Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 403: Để Kiêu Hàn đưa con đi.

Trước Tiếp

Để tạo điều kiện cho Tô Uyển có một môi trường học tập yên tĩnh và chuyên tâm chuẩn bị cho vòng bán kết, nhà trường đã phê duyệt cho cô và một bạn học khác tên là Đinh, người cũng lọt vào vòng này, một phòng ký túc xá có lắp hệ thống sưởi. Việc này cũng nhằm giúp hai người thuận tiện trao đổi kiến thức với nhau.

Tuy nhiên, Tô Uyển đã từ chối. Cô đã quen với căn phòng cũ; trước đây cô có thể thấy ký túc xá đông người là không tự do, thiếu không gian riêng tư, nhưng giờ đây, việc được ở trong căn phòng sáu người lại mang đến cho cô cảm giác an toàn hơn.

Ngày lễ Tết Dương lịch nhanh chóng cận kề, bầu không khí ôn tập căng thẳng và đầy áp lực cuối cùng cũng có được một khoảng lặng ngắn ngủi để nghỉ ngơi. Nhà trường bắt đầu cho học sinh nghỉ lễ. Những học sinh nội trú thi nhau thu dọn chăn màn, quần áo dày và cả những đồ dùng tạm thời chưa dùng tới để mang về nhà giặt giũ.

Trong khi các bạn cùng phòng đều bận rộn từ sáng sớm, Tô Uyển cũng tất bật không kém. Anh hai của cô tham gia kỳ sát hạch toàn quân, đạt ba nội dung đứng nhất và một nội dung đứng nhì. Đến môn thi cuối cùng là thể lực, vì quá dốc sức nên anh bị thương ở đầu gối, vậy mà vẫn cắn răng tiếp tục huấn luyện thêm ba ngày nữa. Đến khi bị tiểu đội trưởng phát hiện thì cả bắp chân đã sưng vù lên rồi.

Hiện tại, anh đã được đưa thẳng vào bệnh viện quân khu để điều trị. Tin này cô mới được dì Tạ Bạch Linh gọi điện thông báo vào ngày hôm qua.

Mới hôm kia cô còn nhận được thư của anh hai, vậy mà anh ấy chẳng hé răng lấy một lời.

Cô thật sự bị cái tính bướng bỉnh này của anh hai làm cho phát bực. Anh hai vốn là lính nghĩa vụ, ngộ nhỡ để lại thương tật vĩnh viễn thì phải làm sao? Chỉ vài năm tới đây thôi sẽ là đợt cắt giảm quân số hàng triệu người, anh vừa không có bằng cấp lại mang thương tật, chắc chắn sẽ là người đầu tiên phải “khăn gói” về quê.

Tô Uyển mang theo tiền và tem phiếu thịt ra chợ nông sản mua thịt và vịt, còn ghé qua cửa hàng bách hóa mua ít bánh kẹo, đường và cả thuốc lá Hồng Tháp Sơn, loại được ưa chuộng nhất trong quân đội.

Về đến Hoắc gia, cô liền vào bếp hầm canh kho cá. Càng vào những ngày lễ như Tết Dương lịch thì phía nhà trường và quân khu lại càng bận rộn hơn. Chú Hoắc và dì Tạ đều không có nhà, còn bé Hân Di thì có buổi biểu diễn văn nghệ ở trường. Riêng Hoắc lão phu nhân, ngay từ khi nghe phong thanh việc Hoắc gia sắp gặp chuyện, đã được chú Hoắc gửi sang nhà người con trai thứ hai ở tạm rồi.

Vú Ngô dự định dọn dẹp vệ sinh xong xuôi cũng sẽ về nhà đón lễ cùng cháu nội. Ngửi thấy mùi thơm quyến rũ của thịt hun khói bay ra từ bếp, cái bụng của bà bắt đầu kêu cồn cào vì thèm.

“Tiểu Uyển à, món vịt hầm này thơm quá đi mất, còn cả món xá xíu mật ong này nữa, con ướp bằng mật ong đấy phải không? Tay nghề của con đỉnh thật đấy, vú sắp chảy cả nước miếng rồi đây này.”

Vú Ngô bước vào bếp, đúng lúc nhìn thấy nồi canh vịt hầm đậm đà, chín nhừ và đĩa xá xíu mật ong óng ánh sắc đỏ hổ phách, mọng nước, tỏa hương thơm nức mũi. Đôi mắt bà sáng lên, không kìm lòng được mà l**m môi một cái.

Những nguyên liệu Tô Uyển dùng như gia vị, mật ong, thịt hun khói hay măng khô đều là đồ của Hoắc gia, nên tất nhiên cô cũng làm thêm một phần để lại cho nhà họ Hoắc.

Thế là cô rất hào phóng, từ phần của anh hai múc ra một bát canh vịt hầm và hai miếng xá xíu mật ong cho vào hộp cơm nhôm đưa cho vú Ngô: “Vú Ngô ơi, con đi chợ nông sản hơi muộn nên không mua được nhiều, vú ăn thử xem sao, sẵn tiện mang về cho cháu nội của vú ăn cùng nữa ạ.”

Vú Ngô vội vàng từ chối nhưng vì cô quá nhiệt tình, lại thêm tay nghề của Tiểu Uyển thực sự quá tốt nên bà cũng khó lòng khước từ. Bà dùng tay nhón một mẩu thịt vụn của miếng xá xíu mật ong.

Chao ôi… lớp ngoài cháy cạnh, bên trong mềm mọng, vị chua ngọt hòa quyện, đặc biệt là vị hậu ngọt thanh của xí muội, đúng là tuyệt phẩm. Hương vị ngon đến mức, khiến vú Ngô chỉ muốn m*t sạch cả đầu ngón tay.

“Vú nhớ là Kiêu Hàn cũng thích ăn xá xíu mật ong lắm, nhưng khổ nỗi vú lại không biết làm. Tiểu Uyển này, hay là nhân lúc còn chút thời gian, con tẩm ướp thêm ít thịt nạc vai rồi cho vào nồi nấu đi, để vú trông cho.” Vú Ngô như sực nhớ ra điều gì đó liền nói.

Thực phẩm thì không thiếu, vì bên hậu cần vừa mới gửi gà, vịt, ngan và thịt lợn đến xong.

Món xá xíu mật ong này vốn là đặc sản vùng Quảng Thành, đã được cô cải biên lại đôi chút. Nhưng Hoắc Kiêu Hàn làm gì đã từng ăn món xá xíu mật ong này bao giờ?

Tô Uyển nhìn thấu tâm tư của vú Ngô nhưng không nói ra, cô chỉ mỉm cười để lộ lúm đồng tiền xinh xắn bên má. Món xá xíu mật ong này, nếu không có ba tiếng đồng hồ thì chẳng thể nào làm xong được.

Mà giờ cũng đã gần mười một giờ rồi. Cô phải đi sớm một chút, nếu không anh hai ăn cơm của đơn vị gửi đến, thì chẳng còn bụng dạ nào mà ăn đồ cô nấu nữa.

Nói xong, cô nhanh chóng trút món cải cúc xào và bắp cải chua ngọt vừa làm xong, vào chiếc hộp giữ nhiệt mà vú Ngô đưa cho. Cô nhớ mang máng chiếc hộp này chính là cái dạo trước, cô mang đến bệnh viện cho Hoắc Kiêu Hàn dùng.

Cuối cùng, cô xới đầy một hộp cơm lớn, đậy nắp lại rồi hăm hở chuẩn bị lên đường tới bệnh viện. Vừa mở cửa ra, cô đã thấy Hoắc Kiêu Hàn đang bế bé Hân Di đi vào sân nhà họ Hoắc. Tóc tai của con bé rối bời, gương mặt khóc đến đỏ bừng, tay chân không ngừng vùng vẫy.

Hai người bất ngờ chạm mắt nhau.

“Oa oa… Cháu muốn mẹ, muốn bà nội, không muốn chú đâu…” Hân Di vừa đạp chân vừa khóc, lúc quay đầu lại thấy Tô Uyển, con bé khẽ gọi một tiếng đầy nũng nịu: “Chị tiểu Uyển.”

Dứt lời, con bé lại quay đi tiếp tục khóc với Hoắc Kiêu Hàn, đôi bàn tay đeo găng không ngừng vỗ bồm bộp vào cánh tay anh đòi xuống đất.

“Ôi chao, sao Hân Di lại khóc thế này? Có chuyện gì vậy?” Vú Ngô nghe thấy tiếng khóc liền vội vàng chạy ra xem.

Hóa ra là lớp của Hân Di, có chuẩn bị một tiết mục văn nghệ nhỏ chào mừng Tết Dương lịch, còn có cả trò chơi tương tác giữa phụ huynh và học sinh. Trong khi các bạn khác đều có mẹ đi cùng, vốn dĩ dì Tạ sẽ đi, nhưng đúng ngày Tết Dương lịch lại có lãnh đạo quan trọng đến thị sát, nên dì không thể rời đi ngay được. Vì vậy, dì Tạ đã gọi điện dặn Hoắc Kiêu Hàn, nhất định phải dành ra một tiếng đồng hồ để đến trường với con bé.

Vì thiếu cảm giác an toàn do cha mẹ thường xuyên không ở bên cạnh, cộng thêm sự hụt hẫng, bé Hân Di cảm thấy vô cùng lạc lõng và tủi thân.

Kết quả là trong trò chơi đơn giản mang tên “Gắn kết yêu thương”, phụ huynh và bé bịt mắt đút thức ăn cho nhau, hai chú cháu lại bị thua, thậm chí còn đứng bét lớp. Hoắc Kiêu Hàn có vóc dáng cao lớn vững chãi, trong khi Hân Di lại nhỏ bé xinh xắn; khi ngồi lưng tựa lưng, sự chênh lệch về thể hình quá lớn, đã vậy Hân Di còn chưa phân biệt rõ bên trái bên phải.

Điều này dẫn đến việc cả hai hoàn toàn thiếu sự ăn ý. Cho đến khi thời gian trò chơi kết thúc, Hân Di chẳng đút được mẩu thức ăn nào vào miệng Hoắc Kiêu Hàn. Nhìn sang xung quanh, các bạn nhỏ khác và mẹ đều phối hợp nhịp nhàng, tiếng cười giòn giã, đút vừa nhanh vừa chuẩn.

Đúng lúc đó, lại có bạn học trêu chọc dáng ngồi của con bé trông chẳng khác gì một con vịt. Vốn là người có cá tính mạnh mẽ, lại còn giữ chức lớp trưởng, Hân Di ngay lập tức không chịu nổi, vừa tức giận vừa uất ức bật khóc ngay tại chỗ, trút giận lên người Hoắc Kiêu Hàn rồi chạy vụt ra ngoài.

Con bé nhất quyết không chịu quay lại lớp học, nên Hoắc Kiêu Hàn đành phải bế Hân Di về nhà.

“Ngoan nào, Hân Di đừng khóc nữa, chị có làm món xá xíu mật ong chua ngọt thơm phức, ngon lắm đấy.”

Nghe xong câu chuyện, Tô Uyển cảm thấy hơi xót xa, cô lấy khăn tay lau nước mắt trên mặt Hân Di. Cô biết con bé đang bị thiếu hụt tình cảm, khi thấy bạn bè đều có mẹ ở bên, trong lòng sẽ nảy sinh khao khát, sự dựa dẫm và cả tâm lý so bì.

“Đợi lần sau có hoạt động dành cho phụ huynh và học sinh, em cứ bảo chị, chị sẽ đi cùng em nhé.”

“Thật không ạ?” Đôi mắt khóc đỏ hoe của Hân Di bỗng sáng lên, chớp chớp đầy hy vọng.

Nhìn khuôn mặt dịu dàng mà rạng rỡ, xinh đẹp như minh tinh trên họa báo của Tô Uyển, Tiểu Hân Di thầm nghĩ khi đến trường, các bạn chắc chắn sẽ ngưỡng mộ mình lắm cho xem.

Thật là nở mày nở mặt mà.

Lại thêm việc được nếm món ngon chưa từng thấy, cơn giận của Hân Di lập tức tan biến quá nửa. Chẳng mấy chốc, con bé đã được dỗ dành ngọt ngào, bởi những lời thủ thỉ dịu dàng và đồ ăn ngon của Tô Uyển.

Thấy thời gian không còn nhiều, vú Ngô liếc nhìn Hoắc Kiêu Hàn đang đứng bên cạnh: “Tiểu Uyển này, để Kiêu Hàn đưa cháu đi nhé? Đi xe buýt vừa lạnh vừa mất thời gian. Kiêu Hàn, có phải cháu để cảnh vệ đỗ xe ở đường lớn quân khu rồi không?”

Ánh mắt Hoắc Kiêu Hàn thâm trầm như đầm nước sâu, bị che phủ bởi sương mù vùng núi xa, không thể nhìn thấu cảm xúc nơi đáy mắt, chỉ thấy cơ thể dưới lớp áo khoác quân đội căng cứng như một cánh cung đã kéo hết cỡ.

Anh bình thản chuyển hướng nhìn về phía Tô Uyển, ánh mắt mà anh vẫn luôn có ý né tránh bấy lâu, rồi cất giọng trầm thấp và chậm rãi: “Xe ở bên ngoài.”

“Vâng ạ, vậy thì làm phiền anh Hoắc rồi.” Tô Uyển đứng thẳng người dậy, đôi lông mày cong cong cùng nụ cười rạng rỡ, cô cất giọng thanh thúy êm tai nhận lời ngay.

Ngay sau đó, cô cúi đầu nhìn chiếc đồng hồ vàng hồng giấu trong tay áo, dáng vẻ có chút nôn nóng.

Đó chính là chiếc đồng hồ anh đã tặng cô trước đây.

Anh cứ ngỡ cô nhất định sẽ khách sáo khước từ, tránh hiềm nghi và giữ khoảng cách với mình. Thật không ngờ, cô vẫn tự nhiên đeo chiếc đồng hồ anh tặng như vậy.

Đôi mày anh tú, cao ngạo và sắc sảo của Hoắc Kiêu Hàn khẽ nhíu lại, ánh mắt sậm lại. Anh dặn vú Ngô rằng lát nữa Tạ Bạch Linh sẽ về, rồi sải đôi chân dài bước thẳng ra ngoài cửa.

Tô Uyển đeo lại găng tay, quấn thêm chiếc khăn len màu đỏ rồi cũng bước theo sau.

Trước Tiếp