Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
“Anh Bạch, thời gian qua anh hai em nhập ngũ đều nhờ có anh giúp đỡ, nhà họ Tô chúng em đã làm phiền anh nhiều rồi. Nếu Hiểu Tuệ cần dùng tiền thì em sẽ đưa cho em ấy.”
Tô Uyển thu hết vào mắt vẻ tính toán và chột dạ thoáng qua của Tô Hiểu Tuệ. Cô mỉm cười đón nhận ánh nhìn của Bạch Húc Dương, lên tiếng đầy ôn hòa và lễ độ, ý muốn Bạch Húc Dương hãy nhận lại số tiền đó.
“Hai chị em em đều đang là học sinh, chỉ dựa vào tiền nhuận bút từ việc làm thêm biên dịch của một mình em, thì cũng chẳng dư dả gì. Trong quân đội cũng không có chỗ nào cần tiêu đến tiền, cứ để bạn học Hiểu Tuệ cầm lấy đi. Người thân của quân nhân gặp khó khăn, tổ chức giúp đỡ cũng là lẽ đương nhiên.”
Trung đội trưởng Bạch biết, Tô Uyển làm biên dịch viên bán thời gian cho một tờ báo ở Bắc Bình, cũng biết hai chị em có thể đến đây đi học, là nhờ ba của họ mười mấy năm trước từng cứu mạng một vị lãnh đạo trong quân khu. Thế nhưng cũng không thể hở chút chuyện gì cũng đi làm phiền vị lãnh đạo lão thành đó được, đây chính là nguyên văn lời Tô Thanh Tùng nói với anh ta chuyện. Còn về vị lãnh đạo đó là ai thì chính Tô Thanh Tùng cũng không rõ, vì chưa bao giờ được gặp mặt.
“Anh Bạch, chuyện này thì anh không cần lo đâu ạ, em vừa mới nhận lương xong.” Tô Uyển giơ hộp giữ nhiệt trên tay và túi giấy đựng đầy bánh kẹo, hoa quả trong lòng mình lên.
Ngay sau đó, cô quay người lại, nhìn Tô Hiểu Tuệ bằng ánh mắt “hiền từ”, nhưng nụ cười lại chẳng mấy vui vẻ: “Hiểu Tuệ à, người nhà họ Tô chúng ta, xương cốt có thể mềm nhưng tâm không được lệch. Thiếu tiền thì cứ nói với chị, chứ không thể lúc nào cũng mặc nhiên nhận lấy lòng tốt của người khác như thế được.”
Dáng vẻ của cô hệt như một người chị đang tận tình dạy bảo em gái, nhưng từng câu từng chữ đều ném thẳng vào cái sự “tâm hư” của Tô Hiểu Tuệ, khiến đôi gò má của cô ta nóng bừng như bị tát.
“Đợi chị thăm anh hai xong, chị sẽ đến trường gặp mặt bạn học của em để xin lỗi một tiếng, rồi bồi thường tiền sửa radio cho người ta.”
Tô Uyển tiếp tục trưng ra bộ dạng của một người chị tốt, vừa hiền dịu, chuẩn mực lại hết lòng quan tâm đến em gái. Nhìn bộ quần áo và giày dép mới toanh, ấm áp trên người Tô Hiểu Tuệ còn tốt hơn cả đồ mình đang mặc, khả năng cao là cô ta đã tiêu tiền của gã “đối tượng” kia. Ai mà biết được cô ta đòi số tiền này là để đền cho bạn học thật, hay là mang đi hẹn hò.
Cô vốn chẳng muốn dây dưa vào đống chuyện rắc rối của Tô Hiểu Tuệ, nhưng cô không thể giương mắt nhìn cô ta lừa gạt từng đồng phụ cấp sáu tệ mỗi tháng của anh hai, để đi phung phí với người tình.
Quả nhiên, Tô Uyển vừa dứt lời, sắc mặt Tô Hiểu Tuệ liền khựng lại, cô ta vội vàng lí nhí: “Chị ơi, không cần đâu ạ, em xin lỗi người ta rồi. Chị cũng đừng mất công chạy qua đó làm gì, chẳng phải chị cũng sắp thi học kỳ rồi sao?”
“Sao mà không cần được, nhỡ đâu bạn học thấy em từ dưới quê lên rồi bắt nạt, cố tình đòi đền nhiều tiền hơn thì sao? Mười tệ này đâu phải số tiền nhỏ.”
Tô Uyển lạnh lùng quét mắt nhìn cô ta rồi cười nhạt một tiếng. Anh hai đã bị thương rồi, vậy mà cô ta còn lấy danh nghĩa quan tâm để đến lừa tiền. Tô Hiểu Tuệ sau khi trải qua chuyện ở Cục An ninh quốc gia, chẳng những không biết thu mình lại, ngược lại còn ngày càng đổ đốn hơn. Cô sẽ “đẩy” cô ta vào thế bí ngay lúc này, để xem lần sau cô ta còn dám chạy đến trước mặt lãnh đạo của anh hai giả nghèo giả khổ, lừa tiền phụ cấp của anh hai nữa không.
“Đúng đấy, bạn học Hiểu Tuệ, hay là lát nữa tôi đi cùng hai chị em nhé? Tôi biết sửa radio, biết đâu tôi có thể sửa giúp em.” Bạch Húc Dương cũng lên tiếng vào lúc này với giọng điệu ôn hòa, thanh thoát.
Lần này thì Tô Hiểu Tuệ đúng là bị “đặt lên giàn hỏa thiêu”, tiến thoái lưỡng nan, chỉ có thể cúi gầm mặt, đỏ bừng cả mặt rồi ấp úng nói: “Bạn… bạn học đó về quê rồi ạ, radio cũng được bạn ấy mang về nhà tìm người sửa rồi.”
Sau đó, cô ta lấy cớ là hai giờ chiều ở trường còn có việc bận rồi vội vàng rời đi ngay lập tức. Cô ta thừa biết mình không phải là đối thủ của Tô Uyển! Nếu còn nán lại, chắc chắn Tô Uyển sẽ l*t tr*n bộ mặt của cô ta ra mất, mà cô ta thì chẳng đời nào muốn người anh hai khờ khạo, thật thà biết được mình đang lừa gạt anh ấy.
Trong phòng bệnh còn có hai thương binh khác. Thấy Tô Thanh Tùng mới chỉ là một tay lính mới tò te, mà trước đó vừa có một cô em gái với gương mặt thanh tú xách một túi táo đến thăm, ngay sau đó lại có thêm một cô em gái tóc đen môi đỏ đến đưa cơm. Một người đẹp hơn một người, thậm chí còn xinh hơn cả những minh tinh trên ảnh họa báo mà họ lén giấu đi.
Hai người thương binh vốn đang đọc báo để giết thời gian, giờ đây nhìn đến ngây người, mặt đầy vẻ ngưỡng mộ, muốn ngắm nhưng lại chẳng dám nhìn thêm cái nào. Đặc biệt là khi Tô Uyển mở nắp hộp giữ nhiệt ra, mùi thịt thơm nồng, chua chua ngọt ngọt đầy hấp dẫn lập tức lan tỏa khắp căn phòng.
Nào là vịt hầm, xá xíu mật ong, cá diếc kho, cùng hai món rau xanh mướt tươi rói. Ngay cả món cải cúc xào thanh đạm cũng được rưới thêm một lớp dầu mè thơm phức. Ở thời đại này, lính tráng làm gì có nhiều dầu mỡ, bình thường chỉ có cải thảo hầm củ cải, một tuần mới được ăn thịt một hai lần. Mấy món mà Tô Uyển mang ra thực sự chẳng khác gì một bữa “Mãn Hán Toàn Tịch” thịnh soạn.
Chỉ riêng lớp nước sốt bóng bẩy, óng ánh như hổ phách phủ trên miếng xá xíu mật ong, cũng đủ khiến người ta phải thầm cảm thán là quá đỗi xa xỉ. Phải tốn bao nhiêu dầu và đường mới làm được như thế này cơ chứ? Ngay cả thủ trưởng ở quân khu vào dịp Tết chắc cũng chưa từng ăn uống thịnh soạn đến thế.
“Em gái, mấy thứ này ở đâu ra vậy?” Tô Thanh Tùng trợn tròn mắt, giọng nói có chút hốt hoảng, nhưng cơ thể lại rất thành thật mà nuốt nước miếng ừng ực.
“Là em mượn bếp nhà chú, tự mua thức ăn về làm đấy ạ. Anh hai, anh mau ăn đi, để em múc cho anh một bát canh vịt hầm uống trước nhé.” Tô Uyển giữ thái độ khiêm tốn, không trực tiếp nhắc đến nhà họ Hoắc.
Bạch Húc Dương nhìn mâm cơm thịnh soạn và bổ dưỡng này thì cũng có chút kinh ngạc. Anh cười nhìn Tô Uyển một cái, khen ngợi tay nghề nấu nướng của cô rồi thúc giục Tô Thanh Tùng mau ăn cho nóng.
Sau khi trò chuyện thêm vài câu, biết mình là lãnh đạo mà cứ đứng mãi ở đây, sẽ khiến hai anh em khó nói chuyện tự nhiên, anh ta rất chừng mực mà bước ra khỏi phòng bệnh.
Hai người thương binh còn lại chỉ biết lặng lẽ nằm trên giường bệnh mà nhìn theo. Hừm, Trung đội trưởng đích thân đến thăm một tay lính mới, lại còn quan tâm chu đáo đến vậy cơ đấy.
Ai cũng có thể đoán được nguyên do là tại vì sao.
Cường độ huấn luyện thể lực của Tô Thanh Tùng rất lớn, vì muốn đạt thành tích tốt trong kỳ sát hạch toàn quân, anh đã luyện tập đến mức liều mạng. Anh cầm đũa lên rồi bắt đầu ăn ngấu nghiến, ăn đến mức mặt mũi bóng loáng cả dầu. Bát canh vịt hầm còn chưa kịp thổi nguội, anh đã vội vã nuốt xuống.
“Anh hai, anh ăn chậm thôi kẻo bị hóc xương cá.” Tô Uyển dặn dò, rồi cô lật chăn lên nhìn thấy đầu gối và bắp chân của Tô Thanh Tùng sưng vù, đôi chân đầy rẫy những vết thương lớn nhỏ do tập luyện, vết thương mới chồng lên vết thương cũ, lòng bàn chân thì chi chít những vết chai và mụn nước.
Nhìn thấy cảnh đó, trong lòng Tô Uyển dâng lên một nỗi chua xót: “Anh hai, anh bị thương thì phải báo sớm với tiểu đội trưởng chứ, sao phải liều mạng như vậy? Lỡ đâu để lại thương tật vĩnh viễn thì làm thế nào?”
“Thì anh phải cố gắng vượt lên thôi, không thể để em và cái Huệ bị người ta bắt nạt được.” Tô Thanh Tùng miệng đầy thức ăn, ánh mắt hiện lên một sự quyết tâm đến dữ dội.
“Có ai bắt nạt tụi em đâu ạ.” Tô Uyển nói.
“Tên kia không quan tâm đến em đâu.” Tô Thanh Tùng bất ngờ thốt ra câu này bằng tiếng địa phương.
Anh vẫn luôn ghi hận trong lòng. Đợt em gái mất tích, anh ở trong đơn vị lo sốt vó, chạy ngược chạy xuôi, vậy mà cái người họ Hoắc kia đến một lời hỏi thăm cũng không có. Toàn là thủ trưởng Hoắc cùng với lãnh đạo của anh phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi để dò la tin tức.
Anh cũng biết chuyện này chẳng liên quan gì đến Hoắc Kiêu Hàn, chỉ là anh không nuốt trôi cục tức này. Cái gã họ Hoắc đó đã hôn Tiểu Uyển rồi, vậy mà lúc em ấy gặp chuyện, hắn ta lại chẳng thèm đoái hoài gì tới. Em gái anh từ nhỏ tới lớn chưa bao giờ phải chịu uất ức như vậy.
Mà không đúng, kẻ làm Tiểu Uyển chịu nhiều uất ức nhất chính là cái gã “bạn học Lâm” kia mới phải. Nghĩ đến gã đó, nắm đấm của Tô Thanh Tùng bất giác siết chặt, ánh mắt vốn thật thà, chất phác giờ đây lại thêm vài phần hung dữ.
“Anh nhất định phải thắng được hắn. Chẳng phải là quán quân bảy nội dung thi đấu toàn quân sao? Anh cũng làm được!”
Ban đầu Tô Uyển còn chưa kịp phản ứng, nhưng giờ thì cô đã hiểu ra. Hóa ra Tô Thanh Tùng vì chuyện Hoắc Kiêu Hàn từng từ chối kết hôn với cô, lại thêm thái độ lạnh lùng, cứng nhắc của anh đối với cô lúc ở nhà, mà cảm thấy em gái mình bị chịu nhục. Thế nên anh hai mới âm thầm đua tranh với Hoắc Kiêu Hàn, liều mạng huấn luyện thể lực để vượt qua Hoắc Kiêu Hàn.
Xem ra người nhà họ Tô hiện tại vẫn chưa biết chuyện, cô và Hoắc Kiêu Hàn đang trong mối quan hệ đối tượng. Những bức thư gửi về nhà trước đó chắc hẳn đã bị chặn lại rồi.
Còn về chuyện cô bị bắt cóc và bán đi, vì không muốn anh hai phải lo lắng, nên cô cũng không cho chú Hoắc báo tin cho anh hay những người khác ở quê.