Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
“Rõ.” Hoắc Kiêu Hàn đứng thẳng sống lưng, sau khi cúp điện thoại liền đi thẳng về phía phòng y tế.
Người của cục công an nhận được tin báo cũng đã chạy tới, đang hỏi kỹ các chi tiết về vụ bắt cóc, cũng như đặc điểm nhận dạng của Hồ Tự Cường và Trần Thủ Thần.
Đối với việc một nữ sinh trung học như Tô Uyển, lại có thể tự mình khởi động xe khách để cắt đuôi hai gã đàn ông, ba người đàn ông mặc áo khoác da, khí chất nhìn qua là biết lãnh đạo cấp phó của đơn vị, đều cảm thấy vô cùng kinh ngạc và cảnh giác. Vị chủ nhiệm Bộ chỉ huy quân sự đứng bên cạnh cũng khẽ nheo mắt dò xét.
Tô Uyển nằm trên giường bệnh, mông vừa bị tiêm một mũi nên vẫn còn hơi đau, cô bình tĩnh và thành thật trả lời: “Trước đây em thường xuyên ngồi xe của bạn trai cũ , anh ấy từng nói cho em biết về phanh, chân côn những thứ này, em cũng từng chạm qua, lại thường xuyên nhìn anh ấy lái xe như vậy.”
“Bạn trai cũ của cháu là ai? Làm nghề gì?” Vị lãnh đạo cấp phó của cục công an truy hỏi.
Điều đầu tiên ông ta nghĩ đến là Tô Uyển đến từ nông thôn, lại xinh xắn thế này, vẫn còn là học sinh. Tuổi trẻ chưa trải đời, lại ngây thơ mơ mộng, lẽ nào đã bị gã công tử ăn chơi, trăng hoa, nhà có chút tiền bạc thế lực nào đó lừa gạt rồi? Chơi đùa tình cảm xong xuôi là đá người ta luôn.
Đúng lúc này, Hoắc Kiêu Hàn đẩy cửa bước vào. Dáng người anh cao lớn, hiên ngang, khoảnh khắc anh bước vào, giống như một ngọn núi che khuất ánh nắng chiều tà đang chiếu xiên khoai từ bên ngoài.
Tô Uyển ngước mắt lên nhìn Hoắc Kiêu Hàn, rồi dùng ánh mắt ra hiệu với vị lãnh đạo công an: Anh ấy chính là người đó!
Vị phó cục trưởng cục công an và chủ nhiệm Bộ chỉ huy quân sự, đồng loạt quay sang nhìn bóng hình cao lớn, lạnh lùng như núi thái sơn đứng ở cửa, gương mặt không giấu nổi vẻ nghi hoặc và kinh ngạc.
Phó lữ đoàn trưởng của Quân khu Bắc Bình, mang hàm Đại tá, lại là người yêu cũ của cô bé này sao?
“Ý cháu nói là Lữ đoàn trưởng Hoắc?” Ánh mắt phó cục trưởng công an vẫn còn vẻ không tin nổi, ông quay đầu lại lần nữa để xác nhận.
“Vâng.” Tô Uyển gật đầu, đôi mắt mềm mại, trong trẻo đón nhận ánh nhìn từ đôi đồng tử đen sâu thẳm của Hoắc Kiêu Hàn.
Trong phòng y tế bỗng chốc rơi vào một sự im lặng, đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi.
“Lữ đoàn trưởng Hoắc, bạn học Tô nói hai người từng qua lại với nhau? Vì thường xuyên ngồi xe của anh, anh cũng từng dạy cô ấy nên cô ấy mới khá quen thuộc với xe cộ, và khởi động được chiếc xe khách?” Sau khi định thần lại và tự giới thiệu bản thân, vị phó cục trưởng bắt tay Hoắc Kiêu Hàn rồi dò hỏi.
Hơi thở của Hoắc Kiêu Hàn dường như khựng lại trong tích tắc khi nghe thấy câu nói đó, lồng ngực anh thắt chặt.
Lúc hai người còn yêu nhau, Tô Uyển chưa từng thừa nhận hay công khai thân phận của anh trước mặt bất kỳ ai. Vậy mà sau khi chia tay… cô lại tỏ ra cực kỳ thản nhiên, cứ như thể tất cả đều đã là chuyện của quá khứ vậy…!
“Phải, chúng tôi từng hẹn hò. Có vấn đề gì các ông cứ hỏi tôi.” Gương mặt Hoắc Kiêu Hàn không đổi sắc, anh mở lời, đáp lại một cách lạnh lùng và dứt khoát.
Sắc mặt của mấy người trong phòng trong phút chốc trở nên phức tạp, họ đứng hình mất vài giây.
Vì chuyện này liên quan đến một vị lãnh đạo cấp cao của quân khu, nên họ cho rằng việc hai người chia tay chắc chắn có những lý do bất khả kháng nào đó. Điều này ngay lập tức giải tỏa được mọi nghi vấn; các lãnh đạo bên phía Công an và Bộ chỉ huy quân sự đồng thời dỡ bỏ sự cảnh giác trong đầu.
Đúng lúc này, nữ cán bộ của Bộ chỉ huy quân sự, cũng đã mua quần áo từ cửa hàng bách hóa về cho Tô Uyển và Từ Phương Tường. Hoắc Kiêu Hàn cùng các lãnh đạo Công an, Bộ quân sự bước ra ngoài, dựa trên bản đồ quân sự để tính toán sơ bộ phương hướng mà Hồ Tự Cường và Trần Thủ Thần có thể đang lẩn trốn.
Ngay lập tức, một đợt tìm kiếm trên diện rộng trong núi được triển khai. Sống phải thấy người, chết phải thấy xác.
Tô Uyển biết rằng khi về đến Bắc Bình, việc cô biết lái xe chắc chắn sẽ phải đối mặt với sự thẩm vấn chi tiết hơn từ phía công an thành phố. Cô đã từng phải vào Cục An ninh Quốc gia một lần rồi, chẳng muốn vào lần thứ hai chút nào. Vì vậy, cô buộc phải nói rõ mối quan hệ với Hoắc Kiêu Hàn để việc mình biết lái xe trở nên hợp lý hơn.
Và tất nhiên… cô cũng là cố ý.
Sau khi nghỉ ngơi một đêm tại ký túc xá của Bộ chỉ huy quân sự, ba giờ rưỡi sáng hôm sau họ đã lên đường từ sớm. Xe chạy tốc độ cao suốt quãng đường, không hề trì hoãn một giây phút nào, mãi đến một giờ sáng đêm đó mới về tới Bắc Bình.