Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 407: Trai có tình, gái có ý.

Trước Tiếp

Nhìn cảnh Tô Uyển tươi cười rạng rỡ, nhét mấy viên kẹo sữa Đại Bạch Thố vào túi áo quân phục của Trung đội trưởng Bạch, còn Bạch Húc Dương muốn ngăn lại nhưng lại luống cuống chân tay, chỉ biết nhìn Tô Uyển nở một nụ cười ấm áp như ngọc.

Cảnh tượng này không kéo dài lâu, Bạch Húc Dương lên xe. Qua lớp kính cửa sổ, Tô Uyển đang ghé người về phía trước nói chuyện gì đó với anh ta. Lúm đồng tiền hiện rõ trên đôi má cô như chứa đầy men rượu, ngọt ngào khôn xiết.

Hoắc Kiêu Hàn chỉ cảm thấy huyệt thái dương truyền đến một cơn đau nhức nhối như kim châm. Một bàn tay anh thọc vào túi trong của chiếc áo khoác quân đội, siết chặt cặp bút máy “nhãn hiệu Mỹ”, cảm giác lạnh lẽo như băng tuyết thấm vào lòng bàn tay.

“Lữ đoàn trưởng, đến bệnh viện rồi ạ.” Cậu cảnh vệ ngồi phía trước nhỏ giọng nhắc nhở.

Hoắc Kiêu Hàn không hề đáp lại, mãi cho đến khi chiếc xe của Bạch Húc Dương hoàn toàn rời khỏi bệnh viện và mất hút sau góc cua cổng chính, thì anh mới chậm rãi đẩy cửa bước xuống xe.

Trong nhà vệ sinh.

Cái bụng của Tô Thanh Tùng do đột ngột ăn quá nhiều dầu mỡ nên không thích nghi kịp. Tô Uyển vừa đi chưa lâu, anh đã phải nhờ nhân viên hộ lý được cử đến chăm sóc dìu vào nhà vệ sinh. Một thương binh cùng phòng bệnh với anh cũng vừa làm xong xét nghiệm CT đang ở đó.

Mấy người họ cứ thế đứng cách tấm ván cửa nhà vệ sinh mà rôm rả tán chuyện.

“Này Tô Thanh Tùng, cậu em kín tiếng thật đấy nhé! Có hai cô em gái xinh đẹp như thế mà chẳng thấy nhắc đến bao giờ. Đặc biệt là cô em Tô Uyển ấy, trông xinh đẹp cứ như minh tinh điện ảnh, lại còn chăm chỉ, hiền thục, dịu dàng quá chừng.”

“Vừa cắt móng chân cho cậu, lại vừa giặt đống quần áo bẩn cho cậu nữa.”

Tô Thanh Tùng nghe vậy cũng thấy có chút lạ lẫm. Bé Uyển từ khi lên Bắc Bình thay đổi nhiều quá, hồi ở nhà quần áo chăn màn đều là Hiểu Tuệ giặt cho, giày thì anh chà giúp. Anh cũng chẳng biết em ấy học nấu ăn từ bao giờ nữa.

“Em gái tôi trước đây không phải như thế đâu.” Anh lẩm bẩm một câu.

Kết quả là câu nói này lập tức vấp phải tiếng trêu chọc của người hộ lý ở ngăn bên cạnh: “Hầy, không phải như thế thì lại càng kỳ lạ hơn!”

“Cậu em vẫn chưa hiểu à? Em gái cậu và Trung đội trưởng Bạch rõ ràng là ‘tình trong như đã, mặt ngoài còn e’. Em gái cậu cố tình ở lại phòng bệnh bầu bạn với cậu lâu như thế mới về, chính là để đợi Trung đội trưởng Bạch xong việc đấy.”

“Đúng đúng đúng, tôi cũng thấy rồi, em gái cậu và Trung đội trưởng Bạch cùng nhau xuống lầu, cả hai đều tơ tưởng đến nhau rồi, chỉ thiếu điều chưa đâm thủng tờ giấy ngăn cách thôi.”

“Tôi mà là cậu, về tôi sẽ giới thiệu em gái mình cho Trung đội trưởng Bạch ngay, sắp xếp cho hai người gặp mặt chính thức.” Anh chiến sĩ nhỏ đi cùng hộ lý cho Tô Thanh Tùng tiếp lời.

“Trung đội trưởng Bạch tốt nghiệp trường quân đội, chỉ số thông minh cao, nghiệp vụ giỏi, chỉ vài năm nữa là thăng tiến thôi. Lại còn là con em ngành đường sắt, nghe nói bố mẹ đều là lãnh đạo ở Bộ Đường sắt đấy.”

“Trung đội trưởng Bạch mà thành đôi với em gái cậu, sau này cậu chính là anh vợ của anh ấy. Trong quân ngũ thì dễ bề tiến thân, mà sau này ra quân, anh ấy cũng thừa sức lo cho cậu một suất vào Bộ Đường sắt.”

“Đó là ‘bát cơm sắt’ mà biết bao nhiêu người phải sứt đầu mẻ trán, quà cáp chạy vạy quan hệ cũng chẳng chen chân vào nổi đâu.”

Tiếng trêu chọc của mấy người họ càng lúc càng lớn, hoàn toàn không nhận ra trong nhà vệ sinh vừa có thêm người bước vào. Nếu là người khác, nghe thấy vậy chắc chắn sẽ rất vui mừng. Thế nhưng Tô Thanh Tùng lại lộ vẻ khó xử. Giới thiệu Tiểu Uyển cho Trung đội trưởng Bạch, chẳng phải là hại anh ấy sao? Tính khí của Tiểu Uyển thế nào anh là người rõ nhất, vừa hay nhõng nhẽo lại vừa bá đạo, ngang ngược, cũng chỉ có người làm anh trai như anh là chịu đựng nổi thôi.

“Em gái tôi năm sau phải thi đại học rồi.” Trung đội trưởng Bạch là người tốt như vậy, lại quan tâm anh hết mực, anh chắc chắn không thể làm chuyện lấy oán báo ân được.

“Thế thì càng đúng bài, cứ để Trung đội trưởng Bạch phụ đạo bài vở cho em gái cậu.” Anh chiến sĩ hộ lý vừa xong việc, vừa mở cửa phòng vệ sinh ra, nụ cười trên mặt lập tức đóng băng. Sắc mặt anh ta trở nên nghiêm nghị, thân hình đứng thẳng tắp, cứng đờ, không dám có thêm một động tác thừa thãi nào.

Một thương binh lão thành khác cũng vừa kéo quần vừa bước ra: “Cái thằng nhóc này chỉ biết đâm đầu vào tập luyện, chẳng lanh lợi chút nào cả, đợi đến lúc em gái cậu và Trung đội trưởng Bạch tìm hiểu nhau…”

“Chào Thủ trưởng!” Người lính lớn tuổi vừa ngẩng đầu lên, nhìn thấy những ngôi sao lấp lánh trên quân hàm đối diện thì lập tức nghiêm túc hẳn lại, đứng thẳng lưng, giơ tay chào đầy kính cẩn. Sau đó, anh ta vội vàng cùng người hộ lý kia rời khỏi nhà vệ sinh.

Dù đó không phải là Lữ đoàn trưởng của họ, nhưng cái khí thế uy nghiêm, lạnh lẽo được tôi luyện từ trong mưa bom bão đạn ấy, khiến họ chẳng dám nán lại dù chỉ một giây.

Tô Thanh Tùng nghe thấy hai chữ “Thủ trưởng” thì cũng có chút căng thẳng, anh kéo lê cái chân đang bị thương, cố sức đứng thẳng người dậy rồi mở cửa ngăn vệ sinh ra.

Là một người lính ưu tú, anh luôn giữ tiêu chuẩn khắt khe với bản thân, cố gắng xuất hiện trước mặt thủ trưởng với tư thế quân đội chuẩn mực và tinh thần phấn chấn nhất. Tay anh đã giơ lên sẵn sàng chào theo điều lệnh, nhưng khi nhìn rõ người đứng trước mặt là ai, thì cả người anh khựng lại. Ba chữ hô vang dội đầy khí lực bỗng nghẹn lại nơi cổ họng, anh muốn nuốt ngược vào trong ngay lập tức nhưng cuối cùng vẫn phải miễn cưỡng thốt ra: “Chào Thủ trưởng.”

Giọng anh trầm đục, lộ rõ vẻ chẳng tình chẳng nguyện chút nào. Ánh mắt anh cũng dời đi ngay giây sau đó, gương mặt không cảm xúc nhìn thẳng về phía trước, định bụng sẽ rời khỏi đây càng nhanh càng tốt.

Trước Tiếp