Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Cậu cảnh vệ thấy theo sau Lữ đoàn trưởng là một cô gái trẻ xinh đẹp, rạng rỡ thì rất nhanh ý mở cửa ghế sau. Hai người cùng ngồi ở hàng ghế sau, đây là lần đầu tiên chuyện này xảy ra.
Tô Uyển thản nhiên đặt túi giấy đựng bánh kẹo và đường vào giữa hai người, còn hộp giữ nhiệt thì ôm trong lòng để tránh nước canh bên trong bị sánh ra ngoài. Hoắc Kiêu Hàn liếc nhìn chiếc hộp giữ nhiệt trong vòng tay cô.
Từ khu tập thể quân khu đến bệnh viện quân khu chỉ mất khoảng mười phút lái xe. Cảnh vệ biết Lữ đoàn trưởng Hoắc còn phải kịp quay về quân khu họp nên lái xe khá nhanh. Bên ngoài cửa sổ, những băng rôn chào mừng Tết Dương lịch và dòng người hân hoan lướt qua nhanh chóng.
Không khí trong xe vô cùng tĩnh lặng, thoáng chút áp lực. Ngay cả cậu cảnh vệ cũng nhận ra bầu không khí có gì đó không ổn, ngoài việc chú ý đường xá thì không dám liếc nhìn gương chiếu hậu lấy một lần.
“Còn một tuần nữa là đến kỳ thi học kỳ rồi phải không? Em ôn tập thế nào rồi?” Hoắc Kiêu Hàn hỏi với giọng điệu của việc công, thái độ hệt như một người anh trai đang quan tâm đến em gái mình.
“Cũng ổn ạ.” Tô Uyển lần lượt trả lời những câu hỏi về học tập, mang đậm phong cách “cán bộ lão thành” của Hoắc Kiêu Hàn.
Chỉ sau vài câu xã giao, chiếc xe đã chạy vào khuôn viên bệnh viện quân khu. Đột nhiên, một đứa trẻ cầm xiên kẹo hồ lô lao từ lề đường ra, khiến cậu cảnh vệ phải lập tức đạp phanh gấp.
Túi giấy xi măng đặt ở giữa ghế ngồi suýt chút nữa thì đổ nhào, Hoắc Kiêu Hàn nhanh tay lẹ mắt vươn tới giữ lại. Tuy nhiên, vẫn có hai bao thuốc lá Hồng Tháp Sơn bị rơi xuống sàn xe.
Tô Uyển đang định cúi người xuống nhặt, thì Hoắc Kiêu Hàn đã nhanh hơn một bước. Anh nhặt bao thuốc lên rồi thản nhiên hỏi: “Anh hai em có hút thuốc à?”
“Anh ấy không hút.” Tô Uyển đưa tay đón lấy bao thuốc từ tay Hoắc Kiêu Hàn, “Chỉ là lãnh đạo của anh hai bình thường đối xử với anh ấy rất tốt, nên em mua một ít để anh ấy thủ sẵn trong người thôi.”
Nói trắng ra là cô muốn anh trai dùng chỗ thuốc này để “biếu” lãnh đạo. Trong quân đội vốn dĩ rất coi trọng chuyện đối nhân xử thế, mà lính tráng thời này còn khổ cực hơn thời hiện đại nhiều. Anh hai cô có tính tình nóng nảy lại thẳng tuột, rất dễ đắc tội với người khác, hơn nữa trong quân ngũ hễ phạm lỗi là bị phạt liên đới cả tập thể.
Cô chỉ còn cách dạy anh mình làm sao để tạo dựng quan hệ tốt trong đơn vị. Anh hai đã vì cô mà hai lần tự ý rời khỏi doanh trại, nếu không có lãnh đạo bao dung, giáo dục thì chuyện đã chẳng êm đẹp như vậy.
Một ngày không biết bị “nhắc nhở” bao nhiêu lần.
Lãnh đạo của Tô Thanh Tùng, Trung đội trưởng, Bạch Húc Dương?
Cái tên này nhanh chóng lướt qua trí não của Hoắc Kiêu Hàn, đôi môi nhạt màu khẽ mím lại đầy uy nghiêm.
Tô Uyển xách hộp giữ nhiệt và túi giấy xi măng xuống xe, đứng trước cửa xe, cô ngoan ngoãn và dịu dàng nói lời cảm ơn Hoắc Kiêu Hàn. Trông cô lúc này thực sự chẳng khác nào em gái anh, toát lên vẻ khách sáo và kính trọng giữa anh em thời cũ.
Nếu anh đã muốn làm anh trai, vậy thì để anh làm cho cho ra trò, cho anh hưởng cảm giác đó một lần cho thỏa lòng.
Đến trước cửa phòng bệnh của anh hai, Tô Uyển lại bất ngờ thấy Trung đội trưởng Bạch cũng ở đó. Anh ấy đang nói chuyện rất ôn hòa với một nữ sinh, còn lấy từ trong túi ra một tờ “Đại Đoàn Viên” đưa cho cô gái đó.
Nữ sinh kia có dáng vẻ e thẹn, nhút nhát, tết một bím tóc đuôi tôm dài, trên đầu cài bờm tóc màu vàng, cô ta cúi gầm mặt, trông rất đáng thương và sợ sệt. Cái điệu bộ này có chút giống phong cách của Tô Hiểu Tuệ.
“Anh Bạch, không… không được đâu, em không thể nhận.” Giọng nói nhỏ nhẹ yếu ớt lại pha chút nức nở, đây không phải Tô Hiểu Tuệ thì còn là ai vào đây nữa?
Trung đội trưởng Bạch lại ấn tờ tiền vào bàn tay đang vẫy ra vẻ từ chối của Tô Hiểu Tuệ, giọng điệu vô cùng dịu dàng: “Bạn học Hiểu Tuệ, em cứ cầm lấy đi, đi mua tài liệu học tập và bồi thường tiền làm hỏng đồ của bạn học, đừng khóc nữa nhé.”
“Tô Hiểu Tuệ?” Nửa năm không gặp, nếu không phải vì giọng nói và cái kiểu giả vờ yếu đuối đáng thương này, Tô Uyển suýt chút nữa đã không nhận ra cô ta.
Từ đầu đến chân, quần áo và giày dép của cô ta đều đã thay mới hoàn toàn, chẳng còn chút dáng vẻ quê mùa nào, lại còn bắt kịp thời đại, học đòi cách ăn mặc của người thành phố.
“Chị ạ?” Tô Hiểu Tuệ lập tức quay đầu lại, đôi lông mày khẽ nhíu vẻ đáng thương, đúng chuẩn phong cách “bạch liên hoa” bán thảm. Rõ ràng cô ta cũng không ngờ Tô Uyển lại đến, ánh mắt thoáng chút chột dạ, nhưng rất nhanh đã cúi đầu xuống, tỏ ra bộ dạng rất sợ hãi Tô Uyển.
“Bạn học Tô Uyển, em cũng tới đưa cơm cho anh hai à? Xem ra tình cảm anh em nhà các em tốt thật đấy, ai cũng quan tâm đến anh hai mình.”
Bạch Húc Dương thấy người đến là Tô Uyển, ánh mắt trong trẻo như suối nguồn bỗng ánh lên tia ấm áp, nụ cười thuần hậu ôn hòa trên môi cũng rạng rỡ hơn.
Những thay đổi tinh tế này đều bị một kẻ nhạy cảm như Tô Hiểu Tuệ thu hết vào tầm mắt. Hai bàn tay buông thõng phía trước của cô ta khẽ siết chặt.
Chẳng trách khi cô ta khóc lóc kể khổ với anh hai rằng, mình lỡ tay làm hỏng chiếc radio của bạn học, trong lúc anh hai còn đang khó xử vì không mang theo nhiều tiền, thì Trung đội trưởng Bạch lại hào phóng đưa tiền cho cô ta như vậy.
Cô ta cứ ngỡ là do mình biết ăn diện, lại đang mặc chiếc áo bông hoa nhí màu hồng phấn mà đối tượng xem mắt mới mua cho, Trung đội trưởng Bạch thấy cô ta xinh đẹp nên mới có ý với mình… Hóa ra tất cả là vì Tô Uyển…
Nhìn Tô Uyển chỉ mặc chiếc áo bông kiểu cũ giản dị, quần bông và giày bông đen, chẳng hề trang điểm hay chưng diện gì, chỉ quàng thêm một chiếc khăn len đỏ, vậy mà gương mặt như trăng rằm, đẹp tựa hoa tuyết đọng trên cành kia vẫn thanh tú, rạng rỡ đến mức không gì sánh kịp, khiến người ta phải xao động tâm hồn.
Vẻ đẹp đó gần như chẳng cần bất kỳ sự điêu khắc hay tô điểm nào.
Thực sự còn đẹp hơn cả mỹ nhân bước ra từ trong tranh lụa.
Ở trong ký túc xá và trong lớp, cô ta vốn được coi là có nhan sắc thuộc hàng khá, nhưng hễ đặt cạnh Tô Uyển là ngay lập tức trở nên kém sắc, bị áp đảo đến chẳng còn chút tự tin nào. Sự tự ti nặng nề và lòng đố kỵ như một con rắn độc bắt đầu lan tỏa trong thâm tâm cô ta.
Đồng thời, một nỗi hoảng loạn sâu sắc cũng trào dâng. Dường như cô ta đã nhận thức được thực tế ngay tức khắc.
Đối tượng mà cô ta vẫn luôn thư từ qua lại bấy lâu nay, có gia đình vô cùng giàu sang quyền thế, ông nội giữ chức vụ quan trọng ở Bắc Bình, bản thân anh ta cũng là một sinh viên đại học. Đợi đến khi nghỉ đông, anh ta sẽ về Bắc Bình để gặp mặt cô ta.
Cô ta nói dối chuyện làm hỏng radio của bạn học, là để vòi tiền anh hai mua mỹ phẩm, mua son môi, định bụng sẽ xuất hiện trước mặt đối tượng xem mắt với hình ảnh xinh đẹp nhất. Để anh ta vừa nhìn đã thích cô ta ngay, rồi sau đó kết hôn với cô ta, giúp cô ta có thể hoàn toàn ngẩng cao đầu hãnh diện, gột rửa những nỗi nhục nhã trước đây.
Thế nhưng giờ đây khi so sánh với Tô Uyển, lại nghĩ đến việc đối tượng xem mắt từng kể trong thư rằng, nhờ vào ông nội mà anh ta thường xuyên được gặp các minh tinh điện ảnh, xung quanh cũng có không ít bạn học nữ xinh đẹp học múa, học nghệ thuật…!
Đến lúc gặp mặt, liệu một người như cô ta có thể lọt vào mắt xanh của anh ta không?
Không được, tuyệt đối không được!
Cô ta phải nghĩ ra một cách mới được. Khó khăn lắm cô ta mới tìm được một đối tượng vừa có tiền có thế, lại vừa tốt bụng và hào phóng với mình như vậy; suốt cả học kỳ này, từ cái ăn cái mặc đến đồ dùng, tất cả đều là do cô ta bịa ra đủ loại lý do để lừa từ chỗ anh ta mà có.
Tô Hiểu Tuệ chợt nhớ lại chuyện hồi còn ở dưới quê, cô ta từng nghe các thím trong thôn kể về một gia đình có người anh trai vừa lùn vừa xấu, mãi không cưới được vợ. Sau đó, lúc đi xem mắt, họ đã để người em trai có ngoại hình cao lớn, tuấn tú đi thay, kết quả là đàng gái ưng thuận ngay lập tức. Đến lúc kết hôn, người nhà gái phát hiện bị tráo người thì đã quá muộn màng.
Đôi mắt trông có vẻ yếu đuối nhưng lại tràn ngập sự tính toán của cô ta ngước lên, nhìn chằm chằm vào Tô Uyển.