Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ban tối đến giờ ăn cơm, tiệm thịt nướng kín người hết chỗ.
Văn Dữ Trạch nắm tay Sở Ly đi vào. Vừa đẩy cửa phòng, tiếng ồn ào tuôn ra, một nhóm người ngồi xung quanh bàn.
"Aiyo, Trạch gia đến rồi." Cậu bạn ở cửa cao giọng gọi.
Mọi người bên trong nhìn qua, Tiêu Kỳ Sơn cầm ly rượu rỗng vừa rót rượu vừa quay đầu lại: "Cậu mẹ nó lề mề nửa ngày sắp 8 giờ rồi, đừng nói cái gì hết, tự giác phạt ba ly rượu –"
Giây phút nhìn rõ người sau lưng cậu, giọng Tiêu Kỳ Sơn kẹt lại.
Không riêng gì cậu ta, một nhóm người sững sờ. Hạ Đào bên cạnh trừng lớn mắt, ngớ ra khoảng năm giây, dựa vào trí nhớ lắp bắp gọi một tiếng: "Nữ thần???"
Sở Ly vào phòng, mỉm cười: "Đã lâu không gặp."
"Đã đã đã... đã lâu không gặp."
Mọi người đều là nhóm bạn chơi khá thân ở cấp 3, có lẽ biết năm đó từng xảy ra chuyện gì. Cũng là tận mắt nhìn Văn Dữ Trạch học hành ngày đêm như thế nào, lại học lại một năm mới thi vào Đại học Bắc Thành.
Cũng may cố gắng không uổng phí, cuối cùng cũng theo đuổi được người ta.
Lần trước Văn Dữ Trạch đăng tin lên Moments phách lối khoe ân ái, Tiêu Kỳ Sơn vừa quái gở ở khu bình luận vừa cảm khái muôn vàn trong lòng.
Nhưng mà bọn họ không biết Sở Ly sẽ về cùng.
Mấy năm không gặp, tóc cô ngắn hơn chút, rút bỏ sự non nớt ngây ngô của thiếu nữ, đôi mày ánh mắt thêm phần cuốn hút, mê hoặc. Ánh sáng trên đỉnh đầu chiếu vào mặt cô, liếc mắt nhìn một cái đã chấn động lòng người.
.......
"Ngồi đực ra đó làm gì, nhường chỗ chứ." Một cậu bạn kêu lên, mọi người cùng nhau dịch chỗ.
Sở Ly ngồi vào chỗ bên trong, Văn Dữ Trạch vào theo, ngồi bên cạnh cô.
Cô cởi áo khoác vắt lên lưng ghế, tóc dài vén ra sau lưng, còn chưa kịp đụng đũa thì Tiêu Kỳ Sơn đối diện đã nâng ly đưa qua.
"Nữ thần không hổ là nữ thần, nhiều năm trôi qua mà vẫn còn đẹp như thế."
Tiêu Kỳ Sơn gầy đi không ít, dáng cao ngất, cũng đẹp trai hơn nhưng vẻ cà lơ phất phơ trên người không giảm đi.
"Năm đó cậu vừa đi, tôi tưởng cả đời này không gặp lại nữa, mọi người cũng buồn lắm á. Hôm nay nể mặt cùng nhau uống một ly nhé?"
Trước kia ở Nhị Trung, Sở Ly có tiếng là con cưng của trời, lạnh lùng kiêu ngạo, có thể nhìn nhưng không thể với tới. Một nhóm người cũng nhờ vào Văn Dữ Trạch mà mới có thể nói chuyện với cô.
Sau đó quen thân dần dần phát hiện ra, mặc dù cô lạnh lùng nhưng không kiêu. Có lúc đùa quá trớn mấy câu cũng tuỳ ý trả lời, chưa bao giờ tức giận.
Sở Ly còn chưa trả lời, Văn Dữ Trạch đã nhận lấy.
Cậu cười nhạo một tiếng, nhìn chằm chằm Tiêu Kỳ Sơn, ngón trỏ gõ mặt bàn: "Muốn uống thế nào, tôi uống với cậu."
Bầu không khí trong phòng thay đổi, mọi người la ó aiyo aiyo một hồi.
Hạ Đào trêu: "Trạch, nữ thần người ta lại không phải không uống được, cậu che chở như vậy không thú vị nhá."
So với người khác, sự thay đổi của Hạ Đào rõ ràng nhất. Cậu ta mặc chiếc áo khoác màu tối, tóc vuốt ngược, trên cổ tay đeo chiếc đồng hồ kim loại. Cùng với bác cả mở homestay ở nơi khác, rõ ràng có thêm mấy phần trưởng thành và khéo léo của người đã bước vào xã hội.
"Với lại tình cảm của bọn tôi với cô ấy cũng sâu, khó khăn lắm mới gặp lại đương nhiên phải uống một ly, cậu nói có phải không chứ nữ thần."
Sở Ly trái lại không ngờ mọi người nhiệt tình như thế, quay đầu nói, "Uống bia không sao."
Văn Dữ Trạch khẽ nhíu mày, "Uống ít một chút."
Cậu gắp miếng thịt nướng, lấy rau xà lách gói xong cho cô, "Ăn chút đồ lót bụng trước."
"Ừm."
........
Rượu thịt vào bụng, bầu không khí rất nhanh sôi nổi lên.
"Đúng rồi, chị Dĩnh sao không tới thế?" Một cậu bạn đột nhiên hỏi.
"Trác Dĩnh và bạn trai cô ấy đi du lịch ở chỗ khác rồi."
Nghe thấy cái tên quen thuộc, trong đầu Sở Ly hiện lên gương mặt xinh đẹp tự tin.
Lúc đó đi học ở Nhị Trung, hai cô gái mà cô nói chuyện được một là bạn cùng bàn Phan Đoá, người còn lại là Trác Dĩnh lớp 7.
Cô quay đầu hỏi: "Trác Dĩnh học ở đâu á?"
"Không học."
Văn Dữ Trạch nâng mí mắt, không để ý lắm nói, lại gắp cánh gà trên đĩa nướng vào trong chén cho cô, "Ăn cái này đi, chín rồi."
Sở Ly gắp lên ăn miếng nhỏ, cánh gà nướng ngoài giòn trong mềm, rất ngon.
"Cô ấy đã đi làm rồi hả anh?" Cô lại hỏi.
Văn Dữ Trạch nhướng mày, thực ra cũng không biết rõ lắm, cậu bạn bên cạnh trả lời giúp, "Trác Dĩnh bây giờ đang tự làm truyền thông gì á, làm blogger trang điểm, còn là hotgirl trên mạng nữa."
"Đúng, fan trên Douyin mười mấy vạn, nghe nói kiếm rất nhiều tiền."
"Vãi, lưu lượng cao lắm đấy." Hạ Đào nghe xong cũng hào hứng, vừa ăn vừa nói, "Nhất định phải tìm cô ấy quay quảng cáo tuyên truyền giúp tôi một cái."
Tiêu Kỳ Sơn nâng mí mắt hỏi: "Homestay nhà cậu có dễ tìm không? Khi nào có thời gian mọi người cùng nhau qua chơi hai ngày, giúp đỡ việc kinh doanh của cậu một chút."
"Giúp đỡ kinh doanh thì không cần đâu." Hạ Đào bưng bình rượu lên rót, tiếp tục nói, "Chỉ cần các cậu chịu đến chơi, tôi bao ăn bao ở bao hướng dẫn du lịch, nhất định khiến các cậu chơi vui vẻ."
"Ông chủ Hạ dễ chịu."
"Nào, kính ông chủ Hạ chúng ta!"
......
Sở Ly uống mấy ly bia, men hơi hơi ngấm thần kinh.
Cô tựa vào lưng ghế, mặt mày lười biếng khoan khoái, nghe nhóm thiếu niên hồi đó tán gẫu chuyện trò trời nam đất bắc.
Ba năm nói ngắn cũng không ngắn. Mọi người bên ngoài vẫn phấn chấn trẻ tuổi như thường, nhưng vô hình trung đã có gì đó khác.
Năm đó tốt nghiệp cấp 3, phần lớn trong bọn họ đều sẽ học cao đẳng ở gần đây, ai ai cũng bước vào cuộc sống mới, tụ tập với nhau đã là không dễ dàng.
Văn Dữ Trạch là đến nơi xa nhất, muốn gặp mặt cũng khó, hiếm khi về một lần đương nhiên bị tóm uống.
Mọi người luân phiên mời rượu, rượu đế một ly tiếp một ly xuống bụng.
Nhưng mà sắc mặt cậu trắng lạnh, mắt kính gọng mảnh đeo trên sống mũi, trái lại hai cậu bạn bên cạnh đã uống đến mức mặt đỏ tai hồng.
Sở Ly nghiêng đầu nhìn cậu một lúc, nắm tay cậu, nhẹ giọng: "Uống ít thôi, uống say em không khiêng nổi anh đâu."
Văn Dữ Trạch như nghe chuyện cười: "Anh phát hiện ra một chuyện." Cậu cúi đầu sát bên tai cô, hơi mùi bia lạnh phả vào, "Em vẫn cứ không tin vào tửu lượng của anh lắm nhá."
Sở Ly nhớ đến lần trước tưởng cậu uống nhiều, xung phong nhận việc đến căn hộ pha nước mật ong cho cậu.
Ai biết cậu chẳng những không say, tinh thần còn rất tỉnh táp, trái lại bản thân dê vào miệng hổ.
Cô mím môi, "Uống nhiều sẽ khó chịu mà."
Văn Dữ Trạch cười khẽ, nắm tay cô, ngón cái cọ cọ lên mu bàn tay: "Anh biết rồi."
.....
Lúc nói chuyện có cậu bạn ngồi gần đưa điếu thuốc qua, Văn Dữ Trạch không nhận.
"Cai rồi."
Cậu bạn giật mình trong chớp mắt, vỗ gáy nói: "Uống nhiều quá, suýt chút nữa quên mất."
Cậu ta tự châm một điếu rồi đưa lên miệng ngậm, thở ra làn khói trắng.
"Nữ thần cậu không biết đâu." Cậu ta nhìn Sở Ly nói, "Năm đó vì cậu, Trạch gia nói cai thuốc là cai thuốc, nói học là học. Cái vẻ nghiêm túc đó thật sự rất doạ người, mẹ nó cứ như biến dị vậy."
Mặt mày Sở Ly cong cong, nhịn không được bật cười, "Thật hả?"
Văn Dữ Trạch liếc người nọ trắng mắt, chậm rì rì nói: "Giả đấy."
Sở Ly quay đầu lại, trong mắt chứa ý cười, "Nhưng em không bảo anh cai thuốc."
Văn Dữ Trạch hừ một tiếng, nâng tay đặt lên đuôi tóc cô, quấn từng vòng từng vòng lên ngón tay: "Đúng vậy, cho nên em đừng nghe cậu ta nói lung tung."
"Sao tôi nói linh tinh được, cái thành tích đó của cậu gọi là tiến bộ thần tốc. Đừng nói bọn tôi, ngay cả Lưu Kiến Vỹ cũng bị doạ cho choáng váng."
Sở Ly khẽ chớp mắt, giật mình nhớ ra Lưu Kiến Vỹ là chủ nhiệm giáo dục của Nhị Trung.
Men rượu bắt đầu có tác dụng, bọn con trai càng nói càng hăng, khuỷu tay đặt lên mặt bàn bắt đầu nhớ chuyện xưa, "Tôi còn nhớ rõ học kỳ hai lớp 12, xếp hạng của cậu lọt vào top 50 khối."
Tiêu Kỳ Sơn nói chen vào: "Cái gì mà top 50 khối, là top 10."
"Đúng đúng đúng, sau đó Lưu Kiến Vỹ tuyên dương học sinh xuất sắc ở trên bục, cuối cùng đọc đến tên của Trạch gia, cái vẻ mặt đó phải gọi là cảm khái muôn vàn."
Nhắc đến chuyện cũ, mọi người đều bật cười.
Văn Dữ Trạch nghe bọn họ càng nói càng lố, cậu cười tuỳ ý, lười phản ứng.
"Không thể không cảm khái sao, chuyện này nếu đào sâu thêm hai mươi năm nữa ở trường bọn mình cũng không tìm được người thứ hai."
"Đâu chỉ là cảm khái, Lưu Kiến Vỹ mẹ nó nghẹn ngào luôn, suýt chút nữa có thể chứng kiến mãnh hổ khóc."
"Hahhahahaha, cái này tôi không tin thật..."
"Cũng may lúc đó tôi có chụp hình, chứng cớ vẫn còn ở đây này."
Cậu bạn vừa nói vừa lấy điện thoại ra, tìm tấm ảnh hồi lớp 12 trong album ảnh.
Mọi người truyền nhau xem, trong ảnh Lưu Kiến Vỹ đứng ở trên bục, hai tay siết chặt nhíu mày nhưng khoé miệng mím lại cong lên cười.
Chỉ nhìn thoáng qua, đúng là có vẻ như không thể kìm nén được, có nguy cơ bật khóc vì quá xúc động.
"Đệt, gửi vào nhóm, ông đây phải lưu ảnh."
"Tôi cũng muốn."
Văn Dữ Trạch xuỳ một tiếng, bị nhóm người này chọc cười: "Không phải chứ, một đám các cậu bị Lưu Kiến Vỹ ngược ra tình cảm à? Còn mẹ nó muốn lưu ảnh nữa."
Tiêu Kỳ Sơn nói đùa, "Cái đó nào giống nhau, bên trên không phải còn có cậu sao."
Đang nói, tiếng chuông điện thoại trong túi vang lên. Văn Dữ Trạch lấy ra xem, là Văn Lâm gọi.
Mọi người xung quanh vẫn còn đang ồn ào, cậu nghiêng người thấp giọng bên tai Sở Ly, "Anh ra ngoài nghe điện thoại, em ở đây ngồi một lát nhé."
"Ừm."
Cậu kề quá sát, hơi rượu nóng rực phả vào cổ cô: "Đừng bị bọn họ rót."
Sở Ly cười cười: "Biết rồi."
.......
Sau khi Văn Dữ Trạch rời đi, một nhóm người lại tiếp tục chủ đề ban nãy.
Hạ Đào không muốn người khác cảm thấy bị lạnh nhạt, ngồi xuống bên cạnh cô, đưa điện thoại qua, "Nữ thần, còn nhớ Lưu Kiến Vỹ chứ."
"Ừm, tôi nhớ." Sở Ly nhận lấy xem, màn hình là bức ảnh đã dẫn đến chủ đề nói chuyện ban nãy.
Lúc đó chắc là sắp hè, mặt trời có hơi chói. Văn Dữ Trạch mím môi, ấn đường hơi nhíu lại, đôi mắt u tối có hơi mất kiên nhẫn.
Cậu mặc đồng phục ngắn tay xanh trắng đứng trên bục, một tay còn nhét vào trong túi quần.
Văn Dữ Trạch của lớp 12 giống như trong tưởng tượng.
Sở Ly còn chú ý lúc đó cậu không đeo kính, dưới ánh nắng làn da cậu trắng lạnh, tóc mai cắt ngắn càng khiến ngũ quan sắc bén hơn.
Hạ Đào nhìn tấm hình, nhếch khoé miệng: "Trạch thật sự đi lên nhận thưởng, không phải đọc kiểm điểm đâu."
Có lẽ cái hình tượng lười biếng tuỳ ý, lại kiêu ngạo ngang ngược kia đã khắc sâu vào lòng người.
Cho dù lên bục nhận khen thưởng, dáng vẻ lại không có chút dính dáng nào đến học sinh xuất sắc.
Lông mi Sở Ly run run, trái tim bỗng nhiên chua xót khó có thể đè nén.
Đối với quá khứ của Văn Dữ Trạch, cô đã từng tưởng tượng rất nhiều.
Vậy mà lần đầu tiên cô thực sự nhìn thẳng vào quá khứ của cậu.
Nhìn thấy thiếu niên đứng trên đỉnh cao vinh quang, khoác lên mình ánh nắng rực rỡ nhưng sắc mặt lại ảm đạm, lẻ loi, xung quanh như bao phủ một lớp cô đơn không thể tan biến.
Hạ Đào như cảm nhận được sự khác thường của cô bèn cầm chai rượu và ly qua rồi rót rượu.
"Nữ thần cậu đừng uống nhiều, tuỳ ý là được." Cậu ta cười nói, "Nhưng mà nói thật nhé, tôi thật sự chưa từng nghĩ có thể gặp lại cậu."
Năm đó Sở Ly đi dứt khoát kiên quyết, dáng vẻ cả đời không qua lại với nhau. Hai người vốn là người của hai thế giới, còn xa cách ngàn dặm.
Sở Ly nhìn chằm chằm ly trước mặt, cười nói: "Tôi cũng tưởng vậy."
"Cho dù cậu ấy ép cậu đi, chúng tôi cũng không nhẫn tâm trách cậu ấy." Hạ Đào đẩy ly rượu đã rót đến trước mặt cô, không nặng không nhẹ huých một cái, "Bởi vì cậu không thể tưởng tượng được, người ở lại sẽ trải qua những gì."
Văn Dữ Trạch xem Sở Ly còn quan trọng hơn cả mạng.
Cậu có thể chịu đựng không được gặp cô, nhưng không thể chấp nhận cô vì cuộc sống của mình mà rơi vào vũng bùn.
Sở Ly nghe ra được ẩn ý trong lời cậu ta, cười nhạt một tiếng. Trong ly là rượu đế, cô nhìn một cái rồi bưng lên uống hơn nửa.
"Anh ấy đã trải qua những gì?" Cô nhẹ giọng hỏi.
Rượu đế sâu cay đâm cổ họng, nuốt xuống dạ dày cũng nóng rực.
Đồng thời, lồng ngực cũng theo đó thắt lại.
Cô sợ nghe cậu sống không tốt, nhưng lại không nhịn được muốn hiểu rõ hơn.
Hạ Đào không trả lời ngay, cậu ta uống cạn nửa ly rượu đế còn lại rồi để lên bàn, quay đầu nhìn Sở Ly.
"Tính Trạch cậu cũng biết rồi đấy, chuyện gì cũng giấu trong lòng, bọn tôi khuyên cũng vô dụng. Sau đó cậu đi rồi, cậu ấy ép bản thân không đi tìm cậu, sợ bản thân hy vọng rồi lại thất vọng. Cậu ấy là vậy đấy, chuyện không nắm chắc mười phần sẽ không dễ quyết định."
"Năm đó cậu vừa đi, cuộc sống bắt đầu không yên ổn. Văn Chiêu ra khỏi trại cai nghiện, mang theo cả thói hư tật xấu về."
Văn Chiêu lăn lộn nhiều năm như vậy, bản lĩnh khác thì không giỏi nhưng chơi bài say rượu tự nhiên tinh thông mọi thứ.
Từ khi ông ta về sống, thỉnh thoảng lại có đám bạn không có làm việc đàng hoàng đến nhà khiến trong nhà trở nên hỗn loạn.
Có một lần nửa đêm có một người đàn ông uống nhiều, chỉ mặc mỗi chiếc q**n l*t lên tầng hai vào nhà vệ sinh. Lúc trở lại ông ta nhận nhầm cửa, chui thẳng vào phòng ngủ của Văn Lâm.
Văn Lâm sợ tới mức hét to một tiếng, Văn Dữ Trạch từ lầu ba xuống thấy tình huống vậy, không nói hai lời đuổi thẳng cái tên kh** th*n kia ra khỏi nhà, quần áo cũng không cho mặc.
Văn Chiêu bị men rượu che đậy, thấy con trai bắt nạt anh em mình, tức giận vô cùng, vớ lấy cái ghế đập lên đầu Văn Dữ Trạch.
.......
"Hai bố con bọn họ như người dưng, nước sông không phạm nước giếng. Trận đánh nhau đó hoàn toàn xé rách mặt, Văn Chiêu hở một tí là tìm cách gây sự, với lại Trạch bị ông ta..."
Hạ Đào nói được một nửa, phản ứng lại bản thân rượu vào lời ra vội vàng dừng lại.
Sở Ly nghe đến mức choáng váng.
Cô đè nén sự chua xót nơi hốc mắt, móng tay đâm vào lòng bàn tay, "Với lại cái gì?"
"Với lại cậu ấy còn muốn học, vì muốn thi vào một trường với cậu." Hạ Đào l**m môi, im lặng thay đổi lời nói, "Tôi thật sự bội phục nghị lực của cậu ấy, hoàn cảnh như vậy còn có thể ép bản thân tĩnh lại học tập."
Sở Ly cảm thấy không thở nổi, trong máu có gì đó đang dời sông lấp biển.
Cô biết một người có thể trong ba năm ngắn ngủi, từ yên lặng vô danh đến đỉnh tháp vinh quang chắc chắn đã trải qua ngàn vạn đắng cay, chịu nhiều đau khổ.
Chỉ là cô chưa từng nghĩ, Văn Dữ Trạch bò ra khỏi bóng tối khiến người ta nghẹt thở như vậy.
Ánh đèn trắng nhạt trên đỉnh đầu đột nhiên trở nên chói mắt.
"Tôi đều không biết..." Sở Ly nuốt khan một cái, miễn cưỡng ổn định hơi thở, "Bỏ đi, không có gì."
Cô bưng nửa ly rượu còn lại trên bàn, một hơi uống cạn.
Lần này không có cảm giác cháy nóng khó nhịn.
Chỉ cảm thấy trong vị cay nồng lại ẩn chứa chút đắng ngắt, lan toả khắp lồng ngực, châm vào từng sợi dây thần kinh khiến cơn đau lan rộng.
.........
Lúc Văn Dữ Trạch đẩy cửa vào, nhìn thấy Sở Ly tựa lưng vào ghế, lông mi rũ xuống, không nói chuyện. Trong tay cầm ly rượu rỗng nghịch, gò má đỏ lên không bình thường.
Cậu đi qua nhìn Hạ Đào, "chậc" một tiếng, "Cậu rót rượu cho cô ấy?"
Hạ Đào vô tội xoè tay: "Thật sự không phải tôi"
Văn Dữ Trạch nhíu nhíu mày, không nói thêm gì nữa. Cậu ngồi xuống bên cạnh Sở Ly, còn chưa sát lại gần đã ngửi thấy mùi rượu trên người cô.
Văn Dữ Trạch nắm tay cô, cúi đầu hỏi: "Uống rượu đế hả?"
Dường như lúc này Sở Ly mới chú ý đến cậu, quay đầu, chầm chậm chớp mắt.
"Khó chịu không?"
Cô nhìn cậu chắm chú, lắc đầu.
"Nhức đầu không?"
Sở Ly vẫn lắc đầu.
"Không còn sớm nữa." Văn Dữ Trạch mím môi, "Chúng ta về trước nhé."
Cậu đẩy ghế ra định đứng lên, Sở Ly bỗng nhiên nắm lấy cánh tay cậu, "Văn Dữ Trạch."
Giọng cô bị cồn rượu ma sát đến khàn, hơi nhíu mày, đôi đồng tử nhạt màu mơ màng, dịu dàng lại chăm chú.
"Mấy năm nay, em không nên để anh ở lại một mình."
.......