Cánh Chim Lữ Hành Mùa Đông

Chương 9

Trước Tiếp

Chương 9

​Trình Trục Phong dọn dẹp xong thiết bị, liếc nhìn đồng hồ thì thấy đã muộn, 11 giờ rưỡi đêm.

​Sở Trọng Củ thấy cậu đã tắt máy tính, bèn cầm điện thoại của mình, nói một câu chúc ngủ ngon rồi nằm trở lại giường.

​Trình Trục Phong vẫn còn rất tỉnh táo, bụng lại quá no nên cảm thấy hơi khó chịu. Cậu tựa vào đầu giường lướt máy tính bảng, hỏi: “Anh ngủ chưa? Anh ngủ thì em tắt đèn nhé.”

​Cái đèn trên trần nhà không có chao, bóng thủy tinh tròn ủm tỏa ra ánh sáng rất chói mắt.

​Sở Trọng Củ nằm ngửa trên giường, nghiêng đầu nhìn cậu: “Nếu chưa ngủ thì cứ bật đèn đi, xem điện thoại trong bóng tối dễ đau mắt lắm.”

“Em ngủ đây.”

​Nói xong, cậu nhét máy tính bảng vào trong chăn, che chắn lại để chơi tiếp.

​Sở Trọng Củ nhìn thấu tâm tư của cậu, bảo: “Lôi ra ngoài mà chơi, đừng có rúc vào trong chăn. Ở đây độ cao lớn, coi chừng cậu lại tự làm mình ngạt thở đấy.”

“Vậy em xem thêm mười phút nữa thôi, xem xong sẽ tắt đèn đi ngủ cùng lúc.” Trình Trục Phong lôi máy tính bảng ra khỏi chăn, kiểm tra chiếc điện thoại mới mua, thông tin vận chuyển hiển thị hàng đã đến bưu cục ở Lhasa.

​Nghi thức trước khi ngủ: mở vòng bạn bè.

​Cậu đăng một dòng trạng thái kèm định vị, thiết lập chế độ chỉ người nhà mới thấy được.

​Nội dung viết rằng: “Hôm nay vẫn an toàn, mọi người yên tâm nhé, ở đây con cũng yêu mọi người.”

​Dù tên là Trục Phong (đuổi theo gió), nhưng gia đình chưa bao giờ thực sự yên tâm về việc cậu đi đuổi theo gió kiểu này.

​Sau một cuộc họp gia đình nho nhỏ, kết luận cuối cùng được đưa ra là đuổi theo gió cũng được, làm nghề tự do cũng được, không kiếm ra tiền cũng chẳng sao, nhưng người thì nhất định phải bình an vô sự.

​Mỗi tối cậu phải nhắn tin cho bất kỳ vị trưởng bối nào đang lo lắng cho mình, là bà ngoại, mẹ, hoặc bà nội, để họ đồng bộ thông tin với nhau.

​Tin nhắn có thể rất đơn giản, chỉ cần để họ biết cậu đang ở đâu là được.

​Chỉ cần quá ba ngày không có tin tức, gia đình sẽ báo cảnh sát tìm người. Một khi tìm thấy, quyền được “đuổi theo gió” của cậu sẽ bị tước bỏ ngay lập tức. Trình Trục Phong cũng không có ý kiến gì về việc này, bởi nếu ba ngày mất liên lạc thì nếu không có gì ngoài ý muốn, chắc chắn là cậu đã gặp “ngoài ý muốn” rồi.

​May mắn là suốt dọc đường không có sự cố nào quá lớn, lần nghiêm trọng nhất chính là lúc cậu gặp được Sở Trọng Củ.

​Làm xong mọi việc vẫn còn ba phút, Trình Trục Phong quyết định lướt vòng bạn bè.

​Cậu chẳng cần suy nghĩ mà bấm ngay vào trang cá nhân của Sở Trọng Củ, kéo xuống dưới: Tất cả đều công khai!

​Dòng trạng thái mới nhất là tấm hình chụp ở khu cắm trại chiều nay, chụp đuôi của hai chiếc xe. Biển số xe đã bị che đi, để lộ ra chóp lều.

​Rõ ràng là có người đã hỏi gì đó.

​Sở Trọng Củ trả lời một câu: Gặp được một nhóc con khá thú vị.

​Cậu quay đầu nhìn Sở Trọng Củ. Nhóc con? Cậu đâu phải nhóc con…

​Nội dung trong vòng bạn bè của anh rất thống nhất, toàn là chia sẻ từ các tài khoản chính thức của các bệnh viện hạng A. Ngoài ra không có bất kỳ tấm ảnh nào liên quan đến con người.

​Vì anh có trả lời bình luận nên đây chắc chắn không phải tài khoản công việc, Trình Trục Phong lại cảm thấy hài lòng.

​Ít nhất anh đã đăng ảnh xe của cậu lên, theo tính chất bắc cầu thì chẳng khác gì đăng ảnh cậu là bao.

​Trình Trục Phong lướt từ đầu đến cuối và rút ra một kết luận: Tình trạng tình cảm của bác sĩ Sở hiện tại cũng là con số không.

​Cậu mãn nguyện cắm sạc máy tính bảng, tắt đèn rồi nằm xuống. Căn phòng chìm vào bóng tối, chỉ còn một vệt sáng lọt qua khe rèm cửa.

​Trình Trục Phong nằm ở chiếc giường gần cửa, nhắm mắt một lúc lâu. Sở Trọng Củ nói đúng, ban ngày ngủ nhiều quá nên giờ cậu thực sự không ngủ được.

​Cậu trở mình nhìn sang phía Sở Trọng Củ. Dưới ánh trăng mờ, Trình Trục Phong thấy anh đang nhắm mắt.

​Sở Trọng Củ lên tiếng: “Không ngủ được à?”

“Anh nhắm mắt mà sao biết được hay vậy?” Trình Trục Phong bắt đầu nghi ngờ thị lực 10/10 của mình.

“Ánh mắt của cậu nóng bỏng quá.” Sở Trọng Củ mở mắt, nhìn thẳng vào cậu và nói: “Làm tôi thấy nóng hết cả người đây này.”

“Ồ, vậy em nhắm mắt lại đây.” Trình Trục Phong rụt vào trong chăn.

​Sở Trọng Củ khẽ cười một tiếng: “Chiều nay tôi cũng ngủ rồi.” Anh cũng không ngủ được.

​Trình Trục Phong hiểu ý, suy nghĩ một chút rồi nghiêm túc nói: “Ngày mai còn phải lái xe, đến Lhasa kiểu gì cũng phải đi dạo cung điện Potala, chúng ta nên ngủ thôi.”

“Vậy nhắm mắt lại tán gẫu nhé?” Giọng Sở Trọng Củ trầm thấp đều đều: “Nói chuyện một lát là ngủ quên ngay ấy mà.”

​Trình Trục Phong nhìn trần nhà, cảm thán: “Hôm nay k*ch th*ch thật.”

“Ừ.”

​Nói xong câu này, Trình Trục Phong bỗng không biết nên tiếp lời thế nào, đột nhiên cậu nhớ ra mình vẫn chưa đặt vé tham quan.

“Anh Sở, anh đặt vé vào cung điện Potala chưa?” Cậu ngồi bật dậy, mở máy tính bảng ra: “Không đặt trước là mai hai đứa mình không vào được đâu.”

“Tôi đặt vé hôm nay rồi, nhưng đành cho leo cây.”

“Lại đây, lại đây nào!” Trình Trục Phong ôm máy tính bảng nhào tới cạnh anh, nhanh nhảu ngồi xổm bên mép giường của Sở Trọng Củ: “Đặt chung chỗ em này.”

​Vòng tròn trên trang web cứ xoay mòng mòng, Trình Trục Phong chọc chọc vào màn hình: “Ơ, cái mạng cùi bắp này…”

​Sở Trọng Củ đưa điện thoại của mình ra trước mắt cậu, trang web đã mở sẵn đến phần thêm người.

“Cảm ơn anh.” Trình Trục Phong điền thông tin của mình vào rồi nhẹ nhàng đặt lại điện thoại vào tay anh.

​Lúc nhấn gửi, trang web hiển thị chỉ còn đúng 5 chỗ trống. Ngay khi thông báo thành công hiện lên, chiếc máy tính bảng của cậu cuối cùng cũng load xong, nhưng số chỗ trống đã về 0.

​Trình Trục Phong sướng rơn, cậu tắt máy tính bảng, chui tọt vào chăn rồi nhắm mắt lại: “Đúng là Fast & Furious!”

​Cơn phấn khích qua đi, cơn buồn ngủ lập tức kéo đến.

​Không ngoài dự đoán, Trình Trục Phong là người chìm vào giấc ngủ trước. Ánh nắng ban mai len qua khe rèm cửa rọi vào trong phòng.

​Vệt nắng vàng óng rơi đúng trên mặt khiến cậu thức giấc.

​Cậu dụi dụi mắt, quay sang nhìn giường của Sở Trọng Củ. Thấy anh vẫn chưa dậy, cậu rón rén đi vào nhà vệ sinh.

​Đến lúc trở ra, Sở Trọng Củ đã ngồi bên mép giường, rèm cửa cũng được kéo mở. Những bộ quần áo treo trên giá đã được anh gấp gọn gàng, đặt trên giường.

“Chào buổi sáng. Áo khoác vẫn chưa khô hẳn đâu, lát nữa đến Lhasa cậu nhớ mang ra phơi lại nhé.” Sở Trọng Củ nói với Trình Trục Phong.

“Vâng.”

​Sau khi vệ sinh cá nhân xong, cả hai lái xe quay lại khu cắm trại. Xung quanh xe của Sở Trọng Củ đang có một nhóm người vây quanh. Hiện trường đầy những mảnh vỡ nát, lều bạt bị xé rách tả tơi, lông vũ rơi vãi khắp nơi, thậm chí trên mặt đất còn có cả vết máu.

“Chỗ kia là máu ạ?” Trình Trục Phong nuốt nước bọt, có chút căng thẳng. Cậu không xuống xe mà chỉ thò đầu ra nhìn cảnh tượng phía xa.

​Cả nhóm người đồng loạt ngẩng lên nhìn hai người, khí thế bừng bừng trông hơi đáng sợ.

​Sở Trọng Củ vỗ vỗ tay cậu trấn an: “Máu đó không giống của người đâu. Cậu tranh thủ lúc chưa xuống xe thì liệt kê một danh sách xem đống trang bị đó trị giá bao nhiêu rồi gửi cho tôi, để tôi đi thương lượng chuyện bồi thường.”

​Hôm qua họ đã đóng phí quản lý và đăng ký ở cổng, camera hành trình trên xe Sở Trọng Củ cũng đã ghi lại được mọi việc.

“Vâng.” Trình Trục Phong gật đầu, tìm lại lịch sử mua hàng, nhưng lúc gửi đi cậu hơi do dự: “Mấy thứ đó không cần đền cũng được mà.”

​Sở Trọng Củ nhận ra cậu đang lo lắng điều gì, anh ôn tồn bảo: “Đừng sợ, ở đây có người chịu trách nhiệm quản lý chuyên biệt, chúng ta không yêu cầu bồi thường mới là lạ đấy.”

​Lúc hai người xuống xe, họ nghe thấy những người xung quanh đồng thanh thở phào nhẹ nhõm.

​Một ông chú người Tạng nói tiếng phổ thông không chuẩn lắm bước tới: “Hai người không sao chứ? Ở đây… đêm qua có sói xuất hiện.”

​Ông chỉ tay về phía hàng rào trên núi đằng xa, lưới chắn thú ở đó đã bị rách một lỗ lớn, lũ sói đã lẻn vào qua cái lỗ đó và cắn chết ba con bò.

​Sáng nay lúc kiểm tra sổ đăng ký họ mới biết chiều qua có người ngủ lại trại. Cả nhóm đã đi tìm khắp nơi nhưng chỉ thấy hiện trường tan hoang.

​Sở Trọng Củ gật đầu, ánh mắt lướt qua đám đông rồi nói: “Lúc đàn sói đến chúng tôi đang đi ngắm sao, trang bị không kịp thu dọn.”

​Vừa nói, anh vừa mở điện thoại xem danh sách Trình Trục Phong vừa gửi.

​Thấy danh sách mua hàng, ông chú người Tạng mới nhẹ lòng: “Cậu cứ đăng ký với tôi, bên này sẽ bồi thường. Còn thẻ nhớ trong xe nữa, các cậu phải đưa cho chúng tôi để phục vụ điều tra.

​Sau này chúng tôi sẽ kiểm tra triệt để, sẽ không để xảy ra chuyện có sói nữa đâu.”

​Nghe vậy, dây thần kinh đang căng như dây đàn của Trình Trục Phong mới dịu lại một chút.

​Sở Trọng Củ đặt chìa khóa vào tay cậu, nhẹ nhàng vỗ vai Trình Trục Phong: “Cậu đi lấy thẻ nhớ đi, chúng ta sắp đi rồi. Không cần sao lưu dữ liệu đâu, cứ đưa trực tiếp cho họ là được.”

​Trình Trục Phong lên xe tháo thẻ nhớ ra, nhìn thấy Sở Trọng Củ đang đứng giữa đám đông, cái cảm giác “anh không thuộc về nơi này” mà cậu từng thấy khi mới gặp lại trỗi dậy.

​Cậu khẽ tặc lưỡi một cái rồi rảo bước chạy về bên cạnh anh.

​Sở Trọng Củ vừa đăng ký xong, quay đầu lại đã thấy Trình Trục Phong đứng sát bên mình, tay mân mê chiếc thẻ nhớ, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn quanh những người xung quanh.

​Anh đưa tay lấy chiếc thẻ từ tay cậu, kẹp cùng tờ đơn đăng ký rồi đưa cho ông chú người Tạng đứng cạnh.

“Lên xe thôi, đi nào.”

​Sở Trọng Củ giúp cậu đóng cửa xe trước rồi mới quay về xe mình. Hai chiếc xe nối đuôi nhau rời khỏi khu rừng.

​Khu cắm trại dần lùi lại phía sau, Trình Trục Phong bật bộ đàm lên: “Anh Sở, anh Sở ơi.”

“Tôi nghe.”

“Bắt sói thì đâu cần nhiều người thế đúng không anh? Có phải họ nghi ngờ do chúng ta làm không?”

“Thông minh đấy.”

“Ra là vậy.” Giọng Trình Trục Phong hơi chùng xuống.

​Sở Trọng Củ khẽ cười, thở dài: “Ừ, cũng may là đồ đạc của cậu đắt tiền, nếu không chúng ta khó mà rửa sạch nghi ngờ.”

​Trên lưới chắn thú có những gai sắt, lũ sói không thể tự cào rách được, chỉ có con người mới làm được điều đó.

​Trình Trục Phong không hỏi thêm nữa. Ở đâu cũng có những kẻ cực đoan, kẻ cắt rách lưới chắn thú rõ ràng là muốn hại người.

​Xe hướng thẳng về phía Lhasa, không dừng lại thêm lần nào.

​Vì tối qua ăn quá nhiều nên hai người bàn nhau lái thẳng đến cung điện Potala, tham quan xong rồi mới đi ăn trưa.

​Ánh nắng rọi lên những đỉnh chóp vàng phía xa, những bức tường trắng muốt phản chiếu ánh sáng mạnh đến mức Trình Trục Phong phải nheo mắt tìm kính râm.

​Hai người đỗ xe xong, sóng vai nhau đi dạo về phía trước.

​Sở Trọng Củ cầm một bình oxy trong tay, đưa cho Trình Trục Phong: “Lát nữa phải leo cầu thang, cậu chú ý một chút.”

“Có cần thiết không anh?” Trình Trục Phong nhận lấy, lắc lắc bình oxy rồi nhìn những bậc thang dốc đứng hướng thẳng lên trời.

“…”

​Vừa dứt lời, chưa kịp nhấc chân mà mới chỉ nhìn cái cầu thang thôi cậu đã cảm thấy hơi thiếu oxy rồi.

​Cậu im lặng áp bình oxy lên mặt, nhích lại gần Sở Trọng Củ một chút: “Anh Sở, phổi của em bảo là leo lên đó nó sẽ thấy đau đấy.”

​Sở Trọng Củ bị phản ứng của cậu làm cho bật cười: “Cứ từ từ thôi, tôi đi cùng cậu.”

​Mỗi du khách leo cầu thang đều cầm khư khư một bình oxy, cứ đi hai bước lại hít một hơi.

​Trình Trục Phong cúi đầu nhìn chằm chằm vào các bậc thang, chẳng dám ngẩng lên xem còn bao xa nữa.

​Cho đến khi vai được vỗ nhẹ, giọng Sở Trọng Củ vang lên ấm áp: “Đến nơi rồi.”

​Trình Trục Phong ngẩng đầu lên, cảnh tượng trước mắt khiến cậu hơi ngẩn ngơ.

​Dưới chân là những con phố ngăn nắp, những dải cờ lungta ngũ sắc tung bay trên cao, dòng người thu nhỏ thành những điểm nhỏ di động trên mặt đất. Ánh nắng rải vàng trên những phiến đá đường Bát Khuếch, rải lên cả hai người họ.

​Trình Trục Phong có chút phấn khích, nhưng chưa kịp nói gì thì bình oxy đã được áp lên mặt cậu.

​Sở Trọng Củ nhìn thấy môi Trình Trục Phong hơi tím tái, dù biết không có gì nghiêm trọng nhưng anh bỗng thấy hơi hoảng.

“Đừng nói nữa, hít sâu vào.”

​Đợi đến khi sắc mặt cậu hồng hào trở lại anh mới lấy bình oxy xuống.

“Em thấy vẫn ổn mà?” Trình Trục Phong thấy vẻ lo lắng của anh thì an ủi: “Sức khỏe em tốt lắm.”

​Sở Trọng Củ định nói rằng chính vì bình thường cậu vận động quá nhiều nên mới dễ bị sốc độ cao.

​Nhưng lời chưa kịp thốt ra, Trình Trục Phong đã thuận tay lấy bình oxy từ anh, áp lên mặt anh.

“Căng thẳng quá mức cũng dễ bị sốc độ cao đấy, anh cũng hít một ít đi.”

​Sở Trọng Củ chiều theo động tác của cậu, phối hợp hít một hơi sâu. Nhìn dáng vẻ “đắc ý” của Trình Trục Phong, anh hơi thẫn thờ, rồi khẽ đẩy bình oxy ra.

“Vào trong cung điện Potala trước đã, đến giờ hẹn của chúng ta rồi.”

“Rõ ạ!”

​Trình Trục Phong lấy căn cước công dân ra, nhân viên quẹt thẻ lên máy kêu “tít” một tiếng.

​Trên cổ cậu đang đeo máy ảnh, nhân viên chỉ vào tấm biển bên cạnh: “Ở đây không được chụp ảnh nhé, phiền anh che máy ảnh lại.”

​Sở Trọng Củ nghe thấy cuộc đối thoại, vừa quay người lại đã thấy Trình Trục Phong rút một gói giấy ăn từ trong túi ra, xé vỏ rồi quấn lên máy ảnh một cách thuần thục để che ống kính lại.

​Nhân viên dùng một con dấu nhỏ in lên lớp giấy đó một vòng tròn: “Mời vào.”

​Trình Trục Phong bước về phía Sở Trọng Củ, hơi áy náy: “Ngại quá, em quên mất ở đây không được mang máy ảnh.” Nói rồi cậu xoay ngược máy ảnh ra sau hông, kéo khóa áo khoác rồi nhét luôn ống kính vào túi áo.

​Sở Trọng Củ nhướn mày: “Sao lại phải xin lỗi?”

Trước Tiếp