Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Triệu Văn Thanh cũng không thấy A Triền, hắn ta cầm giỏ cá vội vàng vào Triệu phủ, sau khi cửa đóng lại, mùi cá kia thật lâu còn chưa tan.
A Triền vẫn chưa để việc này ở trong lòng, chỉ là sau khi về đến nhà, dù gì cũng cảm thấy trên người bị dính mùi tanh khó ngửi, nàng nhịn rồi lại nhịn, vẫn xuống nhà bếp nấu nước, trước hết tắm rồi lại giặt sạch xiêm y.
Có lẽ là khe hở cửa nhà bếp quá lớn, gió lạnh thổi vào, ngày hôm sau nàng đã phát sốt.
Cũng may trải qua một lần phát sốt rồi, nàng đã biết, người bị bệnh là phải đi khám đại phu, đặc biệt là thân thể gầy yếu như nàng vậy, rất dễ dàng đi đời nhà ma.
Nàng gắng gượng ngồi dậy, tới y quán ở phố bên cạnh bốc thuốc.
Đại phu bắt mạch cho nàng còn nói, thân thể nàng suy yếu, yêu cầu phải tịnh dưỡng cho tốt, ngày thường tự bản thân cũng phải vô cùng chú ý.
A Triền cảm tạ đại phu, v**t v* chỗ cổ tay, chỉ cần vệt đen trên đó vẫn còn, không giải quyết được phiền toái này, thân thể này của nàng, đại khái là không dễ nuôi.
Bệnh tới nhanh, đi lại chậm. Lúc đầu nàng uống hai ngày thuốc cảm thấy khá hơn, sau đó không hề uống thuốc đúng hạn, ai ngờ bệnh tình lại lặp lại.
Ăn đủ giáo huấn, A Triền cũng không dám tự tiện ngừng thuốc nữa, lại uống thêm mấy ngày thuốc, mới hoàn toàn khôi phục.
Chờ thân thể nàng hoàn toàn khỏe lên, đã vào tháng hai. Mấy ngày này, Tôn ma ma cũng không có tới, A Triền cũng không biết sức khỏe của Tiểu Lâm thị rốt cuộc thế nào.
Ngày mồng mười tháng hai ấy, thời tiết thật đẹp.
A Triền mặc ấm một chút, hun ngải thảo ở trong phòng, hun ước chừng một khắc khắp nhà đều có khói tỏa, mới mở cửa sổ ra để thông gió. Kết quả mới đẩy cửa sổ ra, đã nhìn thấy xe ngựa Triệu phủ ở phía dưới.
Nàng vội vàng xuống tầng một, đúng lúc nghe được tiếng đập cửa.
Mở cửa, Tôn ma ma đứng ở bên ngoài, bị cả người đầy mùi ngải thảo của nàng khiến lui về phía sau một bước.
A Triền cười tủm tỉm mà nhìn một bộ xiêm y Tôn ma ma bê trong tay, nhẹ nhàng hỏi: “Tôn ma ma hôm nay đến, là sức khỏe dì đã khôi phục rồi sao?”
“Đúng thế.” Tôn ma ma gật đầu, ngữ khí lại có chút chần chừ, “Phu nhân uống thuốc dưỡng thai mấy ngày cuối cùng cũng khỏe lại rồi, thế nhưng gần đây ăn uống lại ngon miệng đến quá mức.”
“Đây không phải chuyện tốt sao?” Không phải đều nói có thể ăn được là phúc ư.
“Là chuyện tốt.” Tôn ma ma khẽ mỉm cười, trong ánh mắt vẫn luôn quanh quẩn một nỗi lo lắng.
Trong lòng A Triền tò mò, lại không tiếp tục truy vấn.
Tôn ma ma chỉ là hơi ngẩn ra một chút, sự chú ý đã quay lại trên người A Triền, bà đưa xiêm y trong tay cho A Triền, nói: “Hai ngày nữa là Ngày Của Hoa*, phu nhân muốn tới miếu Hoa Thần tế bái, đây là bộ đồ mới đặc biệt chọn cho cô nương.”
*Ngày 12/2 hoặc 15/2 âm lịch tương truyền là ngày trăm hoa đua nở.
Bộ y phục này trên thân là màu trắng, cổ áo và ống tay áo đều thêu hoa đào màu hồng nhạt, màu sắc trên váy lại thay đổi dần từ trắng đến hồng phấn, trên làn váy cũng thêu cánh hoa, rất là tỉ mỉ. Bất kể là chất vải dệt hay là tay nghề thủ công đều hơn xa đồ A Triền mặc trên người, đương nhiên cũng phải đắt hơn rất nhiều.
A Triền không chối từ, nàng nhận lấy bộ y phục, sảng khoái nói: “Vậy nhờ Tôn ma ma thay ta cảm ơn dì.”
Nàng nhận bộ y phục mới phát hiện, bộ y phục lại phủ lên một cái hộp gỗ, hộp gỗ kia cũng được đặt lên trên tay A Triền.
Tôn ma ma cười giải thích: “Trong này có một bộ đồ trang sức mới đánh, cùng mấy đôi khuyên tai, còn có mấy đóa hoa nhung, cũng là phu nhân đặc biệt chọn cho cô nương. Hôm đó, cô nương cũng đừng quên cài lên.”
“Đã là tấm lòng của dì, A Triền mà từ chối sẽ thành bất kính.”
Đồ nàng nhận, về phần mục đích của Tiểu Lâm thị có thể đạt thành hay không, còn phải xem tâm trạng của nàng.
A Triền cũng rất chờ mong Ngày Của Hoa, hoặc là nói, nàng thích nơi náo nhiệt.
Sáng sớm ngày mười hai tháng hai, nàng thay bộ đồ mới, búi một kiểu tóc đơn giản, chọn một cây trâm hoa đào cùng một cây trâm hoa nhung màu hồng nhạt, ngay cả khuyên tai cũng chọn hình dạng cánh hoa đào.
Nguyên một hộp này óng ánh cánh hoa đào, xem chừng là Tiểu Lâm thị rất muốn nàng dụ được mấy đóa hoa đào quý giá.
Nàng mới vừa sửa soạn xong cho bản thân, Tôn ma ma đã đến.
Tôn ma ma nhìn thấy A Triền mở cửa, âm thầm hít vào một hơi, nghĩ thầm vẫn là ánh mắt phu nhân đủ tinh, biểu cô nương này chỉ hơi trang điểm một chút, ngay cả bà cũng không rời được mắt, huống chi là người khác, thật là kiều diễm động lòng người.
A Triền và Tôn ma ma cùng ngồi xe ngựa trở về Triệu phủ, hai người phải đợi Tiểu Lâm thị vàTriệu Văn Nguyệt cùng nhau xuất phát đi miếu Hoa Thần.
Trong chính phòng, Tiểu Lâm thị đã dậy được một lúc rồi, lúc A Triền tới bà ta đang dùng bữa sáng.
Còn chưa vào nhà, A Triền lại ngửi thấy mùi cá, đối với thứ mùi này nàng thật sự thích không nổi, bước chân cũng chậm lại, không nhịn được hạ giọng dò hỏi Tôn ma ma: “Dì ngay sáng sớm cũng muốn ăn cá ạ?”
Nói đến chuyện này, vẻ sầu lo trên mặt Tôn ma ma lại hiện lên: “Cũng không hẳn thế, gần đây cũng không biết phu nhân làm sao, mỗi bữa đều phải ăn cá, một bữa có thể ăn một con. Hôm qua phòng bếp không làm, nữ đầu bếp còn bị phu nhân mắng cho một trận, thiếu chút nữa là bị đuổi ra phủ đấy.”
A Triền cảm thấy có phần không đúng, lại hỏi: “Mỗi ngày ba con cá sống, hiện tại cá sống không dễ mua mà?”
“Cá sống quả thật không dễ mua, đều do đại công tử tìm cửa hàng cá quen biết mua mang về trong phủ.”
“Thời tiết này, biểu ca lại có thể mua được nhiều cá sống như vậy, thật đúng là không dễ dàng.”
“Ai nói không phải đâu, đại công tử gần đây vô cùng hiếu thuận, phu nhân cũng thoải mái không ít.” Tôn ma ma phụ họa nói.
Thấy hỏi không ra được gì, A Triền đổi đề tài: “Ngày ấy dì nghe được tiếng khóc, Tôn ma ma đã sai người tra xét chưa?”
“Đã tra xét rồi, nhưng lại không tra được gì cả, may mắn sau hôm ấy phu nhân lại không nghe thấy tiếng khóc nữa.”
A Triền gật gật đầu.
Kỳ thật loại chuyện này, ngoại trừ yêu quái quấy phá, có khả năng nhất lại chính là do con người làm. Rốt cuộc nếu không phải là thâm thù đại hận, yêu quái cũng không có rảnh như vậy. Chỉ có điều nàng là người ngoài, không tiện nói rõ.
Trong phủ này nữ chủ tử chỉ có một mình Tiểu Lâm thị, còn lại chỉ có tướng công bà cùng với con trai con gái ruột thịt, nếu thật sự có người tác quái, cũng không tìm thấy một đối tượng hoài nghi.
Tôn ma ma vẫn chưa nhận thấy vẻ mặt A Triền biến hóa, lại nói: “Lần trước cô nương làm túi thơm phu nhân đã xem qua, phu nhân rất thích mùi hương của túi thơm, còn nói tới mùa hè, sẽ bảo cô nương làm thêm mấy cái, chỉ là có hơi chê hình thêu bên ngoài túi thơm không đủ tinh xảo.”
A Triền có chút xấu hổ, không dám nói túi thơm là mình mua ở bên ngoài.
“Đúng rồi, không biết cô nương có thể phối ra hương dược đuổi chuột đuổi côn trùng hay không?”
“Tôn ma ma muốn cái này làm gì? Trong phủ có chuột phá hay sao?” A Triền nghi hoặc hỏi.
Tôn ma ma không biết nhớ tới chuyện gì, nhíu nhíu mày: “Mấy ngày trước đây nữ đầu bếp nói với ta, gần đây buổi sáng mỗi ngày, ngoài nhà bếp đều có rất nhiều côn trùng bay, trong phủ cũng có thêm rất nhiều chuột.”
“Có phải do nhà bếp xử lý nguyên liệu nấu ăn gì đấy không thu dọn sạch sẽ hay không, hấp dẫn chuột với côn trùng tới?”
“Ta cũng cảm thấy là như thế, nhưng nữ đầu bếp họ Vương kia không chịu thừa nhận.” Tôn ma ma khẽ hừ một tiếng, “Còn không phải thấy phu nhân có thai, không rảnh quản bọn họ, từng người đều không ra gì.”
“Không dùng thuốc để đuổi chuột với côn trùng sao ạ?”
“Sao có thể không dùng, đã dùng thuốc bột trước đây quen dùng, lần này lại không có chút hiệu quả nào, đám chuột kia còn chẳng sợ gì chạy khắp nhà bếp như chỗ không người.”
A Triền suy nghĩ một lát mới nói: “Hương dược bình thường hiệu quả đuổi chuột với côn trùng giống nhau, đốt hương thì hiệu quả sẽ tốt một chút, có điều sau khi đốt xong nhà bếp khó tránh khỏi lưu lại mùi hương, trong một hai ngày không thể thể để người vào.”
“Vậy… Sợ là không được, cô nương có thể ngẫm lại biện pháp khác hay không?”
Trong phủ nhà bọn họ không có chủ tử khác, nên cũng không xây phòng bếp nhỏ, thức ăn toàn phủ đều dựa cả vào phòng bếp lớn.
A Triền ngược lại cũng không có từ chối: “Được, chờ ta trở về ngẫm lại mặt cách khác.”
Phối hương cách bình thường không được, thật ra nàng có thể dùng một ít cách phối hương đặc thù, thế nhưng nguyên liệu không dễ tìm.
Có điều ai bảo Tiểu Lâm thị từ trước đến nay ra tay hào phóng chứ, nàng đương nhiên muốn thỏa mãn nhu cầu của đối phương.
Tôn ma ma nghe vậy vui vẻ ra mặt: “Vậy làm phiền cô nương.”
Hai người vừa nói vừa đi vào chính phòng, nha hoàn ở bên cạnh bàn hầu hạ gỡ xương cá bị đuổi sang đứng một bên, Tiểu Lâm thị như thể bên cạnh không có ai mà bưng đĩa cá lên ăn, đã ăn hết nửa con cá, ngay cả hai người họ vào phòng cũng chưa ngẩng đầu.
Con cá kia cũng không lớn lắm, ước chừng chỉ tầm nửa cân, nhưng cho dù có thích, cũng không đến mức một ngày ba bữa cơm đều ăn như vậy.
Như chính A Triền vậy, ngay cả rất thích ăn gà, cũng sẽ không ngày nào cũng ăn, thỉnh thoảng vẫn sẽ gặm mấy lá cải, huống chi Tiểu Lâm thị còn là thai phụ.
Thế nhưng ngay cả Tôn ma ma hầu hạ Tiểu Lâm thị nhiều năm cũng không dám nói, A Triền đương nhiên cũng sẽ không lắm lời.
Chờ Tiểu Lâm thị ăn hết một con cá, bà ta mới buông đũa, vẻ mặt vừa lòng thỏa ý.
A Triền nhìn kỹ Tiểu Lâm thị, phát hiện mấy ngày nay bà ta dường như béo hơn, nhưng khí sắc lại không tốt bằng lần đầu tiên gặp bà ta, đáy mắt có chút quầng thâm.
Chờ lúc bà ta đứng lên, A Triền chú ý tới, bụng bà ta dường như cũng lớn hơn so với mấy ngày.
“Ngồi đi.” Tiểu Lâm thị chỉ vào chiếc ghế bên cạnh bàn bảo A Triền ngồi xuống, sau đó dặn dò Tôn ma ma, “Đi xem Văn Nguyệt sửa soạn xong chưa, bảo con bé nhanh lên một chút.”
Không đợi Tôn ma ma đi ra ngoài, giọng Triệu Văn Nguyệt đã vang lên: “Con đã sớm sửa soạn xong rồi, rõ ràng là mẹ chậm nhất.”
Sau khi Triệu Văn Nguyệt đi vào chính phòng, phát hiện A Triền cũng ở đó, trên đầu còn cài cây trâm hoa nhung nàng ta thích, ánh mắt tức khắc khó chịu.
Có điều rất nhanh nàng ta đã nhớ tới hôm qua mẹ nàng ta nói, muốn tìm cho Quý Thiền một mối hôn nhân tốt hữu ích với nhà mình, nàng ta cũng đành nhịn xuống.
Dù sao Quý Thiền này cũng chỉ có thể đắc ý nhất thời, coi như ăn mặc trang điểm có quyến rũ đến mấy cũng chỉ xứng làm thiếp cho người ta.
Sau khi Triệu Văn Nguyệt tới, Tiểu Lâm thị được Tôn ma ma đỡ đi ra sân. Hai chiếc xe ngựa chậm rãi rời khỏi Triệu phủ, đi về cửa Vĩnh Định phía Tây.
Bởi vì là Ngày Của Hoa, trên đường đến cửa Vĩnh Định ngựa xe vô cùng nhiều, bọn họ tốn một canh giờ rưỡi mới rốt cuộc xếp hàng ra khỏi cửa thành.
Xe ngựa đi đi dừng dừng, lại thêm nửa canh giờ, rốt cuộc tới Vĩnh Sơn.
Miếu Hoa Thần được xây ở giữa sườn núi, mọi người cần phải xuống xe đi bộ lên núi, may mà núi không dốc, đi chậm rãi cũng không tính là quá mệt.
Lúc này trên cây hai bên sườn núi đã treo rất nhiều giấy ngũ sắc, gió thổi qua, như thể là cây nở đầy hoa.
Tiểu Lâm thị cũng chuẩn bị giấy ngũ sắc cho A Triền và Triệu Văn Nguyệt, A Triền tìm chỗ nhánh cây thấp treo lên, quay đầu đã nhìn thấy đằng sau có một người phụ nữ trung niên xinh đẹp đi lên, nhìn kỹ lại, không phải Tiết thị thì là ai.
Con trai con gái Tiết thị đều đi theo sau bà ta, đệ đệ của bà ta Tiết Minh Đường cũng đi cùng.
Khi A Triền nhìn về phía Tiết thị, đúng lúc bà ta cũng nhìn sang.
Ánh mắt A Triền cũng không tránh đi, còn cười một cái với bà ta, nhưng về phần Tiết thị, phảng phất như bị nàng làm kinh ngạc một chút, lùi về sau một bước, được Tiết Minh Đường đỡ.
Tiểu Lâm thị chạm mặt người Tiết gia, vẻ mặt không lạnh lùng cũng chẳng thản nhiên, cũng không nhường đường cho bọn họ.
Tuy rằng bà ta rất ghét đích tỷ, nhưng cũng không tính có thái độ tốt với kẻ tiện nhân đoạt vị trí của đích tỷ.
Ngược lại là Triệu Văn Nguyệt, treo xong giấy ngũ sắc, xoay người đã thấy Tiết Minh Đường, trên mặt tức khắc hiện lên nụ cười.