Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Nguyễn Tô Tô bước nhanh theo sau Diệp Hi Nhiễm, cùng cô dừng trước cánh cửa gỗ, quan tâm hỏi: "Mất điện rồi sao?"
Diệp Hi Nhiễm quay lại với vẻ mặt mếu máo, cô làm mẫu cho nàng xem bằng cách bật đi bật lại công tắc đèn vài lần. Bóng đèn chẳng mảy may le lói, không chỉ vậy, chiếc quạt trần phía trên cũng đứng im lìm. "Vâng ạ... hình như em quên chưa đóng tiền điện nên bị cắt mất rồi."
"Để em lên mạng nộp tiền ngay, chắc đợi một lát là có điện lại thôi."
Sống một mình vài năm, trải qua đủ loại tình huống bất ngờ lớn nhỏ, Diệp Hi Nhiễm cũng đã trang bị cho mình những kỹ năng giải quyết vấn đề cơ bản. Còn về sự thất thố hôm nay... cô thầm liếc nhìn người phụ nữ phía sau, có lẽ là bởi vì có nàng ở đây. Thế nên, cô mới vô thức lộ ra mặt yếu đuối đã che giấu bấy lâu.
Sau giây phút yếu lòng ấy, cô mới chậm chạp nhớ ra thực chất chẳng có gì phải hoảng loạn, cô biết cách xử lý mà. Khó khăn trước mắt vốn chẳng phải là nan đề gì to tát, chỉ là một sự cố thường tình.
Nhìn qua hành lang thấy nắng gắt đang dần thiêu đốt bên ngoài, Nguyễn Tô Tô lập tức chau mày, trầm giọng hỏi: "Một lát là bao lâu?"
Câu hỏi mang theo ý tứ đầy ám chỉ. Diệp Hi Nhiễm đại khái cũng đoán được dụng ý của nàng, cô hơi rũ mắt, trong lòng thoáng qua một tia tinh quái, cố ý kéo dài thời gian: "Nếu mạng không lag thì tầm mười phút, còn nếu nhiều người nộp tiền quá, hệ thống phản ứng chậm chắc phải hơn mười phút mới có ạ."
Cô thấp thỏm nói xong, len lén quan sát biểu cảm của Nguyễn Tô Tô, thầm đoán xem nàng sẽ phản ứng thế nào. Quả đúng như cô mong đợi, sắc mặt Nguyễn Tô Tô trầm xuống, nàng ra vẻ suy nghĩ. Nhưng sự cân nhắc ấy chỉ kéo dài vỏn vẹn một giây, ngay sau đó giọng nàng trở nên vô cùng kiên định:
"Em sang nhà chị đi, thổi điều hòa một chút cho mát. Vừa chạy bộ xong rất nóng, nhiệt độ bên ngoài lại đang tăng cao, trong phòng em giờ không điều hòa cũng chẳng có quạt, chịu sao nổi. Cứ nộp tiền điện đi đã, đợi lúc nào có điện thì về, cũng chẳng có gì phải thu dọn cả. Nhà chị từ phòng khách đến các phòng khác em cứ tự nhiên nhé. Lúc nãy ăn sáng hơi vội nên em cũng chưa kịp tham quan nhà chị, sẵn dịp này xem qua một lượt cho biết."
Nguyễn Tô Tô vốn đưa ra lời đề nghị rất đường hoàng, chỉ đơn giản là xót Diệp Hi Nhiễm phải chịu nóng. Thế nhưng càng nói, nàng lại càng thấy phấn khích. Nàng nghĩ bụng hôm nay chủ động mời Diệp Hi Nhiễm tham quan nhà mình, thì lần sau nàng sẽ có cơ hội thuận lý thành chương yêu cầu được sang tham quan nhà cô. Nàng thực sự rất tò mò không biết căn phòng của Tiểu Diệp hàng xóm được bài trí thế nào.
"Vâng ạ, để em nộp tiền điện đã." Diệp Hi Nhiễm chẳng hề làm bộ làm tịch mà đồng ý ngay.
Thực tâm cô vốn đã muốn theo nàng về nhà, muốn ngoài thời gian chạy bộ mỗi sáng sẽ có thêm nhiều cơ hội tiếp xúc với nàng. Cô của hiện tại thực sự rất ỷ lại vào Nguyễn Tô Tô, thậm chí còn mong được gặp nàng mỗi ngày. Cô thầm nghĩ, nếu chẳng may một thời gian dài không thấy nàng, chắc chắn cô sẽ nhớ nàng đến phát điên mất. May mà hiện giờ hai người chẳng có mấy cơ hội để xa nhau, muốn gặp chỉ cần sang gõ cửa là thấy. Nhưng nếu không có chính sự, tính tình cô lại nhút nhát, chẳng dám chủ động tìm nàng.
Bấy lâu nay, cô chỉ có cơ hội vào nhà Nguyễn Tô Tô lúc ăn sáng, chưa từng ghé chơi vào các khung giờ khác. Sự cố bất ngờ hôm nay được nàng mời sang chơi, đối với cô chính là một bước đột phá mang tính lịch sử, có thể xóa bỏ cột mốc cũ để điền vào một con số lớn hơn. Tiến bộ vượt bậc luôn!
Nguyễn Tô Tô đợi cô thao tác nộp tiền trên điện thoại xong rồi cả hai cùng đi về căn hộ của nàng. Chẳng đợi cnàng phải nhắc, Diệp Hi Nhiễm đã ngựa quen đường cũ tìm thấy đôi dép lê của mình trong tủ giày, thay ra rồi uyển chuyển bước vào phòng khách.
Nguyễn Tô Tô thong thả đổi giày, hào sảng dặn dò: "Chỗ nào em cũng dạo được nhé."
"Vạn nhất em nhìn thấy bí mật riêng tư của chị thì sao?" Diệp Hi Nhiễm nửa đùa nửa thật hỏi.
"Chẳng có thứ gì là không thể cho người khác thấy cả, dù em có lục ra thật thì đó cũng là thứ chị có thể để em nhìn."
Nguyễn Tô Tô nói rất bằng phẳng, nàng sẵn lòng mở lòng với cô. Thế nhưng... nàng chợt nhớ ra một vài món đồ mình mua gần đây, động tác đổi giày bỗng chốc khựng lại. Đúng là có một vài thứ liên quan đến riêng tư thật.
Kể từ lần đầu tiên bị những kiến thức trong nhóm làm cho choáng ngợp, Nguyễn Tô Tô đã hoàn toàn mở ra cánh cửa dẫn đến thế giới mới. Nàng mơ hồ chạm tới nhiều kiến thức mà trước đây chẳng hề hay biết, thậm chí còn nảy sinh hứng thú với những đoạn video đó, chủ động tìm kiếm thêm những bộ phim cùng thể loại để xem.
Ban đầu nàng chẳng biết tìm ở đâu, đành mang theo tâm trạng thẹn thùng đi nhắn tin riêng hỏi vị chủ bá đã phát video lần trước. Đối phương ban đầu kinh ngạc vô cùng, còn cười nhạo nàng một trận, bảo nàng lớn từng này rồi mà chưa từng xem qua sao. Vì có việc cần nhờ nên Nguyễn Tô Tô không buồn tranh cãi, nàng nhẫn nhịn sự trêu chọc, nhận lấy vài đường link trang web và video liên quan từ người đó để tự mình tìm tòi.
Người kia còn ý tứ khuyên nàng rằng xem nhiều cái này cũng thương thân, nếu có điều kiện thì nên đi yêu đương thật sự, có trải nghiệm thực tiễn mới hiểu thấu được những kiến thức trong sách giáo khoa. Nguyễn Tô Tô cảm thấy có gì đó không ổn lắm nên sau khi cảm ơn xong liền không bao giờ nhắn tin lại cho người đó nữa.
Sau khi xem một vài video, Nguyễn Tô Tô bắt đầu thức tỉnh một vài ý niệm. Xuất phát từ một tâm lý đặc biệt nào đó, cnàng đã lên mạng đặt mua vài món đồ giống hệt như các diễn viên trong phim đã dùng. Nàng đựng chúng trong một chiếc túi kín, cất kỹ trong tủ đồ. Vì chưa từng dùng tới nên nàng suýt nữa thì quên bẵng sự tồn tại của chúng. Lúc nãy Diệp Hi Nhiễm hỏi về chuyện riêng tư nàng không nhớ ra, giờ nhớ lại bỗng dưng thấy lo lắng không yên.
Thế nhưng, nàng nhanh chóng trấn tĩnh lại khi nghĩ đến tính cách đơn thuần của Tiểu Diệp hàng xóm. Có lẽ cô còn chẳng hiểu biết bằng nàng lúc trước, nên dù có vô tình bắt gặp cũng chẳng đáng ngại, chắc gì cô đã nhận ra đó là thứ gì.
Đến lúc đó, nàng chỉ cần tùy tiện bịa ra một lý do nào đó là có thể qua mắt được ngay. Chẳng việc gì phải căng thẳng cả.
Nhận được sự cấp phép hoàn toàn từ Nguyễn Tô Tô, Diệp Hi Nhiễm mới yên tâm dấn bước bắt đầu hành trình khám phá. Cô lần lượt đi ngang qua phòng khách, phòng làm việc, rồi đến gian bếp... Thực ra những nơi này cô đều đã từng đặt chân tới. Nơi duy nhất cô chưa bao giờ bước vào, chính là phòng ngủ của Nguyễn Tô Tô.
Cánh cửa phòng đóng chặt tựa như chiếc ổ khóa đang niêm phong một kho báu thần bí. Nó vừa đầy mê hoặc, vừa mang chút phong vị cấm kỵ, khiến lòng người không khỏi hồi hộp. Và cũng chính sự khép kín ấy lại càng dễ dàng khơi gợi d*c v*ng muốn tìm tòi, khám phá của kẻ đang đứng bên ngoài.
Nguyễn Tô Tô thay giày xong liền rảo bước đến bên cạnh cô. Thấy dáng vẻ do dự, chẳng biết còn định đứng thẩn thờ suy tính đến bao giờ, nàng dứt khoát đưa tay vặn mở tay nắm cửa phòng ngủ, để lộ toàn bộ không gian riêng tư bên trong.
Thế giới cá nhân của Nguyễn Tô Tô, từ đây đã rộng mở đón chào Tiểu Diệp hàng xóm.
CHÚ THÍCH
Thần bất tại vị (神不在位):
Chiết tự: Thần (thần trí, tâm trí); Bất (không); Tại (ở); Vị (vị trí).
Nghĩa bóng: Diễn tả trạng thái tâm trí không tập trung, tinh thần lơ đãng, "hồn siêu phách lạc" hoặc "tâm hồn treo ngược cành cây". Người đang ở đây nhưng tâm trí đã đặt ở một nơi khác hoặc đang mải mê theo đuổi những suy nghĩ riêng.
Ngữ cảnh sử dụng: Thường dùng để chỉ một người đang lo lắng, suy tư hoặc bị phân tâm đến mức không nghe thấy người bên cạnh nói gì, phản ứng chậm chạp với môi trường xung quanh.