Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 401: Cứ thế mà chia tay.

Trước Tiếp

“Tiểu Uyển…” Tạ Bạch Linh vô cùng kinh ngạc, giọng bà lạc đi vài phần, ánh mắt ôn hòa càng thêm rung động và mềm mỏng.

Trong ấn tượng của bà, Tiểu Uyển là một cô gái dốc lòng cầu tiến, mục tiêu rõ ràng và quyết tâm thi đại học vô cùng lớn. Ngay cả chuyện hôn sự với Hoắc Kiêu Hàn cũng phải xếp sau việc học tập, không gì có thể lay chuyển được ý định của cô. Bà cũng rất tán thưởng sự kiên cường và hiếu học của cô.

Vậy mà giờ đây, Tiểu Uyển lại sẵn sàng từ bỏ tất cả, dứt khoát muốn ở bên Kiêu Hàn ngay cả khi đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.

“Dì ơi, một khi con đã chọn Lữ đoàn trưởng Hoắc, thì dù sau này có gặp phải khó khăn gì, con cũng sẵn lòng cùng anh ấy đối mặt và giải quyết.”

Giọng nói khàn đặc, nhỏ nhẹ của Tô Uyển nhưng lại đanh thép và kiên định. Kế đó, cô mím đôi môi khô khốc rồi tiếp tục nói: “Thế nhưng, yêu đương là chuyện của hai người, chỉ có chia tay là chỉ cần một người quyết định.”

“Lữ đoàn trưởng Hoắc vốn không coi con là người yêu để đối đãi. Ngay cả quyền được biết và quyền được lựa chọn cơ bản nhất anh ấy cũng không cho con. Nếu không phải vì con bị bắt cóc, có lẽ cả đời này con cũng không biết được chân tướng.”

“Cho dù có làm hòa đi chăng nữa, những chuyện tương tự đã có lần thứ nhất thì sẽ có lần thứ hai.”

“Vì vậy, dì ơi, con nghĩ… chúng con cứ thế mà chia tay đi…”

Vú Ngô vừa bưng bát canh gà hầm đảng sâm đến cửa, thì nghe thấy câu nói này của Tô Uyển, trái tim bà ấy thắt lại vì lo lắng.

Nhưng khi nghĩ đến tình cảnh hiện tại của Hoắc gia, vốn định vào trong khuyên nhủ đôi lời, bà ấy lại nhanh chóng từ bỏ ý định đó. Trong lòng bà ấy chỉ còn lại sự tiếc nuối sâu sắc cho hai đứa, đôi trẻ này đẹp đôi biết bao nhiêu! Đúng là ông trời trêu ngươi, hai người khó khăn lắm mới vượt qua ngàn trùng trắc trở, chịu đựng được sự phản đối của Hoắc lão phu nhân, vốn dĩ Tết Dương lịch là đính hôn rồi, vậy mà lại xảy ra chuyện này…!

“Vú Ngô…” Dưới thư phòng vọng lên tiếng gọi của Hoắc Kiến Quốc.

“Dạ…” Vú Ngô đáp lời phía dưới một tiếng, vội vàng bưng bát canh gà vào trong rồi lại tất tả chạy xuống lầu.

“Ngày mai anh cút về sư đoàn trình diện cho tôi, còn bây giờ thì lên lầu nghỉ ngơi ngay.” Trong thư phòng, sau cuộc trao đổi và báo cáo ngắn gọn giữa hai cha con, Hoắc Kiến Quốc nghiêm nghị ra lệnh cho Hoắc Kiêu Hàn.

“Vú Ngô, vú lên trải lại giường chiếu trong phòng Kiêu Hàn đi.”

“Không cần đâu, con về ký túc xá đơn vị nghỉ ngơi.” Hoắc Kiêu Hàn đứng dậy khỏi ghế sofa, sau một thoáng im lặng chừng hai giây, anh lạnh lùng từ chối.

Anh sợ mình không kìm lòng được mà nửa đêm sẽ sang phòng khách thăm Tô Uyển. Nếu Tô Uyển lại gặp ác mộng, anh không cách nào nhẫn tâm mà đẩy cô ra được.

Ba anh vừa mới nói cho anh biết tình hình của Hoắc gia lúc này, mọi thứ rất mù mịt, có khả năng trong đợt thanh tra tiếp theo, Hoắc gia sẽ nằm trong danh sách bị thanh toán kia.

“Ba, Uyển Uyển phiền mọi người chăm sóc nhiều hơn ạ.”

“Vú Ngô, đêm nay vất vả cho vú rồi, có chuyện gì cứ gọi điện cho cháu.” Gương mặt Hoắc Kiêu Hàn lộ rõ vẻ mệt mỏi, đáy mắt vằn lên những tia máu đỏ, anh dặn dò một câu bằng giọng khàn đặc rồi bước ra khỏi thư phòng.

Vú Ngô thực sự không cam lòng, khi thấy hai đứa chỉ còn cách nhau một bước chân mà lại bị ép phải chia lìa. Cảm giác này khiến bà khó chịu y như việc sáng sớm tinh mơ đã dậy nhào bột gói sủi cảo, đến lúc cho vào nồi nấu thì củi lại bị ẩm vậy.

Bà đuổi theo, rồi nói với Hoắc Kiêu Hàn: “Kiêu Hàn, con bé Uyển tỉnh rồi, con lên lầu thăm nó đi?”

“Lúc vú đi lên có nghe thấy con bé nói với Giáo sư Tạ.”

“Nó bảo… muốn cùng con cứ thế mà chia tay.”

“Nếu như Hoắc gia may mắn mà không sao, chỉ là một phen hú vía thì lúc đó con tính thế nào? Bây giờ con bé Uyển đang là lúc yếu lòng và cần người ở bên nhất, con lên lầu giải thích rõ ràng với nó, nó nhất định sẽ tha thứ cho con mà.”

“Nếu con cứ thế này mà quay về đơn vị, thì hai đứa có lẽ… thực sự không còn đường quay lại đâu.”

Vú Ngô thật sự còn sốt ruột hơn cả lúc con trai mình đi hỏi vợ.

Câu nói “muốn cùng con cứ thế mà chia tay” giống như một lưỡi dao tẩm băng, không một lời báo trước mà đâm thẳng vào lồng ngực đang nóng rực của Hoắc Kiêu Hàn. Tấm lưng cao lớn của anh trong phút chốc căng cứng như dây cung đã kéo hết cỡ, dường như chỉ một giây sau thôi là sẽ đứt đoạn.

Cô đã tận miệng nói ra điều đó rồi.

Cô đã tỉnh táo và bình thản nói cho mẹ anh biết, về quyết định cũng như suy nghĩ của mình.

“… Vú Ngô, Uyển Uyển những ngày tới phiền vú chăm sóc cho cô ấy.” Anh cực lực kìm nén những cảm xúc đang cuộn trào nơi đáy mắt, giọng nói trầm thấp mang theo sự khàn đặc, thô ráp như sỏi đá.

“Khi nào có thời gian, con sẽ về thăm cô ấy.”

Mỗi một chữ thốt ra đều mang theo sự từ bỏ đầy máu thịt.

Ngay sau đó, anh kéo cánh cửa lớn ra. Cơn gió lạnh lẽo, buốt giá bên ngoài tức thì gào thét tràn vào, thổi tung vạt áo khoác quân đội của anh. Anh không hề dừng lại, đi thẳng về phía chiếc xe Jeep rồi khởi động xe và rời đi.

Từ bên ngoài cửa sổ sâu thẳm, lạnh lẽo và tĩnh mịch vang lên tiếng động cơ ô tô nổ máy.

Tô Uyển vừa uống canh gà do Tạ Bạch Linh đút cho, vừa nhìn ánh đèn xe nhanh chóng tan biến vào trong màn đêm.

Đúng là một người đàn ông già dặn thâm trầm, ngoài lạnh trong nóng nhưng lại khắc chế và nhẫn nhịn đến mức tuyệt tình.

Cô nhất định phải để anh nếm trải mùi vị cay đắng do chính mình gieo xuống.

Trước Tiếp