Cánh Chim Lữ Hành Mùa Đông

Chương 10

Trước Tiếp

​Chương 10

​Trình Trục Phong mím môi, liếc nhìn chiếc máy ảnh trên tay. Cậu biết Cung điện Potala không cho phép chụp hình, nhưng thói quen nghề nghiệp vẫn khiến cậu mang máy theo bên mình.

​Có rất nhiều phong cảnh đẹp chỉ vụt qua trong nháy mắt, cậu không muốn vì điều kiện ngoại cảnh mà phải hối hận vì không kịp ghi lại.

​“Cứ làm phiền anh phải đợi em, hơi lãng phí thời gian.”

​“Không lãng phí.” Sở Trọng Củ nói, “Vừa nãy do sắp đến giờ hẹn, không phải tôi giục cậu đâu.”

​Hai người sóng vai bước vào cung điện, phía trước là một đoàn khách du lịch rất lớn. Hướng dẫn viên cầm lá cờ nhỏ đi trước, hai người theo sau nghe thuyết minh. Bên trong điện thoang thoảng mùi hương Tạng, khắp nơi là một màu vàng kim rực rỡ. Hướng dẫn viên không ngừng giới thiệu về nguồn gốc và ý nghĩa đằng sau mỗi món cổ vật, vô cùng thành kính và cũng vô cùng phức tạp.

​Đi được một đoạn, Sở Trọng Củ phát hiện người bên cạnh càng lúc càng đi chậm lại. Anh đưa tay đỡ lấy cánh tay Trình Trục Phong: “Không thoải mái à?”

​“Cũng ổn, không khí trong này hơi ngột ngạt.” Gương mặt Trình Trục Phong trắng bệch, cậu yếu ớt điều chỉnh lại dây đeo máy ảnh đang đè nặng trước ngực: “Vàng son lấp lánh quá làm em hoa cả mắt, đau hết cả mắt rồi.”

​Sở Trọng Củ nhấc chiếc máy ảnh đang treo trên cổ cậu xuống, áng chừng thấy cũng khá nặng.

​Sau khi đeo máy ảnh hộ cậu, Sở Trọng Củ ngẩng đầu tìm bảng chỉ dẫn lối ra: “Sốc độ cao mới bị đau mắt đấy, chúng ta ra ngoài trước đã, nghỉ ngơi một lát rồi tôi đưa cậu đi ăn.”

​Trình Trục Phong chống tay lên eo, cố sức đứng thẳng người, cười nói: “Em còn tưởng là mình ‘đỏ mắt’ vì ghen tị với đống vàng này chứ. Dù sao cũng đến rồi, cứ đi xem cho hết đi.”

​Giọng điệu của cậu nghe rất nhẹ nhàng, nhưng rõ ràng tần suất nhịp thở đã không còn bình thường nữa.

​“Tôi không có hứng thú với việc tham quan cung điện cho lắm.” Sở Trọng Củ nhìn cậu chằm chằm vài giây: “Không phải tôi đang an ủi cậu nên cậu không cần phải thấy áy náy. Nhưng nếu cậu vì tôi mà cố quá sức, tôi sẽ thấy áy náy.”

​Trình Trục Phong ngẩn người rồi gật đầu: “Anh Sở, em muốn ra ngoài, khó chịu quá.”

​“Ừ.”

​Sở Trọng Củ tìm lối ra gần nhất đưa Trình Trục Phong rời khỏi cung điện.

​Hai người ngồi cạnh nhau trên chiếc ghế dài dưới bóng râm của mái hiên. Gió từ xa thổi tới xua tan mùi hương Tạng còn vương vấn nơi đầu mũi.

​Sắc mặt cậu đã khá hơn đôi chút. Cậu móc từ trong túi ra hai viên kẹo sữa, đôi tay run rẩy bóc vỏ. Viên kẹo bị nhiệt độ cơ thể làm chảy ra, lớp giấy dính chặt lấy kẹo, tay cậu run đến mức không tài nào xé ra nổi.

Sở Trọng Củ lấy viên kẹo từ đầu ngón tay cậu, bóc vỏ rồi đưa đến tận môi.

​Trình Trục Phong thuận thế ngậm lấy: “Cảm ơn anh.”

​“Không có gì.” Sở Trọng Củ lắc lắc vỏ kẹo trong tay, “Chẳng phải cậu cũng mang cho tôi đó sao.”

​Ăn xong viên kẹo, gió lạnh thổi qua một lượt.

​Trình Trục Phong khều khều Sở Trọng Củ, hỏi: “Hay là chúng ta vào trong đi dạo tiếp nhé?”

​“Tôi thật sự không hứng thú, không lừa cậu đâu.” Sở Trọng Củ bất lực thở dài: “Cậu hồi phục nhanh thật đấy.”

​Trình Trục Phong tếu táo: “Em thuộc hệ chỉ cần nhìn trời 30 giây là hồi máu.”

​“Thế thì nhìn hẳn 5 phút đi cho thập toàn thập mỹ.” Sở Trọng Củ tiếp lời.

​Ở độ cao này, gió chỉ cần thổi nhẹ là mây đã tan biến không dấu vết, bầu trời xanh thẳm rộng mở không thấy biên giới. Hai người tựa lưng vào tường lặng lẽ ngắm nhìn trời cao, bỗng một bóng hình vụt qua tầng không.

​“Đại bàng!” Trình Trục Phong thốt lên kinh ngạc. Cậu đưa tay định với lấy chiếc máy ảnh bên hông nhưng lại vồ hụt.

​Sở Trọng Củ tháo máy ảnh xuống đưa tận tay cậu. Trình Trục Phong lập tức đứng bật dậy, nâng ống kính hướng về phía con đại bàng bấm máy liên tục.

​Con đại bàng bay rất cao, ngạo nghễ nhìn xuống sự ồn ào dưới đôi cánh, nhìn dòng người không ngớt và đàn bồ câu được nuôi dưỡng dưới chân cung điện Potala. Đàn bồ câu ở đây được du khách qua đường cho ăn, đã trở thành một nét cảnh sắc đặc trưng. Mùa đông đến khiến đại bàng phải rời khỏi vùng núi hoang vu, bay đến thành thị náo nhiệt để tìm kiếm cơ hội sinh tồn.

​Ống kính của Trình Trục Phong di chuyển theo nó. Đôi cánh rộng của đại bàng thu lại, lao vút xuống, những dải cờ lungta ngũ sắc và những người hành hương đang xoay kinh luân cùng lọt vào khung hình.

​“Bồ câu kìa!” “Đâu? Đại bàng đấy chứ!” “Xem mau!” Những tiếng trầm trồ vang lên từ phía đường phố. Những du khách vừa ra khỏi cung điện cũng nhìn thấy cảnh tượng này.

​Con đại bàng đã tóm được bữa trưa, nhưng nó có chút chật vật khi tung mình lên không trung để rời khỏi thành phố ồn ào.

​Không chỉ con đại bàng bị giật mình mà Trình Trục Phong cũng bị một cậu nhóc đột nhiên sáp lại gần làm cho giật nảy.

​“Anh ơi! Anh chụp được con chim đó không ạ?” Mắt đứa bé sáng rực, nhìn chăm chú vào chiếc máy ảnh của cậu.

​“Chụp được rồi.” Trình Trục Phong ngồi xổm xuống, nhiệt tình mở bức ảnh đại bàng bắt bồ câu cho cậu bé xem.

Cậu bé múa tay múa chân, chỉ vào bức ảnh: “Wow! Giỏi quá, bắt được rồi kìa. Nhưng con bồ câu bị ăn thịt rồi ạ?”

​“Đúng vậy.” Trình Trục Phong không nghĩ ngợi nhiều, gật đầu đáp.

​Đứa nhỏ mếu máo một cái rồi gào khóc nức nở. Phụ huynh hít sâu một hơi, vội bế con lên liên tục xin lỗi, bảo là cháu còn nhỏ, vừa mới biết thế nào là cái chết.

​Trình Trục Phong ngồi bệt dưới đất, chạm phải ánh mắt của Sở Trọng Củ, cậu ngượng ngùng nhếch môi.

​“Hình như em nói sai gì rồi…”

​“Cậu chỉ nói sự thật thôi, đứa bé khóc không phải vì lời của cậu đâu.” Sở Trọng Củ kéo cậu đứng dậy khỏi mặt đất: “Còn chụp nữa không?”

​“Không chụp nữa.”

​Vào mùa hè rất khó thấy đại bàng ở cung điện Potala vì nơi đây quá huyên náo. Nhưng mùa đông, ngay cả bá chủ bầu trời cũng phải cúi đầu trước thiên nhiên. Mặt trời đã hơi lệch bóng, ánh nắng rọi vào khiến mắt đau nhức, hai người bước xuống bậc thang rời khỏi cung điện.

​Nắng vàng trải khắp mặt đất, Trình Trục Phong đeo kính râm, máy ảnh thì được Sở Trọng Củ đeo hộ.

​Cậu chợt nhận ra sau bữa cơm này, hai người sẽ đường ai nấy đi.

​Trình Trục Phong không muốn anh quay về Bắc Kinh, quay về bệnh viện. Không phải vì làm bác sĩ không tốt, mà vì khả năng đồng cảm của anh quá mạnh, mà ở bệnh viện, thứ để đồng cảm chỉ có nỗi buồn và sự đè nén. Cậu hy vọng Sở Trọng Củ có thể đi ngắm nhìn núi non sông nước, để đồng cảm với sự bao la của đất trời.

​“Không khỏe à?” Sở Trọng Củ hỏi, “Sao đi đứng lù đù thế, lại thấy mình có tuổi rồi à?”

​Trình Trục Phong ngập ngừng, cậu mím môi cân nhắc vì thời gian gặp gỡ quá ngắn ngủi, những điều muốn nói e là sẽ có phần đường đột.

​“Dù cậu có viết chữ ‘có tâm sự’ lên mặt thì tôi cũng không biết đọc tâm thuật đâu.” Sở Trọng Củ dắt cậu vào chỗ râm mát, tháo kính râm của cậu xuống, dịu giọng: “Muốn nói gì thì cứ nói đi.”

“Em còn trẻ, nên có lẽ những gì em nói không hoàn toàn đúng hết.” Trình Trục Phong ngẩng đầu nhìn anh, không còn do dự nữa.

​“Cảm xúc ở thành phố quá tạp nham, ở đó anh không tìm thấy chính mình đâu, anh đi cùng em đi.”

​Sở Trọng Củ cảm thấy lời của cậu giống như một tia điện xẹt qua người, khiến lồng ngực dâng lên một cảm giác tê dại. Anh vượt qua 2450 cây số là vì nơi ở cũ khiến anh không thở nổi. Thế nhưng ngay cả khi đã đi qua 2200 cây số để đến Bangjie Tang, anh vẫn chưa tìm ra nguyên nhân thực sự.

​Vậy mà vào khoảnh khắc nhìn thấy Trình Trục Phong giơ máy ảnh lên, luồng khí nghẹn ứ nơi lồng ngực bấy lâu nay bỗng chốc tan biến.

​“Được, anh đi cùng em.” Sở Trọng Củ nghe thấy giọng nói của chính mình, “Nhưng không thể để em bao ăn bao ở được. Anh sẽ bỏ tiền túi, coi như trả học phí học nghề vậy.”

​Trình Trục Phong nhìn anh đầy vẻ nghi hoặc, chợt nhớ đến chiếc Range Rover của anh, hẳn anh cũng chẳng phải hạng vô công rỗi nghề bình thường.

​Cậu mỉm cười: “Được thôi, nhưng tiền sửa xe cho anh thì em vẫn phải trả đấy.”

​“Đó là hai chuyện khác nhau.”

​“Không vội.” Sở Trọng Củ đeo lại chiếc kính râm lên mặt cậu, cười nói: “Giờ thì nghĩ xem nên đi ăn gì nào.”

​“Món cơm bò cầm tay bên kia trông có vẻ ngon đấy.” Trình Trục Phong nuốt nước miếng, “Thơm quá đi mất.”

​Nói ra được tâm sự bấy lâu, Trình Trục Phong cảm thấy mình đói đến mức có thể ăn sống cả một con bò yak. Cậu đi vào trong tìm bàn, vừa ngoảnh lại đã thấy Sở Trọng Củ vốn đang ở ngay sau lưng bỗng mất hút.

​Chưa kịp để Trình Trục Phong ra ngoài tìm người, nhân viên phục vụ đã đặt thực đơn xuống trước mặt cậu: “Tashi Delek (Chúc may mắn).”

​Thực đơn đã cầm trên tay, cậu hơi ngại không tiện chạy ra ngoài, liền đáp lại: “Tashi Delek, phiền anh cho hỏi có thấy người đàn ông đi sau tôi đâu không?”

​Người phục vụ lắc đầu: “Quý khách vào đây có một mình thôi ạ.”

‘Chạy mất rồi sao?!’ Trình Trục Phong chẳng buồn gọi món, vừa đứng bật dậy thì thấy Sở Trọng Củ từ cửa bước vào, cậu mới lẳng lặng ngồi xuống.

​Sở Trọng Củ kéo ghế ra, Trình Trục Phong thì dán mắt vào thực đơn, đầu cũng không ngẩng lên.

​“Ông chủ Trình.” Sở Trọng Củ đẩy cốc trà sữa trong tay sang trước mặt cậu, “Ngày đầu đi làm, muốn lấy lòng ông chủ một chút.”

​Trình Trục Phong không đáp lời, tập trung gọi món. Đợi đến khi phục vụ cầm thực đơn rời đi, cậu mới đẩy cốc trà sữa trở lại.

​“Không cần lấy lòng em, em có phát lương cho anh đâu mà là ông chủ.”

​“Ồ.” Sở Trọng Củ cắm ống hút vào rồi lại đẩy về phía cậu: “Vậy thì coi như chúc mừng hành trình của chúng ta chính thức bắt đầu nhé?”

​Trình Trục Phong không nhịn được cười, nhấp một ngụm: “Cảm ơn anh Sở. Em có chuyện này muốn bàn với anh.”

​“Cậu nói đi.”

​“Sau này làm gì cũng báo trước cho nhau một tiếng để cùng hoạt động nhé.” Trình Trục Phong rất nghiêm túc: “Vì có những nơi nếu lạc mất nhau rồi mới đi tìm sẽ rất nguy hiểm. Dù sao chúng ta giờ cũng là một đội, em định làm gì cũng sẽ nói với anh.”

​“Được.” Sở Trọng Củ hiểu ý cậu.

​Việc tách nhau ra không quan trọng, quan trọng là việc họ phải mất công tìm kiếm lẫn nhau.

​Thức ăn nhanh chóng được dọn lên. Trình Trục Phong đại khái đã biết sức ăn của Sở Trọng Củ nên không gọi quá nhiều, nhưng cậu không ngờ lượng thức ăn ở đây lại lớn đến thế.

​Trên mặt bàn gỗ, cơm trộn được bày trong đĩa sứ ngả vàng, cơm trong hai đĩa vun cao như núi nhỏ, thịt cừu trong bát canh cà rốt cũng đầy ắp cả ra.

​Trình Trục Phong: “Lượng thức ăn ở khu du lịch mà đầy đặn thế này sao?”

​“Giờ là mùa thấp điểm, ít khách mà.” Sở Trọng Củ đưa thìa cho cậu: “Ăn không hết thì gói mang về, đừng cố quá mà đau bụng.”

​Rõ ràng bác sĩ Sở đã đánh giá thấp sức ăn của Trình Trục Phong. Cậu không những ăn sạch sành sanh mà ngay cả cốc trà sữa Sở Trọng Củ mua thêm cũng uống hết để lấp chỗ trống.

​Sau bữa ăn, Trình Trục Phong ghé trạm chuyển phát lấy điện thoại và làm lại sim.

​Vào tiệm sửa chữa, may mắn là bo mạch chủ không hỏng, chỉ có điều giá sửa cũng xấp xỉ mua máy mới. Đang lúc đợi sao lưu dữ liệu trong tiệm, Trình Trục Phong thấy một thông báo chuyển khoản.

​Sở Trọng Củ đã chuyển tiền ăn và tiền phòng mấy ngày qua sang. Trình Trục Phong không nói nhiều, lẳng lặng nhận tiền.

​“Anh Sở, tiền thuốc của em và tiền sửa xe của anh cộng với cốc trà sữa lúc nãy là bao nhiêu?”

​“Không vội.”

​“Vội chứ! Tiền này không trả anh thì em lo đến sốc độ cao, ngất xỉu mất.” Trình Trục Phong hiểu ý Sở Trọng Củ, đều là người trưởng thành cả, sòng phẳng là chuyện nên làm.

​Nhưng tình cảm thì không thể tính toán rạch ròi được. Chặng đường sắp tới hai người phải ở cùng nhau, không thể ngày nào cũng cầm máy tính ra tính chi li từng tí một.

​“Anh Sở, chúng ta đâu phải đang kiện tụng nhau đâu.” Trình Trục Phong u uất nhìn anh.

​“Xin lỗi, anh không có ý gì khác.” Sở Trọng Củ xin lỗi, tốc độ cũng nhanh y như lúc anh chuyển khoản vậy.

​“Em không giận, chỉ là thấy không thoải mái thôi.” Trình Trục Phong xua tay, “Anh hiểu không? Bây giờ chúng ta có thể tính rõ, nhưng sau này chắc chắn sẽ không tính rõ được. Chẳng lẽ lúc đó hai đứa mình lại đi so đo xem ai ăn nhiều hơn một miếng cơm, ai lái xe nhiều hơn mấy chục phút sao…”

​Dù cả hai đều không phải hạng người tính toán chuyện đó, nhưng một khi chuyện đó xảy ra, nghĩa là hai người cũng đến lúc đường ai nấy đi.

​“Anh biết rồi, sau này không thế nữa.” Sở Trọng Củ hơi cúi đầu nhìn vào mắt cậu, chân thành xin lỗi.

​Anh hiểu lời Trình Trục Phong nói, đồng thời cũng biết chuyện này cần phải giải quyết dứt điểm trước khi lên đường đến địa điểm tiếp theo.

​Trình Trục Phong xoa xoa mặt, hít sâu vài hơi oxy, suy nghĩ rất nghiêm túc rồi hỏi: “Em biết, anh chỉ là không muốn chiếm hời của em thôi. Thế này đi, chúng ta lập một tài khoản chung, mọi chi tiêu trên đường cứ trích từ đó ra. Anh thấy thế có được không?”

Trước Tiếp