Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 417: Ngủ tại phòng của chú nhỏ.

Trước Tiếp

Hoắc Kiêu Hàn vừa rời khỏi nhà họ Hoắc, Tạ Bạch Linh đã mỉm cười đẩy cửa phòng của tiểu Hân Di, rồi kéo Tô Uyển sang một bên.

Bà nhỏ giọng hỏi: “Kiêu Hàn vừa mới nhờ dì, đi đến cửa hàng Hữu Nghị mua giúp cháu bộ nội y cao cấp mà cháu đã ưng ý đấy.”

“Dạ?” Tô Uyển quay đầu lại, nhìn Tạ Bạch Linh với đôi mắt lấp lánh nụ cười, có chút kinh ngạc nói: “Dì Tạ, Hoắc lữ trưởng thực sự nói với dì như vậy sao?”

“Đúng thế, còn bảo dì mua thêm cho cháu vài bộ nữa.” Tạ Bạch Linh gật đầu, ánh mắt dịu dàng nhưng giữa đôi lông mày lại thoáng hiện vẻ lo lắng kín đáo.

Đứa con trai út vốn tính tình lạnh lùng, ít h*m m**n, chẳng nể nang ai của bà, thực sự đã bị cô bé Tô Uyển này nắm thóp hoàn toàn rồi. Trước đây bà luôn nghĩ rằng, vợ của Kiêu Hàn sau này nhất định phải là một người ôn hòa, tiết kiệm, biết nhường nhịn và chuyện gì cũng nghe theo sự sắp đặt của anh.

Thế nhưng nhìn vào hiện tại, sau này ai mới là người làm chủ cái gia đình này thì vẫn còn chưa biết được. Đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn. Đứa con trai út luôn cực kỳ có chủ kiến, một khi đã hạ quyết tâm thì không dễ dàng thay đổi, vậy mà mới qua bao lâu, nó thậm chí còn đi cùng Tiểu Uyển đi mua nội y phụ nữ, đây tuyệt đối không phải là tính cách và phong cách làm việc của Kiêu Hàn.

Ngay cả những quan điểm kiên định nhất của nó cũng đã bị lung lay rồi.

“Dì Tạ ơi, cháu lừa Hoắc lữ trưởng đấy ạ. Cháu đã tự bỏ tiền túi ra mua về rồi, dì không cần phải tốn kém thêm nữa đâu ạ.” Gương mặt Tô Uyển lộ ra một nét thẹn thùng.

Hoắc Kiêu Hàn sao lại còn bảo dì Tạ đi mua cho cô nữa cơ chứ.

“Tiền thưởng từ những lần thực hiện nhiệm vụ nguy hiểm, hay lập công của Kiêu Hàn ở đơn vị đều đang gửi chỗ dì cả. Tổng cộng là bao nhiêu nhỉ? Để dì đi lấy cho cháu.”

Tô Uyển cũng không ngờ rằng, Hoắc Kiêu Hàn lại có tiền gửi chỗ dì Tạ. Hơn nữa, những đồng tiền này đều là do anh đã phải đánh đổi bằng cả mạng sống của mình mới có được.

Tất nhiên là cô kiên quyết không nhận, lập tức từ chối: “Dì ơi, mấy hôm trước tòa soạn vừa phát tiền thưởng doanh thu cho cháu, cháu có tiền mà, không cần Hoắc lữ trưởng phải mua cho cháu đâu ạ.”

“Nhưng mà Kiêu Hàn nó muốn mua cho cháu.” Tạ Bạch Linh nhìn thẳng vào mắt Tô Uyển, à nghiêm túc nói: “Tiểu Uyển, cháu biết đấy, nhà họ Hoắc hiện tại có thể gặp chuyện bất cứ lúc nào.”

“Cháu thực sự đã nghĩ kỹ chưa? Sau này liệu có hối hận không?”

Lúc ở trên lầu, Tô Uyển đã từng kiên định nói với bà rằng: “Nếu Hoắc Kiêu Hàn muốn chia tay với cháu, vậy thì cứ chia tay.”

“Nhưng dù bất cứ lúc nào, cháu cũng sẽ không từ bỏ Hoắc Kiêu Hàn, không từ bỏ nhà họ Hoắc. Cháu sẽ cùng mọi người đối mặt với tất cả.”

“Dì ơi, chẳng phải cháu đã nói rồi sao, nếu thực sự xảy ra chuyện, Hoắc lữ trưởng không thể ở lại quân đội được nữa, vậy thì cứ để anh ấy đi mổ heo nuôi cháu đi ạ.”

Tô Uyển một lần nữa khẳng định vô cùng kiên định, ánh mắt cô trong sáng, rõ ràng và không một chút hối tiếc. Với một người đàn ông như Hoắc Kiêu Hàn, cho dù nhà họ Hoắc thực sự gặp biến cố, cô cũng tuyệt đối không hối hận.

Tạ Bạch Linh vô cùng xúc động, bà nắm chặt lấy tay Tô Uyển: “Chuyện tương lai cứ để tương lai tính, hiện tại việc học hành của cháu là quan trọng nhất, Kiêu Hàn lúc này cũng không thể công khai gần gũi với cháu quá mức.”

“Tiền này cháu cứ cầm lấy.”

Giọng điệu của bà khiến Tô Uyển không thể từ chối. Đây không đơn thuần chỉ là một món tiền, mà là sự công nhận, là trách nhiệm, là niềm tin, và cũng là “mạng sống” của Hoắc Kiêu Hàn. Tô Uyển không thể không nhận.

“Á…” Một tiếng vang lên, bé Hân Di đang nhảy nhót trên giường, bỗng nhiên làm nứt cả ván giường, ngã nhào xuống nệm.

Hân Di cũng không khóc, trái lại còn mang vẻ mặt đầy mong chờ, cười hi hi hỏi: “Bà nội ơi, vậy tối nay con có được ngủ chung với chị tiểu Uyển không ạ?”

“Bà thấy là con cố ý nhảy cho hỏng giường thì có.” Tạ Bạch Linh cười mắng một tiếng, kéo Hân Di dậy từ chỗ ván giường bị gãy: “Dáng ngủ của con không được ngay ngắn, cứ ngủ một lúc là lại nằm ngang ra. Cuối tháng chị Uyển còn có kỳ thi quan trọng, lỡ như bị cảm sốt ảnh hưởng đến thi cử thì tính sao?”

“Lần trước con đá trúng thắt lưng làm ông nội phải nhập viện, con quên rồi hả?”

Hân Di lại ôm chầm lấy cổ Tạ Bạch Linh, quấn quýt lấy bà như một chú lười, vừa nũng nịu vừa ăn vạ: “Bà nội, con lớn rồi mà, con sẽ không thế nữa đâu, cho con ngủ với chị tiểu Uyển đi ạ.”

“Dì Tạ ơi, cứ để Hân Di tối nay ngủ cùng cháu đi ạ.”

Tô Uyển biết Hân Di vì không có cha mẹ bên cạnh nên rất khao khát “tình mẫu tử”.

“Được rồi, chỉ một đêm thôi đấy.” Tạ Bạch Linh giơ một ngón tay lên ra điều kiện với tiểu Hân Di.

“Tuyệt quá! Bà nội ơi, vậy con muốn cùng chị tiểu Uyển ngủ ở phòng của chú nhỏ cơ. Giường ở phòng chú nhỏ vừa to, lại còn có đồ chơi nữa.”

Biết đâu chừng còn giấu cả đồ ăn ngon nữa ấy chứ. Tiểu Hân Di cực kỳ lém lỉnh thầm tính toán. Cô bé biết năm nào vào dịp Tết, chú nhỏ cũng để sẵn trong phòng những món cô bé thích như: kẹo sữa đậu phộng, sô-cô-la, bánh quy và quýt ngọt. Để đề phòng cô bé ăn vụng bị sâu răng, lần nào chú cũng chỉ cho một ít thôi. Bình thường cô bé chẳng dám bén mảng vào phòng chú nhỏ, nhưng có chị Uyển ở đây thì lại khác rồi. Cô bé có thể danh chính ngôn thuận mà “ăn vụng” rồi!

“Không được.” Tạ Bạch Linh dứt khoát từ chối.

“Vậy để con gọi điện thoại nói với chú nhỏ một tiếng nhé.” Hân Di tiếp tục kéo tay Tạ Bạch Linh nũng nịu.

Vú Ngô cũng vừa lúc nấu xong bữa tối, vừa lau tay vào tạp dề vừa nói: “Giáo sư Tạ này, chiếc giường trên lầu đó không kê sát tường, Hân Di ngủ nửa đêm rất dễ bị ngã. Hơn nữa lò sưởi trong phòng đó đang gặp trục trặc, lạnh lắm, phải đợi đến mai mới có người tới sửa được.”

Trong khi đó, căn phòng của ba mẹ Hân Di bấy lâu nay vẫn luôn khóa chặt.

Cũng không thể để Tô Uyển ngủ trên giường cưới của anh chị Hoắc Kiêu Hàn được. Tạ Bạch Linh chuyển ánh mắt nhìn về phía Tô Uyển.

“Dì Tạ, cháu không sao đâu ạ.” Tô Uyển gật đầu.

Cô hình như vẫn chưa bao giờ bước chân vào phòng của Hoắc Kiêu Hàn. Nhân lúc anh không có nhà mà ngủ lại trong phòng anh, nghĩ đến thôi cũng thấy có chút k*ch th*ch rồi.

“Vậy vú Ngô, vú vào phòng tôi lấy bộ gối, lồng chăn và ga trải giường mà nhà ngoại tặng làm của hồi môn, mang ra trải nhé.”

“Ở dưới nhớ lót thêm hai lớp đệm mềm nữa.” Tạ Bạch Linh dặn dò, vì không yên tâm nên bà còn đích thân vào phòng lấy chăn nệm.

Trong khi đó, Hoắc Kiêu Hàn sau khi trở về đơn vị, ký tên và sắp xếp xong công việc, anh liền bật đèn bàn, khoác chiếc áo quân đội và bắt đầu viết bản kiểm điểm một cách cực kỳ nghiêm túc.

Anh kiểm điểm và suy ngẫm sâu sắc về hành vi của mình, ghi lại từng điểm mà anh cho rằng mình đã làm sai, đồng thời đính kèm cả tư tưởng sửa đổi, cũng như những cảm nhận và sự trưởng thành đối với đoạn tình cảm này.

Một vạn chữ, anh viết từ chín giờ tối đến tận hai giờ đêm, viết đầy hơn mười tờ giấy. Nét chữ cứng cáp như rồng bay phượng múa, mạnh mẽ xuyên thấu mặt giấy, dày đặc chi chít.

Khi đặt bút viết lại tất cả những mẩu chuyện nhỏ nhặt trong quá khứ của hai người, dáng hình mềm mại, uyển chuyển, ôn hòa và rạng rỡ ấy lại càng cắm sâu vào tận đáy lòng Hoắc Kiêu Hàn, hòa quyện làm một với máu thịt và linh hồn của anh.

Vĩnh viễn không thể nào nhổ ra được nữa.

Những cảm xúc vốn luôn bị kìm nén và che giấu bấy lâu nay, vào khoảnh khắc này bỗng bùng nổ, sinh sôi mãnh liệt như măng mọc sau mưa vậy.

Anh không muốn Uyển Uyển bị liên lụy, nhưng lại càng không muốn chia lìa với cô.

Anh phải trực tiếp nói rõ ràng với cô mới được!

Năm giờ sáng, nhân viên trực ban đến thay ca.

Hoắc Kiêu Hàn dẫm lên lớp tuyết dày cộp, cẩn thận cất mười mấy tờ bản kiểm điểm vào túi trong của bộ quần áo quân đội, rồi cầm theo đèn pin, đạp chiếc xe đạp vĩnh cửu hướng về phía đại viện quân khu.

Trước Tiếp