Cánh Chim Lữ Hành Mùa Đông

Chương 7

Trước Tiếp

Chương 7

​Trong 20 phút tiếp theo, không có lấy một ngôi sao băng nào xuất hiện. Một tầng mây dày đặc trôi đến trên đỉnh đầu, che khuất ánh trăng trắng lạnh, tiếng nước chảy xiết va đập vào những ghềnh đá.

​Gió thổi qua khiến cánh rừng phát ra những tiếng sột soạt. Ngay cả một người kiên định với chủ nghĩa duy vật như Sở Trọng Củ cũng cảm thấy có chút âm u, anh quay sang nhìn người bên cạnh.

​Gương mặt Trình Trục Phong được ánh sáng từ màn hình chiếu rọi, cậu đang hăng hái ôm chiếc máy tính bảng, ngón tay không ngừng lướt trên đó để tìm xem trong trấn còn nhà hàng nào mở cửa hay không.

​Sở Trọng Củ thấy cậu dán mắt vào màn hình, hoàn toàn chẳng để tâm đến môi trường xung quanh, liền hỏi: “Tiếng động này nghe có ổn không?”

“Hả?” Trình Trục Phong ngẩng đầu lên, quay đi quay lại quan sát một vòng.

“Gừ… úuuu!” Từ phía xa vang lên một tiếng hú dài âm u.

“Là… cái này sao?” Trình Trục Phong tắt máy tính bảng, không gian xung quanh ngay lập tức chìm vào bóng tối, “Cái này chắc chắn là không ổn rồi! Không lẽ là sói?”

​Hóa ra lúc nãy Trình Trục Phong hoàn toàn không nghe thấy động tĩnh gì trong rừng.

“Vừa nãy không phải tiếng này…” Sở Trọng Củ không biết nên nói là tâm cậu quá lớn hay là thần kinh quá thô nữa.

​Ánh trăng bị mây che khuất, lưng của cả hai người đồng thời toát ra một tầng mồ hôi lạnh.

​Vùng Tây Tạng vốn có sói hoang, những năm gần đây do khách du lịch hay cho ăn nên loài sói vốn sống ở khu không người đã bắt đầu tiếp cận đường lộ và những khu vực có con người sinh sống.

​Sở Trọng Củ bật đèn pin lên, nhưng tầm chiếu của đèn quá ngắn, hoàn toàn không rọi tới được hướng phát ra tiếng sói hú.

​Ánh sáng quét qua xung quanh, Trình Trục Phong nhân lúc có chút sáng đã nhanh tay chộp lấy chiếc máy ảnh đang gắn trên chân đế dưới đất.

​Cậu nhấc máy ảnh lên, trong nháy mắt đã điều chỉnh xong đèn flash, sau đó hướng về phía ngọn núi xa xăm nhấn nút chụp.

​Trên màn hình hiện lên vài đốm sáng xanh mờ ảo, những đốm sáng đó khẽ lay động trên bình nguyên, đang tiến dần về phía hai người: “Chết tiệt! Sói kìa!” Cậu vừa nói vừa kéo Sở Trọng Củ lùi về phía xe.

​Trình Trục Phong không khóa cửa xe, cậu kéo cửa sau ra rồi đẩy người vào trong.

​Vừa mở cửa, Sở Trọng Củ đã bị cậu đẩy thẳng vào vị trí vốn được trải đệm lót, cậu còn thuận tay nâng chân anh giúp một cái.

​Trình Trục Phong phóng lên ghế lái, đóng cửa khóa xe rồi thở phào nhẹ nhõm.

​Cậu quay đầu nhìn Sở Trọng Củ, anh bị cậu kéo có chút chật vật, đôi chân chỉ có thể co lại, cổ áo cũng bị xô lệch xộc xệch.

​Trình Trục Phong cười gượng với anh, nuốt nước bọt một cái: “Ngại quá, em đã kiểm tra rồi, ở đây vốn không có sói, chắc là trên núi tuyết không có gì ăn nên chúng mới xuống đây kiếm mồi.”

​Lần đầu tiên đưa người ta đi ngắm sao, nói là đi ăn đêm, kết quả suýt chút nữa lại biến thành bữa tối của lũ sói.

​Sở Trọng Củ không ngờ sức lực của cậu lại lớn đến thế, đến khi định thần lại thì bản thân đã ngồi trong xe, cánh cửa xe màu đen vừa vặn đóng sầm trước mặt.

“Không sao, sức của cậu cũng khá đấy.” Sở Trọng Củ lắc đầu, “Đồ đạc bên ngoài tính sao?”

“Gừ… úuuu!” Tiếng hú lại vang lên, những ánh sáng xanh ngày càng lại gần, chúng đã chạy từ sườn núi xuống, chỉ còn cách hai người một con sông khoảng chừng 100 mét.

​Trình Trục Phong rướn người nhìn ra ngoài qua kính chắn gió.

​Chiếc lều và ghế xếp cô độc nằm im tại chỗ, trong lều vẫn còn một chiếc áo phao của Sở Trọng Củ.

“Ờm…” Trình Trục Phong có chút mờ mịt, cười khổ, “Hình như em sắp phải đền áo phao cho anh rồi.”

​Bầu không khí sợ hãi bị câu nói của cậu làm tan biến, Sở Trọng Củ nhún vai: “Phải rồi, vậy còn đồ của cậu thì sao?”

​Trong lúc trò chuyện, đám mây chậm rãi trôi đi, mặt trăng lại lộ ra, ánh sáng hào phóng rải xuống mặt đất.

“Vinh quang nghỉ hưu thôi.” Trình Trục Phong trả lời, mắt nhìn chằm chằm vào bầy sói phía xa, cậu tháo tấm đế tháo nhanh, vứt cái chân máy sang một bên, theo bản năng nín thở chờ đợi.

​Khoảnh khắc ánh trăng rọi xuống nền tuyết trắng xóa, bầy sói không còn che giấu hành tung nữa mà bắt đầu lao đi.

​Những con dã thú lực lưỡng giẫm lên ánh trăng lạnh lẽo, đạp nát cả mặt sông đóng băng phía xa.

​Tiếng màn trập vang lên liên hồi trong khoang xe yên tĩnh. Chẳng biết từ lúc nào, Trình Trục Phong đã giơ ống kính lên nhắm thẳng về phía bầy sói đang áp sát.

​Sở Trọng Củ cũng nhìn theo hướng ống kính của cậu.

​Tiếng “tách tách” của máy ảnh vang lên không ngớt. Sở Trọng Củ không nhìn rõ bầy sói ở đằng xa, nhưng lại có thể thấy rõ người bên cạnh mình.

​Mắt Trình Trục Phong dán chặt vào kính ngắm, ánh trăng họa lên những đường nét thanh tú trên gương mặt cậu. Chiếc máy ảnh che khuất phân nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi lông mày hơi nhướng lên vô cùng tập trung.

​Nhìn Trình Trục Phong đang mải mê chụp ảnh, Sở Trọng Củ bỗng ngẩn người trong chốc lát.

​Đến khi anh sực tỉnh, Trình Trục Phong đã hạ máy ảnh xuống, quay sang nhìn anh: “Bác sĩ Sở, chiếc áo phao của anh có thể ghi vào sổ nợ được rồi đấy.”

​Tiếng gầm “gừ gừ” của bầy sói vang lên ngay sát cạnh xe. Chiếc áo trong lều bị lôi ra xé toạc, ngay cả hộp cơm đã ăn xong trên mặt đất cũng bị hất văng.

​Sở Trọng Củ hỏi: “Chụp thế nào rồi?”

“Rất tốt.” Trình Trục Phong mỉm cười gật đầu, “Bức này có khi được chọn làm bìa tạp chí cũng nên.”

​Bầy sói phát hiện bên ngoài không còn thức ăn liền xoay sang cào cấu vào thành xe.

​Chiếc xe khẽ rung lắc nhẹ.

​Lúc này cả hai mới sực nhớ ra đây không phải lúc để bàn chuyện ảnh ọt.

​Trình Trục Phong vặn chìa khóa, bật đèn pha rồi nhấn còi inh ỏi.

​Tiếng còi vừa vang lên, bầy sói xung quanh lập tức giải tán, chạy thục mạng về phía bìa rừng.

​Cậu khẽ thở phào nhẹ nhõm.

“Cậu có sợ không?” Sở Trọng Củ hỏi.

“Không sợ.”

​Trình Trục Phong rút cái chân máy từ ghế phụ ra ôm vào lòng. Thấy Sở Trọng Củ phải vặn người để nói chuyện, trông có vẻ khá bức bối, cậu liền hỏi: “Hay là anh trèo lên ghế trên ngồi đi?”

“Được.” Sở Trọng Củ gật đầu, chân bước qua hộc để cốc ở giữa, giẫm lên thảm lót sàn rồi bước sang.

“Chân dài có lợi thế thật đấy.” Trình Trục Phong cảm thán một câu.

“Cậu cũng chẳng kém đâu.” Sở Trọng Củ mỉm cười, “Giờ mình đi luôn hay là đợi đến sáng mai?”

“À…” Trình Trục Phong hơi do dự. Lúc nãy thấy sói, cậu chẳng kịp suy nghĩ gì đã kéo tuột Sở Trọng Củ vào xe mình.

​Bây giờ không thể xuống để lái chiếc xe kia được. Chuyện lều trại thì có thể gọi điện cho quản lý khu cắm trại nhờ họ dọn dẹp vứt đi.

​Nhưng xe thì không thể bỏ mặc được, vẫn phải quay lại lấy. Lỡ như bầy sói chưa đi hẳn, xuống xe lúc này thì nguy hiểm quá.

“Đi thôi, mai hẵng quay lại lấy xe.” Sở Trọng Củ nhìn ra vẻ đắn đo của cậu, “Ban ngày đến tìm người phụ trách ở đây.”

“Được.” Trình Trục Phong nghĩ Sở Trọng Củ nói đúng. Cậu nhìn thấy sói là nhờ có ống kính phản quang chụp được mắt chúng.

​Người khác không có máy ảnh, đợi đến khi sói lao đến trước mặt mới phát hiện ra thì coi như xong đời.

​Cậu nhấn ga, từ từ lái xe ra khỏi rừng, trở lại con đường huyện.

​Xe chạy không nhanh nên không có tiếng gió rít, lúc này Trình Trục Phong mới hoàn hồn, nhận ra vừa rồi thực sự rất nguy hiểm.

​Lẽ ra ngay khoảnh khắc lên xe cậu phải nhấn còi để đuổi bầy sói đi ngay, vậy mà cậu lại bất chấp tất cả để giơ máy ảnh lên chụp.

​Nếu chỉ có một mình cậu sẽ chẳng bận tâm, vì đổi lại cậu sẽ có được thù lao hoặc danh tiếng tương xứng. Nhưng Sở Trọng Củ thì không nhận được gì cả, anh không đáng phải gánh chịu phần rủi ro này cùng cậu.

“Anh Sở, cho em xin lỗi.” Trình Trục Phong nhìn con đường phía trước, áy náy lên tiếng: “Lúc nãy đáng lẽ em không nên để bầy sói lại gần như vậy, khiến anh phải rơi vào nguy hiểm…”

​Sở Trọng Củ hơi khựng lại, anh không ngờ cậu lại đột ngột xin lỗi, bỗng thấy Trình Trục Phong có chút đáng yêu.

“Không cần xin lỗi tôi. Ngay từ đầu cậu chỉ đưa ra lời mời, còn việc đi cùng hoàn toàn là lựa chọn của tôi.”

​Trình Trục Phong vẫn thấy ngại: “Nhưng đi ngắm sao đâu có bao gồm cả việc mất mạng.”

​Sở Trọng Củ quay sang nhìn Trình Trục Phong, tông giọng trở nên nghiêm túc hơn: “Cậu cũng không thể đoán trước được những chuyện chưa xảy ra. Lúc nãy cậu đẩy tôi vào xe trước, nghĩa là cậu đã chịu trách nhiệm với tính mạng của tôi rồi.”

​Trình Trục Phong im lặng, cậu không biết phải phản bác thế nào. Trong nhận thức của cậu, ai gặp trường hợp đó cũng sẽ làm vậy thôi, đó chỉ là một phản xạ tự nhiên.

​Cậu lí nhí đáp lại một câu: “Đó là việc nên làm mà.”

​Sở Trọng Củ thừa hiểu không phải ai cũng sẽ hành động như vậy: “Không phải ‘nên làm’, mà là cậu rất có trách nhiệm.”

“Cảm ơn anh.” Trình Trục Phong không ngờ lại được khen, mặt hơi nóng lên.

​Sở Trọng Củ bất lực nói: “Cậu trách nhiệm quá rồi, sau này đừng như vậy, đừng có lúc nào cũng dốc hết lòng dạ ra với người khác.”

“Em đâu có dốc hết, em còn hời mà.” Trình Trục Phong đã được đả thông tư tưởng, hóm hỉnh đáp: “Chẳng phải em đã ‘nhét’ được cả anh Sở vào trong xe đó sao.”

​Sở Trọng Củ không biết nên diễn tả tâm trạng mình lúc này thế nào. Trải nghiệm vừa rồi đối với anh quá đỗi mới mẻ. Cuộc sống của anh vốn dĩ như một mặt hồ tĩnh lặng, còn Trình Trục Phong vô tình rơi vào, khiến mặt nước ấy bị khuấy động đến đảo lộn cả lên.

​Chạy dọc theo con đường, đi chưa đầy 20 km thì bầu trời phía xa đã được ánh đèn thắp sáng. Ở Tây Tạng không bị ô nhiễm ánh sáng tràn lan như nơi đô thị, nên chỉ cần một chút ánh sáng thôi cũng đủ nổi bật giữa trời đêm.

​Trình Trục Phong đỗ xe ngay cạnh một tiệm lẩu đang mở cửa, cậu l**m môi: “Lát nữa mình gọi chút thịt dê nhé? Sói không ăn được mình, thì để em ăn bù phần của nó.”

“Được chứ, cậu muốn ăn gì cũng được.”

​Nghĩ đến dê, Trình Trục Phong bỗng do dự: “Anh Sở này, sói hoang Tây Tạng là động vật bảo tồn cấp hai quốc gia đấy.”

“Sao thế? Cậu còn định ăn cả thịt sói à?” Sở Trọng Củ khó hiểu nhìn Trình Trục Phong, gương mặt anh như hiện rõ chữ “đó là phạm pháp”.

“Không phải, em chỉ đang nghĩ nếu sói hoang Tây Tạng ăn thịt linh dương Tây Tạng, thì chẳng phải là cấp hai ăn thịt cấp một sao?”

“Cấp hai có thể chứng minh đó là hành động tự vệ khẩn cấp.” Sở Trọng Củ không theo kịp mạch suy nghĩ nhảy vọt của Trình Trục Phong, đành thuận miệng đáp lại một câu.

“Ra là vậy.” Trình Trục Phong nghiêm túc gật đầu, rõ ràng là đã nghe lọt tai.

​Sở Trọng Củ cạn lời, anh mở cửa xe, thở dài: “Tôi nói linh tinh đấy, cậu đừng tin là thật.”

​Tấm biển hiệu của quán lẩu kiểu Tạng xưa nhấp nháy ánh đèn, trên mặt kính phủ một lớp hơi nước mờ mờ. Nhân viên phục vụ mặc trang phục Tạng đơn giản đồng loạt mở cửa đón hai người. Mùi thịt thơm nồng xộc thẳng vào mũi, Trình Trục Phong hít một hơi thật sâu.

​Nhân viên xếp họ ngồi ở vị trí gần nhà bếp và đưa thực đơn ra.

​Sở Trọng Củ lướt qua menu. Từ lúc đến Tây Tạng anh vẫn chưa ăn món đặc sản nào tử tế, suốt dọc đường chỉ lo lái xe nên ăn uống rất qua loa. Nhìn thực đơn anh cũng không biết Trình Trục Phong muốn ăn gì.

​Anh đẩy thẳng menu sang phía cậu: “Cậu chọn đi, tôi không kén ăn.”

​Trình Trục Phong không từ chối, cậu nhanh chóng đưa ra lựa chọn: “Cho một phần thịt dê luộc cỡ vừa, nửa ký thịt bò Yak kiểu Tạng, bánh Tsampa sữa chua và hai phần sữa chua bò Yak, những thứ khác lát nữa chúng tôi gọi thêm…”

​Nhân viên tươi cười cầm menu rời đi, còn đặc biệt dặn nếu hai người ăn không hết thì có thể gói mang về.

​Trong lúc chờ lên món, Trình Trục Phong còn đi rót hai ly trà bơ, không quên cho thêm một thìa đường vào ly của mình.

“Lát nữa ăn xong mà vẫn đói thì mình đi ăn thêm món khác nữa nhé?” Trình Trục Phong nhấp một ngụm, mắt sáng rực lên.

​Sở Trọng Củ cũng uống thử, đúng là vị đậm đà hơn hẳn ly trà sáng nay: “Cậu còn muốn ăn gì nữa?”

“Thịt dê nướng xiên, nhưng quán này không có, phải sang tiệm bên cạnh.”

“…”

​Chiếc nồi đồng nhỏ được bưng lên, bên cạnh là một đĩa thịt đỏ tươi lớn, bên dưới chỉ lót một lớp bắp cải mỏng.

​Trình Trục Phong cầm đũa thả thịt vào nồi, cảm thán: “Chẳng trách nửa đêm bầy sói không ngủ. Nếu là em mà ngửi thấy mùi này em cũng không ngủ nổi.”

​Sở Trọng Củ định khuyên một câu rằng nửa đêm không nên ăn uống quá độ, nhưng nghĩ lại cả hai vừa mới trải qua cảm giác thoát chết trong gang tấc, nuông chiều bản thân một chút cũng không sao.

“Ăn đi thôi.”

​Trình Trục Phong cầm muôi thủng vớt những miếng thịt vừa chín tới vào bát, chấm với ớt và nước sốt rồi đưa lên miệng.

​Đến cuối bữa, món sữa chua vẫn chưa ăn hết, đành phải xách trên tay.

​Bước ra khỏi quán, Trình Trục Phong âm thầm kéo khóa áo khoác ra một chút vì bụng căng đến mức khó chịu.

​Quầy đồ nướng bên cạnh vẫn còn nghi ngút khói, tiếng rao vang lên: “5 xiên cuối cùng đây, bán nốt rồi dọn hàng thôi!”

​Trình Trục Phong nuốt nước bọt, lưu luyến quay đầu nhìn một cái.

​Sở Trọng Củ nhận ra hành động đó, anh quan sát một chút rồi hỏi: “Vẫn muốn ăn thịt dê xiên à?”

Trước Tiếp