Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trên đường trở về Bắc Bình, Từ Phương Tường đã nghe Hoắc Kiêu Hàn kể lại việc, cô ta bị bắt cóc khi còn nhỏ, chính là do Từ Diệu Tình cố tình nói với bọn buôn người rằng cô ta là con trai. Chỉ vì một bông hoa cài đầu màu đỏ mà bác cả mang từ nước ngoài về, bị cô ta vô ý làm hỏng khi nô đùa, mà Từ Diệu Tình khi đó mới mười mấy tuổi, đã nảy sinh tâm địa độc ác muốn bán đứng em họ của mình.
Và lần này, Từ Diệu Tình rõ ràng biết Trần Thủ Thần là kẻ đạo mạo giả tạo, xảo quyệt và tâm thuật bất chính, nhưng vẫn cho cô ta vay tiền để chạy vọt quan hệ đưa hắn ra ngoài. Mục đích chính là muốn lợi dụng tên cặn bã này, để bán cô ta đi một lần nữa, khiến cô ta biến mất vĩnh viễn trước mắt mình. Chỉ vì cô ta đã gây khó dễ cho học tịch của Tô Uyển, làm hỏng chuyện của Từ Diệu Tình.
Việc đầu tiên khi đến cục công an, Từ Phương Tường đã khẳng định chắc nịch rằng, Từ Diệu Tình chính là chủ mưu vạch ra kế hoạch bắt cóc và buôn bán Tô Uyển. Dù sao nhà họ Từ cũng đang đối mặt với việc thanh tra, bản thân cô ta vì tham gia bắt cóc Tô Uyển, chắc chắn cũng sẽ bị kết án. Cô ta dù có chết cũng tuyệt đối không để Từ Diệu Tình được yên thân, cô ta muốn kéo người chị họ xuống mười tám tầng địa ngục.
Trong khi đó, phía công an ở Vân Xuyên cũng nhanh chóng truyền về tin tức của Trần Thủ Thần và Hồ Tự Cường. Hai tên đó đã bị lũ sói rừng trên núi cắn xé chỉ còn lại nửa cái xác, bụng bị mổ phanh và nội tạng đã bị móc sạch sẽ.
Nửa khuôn mặt của Hồ Tự Cường đã bị cắn mất, còn Trần Thủ Thần trước khi chết vẫn giữ nguyên vẻ kinh hoàng khi bị cắn đứt cổ. Máu chảy ra hòa lẫn với đất cát và cành cây, bị đông cứng lại cứng như đá. Hiện trường trông vô cùng thê thảm, không nỡ nhìn.
Giờ đây kẻ chết thì không thể đối chứng, tội danh của Từ Diệu Tình lại bị chồng thêm một khoản là tội buôn bán phụ nữ. Hơn nữa, tất cả động cơ và diễn biến của sự việc, đều nhắm vào vị lãnh đạo cao cấp đang nắm giữ các tài liệu cơ mật trong quân đội.
Mọi hành vi mang tính nhắm mục tiêu này, đều bắt đầu sau khi Hoắc Kiêu Hàn bắt giữ gián điệp nước đối địch. Do đó, tổ chức có lý do để nghi ngờ rằng, Từ Diệu Tình là gián điệp đang chờ thời cơ ẩn nấp bên cạnh Hoắc Kiêu Hàn, dự định truyền tin tức tình báo cho nước địch, chỉ là kế hoạch chưa kịp thành công đã bị phát giác và bắt giữ.
Chỉ riêng việc cô ta nhiều lần nhắm vào đối tượng của lãnh đạo cấp cao trong quân đội, phá hoại sự hòa hợp của hôn nhân quân đội, lại còn tàn nhẫn chỉ thị cho bọn Trần Thủ Thần và Hồ Tự Cường bắt cóc, buôn người… nay lại gặp đúng đợt cao điểm trấn áp tội phạm, bị chụp cho cái mũ “thông đồng với địch”, nên ta trực tiếp bị tuyên án tử hình.
Tin tức này nhanh chóng được đưa lên mặt báo. Một tháng sau, cô ta cùng với những kẻ phản quốc và Hán gian cấu kết với nước ngoài khác đã bị xử quyết.
Tô Uyển nhìn tờ báo trên tay, Từ Diệu Tình đúng là “thông minh quá sẽ bị thông minh hại”, tính toán cho cố cuối cùng không chỉ mất mạng, mà còn kéo theo cả một gia tộc họ Từ từng huy hoàng vô hạn lâm vào cảnh lụi tàn. Đồng thời, cô cũng cảm nhận được một cách chân thực rằng, hình pháp ở thời đại này nghiêm khắc đến mức nào.
“Cả lớp chúng ta hãy nhiệt liệt chào mừng bạn Tô Uyển, hôm nay đã xuất viện và quay trở lại trường học.” Cô chủ nhiệm tươi cười rạng rỡ, dẫn Tô Uyển, người giờ đây đã cắt mái tóc ngắn ngang vai, đi vào lớp.
Cô giáo cũng giải thích lý do vì sao Tô Uyển lại nghỉ học suốt một tuần, và đột ngột mất tích như vậy. Bởi chuyện này liên quan mật thiết đến danh dự của Tô Uyển, nên Hoắc gia và nhà trường đã đạt được sự đồng thuận, là sẽ giữ kín chân tướng sự việc. Đặc biệt là với kỷ luật bảo mật của quân đội, không có lấy một chút tin tức nào bị rò rỉ ra ngoài.
Cách nói thống nhất với bên ngoài là do đường trơn trượt, Tô Uyển bị ngã cầu thang, va đập vào sau gáy dẫn đến hôn mê và được người tốt đưa vào bệnh viện. Những ngày qua cô ấy vẫn luôn nằm viện để điều trị vết thương.
Các bạn học nhìn lớp băng gạc quấn quanh sau gáy, cùng những vết sẹo mờ vẫn còn trên gò má của Tô Uyển, lại có đích thân cô chủ nhiệm đứng ra giải thích, nên ai nấy đều tin là thật và không bàn tán thêm về chuyện này nữa. Sau giờ học, mọi người cũng rất quan tâm hỏi han tình hình thương tích của cô.
“Tô Uyển, chiều nay em qua tòa nhà đa năng để chụp ảnh thẻ hai inch nhé. Cả lớp đã chụp xong cả rồi, vòng chung kết vào tháng Một tới cũng cần dùng đến ảnh.” Cô chủ nhiệm gọi Tô Uyển ra một góc, ôn tồn dặn dò với ánh mắt đầy khích lệ.
“Tô Uyển, trong cuộc thi Ngoại ngữ toàn quốc lần này, em là người có hy vọng lớn nhất mang lại vinh quang cho trường, và được tuyển thẳng vào Đại học Thanh Bắc. Em nhất định phải cố gắng lên nhé! Cô biết em đã vất vả rồi, nhưng em phải sớm vượt qua bóng ma tâm lý này nhé.”
“Đừng sợ, cô sẽ luôn ở bên cạnh đồng hành cùng em vượt qua giai đoạn khó khăn này.”
Bất kể là ai, một khi đã trải qua vụ bắt cóc và buôn người này, thì ít nhiều cũng sẽ để lại những chấn thương tâm lý, thậm chí có trường hợp nghiêm trọng còn phải xin bảo lưu để điều chỉnh lại tinh thần.
Tâm lý của Tô Uyển đương nhiên cũng để lại một vài bóng ma và di chứng. Chẳng hạn như trước đây cô vốn thích đi mây về gió một mình, nhưng giờ đây ngay cả đi vệ sinh cô cũng phải tìm người đi cùng, cũng không dám một mình bước đi trong những không gian tối tăm hay vắng vẻ nữa.
Nhưng may mắn thay, tuổi nghề và tâm hồn của cô vốn đã trưởng thành, lại có vốn trải nghiệm xã hội nhất định nên cô đã nhanh chóng điều chỉnh lại được. Cô ngước mắt lên, giọng nói thanh thúy mà kiên định: “Thưa cô, cô cứ yên tâm ạ. Em sẽ dốc toàn lực để chuẩn bị cho vòng bán kết, quyết tâm lọt vào vòng chung kết để giành suất tuyển thẳng ạ.”
Trong đôi mắt đen láy trong veo hiện lên vẻ kiên nghị và tỏa sáng rạng ngời.