Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Người nhà họ Hoắc đã nhận được tin tức từ sớm và đợi sẵn ở trạm. Từ Phương Tường vì có liên quan đến vụ bắt cóc nên đã bị cục công an đưa đi điều tra. Trong khi đó, Tô Uyển vẫn đang chìm trong giấc ngủ thì được bế xuống xe.
Đứng giữa cơn gió lạnh, Tạ Bạch Linh nhìn thấy những vết kính cứa trên gò má Tô Uyển, làn da nứt nẻ, lại thêm cả phần tóc bị lửa sém, trong ánh mắt bà tràn ngập sự xót xa và đau đớn. Sống mũi bà cay cay, suýt chút nữa thì rơi lệ.
Gia đình họ Tô dù nghèo khó nhưng luôn bảo vệ Tô Uyển hết mực, coi cô như viên ngọc quý trên tay, chưa bao giờ để người ngoài bắt nạt cô. Nếu biết Tô Uyển bị bắt cóc, không biết ba ngày qua đã phải chịu bao nhiêu khổ cực, bậc cha mẹ truyền thống và bảo thủ như ba mẹ Tô chắc chắn sẽ đau lòng đến tuyệt vọng.
Bản thân bà cũng từng có con gái, lúc con gái út qua đời sớm, tim bà như tan nát, phải mất ròng rã một năm trời mới bước ra khỏi nỗi đau mất con. Nếu Tiểu Uyển là con gái bà mà bị hai kẻ hung ác bắt cóc đi suốt ba ngày, bà thật sự sẽ phát điên mất.
Mà tất cả những chuyện này, đều bắt nguồn từ việc Tô Uyển hẹn hò với Hoắc Kiêu Hàn.
Tạ Bạch Linh sợ Tô Uyển bị lạnh nên vội vàng đắp chiếc chăn dày đã chuẩn bị sẵn lên người cô, lúc này mới để Hoắc Kiêu Hàn bế cô lên lầu.
Những dãy nhà hai tầng dành cho lãnh đạo trong đại viện quân khu, đều đã được lắp hệ thống sưởi. Vú Ngô cũng đã trải nệm dày trong phòng khách, dưới lớp chăn bông sạch sẽ còn đặt thêm cả túi sưởi nước nóng.
Trải qua một quãng đường dài xóc nảy trên xe, Tô Uyển ngủ rất say. Sau khi đặt cô lên giường, Hoắc Kiêu Hàn tháo găng tay, sờ lên trán cô, xác định cơn sốt đã lui hẳn thì mới thực sự an tâm.
Ánh đèn sợi đốt trên đỉnh đầu soi rõ khuôn mặt tiều tụy đang say ngủ của Tô Uyển. Hoắc Kiêu Hàn đứng lặng bên giường với dáng người cao lớn. Anh nhớ lại kỳ nghỉ hè khi Tô Uyển mới đến Hoắc gia, cô dịu dàng, rạng rỡ, đôi mắt sinh động và sắc mặt hồng hào đầy sức sống. Dẫu khi đó cô mặc bộ quần áo vá víu, nhưng ở nhà họ Tô, cô chưa từng phải chịu khổ sở chút nào.
Vậy mà Tô Uyển của hiện tại lại đầy thương tích, gương mặt gầy sọp hẳn đi khiến chiếc cằm trông nhọn hơn, ngay cả khi ngủ đôi lông mày vẫn khẽ nhíu chặt.
“Kiêu Hàn, để dì lau người cho Tiểu Uyển.” Vú Ngô bưng một chậu nước nóng đi vào, nhìn thấy bộ dạng của Tô Uyển lúc này, bà cũng xót xa khôn nguôi, rồi tự lẩm bẩm một mình: “Chao ôi, rồi sau này Tô Uyển quay lại trường thì biết ăn nói thế nào với thầy cô, bạn bè đây?”
“Không biết kỳ thi cuối kỳ sắp tới, rồi cả vòng chung kết cuộc thi Ngoại ngữ toàn quốc, có bị ảnh hưởng gì không nữa.”
Dù sao chuyện bị bắt cóc, buôn người rồi nghỉ học bao nhiêu ngày thế này, ở trường học chắc chắn sẽ là một sự kiện chấn động.
Ánh mắt của bạn bè cùng trang lứa nhìn Tô Uyển sau chuyện này, sẽ giống như một sự tổn thương lần thứ hai. Chẳng biết con bé có đủ sức chống chọi trong lòng hay không.
Hoắc Kiêu Hàn dùng lực siết chặt ngón tay đến mức các khớp xương trắng bệch. Sau hơn mười tiếng đồng hồ lái xe liên tục, đáy mắt anh đã vằn lên những tia máu đỏ, quầng mắt thâm quầng đầy vẻ mệt mỏi, trên hàng mi dài và mái tóc cứng cỏi vẫn còn đọng lại những tinh thể băng nhỏ li ti. Đôi đồng tử đen kịt, sâu thẳm không chút ánh sáng.
Sau đó, anh lùi ra ngoài, rồi đi xuống thư phòng dưới lầu.
Tạ Bạch Linh và vú Ngô nhẹ tay nhẹ chân, dùng khăn nóng lau rửa tay chân cho Tô Uyển. Sự ấm áp trong chăn giúp Tô Uyển từ từ tỉnh lại, vừa mở mắt ra, cô đã chạm phải ánh mắt đầy lo lắng của Tạ Bạch Linh.
“Dì ơi…” Giọng cô có chút khàn đặc.
“Tiểu Uyển, con tỉnh rồi à? Vú Ngô, vú mau vào bếp bưng bát canh gà lên đây.” Tạ Bạch Linh vội vàng nắm lấy tay Tô Uyển: “Tiểu Uyển, vì chuyện của Kiêu Hàn mà khiến con phải chịu khổ, chịu tội rồi…”
“Kiêu Hàn nó…” Tạ Bạch Linh nghẹn ngào, “Thực ra nó rất quan tâm đến con, sau khi chia tay với con, nó toàn phải dựa vào thuốc ngủ mới có thể chợp mắt được…”
“Nó…” Nói đến đây, bà lại ngập ngừng như muốn nói lại thôi.
“Dì ơi, chuyện của Hoắc gia, anh Hoắc Kiêu Hàn đều đã nói với con rồi.” Tô Uyển hiểu được nỗi lo lắng của dì Tạ và mọi người, họ vừa muốn nói cho cô biết sự thật, lại vừa sợ cô không hiểu được những mối quan hệ lợi hại trong đó, cũng như sợ chuyện này sẽ gây ra ảnh hưởng gì đến cô và cả nhà họ Tô.
“Anh ấy nói muốn dùng danh nghĩa anh trai để chăm sóc con, nhưng con không đồng ý!”
Nhìn Tạ Bạch Linh đang hết lòng lo nghĩ và thật tâm quan tâm, lo lắng cho mình, ánh mắt trong trẻo của Tô Uyển lộ rõ vẻ kiên định lạ thường.
Nếu dựa trên việc ba cô từng có ơn với Hoắc gia, anh dùng thân phận anh trai để chăm sóc, báo đáp ân tình, thì ngay cả khi một ngày nào đó Hoắc gia bị liệt vào danh sách “thanh trừng ba loại người”, ảnh hưởng đối với cô cũng sẽ rất nhỏ. Nhưng nếu là với danh nghĩa người yêu hay vợ chồng, thì tình hình sẽ hoàn toàn khác hẳn.
Trong hoàn cảnh như thế mà Hoắc Kiêu Hàn vẫn có thể giữ được lý trí, không bị cảm xúc chi phối, điều đó chỉ chứng minh rằng anh còn quan tâm đến tiền đồ, tương lai và việc cô có thể thi đại học hay không hơn cả chính bản thân cô.
“Nếu ngay từ đầu anh ấy nói thẳng với con, thì con kiên quyết sẽ không đồng ý chia tay, và bây giờ suy nghĩ của con vẫn như vậy!”
“Tiểu Uyển…” Tạ Bạch Linh khẽ gọi một tiếng, ánh mắt ôn hòa đỏ hoe đầy rung động.
Bà vốn biết Tô Uyển là một cô gái tốt, nhưng cũng chính vì biết cô tốt nên bà mới càng không đành lòng làm lỡ dở tương lai của cô.
“Văn kiện của Trung ương đã ban hành rồi, trên báo chí cũng đã đưa tin, những người trong danh sách đó đều có kết cục rất thảm…” Nhẹ thì bị điều chuyển khỏi các bộ phận và vị trí trọng yếu, bị khai trừ khỏi Đảng hoặc nhận cảnh cáo; nặng thì có thể bị tuyên án tù. Con cháu đời sau cũng đừng mong được vào hàng ngũ lãnh đạo hay các vị trí then chốt.
Thậm chí kể cả khi Tô Uyển và Hoắc Kiêu Hàn chỉ là quan hệ yêu đương, thì dù cô có thi đỗ đại học cũng chưa chắc được nhận, ngay cả suất tham dự cuộc thi Ngoại ngữ toàn quốc mà cô khó khăn lắm mới giành được, cũng có thể bị người ta tố cáo mà mất trắng.
“Dì ơi, con tin chắc chắn Hoắc gia sẽ không sao đâu.”
“Con xem trên báo thấy nói rồi, cuộc vận động thanh trừng ‘ba loại người’ nhằm mục đích dọn sạch những vấn đề lịch sử còn sót lại từ thời kỳ đặc biệt, mục tiêu là để chấn chỉnh sai lầm. Đối với những lời tố cáo từ những kẻ có ý đồ xấu, tổ chức nhất định sẽ điều tra triệt để, tuyệt đối không làm oan người luôn trung thành và theo sát bước chân của Đảng, những người đã lập công cho đất nước đâu ạ.”
Giọng nói của Tô Uyển dù vẫn còn chút khàn đặc, nhưng từng chữ thốt ra đều đanh thép, rõ ràng.
Trong lòng Tạ Bạch Linh vô cùng xúc động, nhưng bà hiểu rằng những cuộc đấu tranh chính trị, những màn đối đầu quyền lực này không phải là điều mà Tô Uyển có thể thấu hiểu hết được.
“Tiểu Uyển, lỡ như Hoắc gia thực sự nằm trong danh sách thanh trừng, Kiêu Hàn chắc chắn sẽ bị cách chức ngay lập tức và điều chuyển khỏi quân khu. Điều đó cũng sẽ khiến con không thể tiếp tục đi học ở Bắc Bình mà phải quay về quê đấy.”
Hiện tại học tịch của Tô Uyển đang ở trường Trung học số 1, do đích thân hiệu trưởng, cũng là Phó cục trưởng Cục Giáo dục làm thủ tục. Vì vậy, chỉ cần hai người không có quan hệ yêu đương, thì sau này nếu Hoắc gia thực sự xảy ra chuyện, ít nhất mảng học tập của Tô Uyển cũng sẽ không bị ảnh hưởng.
“Hồi Đông chí con đi thăm anh hai ở quân đội, nghe mọi người nói Lữ đoàn trưởng Hoắc mổ lợn giỏi lắm. Nếu sau này có xảy ra chuyện thật, thì cứ để Lữ đoàn trưởng Hoắc mổ lợn nuôi con đi ạ.”
Tô Uyển không thể tiết lộ cho Tạ Bạch Linh biết rằng, sau này Hoắc gia còn thăng tiến cao hơn nữa, việc cô cần làm lúc này chỉ là bày tỏ rõ ràng thái độ của mình mà thôi.