Sau Khi Nàng Ấy Bị Đuổi Khỏi Hầu Phủ

Chương 11

Trước Tiếp

“Tiết công tử, Tiết phu nhân, thật là trùng hợp, có thể ở gặp được mọi người ở đây.” Triệu Văn Nguyệt gặp được Tiết Minh Đường, tức khắc chẳng còn nhớ gì tới mẫu thân nàng ta cả.

Tiết thị mỉm cười với Triệu Văn Nguyệt: “Triệu cô nương đi cùng tỷ muội tới à, đi ra ngoài chơi sao lại trang điểm mộc mạc như vậy?”

Tỷ muội trong lời bà ta, đương nhiên là chỉ A Triền đứng bên.

Triệu Văn Nguyệt nghe xong lời này, ánh mắt nhìn về phía A Triền như là mang theo độc, đồng thời trong lòng cũng oán trách mẫu thân, oán bà chỉ biết săn sóc cho Quý Thiền, lại không chịu tính toán chút nào vì người con gái là mình đây, làm hại nàng ta mất mặt ở trước mặt tỷ tỷ của Tiết Minh Đường.

A Triền rốt cuộc hiểu rõ vì sao Quý Thiền lại rơi xuống tình trạng này, Tiết thị này vừa mở miệng là đã châm ngòi, còn lặng lẽ như vậy, xem chừng trước đây cũng đối phó với Quý Thiền như vậy.

Trước kia từng chút từng chút một như tằm ăn rỗi ăn mòn cảm tình của Tấn Dương Hầu với Quý Thiền, đuổi nàng ấy ra khỏi nhà, lại làm nàng ấy biến mất.

Lòng người khó dò, câu nói này, A Triền đã hiểu rõ từ lâu.

Triệu Văn Nguyệt không nhìn ra bộ mặt thật của Tiết thị, không có nghĩa rằng Tiểu Lâm thị cũng không nhìn được.

Bà ta hừ lạnh một tiếng: “So ra kém Tiết phu nhân, Tấn Dương Hầu không có ở đây, còn trang điểm hoa hòe lộng lẫy như vậy, cũng không biết là đi gặp cha đứa con nào của bà?”

A Triền cười phụt thành tiếng, thấy có người nhìn qua, nàng nâng lên tay áo lên che, nhưng cũng không che giấu sự vui sướng khi người gặp họa của mình.

Tuy là Tiết thị trước giờ đều giỏi nhẫn nhịn, cũng bị lời này của Tiểu Lâm thị làm mặt mũi trắng bệch.

Con trai con gái Tiết thị nhìn chằm chằm vào Tiểu Lâm thị và Quý Thiền, dường như muốn nói gì đó, lại bị bà ta giơ tay ngăn lại.

Tiết thị nhìn bụng của Tiểu Lâm thị, lạnh lùng nói: “Triệu phu nhân vẫn nên tích chút khẩu đức vì đứa bé chưa sinh ra đi.”

“Ta không làm chuyện trái với lương tâm, không cần tích đức, có lẽ nào Tiết phu nhân mỗi ngày đều ở nhà cầu thần bái phật hả?”

Nói xong, Tiểu Lâm thị trừng mắt nhìn con gái một cái: “Văn Nguyệt, A Thiền, còn không mau đi.”

“Mẹ.” Triệu Văn Nguyệt lâm vào thế khó xử, nhưng thấy ngoại trừ hai nhà bọn họ, bên cạnh còn có những người khác chỉ chỉ trỏ trỏ xem náo nhiệt, nàng ta cảm thấy trên mặt nóng rát, bước nhanh đuổi kịp mẫu thân đi lên trên núi.

A Triền lại không cảm thấy có gì mất mặt, cái miệng này của Tiểu Lâm thị nói câu nào với những người đáng ghét cũng đều làm người ta thấy tâm tình thoải mái.

Tiết thị thấy mấy người A Triền tiếp tục đi về phía trước, bà ta cũng không có ý định theo sau, chỉ lạnh lùng mà nhìn bóng dáng thướt tha của A Triền.

Vừa rồi bà ta mới phát hiện, ánh mắt của không ít công tử trẻ tuổi chung quanh đều dừng ở trên người Quý Thiền.

Lúc trước còn ở Hầu phủ sao lại không phát hiện, con ranh Quý Thiền này lại thu hút người khác như vậy. Còn cả Tiểu Lâm thị, lúc Lâm thị còn sống cũng không thấy bà ta lui tới, người đã chết, mà ngược lại bà ta còn để tâm tới con gái Lâm thị.

“Mẹ, bọn họ thật sự rất quá đáng, chờ trở về nhà nhất định phải nói cho cha.” Tiết Oánh nhìn Tiết thị im lặng, đau lòng nói.

“Được, chút việc nhỏ này không cần nói cho cha con.” Tướng công với chuyện đuổi Quý Thiền đi vốn trong lòng đã thấy bất an, đương nhiên bà ta sẽ không để có người nhắc tới Quý Thiền ở bên tai ông ta.

Sau khi bị mẫu thân nói, Tiết Oánh xoay người đi kéo tay áo Tiết Minh Đường: “Cậu, vậy cậu giúp mẹ cháu giáo huấn bọn họ.”

Tiết Chiêu đứng bên lên tiếng can ngăn: “Oánh Oánh ngoan, đừng phiền cậu.”

Tiết Minh Đường xoa xoa đầu Tiết Oánh: “Được, cậu giúp Oánh Oánh nhà chúng ta giáo huấn bọn họ.”

“Minh Đường.” Tiết thị nhìn về phía đệ đệ, không phải nó nói phía sau Quý Thiền dường như có người của Minh Kính Tư à, sao còn dám động thủ?

“A tỷ yên tâm, ta có sắp xếp.”

Rất nhanh, đoàn người A Triền đi tới trước miếu Hoa Thần, một gian miếu cũng không lớn, rất nhiều cô nương trẻ tuổi xếp hàng chờ dâng hương.

Ngoài cửa miếu còn có người bày sạp bán hoa mai, một cành hoa phải tốn hai văn tiền, lúc mọi người dâng hương, phải cầm cành hoa ném về phía một đôi bình ngọc đặt phía trước tượng Hoa Thần nương nương, ai ném trúng, năm nay có thể được Hoa Thần nương nương phù hộ.

Tiểu Lâm thị đi lên trên thấy có hơi mệt mỏi, ngồi ở đôn bằng đá bên cạnh nghỉ ngơi, để Tôn ma ma đi mua cho con gái và cháu gái hai cành hoa, để hai nàng đi xếp hàng dâng hương cho Hoa Thần nương nương.

A Triền nhận hoa rồi đi xuống sau đám người xếp hàng, Triệu Văn Nguyệt lại ném thẳng cành hoa xuống mặt đất, còn hung hăng giẫm một chân lên.

Hai mẹ con lại bởi vì chuyện Tiết gia vừa rồi mà cãi nhau.

Triệu Văn Nguyệt chỉ trích Tiểu Lâm thị không nên vô lý như thế với người Tiết gia, Tiểu Lâm thị mắng Triệu Văn Nguyệt ngu xuẩn, hai người cãi nhau đến cuối cùng, Triệu Văn Nguyệt thở phì phì vung tay áo chạy mất.

Tôn ma ma vội vàng sai nha hoàn đuổi theo, còn mình thì ở lại trấn an Tiểu Lâm thị.

A Triền đi theo đám người chậm rãi vào miếu Hoa Thần, dâng hương trước, lại ném cành hoa, đáng tiếc tay nàng không có nhiều sức, cành hoa đập vào miệng bình, chưa rơi vào.

Cô gái xếp hàng sau A Triền còn đáng tiếc mà ôi một tiếng.

Chờ A Triền ra, phát hiện vậy mà Triệu Văn Nguyệt còn chưa quay về, không nén nổi có chút kinh ngạc.

Nàng đi đến bên cạnh Tôn ma ma, hạ giọng hỏi: “Tôn ma ma, Văn Nguyệt còn chưa quay về ạ?”

Tôn ma ma đáp: “Nhị cô nương vừa phái một nha hoàn trở về, nói cô ấy còn ở bên quầy hàng ngoài kia chọn trâm ngọc đấy, đoán chừng là muốn xin lỗi phu nhân.”

Hai người đang nói về Triệu Văn Nguyệt, nàng ta đã trở lại.

Cũng không biết là mua đồ nên tâm trạng tốt, hay là tự mình nghĩ thông, lúc này trên mặt Triệu Văn Nguyệt mang theo nụ cười, trong tay còn cầm một cây trâm bạch ngọc.

Còn làm A Triền kinh ngạc là, trâm ngọc kia chất ngọc lại không tồi.

Ở một nơi thế này mà có thể mua được ngọc tốt, A Triền rất hoài nghi có phải nàng ta bị người ta lừa rồi không.

Tiểu Lâm thị đại khái cũng lo lắng chuyện này, hỏi mới biết được, ông chủ bày quán vậy mà chỉ lấy của nàng ta năm lượng bạc.

Thấy Tiểu Lâm thị còn hỏi không ngừng, Triệu Văn Nguyệt có chút không kiên nhẫn: “Ai nha, mẹ người cũng đừng hỏi nữa, ông chủ nói có duyên với con mới bằng lòng bán cây trâm này cho con, con cài lên cho mẹ nhé.”

Trâm ngọc được khắc hoa văn hình mây, cài cùng trâm vàng được khảm đá quý lộng lẫy của Tiểu Lâm thị kỳ thật không hợp cho lắm, nhưng Tiểu Lâm thị lại không ngừng dùng tay sờ trâm ngọc, hiển nhiên quà con gái tặng bà ta rất thích.

Có lẽ là cảm thấy con gái đã hiểu chuyện, biết mua quà dỗ mình, mặc kệ tặng cái gì bà ta cũng thấy vui vẻ.

Triệu Văn Nguyệt tâm tình tốt, trên mặt Tiểu Lâm thị còn vương nụ cười. Bà ta còn đặc biệt chọn cho con gái một cành hoa, bảo nàng ta đi dâng hương cho Hoa Thần nương nương, lúc này Triệu Văn Nguyệt cuối cùng đã nghe lời.

Thấy A Triền mắt trông mong đứng ở bên cạnh nhìn, Tiểu Lâm thị vẫy tay bảo nàng tới bên, chờ nàng đến gần, mới nhét hai thỏi bạc cho A Triền: “Đừng đứng ở chỗ này nữa, đi dạo chung quanh một lát, nhìn xem có cái gì thích không thì mua về.”

Hôm nay bà ta dẫn A Triền tới đây, chủ yếu là lộ mặt, tỏ ý, đến lúc đó tự nhiên sẽ tìm người nghe ngóng.

A Triền nhận bạc của Tiểu Lâm thị, nghe lời mà đi.

Nàng còn rất cảm thấy hứng thú với trâm ngọc mà Triệu Văn Nguyệt mua, dựa theo vị trí nha hoàn nói tìm qua, nhưng nơi đó căn bản không có bán trâm ngọc.

Trong lòng nàng thấy kỳ lạ, tìm ông chủ bán hoa nhung bên cạnh hỏi thăm.

“Ông chủ, vừa rồi người bày sạp bán trâm ngọc ở đây đâu rồi?”

Ông chủ cũng không ngẩng đầu lên mà trả lời: “Ồ, ông ấy à, đã dọn quán, chỉ tới đây bày bán một lát thôi.”

“Quầy hàng đó bán trâm ngọc có đắt hàng không?”

“Không có đâu, chỉ bán một cây, lão già đó còn thì thầm nói gì đó với cô nương mua cây trâm cả nửa ngày, cũng không biết nói gì, cô nương kia được nịnh mặt mày hớn hở, móc thẳng ra năm lượng bạc, ta xem tám phần là bị lừa rồi.”

A Triền trầm ngâm, dù gì cũng cảm thấy chuyện này lộ ra điểm kỳ quái, người nọ sao lại như là nhằm vào Triệu Văn Nguyệt vậy?

Hỏi lại tung tích của ông chủ quầy hàng kia, đối phương cũng không biết, nàng chỉ có thể từ bỏ.

Nàng lại dạo qua một vòng các quầy hàng khác, thấy có người bán bánh bách hoa, nên cũng mua một ít, trên đường trở về, lại gặp được có người bán hạt dẻ rang đường, cũng mua một túi.

Chỉ là không khéo, trên đường trở về tìm Tiểu Lâm thị, nàng lại gặp phải Tiết thị.

Lần này, bên cạnh Tiết thị chỉ dẫn theo nha hoàn, không có người khác đi theo.

Cái gọi là oan gia ngõ hẹp, hai người nhìn thấy đối phương, cũng không ai có ý định né tránh.

Ngược lại là nha hoàn của Tiết thị đứng ra, không khách khí mà nói: “Cô nương chắn đường của Hầu phu nhân chúng ta, còn không mau tránh ra.”

Hầu phu nhân, xưng hô này nếu là để Quý Thiền nghe được, nhất định sẽ rất khổ sở, A Triền không nhịn được nghĩ, Tiết thị thật đúng là hiểu rõ Quý Thiền, biết chỗ nào đau thì chọc vào đó.

Đáng tiếc, cô nương dễ mềm lòng kia, đã chết.

“Trùng hợp quá, ta tìm Hầu phu nhân có chuyện muốn nói.”

Tiết thị nhìn A Triền trước mặt không kiêu ngạo không tự ti, nụ cười bên khóe miệng cũng không hề tắt, hơi híp mắt.

Bà ta nhìn xung quanh, thấy dưới tàng cây bên cạnh không có ai, đi trước qua đó, A Triền cũng đi theo.

“Muốn nói gì, nói đi.”

“Hồi môn của mẹ ta còn ở trong Hầu phủ, hy vọng lúc Hầu phu nhân rảnh rỗi, sai người đưa tới cho ta.” A Triền nói thẳng, tìm Tiết thị là muốn đòi hồi môn của Lâm thị.

Tiết thị cười nhạt một tiếng: “Ngươi có thân phận gì tới yêu cầu ta? Mẹ ngươi và người khác thông dâm, bà ta sớm bị Hầu phủ xoá tên, của hồi môn của bà ta cũng thuộc về Hầu phủ.”

“Thật sao, vậy ta đành phải đi gõ trống Đăng Văn. Để ta ngẫm lại, tố cáo chuyện gì thì tốt đây? Tố cáo Tấn Dương Hầu coi thường pháp quy, vọng tưởng lấy con riêng mạo xưng là con vợ cả, kế thừa Hầu phủ.” A Triền nói xong thì mỉm cười, tiến đến bên tai Tiết thị thì thầm, “Con trai ngươi, chẳng những không làm được thế tử Hầu phủ, về sau ngay cả cửa chỉ sợ cũng không ra được. Còn cả con gái ngươi, ngươi đoán xem cô ta có thể xấu hổ giận dữ tự sát hay không?”

A Triền biết, Đại Hạ kế thừa tước vị là huynh chết đệ kế thừa, đích chết thứ kế thừa, thậm chí chi thứ có quan hệ huyết thống cũng có thể kế thừa, nhưng con riêng thì không được xếp ở đây.

“Ngươi dám!” Tiết thị nổi sùng.

“Ta đương nhiên dám.” A Triền nói giống như là ghim cây kim vào trong lòng Tiết thị, “Ngươi khiến ta sống không tốt, vậy ta đành phải làm cho mọi người đều không có ngày lành. Ngươi nói mẹ ta thông dâm với người ta, nhưng các ngươi lại không tìm thấy gian phu. Ta nói ngươi và Tấn Dương Hầu tằng tịu với nhau, con trai con gái ngươi đều là chứng cứ.”

Tiết thị bóp lòng bàn tay mình, cuối cùng tìm về thần trí.

Bà ta hừ lạnh một tiếng: “Tự cho là đúng, ngươi cho rằng có người sẽ tin ngươi hả? Cho dù có người tin tưởng, bọn họ cũng không dám nói giúp ngươi đâu.”

A Triền chớp chớp mắt, lông mi dày như cây quạt run rẩy, lời nói ra thiếu chút nữa khiến Minh Kính Tư vệ đang trốn trên cây bị dọa rớt xuống đất.

Nàng nói: “Người khác không dám giúp ta, nhưng Bạch đại nhân không nỡ không giúp ta.”

Ánh mắt Tiết thị đột ngột thay đổi, nhớ tới lời lúc trước đệ đệ nói với bà ta. Quý Thiền không biết làm cách nào mà móc nối được quan hệ với Minh Kính Tư, trước đó đệ đệ nhắc tới là Thiên hộ Phong Dương của Minh Kính Tư, nhưng tới khi Quý Thiền nói, lại thành Trấn Phủ sử Bạch Hưu Mệnh?

Hơn nữa trong lời nói, toàn là ái muội.

“Quý Thiền, ngươi cũng không nên vì chút của hồi môn này, làm bừa mà dính líu đến người ngươi không thể trêu vào.”

“So ra còn kém Hầu phu nhân, ta và Bạch đại nhân, nhiều nhất coi như có tiếp xúc da thịt. Không giống Hầu phu nhân, còn sinh hai đứa con cho Hầu gia nữa.”

A Triền nghĩ thầm, nữ tử loài người bị nam tử chạm vào một cái là coi như có tiếp xúc da thịt, nàng ăn một roi của người đàn ông kia, da tróc thịt bong, cũng coi như là chạm vào, sao còn không gọi là tiếp xúc da thịt chứ?

Tên đó không cho mình lợi dụng Phong Dương, vậy lợi dụng thanh danh của hắn cũng tốt, dù sao Tiết thị cũng không dám đi hỏi hắn. Đáng tiếc không thể hỏi ra tên của hắn, bằng không còn có thể chân thật hơn một chút.

Thấy A Triền càng nói càng thái quá, Minh Kính Tư vệ trốn trên cây không nhịn được lau lau mồ hôi trên trán.

Mấy ngày theo dõi trước đó, hắn còn cảm thấy vị Quý cô nương này tính tình dịu dàng, không ngờ rằng lại đi con đường này, hơn nữa căn bản không đi đường ngay.

Ấn theo quy định, hắn phải ghi chép lại mỗi ngày Quý Thiền nói gì làm gì, sau đó trình lên.

Hắn cũng không dám nghĩ, ghi chép hôm nay được đưa đến tay Trấn Phủ sử đại nhân, vẻ mặt đại nhân sẽ đáng sợ đến mức nào.

Trước Tiếp