Chói Tai - Thâm Hạng Vô Tửu

Chương 104

Trước Tiếp

Hai người tìm khách sạn tiện nghi nhanh gọn ở gần đó, mấy ngày sau đó đều ở bệnh viện cùng với Tạ Mẫn Giai.

Trời ban ơn, sau cơn tuyết là trời quang mây tạnh.

Sở Ly cùng hai người đến vườn hoa phơi nắng, đứng trong chùm tia sáng ấm áp tựa như hết thảy đều có thể tốt đẹp.

Văn Dữ Trạch giống như mọi khi, còn nói đùa những câu hài hước không đâu chọc Tạ Mẫn Giai cười.

Cậu lúc nào cũng quen kiềm chế cảm xúc, trên mặt không nhìn ra được vui buồn. Cho dù như vậy, Sở Ly cũng cảm nhận rõ ràng sự im lặng, nỗi buồn vây quanh không thể gạt bỏ của cậu.

Tái khám có kết quả, bác sĩ nói tình trạng của Tạ Mẫn Giai tốt, tế bào ung thư tạm thời được khống chế.

Nhưng mà bà có phân loại tế bào kém, đã có di căn một số chỗ. Bác sĩ đề nghị chờ đến khi đủ điều kiện phẫu thuật, tiến hành cắt bỏ toàn bộ dạ dày trước rồi sau đó điều trị miễn dịch.

Trước đó Tạ Mẫn Giai đã làm phẫu thuật một lần.

Hy vọng rồi hụt hẫng, lặp đi lặp lại nhiều lần nên bà đã không còn nhiều cảm xúc với bệnh tình của mình, chỉ mong cuộc sống này ít phải chịu đựng đau đớn hơn.

"Cắt bỏ dạ dày người không hoàn chỉnh rồi, chỉ có thể ăn thức ăn lỏng." Tạ Mẫn Giai nói đùa, "Thực ra trị liệu bảo thủ cũng không tệ, sau này xuống gặp Diêm vương, ít nhất người vẫn còn đầy đủ."

Văn Dữ Trạch nghe xong nhíu chặt mày, ngồi xổm bên chân bà: "Con đã hỏi bác sĩ rồi, cắt bỏ toàn bộ dạ dày cũng không có gì đáng ngại, đợi qua thời kỳ dưỡng bệnh là có thể ăn cơm bình thường."

Cậu biết phẫu thuật chịu tội, nắm tay Tạ Mẫn Giai, yết hầu khó khăn trượt, "Mẹ, con biết phản ứng sau phẫu thuật khó chịu, nhưng mà có cơ hội chúng ta đều nên thử. Mẹ đừng sợ, phẫu thuật con sẽ ở cùng với mẹ."

"Thằng nhóc ngốc này, ở cùng mẹ làm gì, không cần đi học à?"

"Chỉ cần mẹ đồng ý phẫu thuật, không đi cũng được."

Văn Dữ Trạch nghiêm mặt, không hề đùa chút nào.

Tạ Mẫn Giai quả thực không có cách nào với cậu, bất đắc dĩ thở dài.

Phẫu thuật chẳng phải là thập tử nhất sinh.

Nhưng bệnh tình đã đến nước này, dù sao cũng phải liều một phen, không thể cứ đứng nhìn hy vọng trôi đi mất.

"Mẹ đồng ý với con." Bà vỗ vỗ mu bàn tay Văn Dữ Trạch, đôi mắt trong suốt ánh sáng, cười cười nói, "Mẹ sẽ nghe lời bác sĩ, tích cực phối hợp điều trị."

......

-

Quay về huyện Ninh là chạng vạng của ba ngày sau.

Thị trấn nhỏ vẫn chưa có cao tốc, hai người ngồi máy bay đến An Thành trước rồi lại mua vé sang xe bus.

Càng về phía Bắc càng lạnh, vừa xuống máy bay đã cảm nhận được nhiệt độ đột nhiên giảm.

Sở Ly thay áo lông rất dày, trang bị bao tay, khăn quàng cổ, chụp tai đầy đủ.

Mà Văn Dữ Trạch chỉ mặc áo hoodie thêm áo khoác, giống như không sợ lạnh. Nhưng mà lại khác với trước kia, trên cổ cậu có thêm chiếc khăn quàng cổ thủ công màu xanh xám khói.

Bên ngoài khắp nơi đều là tuyết. Nóc nhà, thân cây, trên xe đều là lớp tuyết thật dày, trắng tinh, toả ra sắc bạc xán lạn dưới ánh mặt trời.

Ba năm, cũng đủ để phố thị thay đổi từng ngày.

Nhưng huyện Ninh dường như không thay đổi gì, được những ngọn núi nhỏ vây quanh, năm tháng tích tụ thêm nhưng lại không đáp ứng gì với thế giới bên ngoài.

Tựa như mang theo sự an phận đơn giản, bình thản mà tĩnh lặng.

Ánh nắng mùa đông ngắn, thấm thoát đã sắp tối.

Sở Ly nhìn chằm chằm cảnh tuyết ngoài cửa sổ, nghe thấy Văn Dữ Trạch hỏi: "Còn nhớ đường không?"

Sở Ly quay đầu lại, nhún nhún vai: "Em vẫn nhớ đường ở phố Nam Kiều."

Thời gian cô ở huyện Ninh không lâu, nơi quen thuộc cũng chỉ có đoạn đường từ phố Nam Kiều đến trường học.

Chỗ khác chỉ đi qua một hai lần, không có ấn tượng.

Văn Dữ Trạch nhẹ giọng: "Vậy à."

Sở Ly nhướng mày, khó hiểu nhìn cậu.

"Đã đến Nam Kiều rồi."

"Hả?"

Cậu cong môi, giơ tay lên xoa xoa đầu cô, "Ngã tư tiếp theo là đến nhà."

Sở Ly hơi khựng lại, lại quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Dưới lớp tuyết trắng bao phủ, ven đường là những ngôi nhà một tầng và các cửa hàng thấp bé, tiệm trái cây, quán mì và cửa hàng tạp hoá, cửa hàng vật liệu xây dựng bên cạnh đã sửa sang lại, treo biển hiệu nền xanh chữ đen.

Cảnh phố trước mắt trùng khớp với hình ảnh trong trí nhớ.

Phía trước nữa là ngã tư đường quen thuộc, căn nhà Tây kiểu Trung màu xám bao phủ đầy những dây leo khô.

Sở Ly nhìn chỗ kia từ xa đến gần, trong lòng nổi lên cảm giác thân thiết khó nói thành lời.

Đến nơi, xe taxi dừng trước cửa sân.

Dưới ánh hoàng hôn, căn nhà Tây to lớn như vậy không có ánh đèn, lớp tuyết tích trong sân, cửa sắt màu đỏ đóng kín, bên trong tối om, nhìn yên tĩnh hiu quạnh.

Giống như ngày đầu tiên đến huyện Ninh.

Cô đứng trước sân, chật vật kéo vali, sự phiền muộn tức giận tràn ngập trong mắt trong lòng.

Lúc quay về lần nữa đã thay đổi, thân phận cũng đổi.

Xung quanh trắng xoá, mà Văn Dữ Trạch đứng bên cạnh, trong lòng cô đã long trời lở đất.

..........

"Két" một tiếng đẩy cửa sắt ra, lớp tuyết mịn theo chấn động rơi xuống.

Một tay Văn Dữ Trạch kéo vali, tay còn lại nắm tay cô: "Vào thôi em."

Sở Ly quay đầu: "Dì Lâm cũng về quê huyện Đài hả anh?"

Năm đó Văn Lâm ở đây mở quán mạt chược, đơn giản là vì chăm sóc Văn Dữ Trạch, cũng theo dõi Văn Chiêu không khiến người ta bớt lo kia.

Hai bố con sau đó người đi học thì đi học, người về quê thì về quê. Văn Lâm một mình ở căn nhà lớn như này cũng cô quạnh.

"Ừm, chắc là sợ Văn Chiêu lại làm xằng làm bậy nên cùng về ở bên cạnh ông nội."

Văn Dữ Trạch nhếch khoé môi, nói khá nhẹ nhàng, "Chắc bản thân ông cụ cũng không ngờ, đến tuổi này rồi, hai đứa con không gia đình còn có thể quay về bên cạnh."

"Vậy cũng là chuyện tốt." Sở Ly cười nhạt nói, theo cậu vào nhà.

Ấn bật đèn treo trong nhà, ánh sáng vàng ấm tràn ngập căn phòng.

Không còn căn phòng đầy ồn ào tro ng trí nhớ, mấy bàn mạt chược cũng không còn nữa. Thiết bị đồ dùng trong nhà vẫn như trước, quét dọn rất sạch sẽ nhưng cũng có vẻ vắng vẻ.

Sở Ly lên cầu thang, bỗng nhiên nhớ đến cái gì, "Anh còn nhớ không? Ngày đầu tiên đến nhà anh, chúng ta đứng cãi nhau ở đây."

Văn Dữ Trạch nhướng mày, thuận miệng trả lời: "Không nhớ rõ."

Sở Ly cố tình nhắc cậu, chỉ bậc thang tầng hai: "Anh đứng ở đây này, vừa dữ vừa bực mình, còn đá vali của em nữa đấy."

"......."

Văn Dữ Trạch không thể tránh được, ánh đèn vàng mờ chiếu lên tóc, cậu cong mày, khẽ cười một tiếng, "Vậy anh thật sự không phải thứ tốt đẹp gì."

Sở Ly thấy dáng vẻ thờ ơ của cậu, vừa lên lầu vừa nói: "Ngày nào cũng chỉ biết phát bực với em, có lúc em nằm mơ cãi nhau với anh nữa."

"Hả?" Văn Dữ Trạch nắm tay lên tầng ba, nghiêng người sát lại, "Bắt đầu mơ thấy anh từ lúc nào thế?"

Giọng cậu đè thấp, đồng tử vừa đen vừa sáng.

Sở Ly mím môi, lại bổ sung: "Lúc đó đều là ác mộng."

"Vậy em còn thích anh hả?"

Hơi thở sát lại gần, phả vào bên tai rất ngứa.

Sở Ly xoa cằm cậu, nhéo nhéo: "Hình như là anh thích em trước."

"Ừm." Văn Dữ Trạch cười đáp, mặt mày ngả ngớn, "Biết lúc đó anh nhịn vất vả lắm không?"

Cậu vừa nói vừa quăng vali sang bên, giữ gáy Sở Ly, cúi đầu hôn môi cô.

Tầng ba yên tĩnh không tiếng động, ánh sáng trắng trên đỉnh đầu toả ra tia yếu ớt.

Văn Dữ Trạch nhắm mắt, bá đạo giữ cô. Cậu hôn rất mạnh, đầu lưỡi cạy mở răng cô, đến khi khoang miệng được lấp đầy sự ngọt ngào, chú tâm cảm nhận hơi thở của cô.

Năm đó xa cách cũng ở đây.

Ánh mắt cuối cùng Sở Ly nhìn cậu, mang rất nhiều tức giận.

Cảnh đó như bóng đè quấn lấy cậu, tra tấn không sao bỏ được.

Vào đêm tối không người lặng lẽ lẻn vào, dày vò từng lần từng lần như bị nghìn vạn nhát dao.

Một khoảng thời gian rất dài sau đó, Văn Dữ Trạch cảm thấy bản thân lại quay về bóng tối.

Cuộc sống vốn tập mãi thành thói quen, nhưng không cam lòng chỉ như vậy.

Có trách thì trách trong những năm tháng nhạt nhẽo tầm thường đã gặp được người quá mức xuất sắc.

Sở Ly tựa cơn mưa rào vội vã ngày hè, tuỳ ý rót vào mặt hồ tĩnh lặng nơi cậu.

Dễ dàng khuấy lên gợn sóng, lại rút đi sạch sẽ.

......

Chỉ hơi nhớ lại ký ức đã cảm thấy khó thở.

Yết hầu Văn Dữ Trạch trượt trong chớp mắt, chống người lên trên tường làm cái hôn này sâu hơn.

Sở Ly đưa tay mềm mại vòng lên cổ cậu, cằm bị cậu hôn đến cao lên nhưng thuận theo đáp lại, mặc hơi thở của cậu hoàn toàn thấm vào mình.

Tiếng nuốt nước bọt tràn ngập trong không khí, bầu không khí càng khô nóng khó nhịn.

Văn Dữ Trạch quyến luyến không rời l**m môi cô, càng hôn càng mạnh, nhưng làm thế nào cũng không đủ.

Cậu n*ng m*ng Sở Ly, bỗng dùng sức bế cô lên. Trong lòng Sở Ly nặng trĩu kêu một tiếng, nâng chân quấn lên eo cậu theo bản năng.

Tư thế này s*c t*nh quá.

"Anh làm gì?"

"Làm em."

"........"

Mặt Sở Ly nóng lên, xấu hổ vỗ cậu, "Em không muốn ở đây."

"Em muốn ở đâu?" Văn Dữ Trạch cúi đầu l**m vành tai cô, "Chọn một chỗ."

Cậu ôm chặt cô, đầu lưỡi khắc hoạ vành tai cô, môi cũng theo đó phủ lên, ấm nóng dinh dính, động tác ngả ngớn lại lưu manh.

Sở Ly cứng người, sống lưng như có dòng điện chạy qua tê rần.

Cô ôm chặt cổ Văn Dữ Trạch, sợ ngã, giọng run lên: "Chúng ta còn chưa sắp xếp vali—"

Nói được một nửa, tiếng điện thoại đột ngột vang lên.

Sự kiều diễm tràn ngập căn phòng bị phá tan.

Văn Dữ Trạch hơi dừng động tác lại, Sở Ly vội trượt khỏi người cậu, như lấy được đại xá chỉnh lại quần áo.

Cậu cúi đầu nhéo gương mặt ửng đỏ của cô, muốn cười mà không cười nói: "Sao còn ngại thế."

Sở Ly hít sâu một hơi điều chỉnh, xụ mặt: "Anh không nghe máy hả?"

Tiếng chuông vang ding ding, gọi hết lần này đến lần khác, ồn ào không dứt.

Thực ra Văn Dữ Trạch không muốn nhận một chút nào, lấy ra xem tên người gọi, càng phiền hơn.

"Làm gì?" Cậu nhíu mày, mất kiên nhẫn bắt máy.

"Vãi, rốt cuộc cũng chịu nghe máy, về đến nhà chưa?" Bên kia lớn giọng, Sở Ly nghe âm thanh cảm thấy quen tai.

Văn Dữ Trạch nhìn cô một cái, không tình nguyện "ừm" một tiếng.

"Tối nay tụ một bàn nhá, hôm qua Đào về đợi cậu đấy."

"Cuống cái gì, tôi –"

"Dừng dừng dừng dừng, đừng kéo đông kéo tay lấy cớ với tôi. Bảy giờ tiệm nướng Đại Long phố tây nhá, quyết định vậy đi không gặp không về."

Không đợi cậu từ chối, bên kia đã cúp máy.

Văn Dữ Trạch im lặng nhếch khoé môi, cất điện thoại vào trong túi quần.

"Ai thế anh?"

"Tiêu Kỳ Sơn."

Cậu thờ ơ lười biếng, kéo vali vào phòng ngủ, ấn mở công tắc điện.

Sở Ly đi theo vào, bên trong bày biện gần như không thay đổi. Giường đôi sofa đôi, bàn học không còn trống trơn như trước, ngoài chiếc đèn bàn còn có một chồng sách.

"Anh không đi hả?"

Văn Dữ Trạch để vali ở dưới đất, quay đầu lại, "Em muốn đi không?"

Ban nãy nghe bọn họ đối thoại, hình như Hạ Đào cũng về.

Đều là nhóm người thường xuyên chơi năm đó, khó khăn lắm mới về một lần vẫn nên tụ tập một chút.

Cũng rất lâu rồi Sở Ly không gặp bọn họ.

Với lại hồi đó đi vội vàng, chưa kịp chào tạm biệt với mọi người. Sau đó lại vì cuộc điện thoại kia của Hạ Đào, ồn ào đến tan rã không vui.

Sở Ly cong môi, "Ừm, em đi với anh."

Trước Tiếp