Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hoắc Kiêu Hàn đứng quay lưng lại, cách đó tận hai quầy hàng. Vốn dĩ ngày tuyết rơi cửa hàng Hữu Nghị đã vắng người, tiếng gọi trong trẻo này của Tô Uyển tuy không lớn, nhưng mấy quầy hàng xung quanh đều nghe thấy rõ mồn một.
Mọi người nhìn quanh hai người bọn họ, lén lút nén cười rồi nhỏ to bàn tán với người bên cạnh vài câu.
“Em đây lấy đi.” Hoắc Kiêu Hàn hít sâu một hơi, hơi nghiêng đầu, giọng điệu lạnh lùng cứng nhắc. Dáng người cao lớn vạm vỡ của anh, đứng thẳng tắp còn hơn cả lính gác trên vọng gác. Vành tai dưới lớp mũ quân phục nóng bừng lên như nung sắt.
Ở thời đại này, đừng nói là đàn ông, ngay cả phụ nữ cũng cảm thấy ngượng ngùng, thậm chí chẳng dám nán lại lâu ở những quầy hàng như thế. Muốn người đàn ông này bước qua đó tính tiền, là chuyện tuyệt đối không thể nào.
Tô Uyển khẽ nhếch môi, dáng điệu thướt tha tiến đến trước mặt Hoắc Kiêu Hàn, dứt khoát cầm lấy chiếc ví tiền màu đen trong tay anh. Ban đầu cô định sẽ “chặt chém” Hoắc Kiêu Hàn một bữa thật đậm, rút sạch toàn bộ tiền trong ví của anh cho bõ ghét.
Kết quả cô lại phát hiện, chiếc ví da bò màu đen này của anh ít nhất đã dùng được năm sáu năm rồi, kiểu dáng vừa có nét trẻ trung lại vừa có chút cũ kỹ, hơn nữa những chỗ thường xuyên bị ma sát đều đã bong tróc hết lớp da. Nó hoàn toàn không phù hợp với hình tượng cao quý, lãnh đạm như một quý công tử thời xưa, cũng như địa vị quyền cao chức trọng của Hoắc Kiêu Hàn.
Điều này khiến bàn tay đang định rút tiền của Tô Uyển bỗng thấy chẳng nỡ: “Cái ví này ở đâu ra vậy? Đã cũ thế này rồi…”
“Anh trai cho anh, nó rất bền, vẫn còn dùng tốt.” Gia phong nhà họ Hoắc vốn là tiết kiệm, nếu không cần thiết thì sẽ không thay mới. Hơn nữa Hoắc Kiêu Hàn cũng không quen dùng đồ mới, h*m m**n vật chất của anh rất thấp, tiêu chí chính vẫn là dùng được là được.
Điều này thực sự đã cho Tô Uyển thấy được tinh thần cần kiệm, chất phác của thế hệ đi trước.
“Ồ, nhưng mà hình như tiền không đủ rồi, lại còn cần cả phiếu ngoại tệ nữa. Một bộ tận mười lăm đồng, còn có một bộ áo ngực cao cấp nữa, đẹp lắm, em rất thích, nhưng những ba mươi đồng cơ.”
Tô Uyển nghĩ thôi thì cứ để lại chút tiền lương cho “ông chú” này đi, không thể vặt sạch lông được, nếu không e rằng đến cuối tháng anh ấy chẳng còn tiền mà mua vé tàu hỏa nữa mất.
“Thế thôi em không mua nữa vậy.”
“Em thích thì cứ mua đi, để anh đi gọi điện thoại bảo người ta mang tiền qua.” Yết hầu của Hoắc Kiêu Hàn trượt mạnh một cái. So với cái giá đắt đỏ ba mươi đồng, thì hai chữ “áo ngực” còn khiến anh thấy nóng tai hơn.
Anh nói một cách chém đinh chặt sắt, không một chút do dự. Thông thường, một người khi nghe thấy một bộ nội y, mà giá bằng cả tháng lương của công nhân bình thường, thì phản ứng đầu tiên sẽ là: Em được làm bằng vàng hay là nó được đúc từ vàng vậy?
Người đàn ông này ấy vậy mà đến chân mày cũng không hề nhíu lấy một cái.
Cũng tốt, anh chỉ khắt khe với chính mình, có tiết kiệm thì cũng chỉ tiết kiệm cho bản thân mà thôi.
“Cửa hàng còn nửa tiếng nữa là đóng cửa rồi, không kịp đâu, cứ mua bộ mười lăm đồng kia vậy.”
Tô Uyển chỉ rút đi hai tờ mười đồng, sau đó lại móc từ trong túi mình ra vài tờ “Đại Đoàn Kết”, mua sạch những bộ áo ngực cao cấp mà mình vừa chọn lúc nãy. Cô lừa anh đấy, tất cả những bộ cô chọn đều là hàng cao cấp cả.
Hoắc Kiêu Hàn nhìn mấy tờ tiền lẻ còn sót lại trong ví, anh quay đầu, nhanh chóng xác nhận vị trí của quầy hàng một lần nữa, rồi lập tức thu hồi ánh mắt.
Lên xe, Hoắc Kiêu Hàn bảo cảnh vệ lái xe đi thẳng về thẳng khu đại viện quân khu.
“Ba anh bảo em về nhà họ Hoắc ăn bữa cơm, ngày mai anh mới đưa em về.” Vẫn là chất giọng việc công như mọi khi, nhưng sắc đỏ nơi vành tai anh vẫn chưa hề tan đi.
Tô Uyển ngoan ngoãn gật đầu, vòng tay ôm lấy chiếc túi vải đựng mấy bộ nội y cao cấp, dường như sực nhớ ra điều gì đó: “Anh Hoắc, đây là lần đầu em đến cửa hàng Hữu Nghị, lỡ như về nhà mặc mà kích cỡ không vừa, thì có được mang đến đổi như ở cửa hàng quốc doanh không anh?”
Nói xong, cô còn ngây thơ nghiêng đầu, nheo đôi mắt rạng rỡ đầy vẻ lo lắng mà hỏi.
Sắc đỏ nơi vành tai Hoắc Kiêu Hàn nhanh chóng lan ra khắp gò má, toàn thân anh cứng đờ như một con nhím xù lông. Một vấn đề riêng tư và đáng xấu hổ như vậy, thế mà Tô Uyển lại có thể mang gương mặt ngây ngô, trong sáng đó đi hỏi một người đàn ông to xác như anh.
Lại còn trong tình huống đang có người khác ở đây nữa.
Ánh mắt đen láy, sắc lẹm của anh quét qua cậu cảnh vệ đang lái xe ở phía trước, rồi liếc xéo qua, nhìn Tô Uyển một cách đầy nghiêm nghị và lạnh lùng, anh hạ thấp giọng đưa ra lời cảnh cáo đanh thép: “Phải biết giữ chừng mực.”
Cái tư thế này chứng tỏ người đàn ông ấy đã thực sự tức giận, h*m m**n chiếm hữu quả thực vô cùng mạnh mẽ. Ở nơi riêng tư, anh có thể dung túng cho cô làm loạn, nhưng ở bên ngoài, anh hệt như một con sư tử đang bảo vệ thức ăn, không cho phép bất cứ ai dòm ngó dù chỉ một chút, ngay cả một sợi tóc hay một mẩu móng tay cũng không được.
Chiếc xe Jeep vững chãi chạy vào khoảng sân nhỏ nhà họ Hoắc, tuyết đã ngừng rơi. Vừa thấy Tô Uyển bước xuống xe, vú Ngô lập tức vui mừng khôn xiết, hướng về phía phòng ngủ chính gọi một tiếng “Giáo sư Tạ”, sau đó vội vàng tiến lên giúp Tô Uyển xách đồ.
Điều bất ngờ là Tô Hiểu Tuệ không có mặt ở nhà họ Hoắc, mà đã tham gia hoạt động thực tập do trường tổ chức, phải một tuần sau mới quay về.
Sau khi Hoắc Kiêu Hàn mang ga giường, chăn nệm mới mua cùng những vật dụng cần giặt giũ của Tô Uyển vào nhà, anh cúi đầu nhìn đồng hồ trên tay, rồi thu ánh mắt lại nhìn về phía Tạ Bạch Linh, sau đó anh đi về phía phòng sách: “Mẹ, tối nay con trực ca, những đồ đạc còn lại con sẽ bảo cảnh vệ đưa về khu nhà ở của cán bộ hưu trí.”
“Hân Di, con dẫn chị Uyển vào phòng con chơi đi.” Tạ Bạch Linh ôn tồn dặn dò. Thấy hai cô gái nắm tay nhau đi vào phòng, bà cũng bước về phía phòng sách. Chứng kiến hai người họ cùng xuống xe trở về, lại còn đi cửa hàng Hữu Nghị với nhau, Tạ Bạch Linh cũng đang rất tò mò không biết giữa hai đứa đã xảy ra chuyện gì?
Đã làm hòa rồi sao?
“Mẹ, Uyển Uyển thích một bộ quần áo cao cấp ở cửa hàng Hữu Nghị, lúc đó con mang không đủ tiền. Khi nào mẹ rảnh thì mua giúp con rồi đưa cho cô ấy nhé.” Hoắc Kiêu Hàn mím chặt đôi môi cứng nhắc, có chút không tự nhiên khi nói ra câu này, sau đó đưa cho Tạ Bạch Linh một mảnh giấy có ghi địa chỉ quầy hàng.
“Là bộ ba mươi đồng đó. Con đi trước đây.”
“Đây không phải là…” Tạ Bạch Linh vừa nhìn qua đã nhận ra, đó chính là quầy bán áo ngực mà bà từng ghé qua, trên gương mặt bỗng nở một nụ cười, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc nhìn chằm chằm vào cậu con trai cứng nhắc, lạnh lùng của mình.
“Con đi cùng Uyển Uyển đi mua cái này sao? Hai đứa làm hòa rồi à?”
Sắc mặt Hoắc Kiêu Hàn càng thêm lạnh lùng: “Cũng chưa chắc chắn ạ.”
“Dùng số tiền con gửi chỗ mẹ, mua thêm vài bộ cho cô ấy đi, cô ấy thích đấy ạ.” Nói xong, anh kéo cửa định bước ra ngoài.
“Thế Tiểu Uyển có nói với con là con bé mặc kích cỡ nào không?”
“Mẹ!”
Tạ Bạch Linh cũng nhận ra mình lỡ lời, vội vàng lấy tay bịt miệng lại. Chuyện tế nhị như thế này, Kiêu Hàn làm sao mà biết được cơ chứ.