Mỹ Vị Nhà Bên - Trĩ Nhiêu Tiểu Bính Càn

Chương 23

Trước Tiếp

Diệp Hi Nhiễm vẫn còn chưa hoàn hồn, tấm lưng cô tựa sát vào lồng ngực Nguyễn Tô Tô. Cô không nói nên lời, chỉ dùng ánh mắt thảng thốt như muốn hỏi: Có chuyện gì vậy?

Nguyễn Tô Tô không đáp, chỉ ra hiệu cho cô nhìn về phía vũng nước sâu nằm cách đó chưa đầy nửa mét.

Diệp Hi Nhiễm nhìn theo hướng tay nàng, phát hiện ngay phía trước có một hố nước đọng lớn, trên mặt nước vẫn còn hằn rõ vệt bánh xe vừa lăn qua. Cô nhớ lại dự báo thời tiết, ngày hôm qua Thành phố A mưa tầm tã cả ngày, đêm đến vẫn còn tí tách không thôi, mãi tới sáng nay mới tạnh hẳn. Vũng nước kia chắc chắn là do nước mưa chưa kịp khô mà thành.

Nếu vừa nãy cô chỉ cần bước thêm hai bước nữa thôi là sẽ giẫm thẳng vào đó. Với độ sâu này, không chỉ đôi giày bị ướt sũng mà nước bùn sẽ còn bắn bẩn hết cả ống quần. Cô thầm thấy sợ hãi. Thế nhưng, chỉ bấy nhiêu thôi thì chưa đến mức khiến Nguyễn Tô Tô phải thốt lên lời cảnh báo gắt gao như vậy.

Đang lúc còn đang hoang mang suy nghĩ, phía trước bỗng vang lên một tiếng "rầm" thật lớn, kèm theo đó là tiếng va chạm đau điếng và tiếng chửi thề: "Trời đất ơi...!"

Phản xạ tự nhiên khiến Diệp Hi Nhiễm và Nguyễn Tô Tô đồng loạt quay đầu lại nhìn. Chứng kiến cảnh tượng trước mắt, Diệp Hi Nhiễm chỉ biết thầm thốt lên đúng là cao tay, đồng thời hoàn toàn hiểu được hành động vừa rồi của Nguyễn Tô Tô.

Nằm ngay trên cùng một lộ trình với vũng nước ấy, một chiếc xe điện đã đâm sầm vào bồn hoa, làm gãy cả cành lá ngả nghiêng. Hai cậu thiếu niên trông còn rất trẻ đang nằm đo sàn với những tư thế vô cùng khó đỡ. Trong đó, cậu chàng mặc áo khoác màu cà phê sữa vừa xoa đùi vừa xuýt xoa vì đau, không quên gầm gừ với bạn mình:

"Không phải ông bảo là ông chở người quen rồi, cái cân nặng này của tôi không thành vấn đề sao?!"

Cậu bạn đồng hành vốn đang bị cành lá và đầu xe vây kín cả người, chẳng dám biện bạch nửa lời, đành hổ thẹn thú nhận: "Tớ thấy bố tớ chở người nhẹ tênh, lúc tớ tự đi cũng đâu có vấn đề gì, cứ ngỡ chở thêm cậu cũng đơn giản thôi... Tớ đâu có cố ý."

Cậu thiếu niên kia chẳng buồn đáp lại.

Người bạn bắt đầu cuống quýt: "Thế... thế hôm nay tụi mình còn đi chơi nữa không?"

Cậu thiếu niên nặng nề gật đầu: "Chơi thì vẫn phải chơi chứ."

Người bạn vừa định mừng rỡ thì lại nghe cậu tiếp lời: "Nhưng ông đừng có lái xe nữa, tụi mình bắt xe mà đi."

"Đành vậy..."

Người bạn thở dài, cùng cậu thiếu niên đã lấy lại được bình tĩnh lồm cồm bò dậy. Cả hai cùng nâng đầu xe, hì hục đẩy đi, dần khuất khỏi tầm mắt của Diệp Hi Nhiễm.

Ban đầu, Diệp Hi Nhiễm cảm thấy khá buồn cười, nhưng nụ cười vừa tắt, trong lòng cô bỗng dâng lên một nỗi sợ hãi đến rợn người.

Hai cậu nhóc vừa rồi rõ ràng vẫn đang ở tuổi đến trường, chắc chắn là chưa có bằng lái. Có lẽ chúng đã lén dắt xe điện của người lớn trong nhà ra để chở bạn đi chơi, nhưng ngặt nỗi chưa từng tập chở người bao giờ nên khi vừa lăn bánh đã không khống chế được tay lái.

Vừa rồi, nếu không nhờ Nguyễn Tô Tô kịp thời kéo lại, thì mục tiêu mà chiếc xe điện kia đâm sầm vào chẳng phải là bồn hoa, mà chính là cô rồi.

......

Diệp Hi Nhiễm thầm tính toán sơ qua trọng lượng của chiếc xe điện cộng với hai cậu thiếu niên kia, với một khối động năng lớn như thế mà đâm sầm vào người, nhẹ nhất cô cũng phải gãy vài cái xương.

Thật là đáng sợ!

Vô thức tưởng tượng ra cảnh mình bị chiếc xe ấy húc văng, Diệp Hi Nhiễm không kìm được mà rùng mình, đôi môi cũng khẽ run rẩy. Cô hoàn toàn để lộ dáng vẻ yếu ớt trước mặt Nguyễn Tô Tô mà chẳng kịp phòng bị, một dáng vẻ đủ để khơi dậy lòng trắc ẩn của bất kỳ ai.

Trái tim Nguyễn Tô Tô thắt lại, nàng chẳng kịp suy nghĩ gì thêm, cơ thể đã nhanh hơn ý chí mà đưa ra phản ứng. Nàng giang tay, dùng chính tư thế mà Diệp Hi Nhiễm đã bảo vệ nàng trong thang máy lúc nãy, khẽ khàng ôm trọn cô vào lòng.

Bằng tông giọng dỗ dành như dỗ một đứa trẻ, nàng vỗ về từng nhịp, xoa dịu những dây thần kinh đang căng thẳng vì kinh sợ của đối phương: "Không sao rồi, Hi Nhiễm đừng sợ, đừng sợ nhé."

"Hi Nhiễm, không sợ."

Nguyễn Tô Tô không gọi cả họ lẫn tên cô. Trong tình cảnh này, nàng đã tự tiện, hay nói đúng hơn là mạo muội bỏ đi họ của cô mà gọi thẳng tên.

Nàng nói... Hi Nhiễm, không sợ.

Diệp Hi Nhiễm nghe mà thấy tai mình ngứa ngáy, trong lòng như có chiếc móc nhỏ cứ khẽ cào vào tâm trí. Cô không cách nào giữ nổi vẻ lý trí thường ngày, cả người cũng bắt đầu trở nên khác lạ. Cô cảm thấy hai chữ "Hi Nhiễm" thốt ra từ miệng Nguyễn Tô Tô bỗng trở nên êm tai lạ thường, như thể cái tên ấy vừa được ban tặng một vầng hào quang, đầy vẻ diệu kỳ.

Cũng từ đó, cô tìm thấy một nguồn sức mạnh bình lặng, thực sự không còn sợ hãi những chuyện chưa xảy ra nữa.

"Chị không sợ." Diệp Hi Nhiễm kiên định đáp lại.

Xua đi những ảo tưởng đáng sợ trong đầu, cô mới nhận ra chóp mũi mình tràn ngập hơi thở thanh khiết của Nguyễn Tô Tô. Trên người nàng có một mùi hương rất đặc biệt, tựa như sự kết hợp giữa bạc hà và gỗ thông, ôn nhuận nhưng vẫn mang theo chút mát lạnh thoang thoảng, dư vị vương vấn mãi không tan. Cô có chút say mê, chẳng nỡ rời khỏi vòng tay ấy.

Lưu luyến nán lại trong lồng ngực Nguyễn Tô Tô thêm vài nhịp thở, Diệp Hi Nhiễm cố kìm nén khao khát của bản thân, khẽ lùi ra khỏi cái ôm, vờ như chưa có chuyện gì xảy ra: "Chị đói quá, chúng ta đi nhanh được không?"

Nguyễn Tô Tô khẽ vâng một tiếng. Dù Diệp Hi Nhiễm đã xoay người bước đi, nhưng tay nàng vẫn nắm chặt lấy cổ tay cô, như thể lo lắng cô sẽ không đi đứng tử tế được vậy; thực tâm nàng chỉ là không muốn buông tay.

Cả hai cứ thế vờ như bình thản mà bước đi.

Được vài bước, Diệp Hi Nhiễm cảm thấy có một lực kéo nhẹ nơi cổ tay, cô hơi cúi đầu nhìn xuống đôi tay đang đan vào nhau, rồi lặng lẽ rút tay ra. Nhưng bàn tay đang nắm lấy cô nhất quyết không buông, chỉ nới lỏng trong tích tắc rồi lại nhanh chóng trượt xuống lòng bàn tay cô, nắm chặt lấy.

Cô quay sang nhìn Nguyễn Tô Tô, người nọ vẫn im lặng, tỏ vẻ như đây là chuyện đương nhiên.

Cái nắm tay này khiến quan hệ của hai người bỗng chốc trở nên thân mật hơn bao giờ hết, tựa như hai đường thẳng vốn song song nay đã vô hình đan chéo vào nhau. Trái tim Diệp Hi Nhiễm khẽ mềm lại, thôi thì cứ để mặc nàng vậy.

Chẳng mấy chốc đã đến hầm gửi xe, Nguyễn Tô Tô kéo cô đến trước cửa xe mới buông tay ra. Nàng mở cửa ghế phụ cho cô rồi mới vòng sang bên kia lên xe, sắm vai tài xế. Diệp Hi Nhiễm đứng chần chừ vài giây, âm thầm lau đi lớp mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay rồi mới chui vào xe.

Hy vọng là... Nguyễn Tô Tô không biết tay cô đang ra mồ hôi.

Trước Tiếp