Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 415: Chuyện đó thì anh không cần quản.

Trước Tiếp

Hai bàn tay cô đẩy mạnh vào lồng ngực Hoắc Kiêu Hàn để gạt anh ra.

Cô hoàn toàn chẳng thèm để ý đến sắc mặt đang trầm xuống của người đàn ông ấy. Hoắc Kiêu Hàn mím chặt môi, đường quai hàm căng cứng như một khối sắt lạnh lẽo: “Em không để anh đi cùng, vậy em muốn để ai đi cùng?”

“Chuyện đó thì anh không cần quản.” Tô Uyển đẩy cửa bước ra ngoài.

Người tài xế đã đợi rất lâu trong trận tuyết lớn như lông ngỗng, vừa hà hơi vừa xoa hai bàn tay vào nhau. Qua gương chiếu hậu, cậu ta nhìn thấy Lữ trưởng đang dẫn một cô gái bọc kín mít như chiếc bánh chưng đi về phía này, chiếc khăn quàng cổ màu đỏ trên cổ cô vô cùng nổi bật giữa trời tuyết bay trắng xóa.

Cậu cảnh vệ vội vàng xuống xe, bước vào trong tuyết để mở cửa sau cho Lữ trưởng.

“Đến cửa hàng Hữu Nghị.” Hoắc Kiêu Hàn lạnh lùng ra lệnh cho cảnh vệ, sau đó nghiêng người để Tô Uyển đang đi phía sau lên xe trước.

Tuyết rơi lớn như vậy nên cửa hàng Hữu Nghị cũng chẳng có mấy người. Các nhân viên bán hàng tại quầy người thì đan len, người thì tán gẫu, dáng vẻ lười biếng, thậm chí chẳng thèm nhướng mắt lên lấy một cái.

Giữa bức tường treo một biểu ngữ vô cùng nổi bật: “Nghiêm cấm đánh đập khách hàng!”

Đối với những câu hỏi của Tô Uyển, nhân viên bán hàng tỏ ra cực kỳ thiếu kiên nhẫn, chỉ buông một câu: “Không có.”

Rõ ràng là phích nước nóng đang được đặt ngay trên kệ cao nhất của quầy hàng.

“Đồng chí, phiền cô chấn chỉnh lại thái độ làm việc của mình.” Hoắc Kiêu Hàn gõ đốt ngón tay lên mặt kính của tủ trưng bày, giọng nói đanh thép, mang theo uy nghiêm cực lớn của một người quân nhân.

Lúc này, nữ nhân viên bán hàng vốn đang ngó lơ mới chịu ngẩng đầu lên. Vừa nhìn thấy quân hàm màu đỏ trên vai Hoắc Kiêu Hàn, cùng khí chất bất phàm của anh, cô ta lập tức thay đổi sắc mặt, tươi cười chào đón và đứng bật dậy đầy khách sáo.

Họ có thể tỏ thái độ với quần chúng bình thường, nhưng một sĩ quan cấp Đại tá thì tuyệt đối không phải người mà họ có thể đắc tội. Cô ta vội vàng dẫm lên chiếc ghế nhỏ để lấy phích nước xuống, thái độ trở nên thân thiện, nhiệt tình phục vụ Tô Uyển.

Nhìn thấy những thứ Tô Uyển muốn mua, từ ga trải giường, chăn nệm cho đến khăn mặt, toàn bộ đều là đồ dùng cần thiết cho người mới cưới. Lại nhìn đôi trai tài gái sắc này, người nam thì anh dũng hiên ngang, người nữ thì trẻ trung ôn hòa, còn bất chấp tuyết lớn để đi sắm đồ cưới, cô nhân viên không nhịn được mà buông lời khen ngợi:

“Cô gái nhỏ à, anh chồng quân nhân của cô thật khéo thương vợ quá. Thường thì những lãnh đạo lớn như ngài ấy đều rất bận rộn, vậy mà còn cố ý đội tuyết đưa cô đi mua đồ cưới thế này.”

“Chỉ là người yêu cũ thôi, giờ chúng tôi không còn quan hệ gì nữa rồi. Nể tình mối quan hệ tốt giữa hai nhà nên hiện tại tôi gọi anh ấy một tiếng anh trai.” Tô Uyển vừa kiểm kê danh sách đồ cần mua, vừa nhanh chóng trả lời một cách trôi chảy với giọng điệu nhạt nhẽo, chẳng đợi Hoắc Kiêu Hàn kịp lên tiếng.

Dường như hai người họ chẳng hề thân thiết gì cho cam.

Hoắc Kiêu Hàn đang xách túi bông nệm mới nặng mười cân, ngay giây đầu tiên đã định phản bác rằng cô không phải vợ mình, nhưng anh lại chẳng ngờ tới việc Tô Uyển lại có thể thuận miệng thốt ra ba chữ “người yêu cũ”, lại còn bảo là “không còn quan hệ gì nữa”.

Đôi lông mày sắc sảo và lạnh lùng của Hoắc Kiêu Hàn cau lại chặt chẽ.

Cậu cảnh vệ lúc này cũng đi theo phía sau để giúp xách đồ. Nghe thấy câu nói kia, cậu ta chẳng hề có phản ứng gì, rất hiểu chuyện mà đón lấy túi bông nệm từ tay Hoắc Kiêu Hàn: “Lữ trưởng, hai người cứ tiếp tục dạo xem đi ạ, để tôi mang những thứ này ra xe trước.”

“Uyển Uyển.” Hoắc Kiêu Hàn ghé sát tai Tô Uyển, hạ thấp giọng đưa ra một lời cảnh cáo đầy nghiêm túc.

Anh hoàn toàn không muốn người khác hiểu lầm về mối quan hệ của hai người, và lại càng không thích cái danh xưng “người yêu cũ” kia một chút nào.

“Thì vốn là như vậy mà, anh Hoắc.” Tô Uyển nói một cách đầy lý lẽ, lại còn tỏ ra xa cách mà dời bước sang bên cạnh, duy trì đúng khoảng cách một mét với anh.

Đây chính là điều tự anh đã nói: ở bên ngoài phải giữ đúng mực, hai người cần giữ khoảng cách cần thiết giữa những người đồng chí nam nữ với nhau.

Dù sao thì nếu quân đội có điều tra, chỉ dựa vào bản “báo cáo kết hôn” đã đệ trình kia, danh phận đối tượng sắp kết hôn của cô chắc chắn là không chạy đi đâu được. Không phải cứ anh muốn che giấu là có thể che giấu nổi đâu.

Có lẽ ba chữ “người yêu cũ” đối với anh mà nói quả thực khá chướng tai. Lồng ngực Hoắc Kiêu Hàn như thể vừa bị ai đó giáng cho một cú đấm thật mạnh, nghẹn ứ và nặng nề.

Anh nghiêng đầu, đôi mắt đen sâu thẳm như sao đêm lạnh giá nhìn xoáy vào Tô Uyển, ngay trong kẽ hở lúc cô nhân viên bán hàng lộ vẻ kinh ngạc và hóng hớt đang quay người đi lấy đồ.

Anh lại một lần nữa tiến lại gần thật nhanh, giọng nói hạ xuống cực thấp, mang theo một tia cảnh cáo cùng một nỗi khó khăn khó diễn tả thành lời, vô cùng nghiêm nghị nói với cô: “Uyển Uyển.”

“Chú ý lời nói của em. Mối quan hệ của chúng ta càng ít người biết càng tốt, một khi bị kéo vào chuyện này, danh tiếng của em sẽ bị ảnh hưởng không tốt.”

“Ồ, vâng, sau này em không nhắc lại nữa.” Tô Uyển dịu dàng gật đầu, dáng vẻ vô cùng ngoan ngoãn và nghe lời.

Hoắc Kiêu Hàn nhìn gương mặt nhỏ nhắn của Tô Uyển, dưới sự phản chiếu của chiếc khăn quàng đỏ, trông cô trắng trẻo như tuyết, thanh thuần như ngọc, nhưng lại viết đầy hai chữ “xa cách” và “thờ ơ”. Đặc biệt là đôi môi đầy đặn, căng mọng của cô vẫn còn hơi sưng đỏ.

Một ngọn lửa vô danh xen lẫn cảm giác mâu thuẫn sâu sắc, đang va đập dữ dội trong lồng ngực anh. Đường quai hàm sắc lẹm căng cứng, đầu lưỡi khẽ đảo qua răng hàm. Cuối cùng anh không nói gì thêm nữa, lập tức quay trở lại vị trí đứng ban đầu.

Chỉ có ánh mắt anh là sâu thẳm như mực, không chớp mắt mà đóng đinh lên người Tô Uyển, hệt như muốn dùng ánh nhìn đó, thiêu cháy khoảng cách một mét đáng chết kia để kéo cô trở lại lãnh địa của mình.

Sau khi mua xong những vật dụng sinh hoạt hàng ngày, Tô Uyển lại đi về phía quầy chuyên bán đồ dùng cho phụ nữ để mua nội y và băng vệ sinh vải.

Hoắc Kiêu Hàn đi phía sau, gương mặt tuấn tú góc cạnh, nhanh chóng nhuốm một màu đỏ không tự nhiên, vành tai nóng bừng. Anh lập tức dừng bước rồi quay lưng đi, không tiến gần về phía quầy đó thêm một bước nào nữa, thậm chí còn duy trì một khoảng cách rất xa.

“Anh Hoắc, đến thanh toán tiền này.” Tô Uyển đã đặc biệt tìm hiểu kỹ, chỉ có những cửa hàng quốc doanh dành cho người nước ngoài mới có quầy bán nội y phụ nữ, cô đã cẩn thận chọn vài bộ. Kiểu dáng cũng gần giống với thời hiện đại.

Có cả hàng từ Hồng Kông và hàng từ Mỹ.

So với kiểu áo lót bằng vải bông truyền thống cũ kỹ, thì những loại này thoải mái hơn nhiều, đồng thời cũng nâng niu và cố định tốt hơn cho “đôi thỏ trắng”, giúp chúng không bị xô lệch khi cô chạy bộ; tất nhiên là lượng vải sử dụng cũng ít ỏi đến đáng thương. Người mua đa số là khách nước ngoài, hoặc là phu nhân của các quan chức cao cấp, nhà ngoại giao vốn đã tiếp nhận tư tưởng mới.

Trước Tiếp