Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Kể từ sau sự kiện tiểu chó săn, vài ngày nữa lại trôi qua.
Nhân viên của Hạnh Ngộ nhận ra một điều: Tâm trạng sếp nhà mình đang ngày một tốt lên. Kể từ hôm đó, dường như mỗi ngày trôi qua, niềm vui của nàng lại tăng thêm một bậc so với ngày trước đó.
Trong nhóm chat riêng, những lời suy đoán cứ thế mọc lên như nấm sau mưa:
— Chắc là được tiểu chó săn hầu hạ chu đáo lắm đây mà.
— Hai người họ nhất định là đang mặn nồng lắm, tình cảm thuận buồm xuôi gió quá còn gì.
Thế nhưng, nếu tình cảm đã tốt đến mức ấy, tại sao chưa từng có ai nhìn thấy nửa kia của sếp Tô Tô bao giờ? Thậm chí, ngay cả một lần xuất hiện ở cổng công ty để đón sếp tan tầm cũng không có?
Làm cái nghề này, dây thần kinh hóng hớt của họ vốn dĩ đã nhạy bén hơn người thường. Hễ gặp chuyện gì thú vị mà không hợp lẽ thường, họ đều sẽ để trí tưởng tượng bay xa mà phỏng đoán đủ điều. Gặp phải những sự vụ mà dù có vắt óc cũng không ra đáp án, họ lại càng tò mò về chân tướng sự thật hơn bao giờ hết.
Cố nhịn thêm vài ngày, cuối cùng hội nhân viên cũng chẳng thể kìm lòng được nữa, bất chấp việc đối tượng bị soi xét chính là người đang nắm giữ tiền thưởng và chức vụ của mình.
Sau một hồi thảo luận nội bộ, họ quyết định cử Giáp Phương Sát Thủ — người sở hữu gương mặt dễ mến lại có khả năng chịu đòn cực tốt — đi tiên phong để dò la tin tức.
Giáp Phương Sát Thủ canh đúng lúc các bộ phận khác đang bù đầu vào việc để bắt đầu hành động.
Với gương mặt bánh bao búng ra sữa cùng ngũ quan tuấn tú, cậu chàng trưng ra nụ cười vô hại đã thành thương hiệu, tay cầm chiếc cốc cà phê làm đạo cụ, thong thả bước vào phòng trà — nơi bấy giờ chỉ có mình Nguyễn Tô Tô đang đứng.
Nguyễn Tô Tô tựa lưng vào cạnh bàn, thong thả nhâm nhi ly nước chanh tươi ép. Thấy cậu ta vào, nàng khẽ gật đầu coi như lời chào.
Giáp Phương Sát Thủ nghiêm túc đáp lễ, bày ra dáng vẻ đường hoàng xé một gói cà phê hòa tan trút vào cốc, rồi chậm rãi rót nước. Cậu chàng từ tốn thêm vào nửa gói đường, thong thả khuấy đều. Động tác chậm tới mức tối đa, pha xong cũng chẳng rời đi mà lại bắt chước Nguyễn Tô Tô, chọn một góc bàn đối diện rồi tựa vào đó.
Dáng vẻ này rõ ràng là đang muốn khơi chuyện, lại còn trưng ra nụ cười thương hiệu chuyên dùng để hạ thấp cảnh giác đối phương nhằm đào bới tin tức.
Nguyễn Tô Tô liếc mắt đã nhận ra manh mối, thầm nâng cao cảnh giác. Nàng còn lạ gì cái ngón nghề giữ nhà của lũ tiểu yêu này nữa! Đến hạng cáo già còn có lúc lọt hố trước mặt chúng cơ mà.
"Sếp Tô Tô đang uống nước chanh ạ?"
"Ừ." Nguyễn Tô Tô rụt rè gật đầu.
Giáp Phương Sát Thủ khẽ thổi làn khói nóng trên miệng cốc nhưng chưa uống ngay. Đôi tay cậu m*n tr*n quanh thành cốc, rồi bất ngờ "cộp" một tiếng, đặt nó xuống mặt bàn. Tiếng va chạm khẽ khàng ấy khiến sợi dây thần kinh đang căng ra của Nguyễn Tô Tô như muốn nổ tung.
Giáp Phương Sát Thủ vẫn thản nhiên tán gẫu, tuyệt nhiên không đụng chạm đến bất kỳ chủ đề nhạy cảm nào. Trông cậu cứ như thể vì quá nhàm chán nên mới vào đây tám chuyện cho vui vậy.
"Dạo này tâm tình sếp Tô Tô có vẻ tốt quá nhỉ?" Cậu bâng quơ nói một câu.
"Đúng vậy." Nguyễn Tô Tô không hề lảng tránh. Nghĩ đến việc Percy không chỉ phản hồi bình luận mà còn nhấn theo dõi lại mình, nàng lại vô thức nhếch môi, để lộ một nụ cười ngọt ngào.
Thấy cảnh đó, con quỷ hóng hớt trong lòng Giáp Phương Sát Thủ như được dịp nhảy múa điên cuồng, tư thế phóng túng không chút nể nang.
"Chắc là vì sếp đã gặp được người nào đó đặc biệt rồi phải không?"
Nguyễn Tô Tô trầm ngâm nhìn cậu, ánh mắt đảo qua một lượt: "Cậu nói cũng đúng, người đó quả thực rất đặc biệt."
Là người nàng yêu mến và sùng bái nhất, hai chữ đặc biệt này hoàn toàn xứng đáng!
Trong lòng Giáp Phương Sát Thủ thầm gào thét mình hiểu mà. Bỏ vốn lớn để nuôi một tiểu chó săn, vừa ngoan ngoãn lại vừa ra sức, đồng tiền bỏ ra thật đáng giá, bảo sao chẳng đặc biệt cho được. Đám nhân viên bọn họ vẫn luôn tin rằng, tiểu chó săn này nhất định không phải hạng xoàng, không lộ diện có lẽ là vì ngại ngùng hoặc e thẹn gì đó thôi. Sếp Tô Tô vừa xinh đẹp vừa lắm tiền lại thích trêu hoa ghẹo nguyệt, chơi bạo một chút cũng là chuyện thường tình mà.
Giáp Phương Sát Thủ quyết định bỏ qua bước thăm dò vòng vo, đi thẳng vào vấn đề:
"Sếp với anh chàng đó chắc là tâm đầu ý hợp lắm nhỉ? Đúng là danh xứng với thực, tiểu chó săn có khác!"
Nguyễn Tô Tô ngơ ngác. Nàng... tâm đầu ý hợp với Percy? Ngoài Weibo ra thì làm gì có giao điểm nào đâu. Còn cái danh xưng tiểu chó săn từ đâu rớt xuống nghe chẳng liên quan gì thế này?
Cái thằng nhóc này, rõ ràng là đang tìm mọi cách để đào bới đời tư của nàng đây mà!
Nguyễn Tô Tô sực tỉnh, lập tức tặng ngay cho Giáp Phương Sát Thủ một cú cốc đầu trời giáng: "Giỏi lắm nha! Dám đào bới tin tức ngay trên đầu lão đại cơ đấy. Khai mau, đứa nào phái cậu ra đây?"
"Á á á!" Giáp Phương Sát Thủ ôm đầu la oai oái, "Đúng là lão đại, nhạy bén quá, đáng ghét thật!"
"Hỏng hết kiểu tóc của em rồi." Cậu chàng vừa xuýt xoa vừa xoa đầu, khiến mái tóc vốn chẳng có hình thù gì lại càng trở nên bù xù như tổ quạ.
Nguyễn Tô Tô nhìn cái đầu như vừa ngủ dậy chưa chải đã đi làm của cậu, cười lạnh: "Cỡ cậu mà cũng đặt chuyện kiểu tóc à?"
Biết sếp vẫn còn thù dai chuyện cũ nên mới sỉ nhục mình, Giáp Phương Sát Thủ cũng chẳng để tâm, giả vờ ủy khuất: "Lão đại đừng có công kích cá nhân em thế chứ."
"Chẳng ai phái em cả, là em tự muốn hỏi thôi. Thấy dạo này sếp vui như mở hội, em mới đoán bừa xem sếp có phải đã gặp được ý trung nhân rồi không, kiểu như đang hẹn hò ấy."
Nguyễn Tô Tô nhấp một ngụm nước chanh, hóa ra là vì chuyện này. Lúc nàng cất lời, giọng nói lại mang theo ý cười rạng rỡ: "Chị cũng muốn hẹn hò lắm chứ, nhưng đào đâu ra đối tượng bây giờ. Hay là mấy đứa hợp sức lại giới thiệu cho chị vài mối xem sao?"
Chính cái tông giọng thong thả như mưa dầm thấm đất, chẳng chút công kích ấy, lại mạc danh mang theo sát khí vô hình. Người nghe chẳng dám tùy tiện l* m*ng, chỉ thấy như có ngọn núi lớn đang đè nặng trên đầu.
"Không dám, không dám đâu ạ." Giáp Phương Sát Thủ xua tay liên tục, hành động chẳng ăn nhập gì với cái biệt danh "sát thủ" của mình.
Sát thủ thoắt cái đã biến thành đào binh.
Nguyễn Tô Tô buông tha cho kẻ đang co rùm lại bên cạnh, sải bước rời khỏi phòng trà. Giáp Phương Sát Thủ ở lại chỗ cũ, một mình cân nhắc: Chưa yêu đương, nhưng đã gặp người đặc biệt, và không phải tiểu chó săn.
Chẳng lẽ đây chính là kiểu điển hình của việc đã có đối tượng khiến trái tim rung động nhưng vẫn chưa kịp ra tay theo đuổi? Hoặc giả là đang theo đuổi nhưng chưa rước được người ta về dinh! Như vậy chẳng phải đang rất cần đồng đội yểm trợ sao?
Mới chỉ dừng ở mức đơn phương thôi mà sếp đã vui đến thế này, nếu sau này thành công thì còn đến mức nào nữa? Biết đâu khi sếp vui, tiền lương và phúc lợi của cả hội cũng theo đó mà tăng vọt. Nếu lúc này có ai đứng ra giúp sếp một tay thực lòng, sếp chắc chắn sẽ ghi nhớ sâu sắc, ít nhất thì tiền thưởng cuối năm cũng phải dày hơn người khác.
Nếu cậu đã là người đầu tiên biết chuyện, vậy thì để cậu làm quân sư siêu cấp này cho, quyết không để kẻ nào xen vào hưởng lợi. Nhưng bước đầu tiên để làm một người yểm trợ hoàn hảo chính là phải làm rõ xem sếp đang muốn cưa cẩm ai. Phải biết sếp thích người thế nào mới có thể bốc thuốc đúng bệnh, vạch ra kế hoạch chuyên nghiệp để hỗ trợ sếp ôm được mỹ nhân về một cách nhanh chóng và vững chãi nhất.
Trong đầu Giáp Phương Sát Thủ nảy ra đủ loại ý tưởng táo bạo.
Nguyễn Tô Tô lúc này tuyệt đối không ngờ rằng sự kiện tiểu chó săn vẫn còn phần hậu truyện. Buông tha cho Giáp Phương Sát Thủ, nàng dùng đầu ngón chân cũng nghĩ ra được hội nào đã xúi giục cậu ta tới thăm dò, chỉ là cậu chàng này vẫn còn rất nghĩa khí với đám đồng nghiệp cùng bộ phận nên nhất quyết không chịu khai thật.
Nàng ra khỏi phòng trà, bước chân không dừng, đi thẳng qua khu vực biên tập của nhóm Tang Du Vị Vãn. Nàng cố tình đi chậm lại, quan sát từng cử chỉ nhỏ và biểu cảm của mỗi người. Quả nhiên, nàng bắt gặp rất nhiều ánh mắt đang né tránh mình, ai nấy đều mang vẻ chột dạ theo những cấp độ khác nhau. Chẳng cần hỏi han gì thêm, coi như nàng đã phá án thành công.
Nàng không nói lấy một lời, đi hết địa bàn của ban biên tập rồi rẽ hướng đi thẳng ra cửa lớn. Bóng nàng khuất dần sau cánh cửa, kết thúc một ngày làm việc.
Hơn mười phút sau khi Nguyễn Tô Tô rời đi, Côi Cút mới dám ló đầu ra ngoài ngóng cổ nhìn quanh, xác nhận sếp đã thực sự rời công ty mới dám vỗ ngực thở phào một cái.
"Dọa chết em rồi, lão đại chẳng nói câu nào mà em thấy như chị ấy biết sạch sành sanh rồi vậy. Chân em vẫn còn đang nhũn ra đây này, thật đấy!"
Côi Cút giả vờ kiệt sức ngã vật ra ghế. Cả hội lập tức phụ họa theo: "Em cũng thế!", "Em cũng vậy!".
Xem ra vị tiểu chó săn kia có địa vị rất cao trong lòng sếp Tô Tô, đến nỗi chẳng ai dám đụng chạm dù là trong lời nói. Thôi thì họ cứ lặng lẽ mà chúc phúc cho sếp vậy, chứ cứ hở ra là bị sếp tặng cho ánh mắt sát thủ thế kia thì có mà nuốt cơm chẳng trôi.
Thời tiết dần trở nên oi bức, Nguyễn Tô Tô chẳng muốn đi bộ dưới cái nắng gay gắt nên vòng xuống hầm lấy xe rồi lái thẳng về khu chung cư. Khi qua bốt bảo vệ để rẽ vào hầm gửi xe, nàng vô tình thoáng thấy một bóng hình xinh đẹp vô cùng quen thuộc.
Nguyễn Tô Tô khẽ giật mình, muốn nhìn cho rõ hơn một chút. Thế nhưng người phụ nữ ấy bước đi rất nhanh, chỉ trong chớp mắt đã khuất khỏi tầm mắt nàng. Chiếc xe của nàng cũng đã lăn bánh vào sâu trong hầm, chẳng còn thấy được quang cảnh trên mặt đất nữa.