Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 419: Phải làm sao đây?

Trước Tiếp

Mái tóc ngắn đen nhánh hơi rối, phủ bồng bềnh lên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn và thanh tú. Làn da cô trắng hồng mịn màng, đôi mắt hạnh, chiếc mũi dọc dừa, bờ môi tươi tắn đỏ mọng như hoa đào ngày xuân với đường nét cong nhẹ tự nhiên. Dưới ánh đèn bàn, chiếc cổ thiên nga thon dài trắng ngần tựa như một khối ngọc mỡ cừu thượng hạng, thanh khiết và trong trẻo như ánh ban mai phản chiếu trên tuyết trắng.

Sắc trắng nõn nà ấy kéo dài tới tận phần cổ áo thu đông đã bị xô lệch, vặn vẹo sau giấc ngủ. Dưới tấm chăn bông đỏ thẫm thêu cảnh uyên ương nghịch nước và công khổng xòe đuôi, cô mặc bộ đồ thu đông dáng rộng họa tiết hoa nhí màu hồng, nhưng vẫn không giấu nổi vóc dáng mảnh mai, mềm mại.

Vốn đã quen với hình ảnh người ta bọc trong những chiếc áo bông, quần bông dày cộm, sưng phồng giữa mùa đông giá rét, nên khi bất thình lình nhìn thấy một Tô Uyển ăn vận mỏng manh trong chăn, sức công kích này còn lớn hơn cả khi nhìn thấy cô mặc chiếc váy liền thân màu vàng nhạt ôm sát vào mùa hè.

Đồng tử của Hoắc Kiêu Hàn co rút dữ dội, cả người anh sững sờ tại chỗ, ngay cả hơi thở cũng trở nên đông cứng.

Tô Uyển vừa giật mình tỉnh giấc, chợt cảm nhận được một luồng gió lạnh buốt thổi vào từ cửa, cô quay đầu lại thì thấy bóng dáng cao lớn, hiên ngang như tùng bách của Hoắc Kiêu Hàn đang đứng trước cửa. Lớp băng tuyết phủ trên lông mày và mắt anh đang tan ra cực nhanh.

Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt người đàn ông còn sâu thẳm hơn cả màn đêm, hệt như một hố đen có lực từ xoáy sâu, hút chặt lấy Tô Uyển. Giây tiếp theo, quai hàm cứng nhắc của Hoắc Kiêu Hàn bỗng thắt chặt, anh lập tức né tránh ánh nhìn, nhanh chóng đóng cửa và rút lui khỏi phòng.

Vì hoảng loạn, trán anh va vào khung cửa, phát ra một tiếng động trầm đục.

Một tiếng “cạch” nhẹ vang lên, cánh cửa phòng đã hoàn toàn ngăn cách vùng ánh sáng kiều diễm bên trong. Anh tựa lưng vào tấm cửa gỗ lạnh lẽo, chỗ trán bị va truyền đến cảm giác đau âm ỉ, nhưng chẳng thấm thía gì so với nhịp tim đang đập mãnh liệt như muốn nổ tung khỏi lồng ngực.

Trong đầu anh lúc này chỉ toàn là hình ảnh Tô Uyển đang nằm trên giường của mình.

“Uyển Uyển, sao em lại ngủ ở trong phòng anh thế?” Giọng anh trầm khàn và bị đè nén, mỗi một chữ thốt ra đều như thể được vắt ra từ cuống họng đang nóng bỏng.

Đúng là Hoắc Kiêu Hàn thật rồi! Tô Uyển còn tưởng mình chưa tỉnh ngủ nên nhìn nhầm cơ đấy.

“Không phải anh trực đêm sao? Sao lại về rồi?” Giọng nói của Tô Uyển lúc mới ngủ dậy mềm mại, ngọt ngào như đang ngậm một miếng bánh trôi nước, vừa dịu dàng lại vừa nũng nịu.

Cô chống người dậy, nhìn thấy trên tấm ga giường bằng vải bông màu hồng thực sự đã “nở” một đóa hoa mẫu đơn đỏ tươi. Thôi xong đời thật rồi. Tình huống dở khóc dở cười này lại đúng lúc gặp ngay ông chú này về nhà.

“Anh được thay ca, về đây là để đưa bản kiểm điểm cho em.” Vừa dứt lời, không gian ngoài cửa im lặng trong giây lát, rồi một xấp bản kiểm điểm dày cộm được nhét qua khe cửa một cách khó khăn.

“Em ngủ tiếp đi, cần gì cứ nói, anh xuống lầu lấy giúp em.”

“Sau khi xem xong, nếu thấy có gì thiếu sót cần anh bổ sung thì cứ gọi điện thoại báo anh, anh sẽ sắp xếp thời gian đến khu nhà ở của cán bộ hưu trí tìm em.”

Bên ngoài cửa, giọng nói của Hoắc Kiêu Hàn trầm thấp nhưng cực kỳ nam tính và truyền cảm, mỗi một chữ thốt ra đều chắc nịch, mang theo hơi thở nóng bỏng, rạo rực. Hoắc Kiêu Hàn hơi nhích nhẹ đôi ủng quân đội đang tựa vào cánh cửa, anh mím chặt môi, cúi đầu chờ đợi động tĩnh bên trong.

Thế nhưng, bên trong phòng mãi vẫn không có tiếng trả lời.

“Uyển Uyển!” Hoắc Kiêu Hàn lại thấp giọng gọi thêm một tiếng.

“Em đến ngày rồi… Anh xuống lầu lấy giúp em cái băng vệ sinh vải, rồi xem giúp em mấy bộ nội y mới mua đặt trên lò sưởi đã khô chưa.”

Một lúc sau, giọng nói lý nhí mang theo chút tủi thân và thẹn thùng của Tô Uyển mới truyền ra từ bên trong.

“Quần áo của em bị bẩn rồi, giường của anh cũng bị em làm bẩn luôn. Tiểu Hân Di còn đang ngủ bên cạnh nữa, anh bảo phải làm sao bây giờ đây?”

“Ông chú” này chẳng phải từng bảo cô chưa bao giờ dựa dẫm vào anh sao? Vậy thì để xem bây giờ anh phản ứng thế nào.

Trước Tiếp