Cánh Chim Lữ Hành Mùa Đông

Chương 8

Trước Tiếp

Chương 8

“Mua mang về đi, tắm rửa xong rồi ăn.” Trình Trục Phong gật đầu, “Chúng ta chia đôi.”

“Chỉ mua bốn xiên thôi à?” Sở Trọng Củ nhướng mày.

​Trình Trục Phong từ chối: “Năm xiên đi, em có thể ăn thêm một xiên, để lại một xiên lẻ loi chủ quán cũng khó bán.”

​Sở Trọng Củ im lặng một lát, thầm nghĩ cậu cũng thật biết nghĩ cho ông chủ: “Tùy cậu quyết định.”

“Ông chủ, gói hết chỗ này cho cháu!” Trình Trục Phong hào sảng bước tới rút tiền. Thanh toán xong, cậu quay đầu nhìn anh với ánh mắt mong đợi: “Anh ăn cay được không?”

​Sở Trọng Củ: “Được.”

“Ông chủ, cho thêm cay nhé!”

​Ông chủ cười một tiếng, giọng nói mang chút âm hưởng địa phương: “Nghe thấy rồi, đứng gần thế này cơ mà.”

​Nhìn những miếng thịt đang xèo xèo chảy mỡ, Trình Trục Phong định cầm lấy một xiên chén luôn, nhưng vừa liếc thấy Sở Trọng Củ, cậu lại cố nhịn thèm: “Ông chủ, cứ gói lại trước đi ạ.”

​Tạm biệt nhé, những xiên thịt nướng vừa ra lò thơm phức.

​Sở Trọng Củ nhạy bén nhận ra tâm tư của cậu: “Để lại một xiên đi.” Nói rồi anh xách túi sữa chua từ tay cậu sang tay mình, để cậu rảnh tay cầm thịt.

​Lúc ngước lên, anh bắt gặp đôi mắt sáng rực đầy phấn khích của Trình Trục Phong.

​Sở Trọng Củ nói: “Vừa nướng xong sẽ ngon hơn đấy.”

“Vâng!” Trình Trục Phong nhận lấy xiên thịt nướng đẫm mùi bột thì là và hương than củi, khẽ nuốt nước miếng.

​Cậu xử lý xiên thịt nhanh như gió cuốn mây trôi, động tác dứt khoát không chút do dự. Chỉ là cậu hơi ngại khi để Sở Trọng Củ phải đứng trong tuyết nhìn mình ăn nên đôi má cứ phồng lên, vừa nhai vừa “hít hà” vì cay và nóng, hơi trắng thở ra nghi ngút.

“Không cần vội, nóng đấy.” Sở Trọng Củ vừa dứt lời thì cậu đã ăn sạch thịt, que tre cũng đã nằm gọn trong thùng rác.

“Vâng ạ~” Trình Trục Phong vừa bịt miệng vừa gật đầu, ra hiệu là mình có nghe thấy.

“…”

​Sở Trọng Củ nhận lấy túi thịt dê nướng đã gói kỹ từ tay ông chủ, còn Trình Trục Phong thì vòng sang phía bên kia mở cửa xe.

“Cảm ơn.” Tuy hai tay Sở Trọng Củ đều đang bận nhưng cũng chưa đến mức không tự mở cửa được.

​Trình Trục Phong xua tay: “Trời cao đất dày, miếng ăn là lớn nhất.”

​Hóa ra không phải cậu mở cửa cho anh, mà là đang phục vụ túi thịt nướng và sữa chua, anh chỉ là “ké” thôi.

​Trời đã tối hẳn, ông chủ quán thịt nướng chỉ cho bọn họ một khách sạn có phòng tắm và dịch vụ giặt đồ. Nghe thấy có chỗ giặt đồ, Trình Trục Phong chẳng buồn tìm nơi khác mà lái xe thẳng đến đó.

​Mùi thuốc bệnh viện trên người cậu trộn lẫn với mùi lẩu và mùi thịt nướng, thực sự quá phức tạp, ngay cả chính cậu cũng chê.

“Vội thế à?” Sở Trọng Củ khẽ ngửi thử, im lặng vài giây rồi gật đầu: “Đúng là khá gấp đấy.”

​Dừng xe trước cửa khách sạn, Trình Trục Phong lục tìm trong thùng đồ phía sau một bộ quần áo từ đầu đến chân cho mình.

​Cậu quay đầu nhìn bác sĩ Sở đang cầm đồ ăn, hỏi: “Anh Sở, anh có ngại mặc đồ của em không?”

​Sở Trọng Củ chân thành đáp: “Nể tình tôi đang xách đồ ăn hộ, phiền cậu cho tôi mượn một bộ.”

“Không phiền đâu, nên thế mà.”

​Lúc chụp ảnh Trình Trục Phong đã quan sát kỹ tỉ lệ cơ thể của Sở Trọng Củ. Cậu lục trong thùng lấy ra một chiếc áo len trắng dáng rộng và một chiếc quần jeans xanh, thầm nhẩm tính trong đầu một lượt.

“Đẹp thật đấy.” Trình Trục Phong tự hỏi tự trả lời, rồi dùng túi vải đựng hết quần áo vào, không quên lấy thêm mấy viên nước giặt.

​Cậu đóng cốp xe lại, cùng anh đi vào khách sạn.

​Sau khi đưa chứng minh thư cho nhân viên lễ tân, hai người nhận một phòng đôi tiêu chuẩn. Leo cầu thang lên tầng 2, vừa đẩy cửa phòng ra họ đã thấy ngay chiếc máy giặt đặt trong nhà vệ sinh.

​Đó là một chiếc máy giặt kiểu cũ rất cổ đại, ngăn giặt và ngăn vắt tách riêng biệt, thậm chí cái nắp còn bị mất một mảng.

​Trình Trục Phong sững người, quay đầu nhìn người đứng sau, ánh mắt lộ rõ vẻ “Cái máy này em chưa dùng bao giờ.”

“Thứ này thuộc về thời thơ ấu của tôi rồi. Lát nữa cậu cứ tắm trước đi, quần áo cứ vứt vào thùng là được, để tôi lo.”

​Trình Trục Phong: “Vậy phiền anh Sở quá.”

“Không phiền đâu, mau đi đi.” Sở Trọng Củ không ngồi trên giường mà kéo chiếc ghế nhựa ra ngồi.

​Cánh cửa gỗ khép lại trước mặt anh, trong nhà vệ sinh vang lên tiếng nước chảy.

​Sở Trọng Củ đặt đồ xuống, chai sữa chua trắng sứ lăn một vòng trên bàn rồi được anh đưa tay giữ lại. Cảm giác lạnh lẽo truyền đến từ đầu ngón tay, ma xui quỷ khiến thế nào mà anh lại cầm điện thoại lên, mở trang cá nhân của Trình Trục Phong ra xem.

​Trong các video, Trình Trục Phong giống như một chú chim nhỏ không bao giờ ngừng nghỉ, bay xuyên qua thế giới phồn hoa mà tươi đẹp.

​Video được ghim đầu trang có lượt tim rất cao, hơn một triệu lượt. Gương mặt của Trình Trục Phong xuất hiện trên màn hình, giọng nói tràn đầy niềm vui khi cậu giơ chiếc máy tính bảng lên chỉ vào mốc thời gian: Bây giờ là 5 giờ 21 phút sáng.

​Cậu bảo phía sau mình là đỉnh chính của núi tuyết Mai Lý, đỉnh Kawagebo, rất vui khi được cùng mọi người ngắm nhìn cảnh tượng “Nhật Chiếu Kim Sơn”.

​Sau khi giới thiệu xong địa điểm, cậu không đứng chắn khung hình như những blogger khác mà nhường lại ống kính cho thiên nhiên. Ánh mặt trời từ từ buông xuống đỉnh núi tuyết, ánh sáng vàng kim tựa như dải lụa lụa là chậm rãi trải dài trên đỉnh núi.

​Bầu trời trở nên trong vắt, cậu vẫn không xuất hiện lại trong khung hình lần nào nữa. Chỉ có tiếng cậu vang lên đầy kỳ vọng: “Thế giới qua ống kính của tôi mãi mãi không bằng một phần vạn những gì các bạn nhìn thấy tận mắt. Hy vọng các bạn ở phía sau màn hình, vì những bức ảnh này của tôi mà sẽ đích thân đặt chân đến nơi đây.”

​Mây lững lờ trôi qua, video kết thúc.

​Sở Trọng Củ bỗng có một ảo giác rằng chú chim nhỏ này đã đậu xuống bên cạnh mình, và đang mời gọi anh cùng cất cánh bay cao.

​Tiếng nước ngừng chảy từ lúc nào không hay, anh ngẩng đầu lên thì thấy Trình Trục Phong đã đứng ở cửa phòng tắm.

“Em tắm xong rồi, anh vào đi.” Gương mặt Trình Trục Phong vẫn còn vương chút ửng hồng do hơi nước nóng, vành tai cậu càng đỏ hơn vì vô tình nghe thấy đoạn phát biểu của chính mình trong video.

​Cậu nghiêng người nhường đường, lách qua trước mặt Sở Trọng Củ để vào phòng.

​Sở Trọng Củ lặng lẽ tắt điện thoại, gật đầu rồi bước vào: “Được.”

​Trình Trục Phong đặt ba viên nước giặt ngay ngắn trên nắp máy giặt, dáng vẻ cung kính như kiểu “mời đại ca sử dụng”.

​Sở Trọng Củ khẽ cười. Máy giặt không có vòi nước nối vào, anh c** q**n áo xong liền dùng vòi hoa sen xả nước trực tiếp.

​Lúc liếc nhìn vào túi vải thấy có thứ gì đó được bọc trong túi nilon, anh cầm lên xem, hóa ra là khăn mặt dùng một lần chưa bóc tem và một gói q**n l*t giấy.

​Trước khi tắm anh còn hơi phân vân, nếu giặt hết tất và đồ lót thì tối nay phải “thả rông”, mà ngày mai lái xe về còn phải tìm chỗ thay. Giờ thì ổn rồi.

​Anh ném hai viên nước giặt vào, vặn nút xoay, chiếc máy giặt bắt đầu rung bần bật và quay vòng.

​Giặt được nửa chừng, Sở Trọng Củ xả nước rồi tráng lại hai lần.

​Đến công đoạn vắt, chiếc máy không còn rung nữa mà bắt đầu “ầm ầm” lao vào cửa phòng tắm như muốn phá vòng vây.

​Tiếng của Trình Trục Phong vọng qua cánh cửa, đầy vẻ lo lắng: “Anh Sở, anh đang đấu võ tự do với cái máy giặt đấy à?”

“Anh thắng được không?” Trình Trục Phong ngừng một nhịp rồi nói tiếp: “Nếu không ổn thì để em vào giúp một tay.”

​Cánh cửa mở ra, những giọt nước trên tóc Sở Trọng Củ chảy dài xuống, trên cổ anh quàng một chiếc khăn nén đã được mở ra.

“Không cần phải đánh hội đồng đâu, giúp tôi tìm mấy cái móc quần áo là được.” Một tay anh ấn giữ chiếc máy giặt đang nhảy dựng lên, cái nắp bên cạnh bị rơi ra cũng được anh lắp lại vào thùng vắt.

“À, vâng.” Trình Trục Phong nhìn anh một lượt từ trên xuống dưới. Quả nhiên cậu nghĩ không sai, Sở Trọng Củ mặc bộ đồ này rất đẹp.

​Chiếc áo len này cậu ít khi mặc vì thấy nó khiến mình trông trẻ con, dễ bị bắt nạt. Nhưng khi khoác lên người Sở Trọng Củ lại toát lên vẻ ôn hòa nhã nhặn, kiểu người mà khi gặp chuyện có thể dùng lý lẽ để khiến đối phương cứng họng không thốt nên lời.

​Cậu xuống lầu mượn móc, lúc quay về mở cửa ra đã thấy trên tay Sở Trọng Củ có thêm một sợi dây thừng.

​Trình Trục Phong nhìn sợi dây, không hiểu anh định làm gì.

​Sở Trọng Củ vẫy vẫy tay với cậu: “Lại đây.”

​Trình Trục Phong ôm chồng móc áo bước tới chỗ sợi dây to bằng ngón tay ấy.

“Đưa tay đây.”

“Em vừa phạm lỗi gì à?” Trình Trục Phong nhìn anh, mặt đầy dấu chấm hỏi.

“?” Sở Trọng Củ không hiểu: “Cái gì cơ?”

“Tự dưng cầm dây thừng bắt người ta đưa tay ra, định trói em lại đem bán theo cân hả?” Trình Trục Phong nói giỡn vậy thôi chứ vẫn nắm hai tay thành nắm đấm, áp sát vào nhau làm tư thế để anh trói.

Sở Trọng Củ chỉ muốn cốc cho cậu một cái để xem trong đầu cậu đang chứa cái gì.

​Anh đưa tay nắm lấy cổ tay cậu, dùng đầu dây gõ nhẹ vào lòng bàn tay: “Cầm lấy, buộc cái này lên móc treo trên tường đi, để tôi thử xem bên này có treo lên được không.”

​Trình Trục Phong đặt đống móc áo xuống, buộc một đầu dây vào móc treo.

“Hóa ra là để phơi đồ.”

​Sợi dây không đủ dài, Sở Trọng Củ phải dùng thắt lưng nối thêm một đoạn rồi buộc vào thanh phơi đồ phía ngoài cửa sổ. Thời tiết này mà treo quần áo bên ngoài chỉ một lát sau là đông cứng thành đá ngay.

​Sở Trọng Củ nói: “Trong phòng ấm, biết đâu mai là khô rồi. Đợi đến Lhasa tôi sẽ trả lại quần áo cho cậu.”

“Vâng.” Trình Trục Phong có chút hụt hẫng, nhưng rồi lại nở nụ cười, “Không vội đâu anh.”

​Quần áo treo thành một hàng khiến căn phòng vốn đã chẳng rộng rãi gì nay càng thêm chật chội. Trình Trục Phong dùng luôn chiếc ghế nhựa mà Sở Trọng Củ vừa ngồi để làm bàn kê laptop.

​Cậu lấy thiết bị từ dưới lầu lên để chỉnh sửa những bức ảnh chụp trong ngày, màn hình quay lưng về phía Sở Trọng Củ. Ánh sáng lạnh từ màn hình hắt lên khuôn mặt Trình Trục Phong.

​Sở Trọng Củ bỗng thấy mình như quay lại khoảnh khắc trong xe, nhìn thấy Trình Trục Phong đang giơ máy ảnh lên.

“Cậu có ngại cho tôi xem không?” Sở Trọng Củ hỏi.

“Xem đi chứ.” Trình Trục Phong còn chẳng thèm ngẩng lên, tay vỗ vỗ xuống tấm nệm bên cạnh.

​Trên màn hình là đàn sói đang tung hoành, tốc độ màn trập để rất cao, lại là chụp liên tiếp nên khi cuộn chuột trông chẳng khác nào một đoạn phim quay chậm. Trình Trục Phong chọn ra vài tấm chuẩn xác nhất từ đống ảnh đó rồi cho vào ổ đĩa trực tuyến.

​Phong cách chỉnh ảnh của một bộ sưu tập không được quá khác biệt. Hiện tại trong ổ đĩa đã có ảnh của ba loài động vật: khỉ mặt đỏ ở hẻm núi Đạt Cổ, sếu cổ đen bên sông Yarlung Tsangpo và sói rừng Tây Tạng tối nay.

​Số còn lại cậu đưa vào Premiere để dựng thành video, thay đổi tốc độ, nén tông màu một chút, thêm nhạc nền rồi đăng thẳng lên mạng xã hội.

​Giai điệu 《The Future Is Now》 vang lên cùng hình ảnh đàn sói lao về phía trước, cảm giác áp bức và tính hoang dã ngay lập tức tràn ra khỏi màn hình.

​Xem xong đoạn video, Sở Trọng Củ mới thực sự hiểu ý nghĩa trong đoạn phim ghim đầu trang của Trình Trục Phong. Cảm giác nín thở và nhịp tim đập loạn khi tận mắt chứng kiến là thứ không thể tái hiện, chỉ những người trực tiếp trải nghiệm mới có thể cảm nhận được trong ký ức.

​Thay một chiếc thẻ nhớ khác, bức ảnh Sở Trọng Củ đứng lặng nhìn dòng suối hiện ra trên màn hình.

​Trình Trục Phong di chuột phóng to ảnh, cảm thán: “Mặt anh hoàn toàn không cần chỉnh sửa luôn, ăn ảnh quá đi mất.”

​Cậu chỉ điều chỉnh lại bố cục một chút và tăng nhẹ độ bão hòa. Tấm còn lại thì càng không cần sửa, con người và cảnh vật vô cùng hài hòa.

​Trình Trục Phong hài lòng hết mức, cứ ngắm đi ngắm lại mấy lần. Nhưng nhìn kỹ, cậu chợt nhận ra người trong ảnh trông giống như một “trùm cuối” trong game, vừa u tối vừa cô độc.

“Đợi chút nhé, để em sửa thêm một bản nữa.” Cậu kéo thanh trượt tương phản nóng lạnh, cố sống cố chết biến vị “vua bóng tối” kia thành “người bảo vệ rừng xanh” đang chờ đợi bạn đồng hành.

​Sở Trọng Củ nhìn bức ảnh thay đổi từng chút một. Sự cô độc rõ ràng vẫn còn đó nhưng cảm giác mang lại đã hoàn toàn khác biệt, khiến anh bỗng ngẩn người.

​Hồi mới vào bệnh viện, anh chỉ nghĩ đến việc chữa bệnh cứu người. Nhưng dần dần anh nhận ra mình không thể cứu sống bất kỳ trái tim nào đã muốn tìm đến cái chết. Anh chỉ có thể kê đơn thuốc theo kiến thức đã học và nói những lời an ủi sáo rỗng.

​Đến khi nhận ra chính mình cũng đã đánh mất trái tim, anh nhớ đến những bức ảnh trên tạp chí. Chính những bức ảnh đó đã đưa anh đến nơi này, gặp gỡ Trình Trục Phong, và từ những tấm hình của cậu, anh nhìn thấy chính mình của cả hiện tại lẫn quá khứ.

​Nghĩ đến đây, Sở Trọng Củ bỗng thấy bản thân thật nực cười. Anh chợt thấu hiểu câu nói của các bệnh nhân: “Đợi khi khỏi bệnh, tôi nhất định phải đi xem thử một chuyến.”

​Trình Trục Phong hỏi: “Anh Sở, thực ra em thấy bản này đẹp hơn, trông tràn đầy hy vọng.”

“Rất đẹp, cảm ơn cậu.” Sở Trọng Củ đờ đẫn gật đầu, “Tôi rất thích.”

“Vậy tôi gửi cho anh ngay đây.” Trình Trục Phong nghe vậy liền nở nụ cười, lưu ảnh lại rồi gửi qua WeChat cho anh.

Trước Tiếp