Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Nhà họ Hoắc.
Lò sưởi trong phòng Hoắc Kiêu Hàn rất ấm, lại thêm một chiếc bếp sưởi nhỏ đặt bên cạnh, Tô Uyển nóng đến mức thò cả chân ra ngoài chăn.
Nửa đêm Tạ Bạch Linh không yên tâm, bà khoác thêm áo lên lầu vào phòng kiểm tra, thấy tiểu Hân Di đang nằm sát rạt bên cạnh Tô Uyển ngủ say sưa.
Hai gương mặt một lớn một nhỏ, một dịu dàng một non nớt, trông chẳng khác nào một cặp mẹ con thân thiết. Khung cảnh đặc biệt ấm áp khiến lòng người mềm nhũn lại. Cũng may giường của Kiêu Hàn rộng tới một mét tám, nếu không tiểu Hân Di chắc chắn đã đẩy Tô Uyển ngã xuống giường rồi.
Tạ Bạch Linh mỉm cười dịu dàng, cẩn thận tém lại chăn cho cả hai, rồi đặt bàn chân đang thò ra ngoài của Tô Uyển trở lại vào trong tấm chăn bông lớn. Sau đó, bà mới nhẹ chân nhẹ tay đóng cửa và đi xuống lầu.
Bà vừa đi khỏi, Tô Uyển vì thấy nóng nên lại thò chân ra ngoài, lần này là cả hai chân cùng lúc.
“Đêm nay Kiêu Hàn đi trực thật, chắc sẽ không về đâu nhỉ?” Tạ Bạch Linh nằm lại vào trong chăn, khẽ đẩy Hoắc Kiến Quốc ở bên cạnh hỏi.
Nếu là trước đây, Tạ Bạch Linh đã chẳng có gì phải lo lắng. Nhưng sau khi nghe vú Ngô kể rằng, con trai mình không hề “chính trực” và “thật thà” như vẻ bề ngoài, từng có lần nhân lúc mọi người đang ngủ mà lẻn về nhà giữa đêm.
Giả sử đêm nay Hoắc Kiêu Hàn lại về, vào phòng mà không bật đèn, c** q**n áo rồi cứ thế nằm xuống giường thì phải làm sao? Chẳng phải sẽ khiến hàng xóm cười cho thối mũi hay sao.
“Ừm, Tết nhất đến nơi rồi, đơn vị vào chế độ trực chiến, em mau ngủ đi, nó không về đâu.” Hoắc Kiến Quốc bị đẩy tỉnh, ú ớ đáp một tiếng: “Em không yên tâm thì khóa trái cửa nhà lại là được mà.”
Tạ Bạch Linh khẽ cười, lại đẩy nhẹ vai Hoắc Kiến Quốc một cái, rồi tựa mặt vào vai ông, đôi mắt ôn hòa lấp lánh như ánh sao, nói khẽ những lời tâm tình: “Lúc nãy em lên xem rồi, dù sao vẫn còn là một cô bé, hai đứa nó ngủ chẳng nết na gì cả, cái giường lớn như thế mà hai đứa nằm chẳng còn chỗ thừa nào luôn.”
“Em cứ nghĩ đến cảnh sau này nhà họ Hoắc bình an vô sự, Kiêu Hàn và Tiểu Uyển kết hôn, tối tối Kiêu Hàn kiểm tra vọng gác xong trở về khu nhà ở, lại phát hiện ra mình chẳng còn chỗ mà nằm, nghĩ thôi là em đã thấy buồn cười rồi.”
Hoắc Kiến Quốc mở mắt ra, một tia trầm mặc thoáng qua trong ánh mắt, ông đưa tay ra đắp lại chăn cho Tạ Bạch Linh: “Sau này Tô Uyển còn phải đi học đại học nữa, mau ngủ sớm đi, ngày mai anh còn có cuộc họp nữa.”
“Đúng nhỉ.” Tạ Bạch Linh như sực nhớ ra điều gì đó.
Ước chừng hai đứa nhỏ cũng chỉ có kỳ nghỉ đông và nghỉ hè mới được ngủ chung một phòng, thời gian còn lại Tiểu Uyển đều phải ở nội trú trong trường. Hy vọng nhà họ Hoắc không sao, vấn đề lịch sử của cha bà sớm được giải quyết, ngày mai bà cũng phải về nhà ngoại thăm ông cụ một chuyến mới được.
Tô Uyển tối nay đã có một giấc ngủ yên bình và thanh thản nhất, kể từ sau khi bị bắt cóc trở về.
Thế nhưng vào lúc rạng sáng, cô lại nằm mơ thấy một giấc mộng. Cô được một đám trẻ con đáng yêu, ngây thơ vây quanh, cùng nhau đi đến một hồ suối nước nóng đang tỏa ra ánh sáng vàng dịu nhẹ.
Bên cạnh hồ suối nước nóng là một cây hoa đào đang nở rộ rực rỡ, kiều diễm. Làn gió xuân ấm áp thổi qua gò má, cô vén tà váy trắng, cùng đám trẻ đáng yêu bước vào trong hồ.
Ngay lập tức, cơ thể cô được bao bọc bởi một dòng nước ấm áp, vô cùng thoải mái. Cô càng đi càng sâu, ngâm cả cơ thể mình vào trong làn nước nóng, thỏa thích đùa nghịch cùng đám trẻ, hắt nước lên mặt mình.
Khóe môi Tô Uyển nở nụ cười, cô thoải mái trở mình trên giường, thay đổi đủ mọi tư thế. Ngay cả những ngón chân thò ra ngoài chăn cũng vui sướng, say sưa mà xòe rộng ra.
Hoắc Kiêu Hàn mang theo một thân đầy gió tuyết trở về nhà họ Hoắc. Chiếc ủng quân đội nặng nề dẫm lên cầu thang gỗ, anh chậm rãi bước lên tầng hai mà không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào.
Trên lông mày và lông mi anh đọng lại một lớp tinh thể băng trắng xóa. Anh lấy từ trong túi áo ra bản kiểm điểm vẫn còn mang theo nhiệt độ cơ thể mình, rồi nhét vào khe cửa của phòng giành cho khách.
Hoắc Kiêu Hàn đứng ngoài cửa phòng cho khách suốt mười lăm phút. Đã năm giờ bốn mươi lăm phút sáng, anh biết lúc này Uyển Uyển chắc chắn đang ngủ say trong chăn ấm. Thế nhưng khi nghe tiếng gió tuyết tạt vào cửa sổ, anh vẫn không nhịn được mà quay đầu lại, nín thở, chờ đợi trong bóng đêm một động tĩnh nào đó từ bên trong, hoặc cánh cửa đóng chặt kia sẽ được mở ra.
Khi tiếng gió ngừng lại, Hoắc Kiêu Hàn quay người, vừa tháo khăn quàng cổ vừa vặn nắm đấm cửa phòng mình, rồi bước vào trong.
Bên trong phòng tối đen như mực, rèm cửa che kín mít, không có lấy một tia sáng.
Sự cảnh giác của một người quân nhân, khiến anh lập tức nhận ra có người trong phòng, ngay từ khoảnh khắc vừa bước chân qua cửa.
Trong không khí thoang thoảng một mùi hương thiếu nữ dịu dàng và thanh nhã.
Tô Uyển đang chìm trong giấc mộng, bỗng cảm nhận được một dòng ấm áp chảy dọc theo đùi mình, cơn đau âm ỉ truyền đến từ bụng dưới khiến cô giật mình tỉnh giấc ngay tức khắc. Với kinh nghiệm hơn mười năm của mình, cô biết chắc chắn là “bà dì” đã ghé thăm rồi.
Sao lại đột ngột sớm hơn một tuần thế này?
Tô Uyển lập tức tỉnh hẳn ngủ, cô ngồi dậy bật đèn bàn, lật chăn ra để kiểm tra xem có bị dây ra giường hay không. Mọi động tác đều dứt khoát và liền mạch.
Ánh đèn bàn sáng choang ngay lập tức rọi sáng Hoắc Kiêu Hàn vừa bước vào phòng. Gương mặt kiều diễm còn vương nét lười biếng, ngái ngủ như đóa hải đường dưới giấc xuân của Tô Uyển, cũng phản chiếu sâu thẳm trong đôi mắt đen huyền thăm thẳm của anh.