Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 406: Chuyện thành nhờ kín tiếng.

Trước Tiếp

Tô Uyển cúi đầu nhìn chiếc đồng hồ vàng hồng thấp thoáng dưới lớp áo bông, thầm cân nhắc xem có nên nói cho anh hai biết chuyện giữa mình và Hoắc Kiêu Hàn hay không. Nhưng nghĩ lại một hồi, cô quyết định thôi. Nếu anh hai biết thì cả nhà họ Tô sẽ biết, mà như thế chắc chắn Tô Hiểu Tuệ cũng sẽ hay tin.

Chuyện muốn thành công thì phải giữ kín kẽ.

Cuộc họp ở quân khu vừa kết thúc. Cậu cảnh vệ vốn đã chờ sẵn bên ngoài, liền vội vàng mang bản báo cáo kiểm tra sức khỏe, mà bệnh viện quân khu vừa gửi đến đưa tận tay Hoắc Kiêu Hàn.

“Lữ đoàn trưởng, báo cáo khám sức khỏe sau khi anh thực hiện nhiệm vụ ở Quý Trì trở về có một số vấn đề. Phía bệnh viện yêu cầu anh nhanh chóng đến đó để thực hiện chụp CT não bộ.”

“Sẽ không có vấn đề gì đâu.” Hoắc Kiêu Hàn đang mải nói chuyện với Sư đoàn trưởng Bành nên không mấy để tâm, anh trả lời một cách chắc chắn. Trong lần thực hiện nhiệm vụ vây quét ở Quý Trì, anh không hề bị thương, cũng không cảm thấy não bộ hay cơ thể có gì bất thường.

“Nói nhảm cái gì đó! Không có vấn đề gì thì bác sĩ lại bảo cậu đi kiểm tra chắc? Từ cái hồi cậu rút đơn đăng ký kết hôn lại là tôi đã thấy cậu có gì đó không ổn rồi.”

“Nhân lúc chiều nay quân khu không có việc gì, mau đi kiểm tra đi!” Sư đoàn trưởng Bành nghiêm khắc phê bình, rồi ra lệnh cho cảnh vệ đi lấy xe ngay lập tức.

“Ngộ nhỡ chiến tranh xảy ra, cậu lại lên cơn đau đầu, thì làm sao mà chỉ huy mấy ngàn quân sĩ dưới trướng mình đây?”

“Rõ!” Hoắc Kiêu Hàn đứng thẳng lưng, dõng dạc đáp lời.

Anh cúi xuống nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay, đã ba giờ rưỡi chiều rồi.

Tại bệnh viện quân khu.

Tô Uyển cũng chỉ có thể tranh thủ duy nhất ngày hôm nay để thăm anh hai. Sau kỳ thi học kỳ tới đây, cô phải dốc toàn bộ tâm trí vào việc chuẩn bị cho vòng bán kết. Tài liệu ôn tập và các đề tài nghiên cứu mà nhà trường thu thập được quá nhiều. Vì vậy, cô ở lại phòng bệnh bầu bạn với anh hai cho tới tận bốn giờ chiều mới rời đi.

Vừa bước ra khỏi phòng bệnh, Bạch Húc Dương vốn vẫn chờ ngoài hành lang, lập tức tiến lại gần. Gương mặt thanh tú, ôn hòa của anh ta hiện lên nụ cười chất phác, trong trẻo, mang lại cảm giác thuần khiết và có chút bẽn lẽn hệt như những nhân vật trong các bộ phim cũ.

“Bạn học Tô Uyển, em định về trường sao? Anh cũng vừa xong việc, hay là để anh tiện đường đưa em về nhé?”

Đôi mắt sáng, lông mày rậm, trên người anh ta vừa có sự thanh thoát của giới trí thức, vừa có nét kiên nghị, quả cảm đặc trưng của người quân nhân. Nếu đặt ở thời hiện đại, anh chắc chắn là mẫu người khiến phần lớn các cô gái phải rung động, có khi tên anh còn bị “reo hò” suốt ngày trên các trang tỏ tình của trường cũng nên.

“Liệu có phiền anh quá không, anh Bạch?” Nếu là bình thường, Tô Uyển chắc chắn sẽ từ chối, nhưng mùa đông trời tối nhanh, cộng thêm việc cô vẫn còn chút di chứng tâm lý sau vụ bị bắt cóc.

Thế là cô cũng hào phóng nhận lời.

“Nhà anh ở ngay khu tập thể đường sắt, rất gần trường Trung học số 1, vốn dĩ tối nay anh cũng định về nhà ăn cơm.” Bạch Húc Dương vừa có sự trách nhiệm của một cán bộ trẻ, lại vừa có nét thanh thuần, bỡ ngỡ của một người vừa mới rời khỏi ghế nhà trường.

Con em ngành đường sắt, giá trị của cái mác này thì khỏi phải bàn, vốn là những tồn tại “ngang hàng phải lứa” với con em trong các khu tập thể quân đội lớn.

“Vậy thì cảm ơn anh Bạch nhé.” Tô Uyển nở nụ cười lộ ra hai lúm đồng tiền nhỏ, lịch sự nói.

Có lẽ vì mọi chuyện diễn ra quá thuận lợi, nên Bạch Húc Dương vốn luôn chín chắn, tháo vát lại có chút căng thẳng. Dù đối phương chỉ coi anh là lãnh đạo của Tô Thanh Tùng, nhưng điều đó vẫn thắp lên trong anh một niềm hy vọng tốt đẹp. Dưới lớp áo khoác quân đội, vóc dáng anh càng thêm hiên ngang như tùng bách. Hai người cùng nhau bước xuống cầu thang.

Bạch Húc Dương lo lắng, Tô Uyển vì chuẩn bị bữa cơm này cho anh hai mà nhịn ăn nhịn uống, nên ân cần dặn dò cô cũng phải chú ý bồi bổ cho bản thân. Anh nói ở đơn vị đã có người chăm sóc, thương binh đều được ăn theo chế độ bếp loại hai, bảo Tô Uyển không cần tốn kém thêm tiền bạc.

“Anh Bạch, anh không cần lo lắng đâu, người yêu cũ của em đã đưa cho em rất nhiều tiền và tem phiếu rồi.”

“Để thuận tiện cho việc học tập, anh ấy còn mua cho em một chiếc đồng hồ nữa.” Tô Uyển thản nhiên đưa tay ra, để lộ chiếc đồng hồ vàng hồng cho Bạch Húc Dương xem.

Khi công an tìm thấy thi thể của Trần Thủ Thần và Hồ Tự Cường, họ cũng đã tìm thấy cuốn sổ tiết kiệm của cô, dì Tạ cũng đã giao lại cho cô một lần nữa. Vì thế, cô hiện tại căn bản là không hề thiếu tiền.

“Bạn học Tô Uyển, em… em có người yêu rồi sao?” Bạch Húc Dương khựng lại, nhìn chiếc đồng hồ hiệu Thượng Hải trên cổ tay trắng ngần của Tô Uyển, nhìn qua đã biết giá trị không hề nhỏ. Anh hỏi với vẻ đầy bất ngờ, có chút không kịp trở tay.

Cảm giác như có tiếng thủy tinh vừa vỡ vụn trong lòng.

“Chuyện này anh trai em có biết không?”

“Tụi em đã chia tay được mấy tháng rồi, nên em cũng không nói với anh hai. Hiện giờ em đặt việc học lên hàng đầu, không muốn xao nhãng vào chuyện yêu đương nữa.” Tô Uyển nói với giọng nghiêm túc và kiên định.

Cô đã khéo léo từ chối tình cảm vừa mới chớm nở của Bạch Húc Dương, một cách không để lại dấu vết. Như vậy, cả hai sẽ không ai phải khó xử.

Trong đáy mắt thanh tú của Bạch Húc Dương, dâng lên một nỗi thất vọng tràn trề. Vừa đưa tiền, vừa đưa tem phiếu, lại còn mua cả chiếc đồng hồ quý giá đến vậy, gia thế của đối tượng cũ của Tô Uyển chắc chắn không phải dạng vừa.

Lại nghĩ đến việc lãnh đạo quân đội đón Tô Uyển đến Bắc Bình đi học, thì chắc chắn hồi kỳ nghỉ hè cô đã ở trong khu đại viện. Mà ở nơi đó, tùy tiện chọn ra một người thì cũng đều là cán bộ cấp Tiểu đoàn trở lên, hoặc có gia đình “gốc gác đỏ” thâm hậu.

Bạch Húc Dương khẽ mỉm cười, không truy hỏi thêm điều gì nữa. Bước ra khỏi cổng bệnh viện, anh dẫn Tô Uyển đi về phía chiếc xe Jeep mà đơn vị cấp cho mình, rồi còn rất ga lăng và lịch sự mở cửa xe cho cô.

“Cảm ơn anh Bạch, mời anh ăn kẹo sữa ạ.” đôi mắt hạnh của Tô Uyển cong cong, ánh mắt trong trẻo. Cô lấy từ trong túi ra vài viên kẹo sữa Đại Bạch Thố, phóng khoáng đưa cho Bạch Húc Dương.

“Không cần đâu.” Bạch Húc Dương từ chối.

Thế nhưng Tô Uyển vẫn nhanh tay nhét mấy viên kẹo vào túi áo khoác quân đội của anh.

Đúng lúc này, một chiếc xe Jeep mang biển số quân đội tiến vào bệnh viện quân khu. Hoắc Kiêu Hàn ngồi ở hàng ghế sau, ánh mắt sắc lẹm bắn thẳng ra ngoài cửa sổ, nhanh chóng bắt trọn bóng dáng quen thuộc kia. Tấm kính xe vốn đang trong suốt bỗng chốc bị hơi thở phả ra làm cho mờ mịt như sương muối.

Đường xương hàm đanh thép, sắc lạnh của anh căng cứng lại.

Trước Tiếp