏ đến đi ạ, ông bà chắc chắn sẽ vui lắm.” Hai cô em họ đang áp tai ngoài cửa hóng chuyện, lập tức gật đầu phụ họa.

Tạ Giai Mỹ cực kỳ mong đợi được gặp người chị dâu họ còn nhỏ tuổi hơn cả mình này, để hỏi xem anh họ có bao giờ giáo huấn chị ấy rằng, đi học thì không được yêu sớm hay không!

Trước Tiếp