Cánh Chim Lữ Hành Mùa Đông

Chương 4

Trước Tiếp

Chương 4

​Chưa kịp để anh phản ứng, cánh cửa đã bị nhẹ nhàng đẩy ra, một tia sáng len lỏi qua khe cửa rọi vào trong.

​Trình Trục Phong ôm khư khư chiếc máy ảnh, rón rén bước vào rồi cẩn thận khép cửa lại.

“Phù…” Cậu khẽ thở phào một hơi, vừa quay đầu lại đã chạm ngay ánh mắt của Sở Trọng Củ đang ngồi giữa bóng tối.

​Trong căn phòng tối om, Sở Trọng Củ ngồi trên giường, khẽ nhướn mày nhìn cậu.

​Trình Trục Phong giật nảy mình, vội vàng lùi mạnh về phía sau, lưng va rầm vào cánh cửa.

“Ui!” Cậu đau đớn hừ một tiếng nhưng tay vẫn giữ chắc chiếc máy ảnh, “Anh Sở, anh dậy rồi ạ? Vẫn còn sớm mà.”

“Ừ, mới dậy.” Nhìn bộ dạng như bị sờ gáy của cậu, Sở Trọng Củ khẽ nhếch môi muốn trêu chọc một chút, anh hỏi: “Sớm thế, có hẹn à?”

​Trình Trục Phong nâng nâng chiếc máy ảnh, cười hì hì đáp: “Em có hẹn với mặt trời~”

​Sở Trọng Củ không ngờ cậu lại hưởng ứng kiểu đó, anh gật đầu: “Đi chụp bình minh à, hay sao?”

​“Dạ không, em định tranh thủ lúc bình minh đi chụp mấy con phố không người. Ai ngờ dân ở đây còn dậy sớm hơn, trời chưa sáng đã ra quét tuyết rồi.”

​Trình Trục Phong có chút buồn bực. Cậu đã phải lấy hết quyết tâm mới rời bỏ được chăn ấm nệm êm, vậy mà vừa ra ngoài đã thấy tuyết trên mặt đất bị quét thành từng đống ven đường, giận quá nên cậu chụp luôn mấy đống tuyết đó vài kiểu.

​Người cậu còn vương hơi lạnh nên không dám lại gần giường mà đặt máy ảnh lên sofa.

​“Em tiện tay mang túi đồ vệ sinh cá nhân vào luôn, sáng thấy anh đang ngủ say nên em chưa rửa mặt.”

​Trình Trục Phong vừa nói vừa lôi đống chai lọ ra: “Trong này có bàn chải dùng một lần với đồ dưỡng da, anh cứ dùng tự nhiên nhé.”

​Cậu treo áo khoác lên cửa, xoa xoa hai cánh tay rồi cầm cốc súc miệng của mình vào phòng vệ sinh.

​Tiếng nước chảy róc rách vang lên, Sở Trọng Củ cầm điện thoại, con số 6 giờ 30 trên màn hình khiến anh hơi ngẩn ra. Anh nhớ bài đăng tối qua của Trình Trục Phong là lúc hơn 7 giờ, lên giường muộn nhất cũng không quá 9 giờ.

​Nhìn về phía phòng vệ sinh, Sở Trọng Củ không ngờ mình lại ngủ tới tận 9 tiếng rưỡi, càng không ngờ chất lượng giấc ngủ cũng có thể lây được.

​Trình Trục Phong rửa mặt xong rất nhanh, cậu bước ra với những giọt nước còn vương trên mặt, tay lại sục sạo trong túi đồ. Cậu lôi ra một chiếc khăn, lau khô mặt mũi.

​Là một nhiếp ảnh gia, cậu cực kỳ nhạy cảm với ánh nhìn. Lúc đang lau mặt, cậu đã nhận ra Sở Trọng Củ đang quan sát mình. Nhưng khi cậu buông khăn quay đầu lại, Sở Trọng Củ lại đang cúi đầu nghịch điện thoại.

​“?” Trình Trục Phong đầy dấu chấm hỏi, cứ tưởng anh muốn đi vệ sinh mà ngại không nói.

​“Em xong rồi, anh Sở cứ tự nhiên.”

​“Được.” Sở Trọng Củ đứng dậy, cầm máy đo oxy trong máu rồi tự nhiên kẹp vào ngón tay Trình Trục Phong.

​Trình Trục Phong giơ tay lên, vô thức phối hợp với động tác của anh.

​Thiết bị kêu lên hai tiếng “tít tít”: Oxy trong máu 97, nhịp tim 102.

​“Không sao rồi.” Được ngủ đủ giấc nên tâm trạng Sở Trọng Củ rất tốt. Thấy bộ dạng ngoan ngoãn phối hợp của Trình Trục Phong, anh định giơ tay xoa mái tóc hơi rối của cậu, mái tóc đen có chút xoăn tự nhiên trông có vẻ rất mềm, nhưng cuối cùng vẫn kiềm chế lại.

​“Đã bảo là sức khỏe em tốt mà!” Trình Trục Phong chớp mắt, gỡ thiết bị trên ngón tay xuống. Cậu tự hào vỗ vỗ ngực: “Anh Sở, đêm qua anh ngủ thế nào?”

​“Rất tốt.” Sở Trọng Củ nói, “Cậu ngủ rất ngoan.”

​“Hehe, bình thường em đi chụp chim, có ngủ gật cũng không làm chim giật mình đâu!” Vẻ đắc ý trên mặt Trình Trục Phong lại tăng thêm vài phần, cậu ngẩng cao mặt.

​Sở Trọng Củ “ừ” một tiếng rồi cầm bàn chải trên bàn.

​Đến khi anh trở ra, Trình Trục Phong đang ôm một bát trà màu nâu nhạt uống ngon lành. Hương sữa thơm nồng lan tỏa khắp căn phòng, trên bàn còn bày sẵn bánh và mì.

​Tranh thủ lúc anh vệ sinh cá nhân, Trình Trục Phong đã theo chân một cậu nhóc địa phương đi mua đồ ăn sáng. Không biết sức ăn của Sở Trọng Củ thế nào nên cậu cứ mua hết những gì mình thấy thèm.

​Vốn định đợi Sở Trọng Củ ra mới ăn, nhưng mùi trà bơ cứ thế mà quyến rũ cậu.

​“Anh Sở ăn sáng thôi, có găng tay này.” Cậu không nỡ đặt bát xuống, trà bơ quá nóng không húp mạnh được, cậu chỉ khẽ nhấp từng ngụm nhỏ để nếm vị.

​Sở Trọng Củ: “…” Anh không nói gì, ngồi xuống bên bàn.

​Bánh thịt bò không cắt, để nguyên hai cái lớn xếp chồng trên đĩa sắt. Trình Trục Phong thấy anh không cầm lên, tưởng anh không biết ăn thế nào nên cậu xỏ găng tay vào. Một tay cậu cuộn bánh lại, dùng bát đỡ lấy rồi cắn một miếng: “Anh Sở ăn đi chứ.”

​Nhìn cái bàn đầy ắp đồ ăn, Sở Trọng Củ rơi vào trầm mặc.

​Sau khi ăn xong một cái bánh, bác sĩ Sở cầm đũa chần chừ mãi không động, anh nhìn sang Trình Trục Phong, người đã xử xong bánh, uống hết trà bơ và đang xì xụp ăn mì.

​“Tối qua cậu chưa ăn no à?”

​Trình Trục Phong vô thức gật đầu, rồi lại nhớ ra đồ ăn do Sở Trọng Củ mua nên đính chính: “Đau đầu quá ăn không trôi, nhưng thế cũng tính là no rồi ạ.”

​Sở Trọng Củ cân nhắc từ ngữ, cuối cùng đặt đũa xuống: “Đột ngột ăn uống quá độ không tốt cho sức khỏe đâu.”

​“Đâu có.” Trình Trục Phong nuốt miếng mì cuối cùng, “Em đã ăn mấy đâu, bình thường em tiêu hao nhiều lắm.”

​“Ừ.” Sở Trọng Củ giữ thái độ hoài nghi. Tiêu hao gì chứ, cả ngày hôm qua toàn nằm đấy thôi.

​Trình Trục Phong nghe ra sự nghi ngờ đó nhưng không phản bác. Cũng không hẳn là không muốn, mà vì cậu thấy không sao cả, ít nhất thì trước khi đến Lhasa, họ vẫn sẽ ở bên nhau.

​Cả hai chẳng có hành lý gì ngoài túi đồ vệ sinh của Trình Trục Phong, cứ thế xách đồ đi ra ngoài. Trình Trục Phong không cho Sở Trọng Củ cơ hội đụng vào vô lăng, cậu nhanh chân leo lên ghế lái.

​“Anh Sở, hay anh ngủ thêm chút nữa đi?” Trình Trục Phong cảm thấy mình ra ngoài làm anh thức giấc nên hơi áy náy.

​“Không cần.” Sở Trọng Củ ngồi vào xe đóng cửa lại, đặt bát mì chưa ăn dưới chân.

​“Em lái xe vững lắm, anh yên tâm.” Trình Trục Phong do dự vài giây rồi mới mở lời: “Giờ mình tới trạm dừng chân Bangjie Tang ạ?”

​“Ừ.” Sở Trọng Củ biết cậu đang có ý định khác, liền hỏi thẳng: “Cậu muốn nói gì?”

​Trình Trục Phong vặn chìa khóa, từ từ lái xe ra ngoài: “Hì hì, anh Sở đi cùng em tới làng tuyết Baga đi, tối nay có thể có mưa sao băng đấy.”

​“Cắm trại à?” Sở Trọng Củ hỏi.

​“Nếu anh muốn thì cũng có thể dựng lều, nhưng dễ thành kem người lắm.” Trình Trục Phong thành thật khai báo: “Em định hai chúng ta ngủ trong xe, em có hai cái túi ngủ.”

​Cửa sổ mở một khe nhỏ, gió lạnh lùa vào, Trình Trục Phong rùng mình hai cái: “Nhưng em cũng có thể liều mình vì quân tử.”

​Sở Trọng Củ: “Thật vĩ đại làm sao.”

“Chuyện nhỏ mà, anh đừng khách sáo.” Trình Trục Phong lấy một chiếc kính râm đeo lên sống mũi, “Nó nằm ngay huyện phía trước Lhasa thôi, tiện đường lắm, không phải đi vòng đâu. Tới đó chụp vài kiểu ảnh đăng Wechat, đảm bảo ngầu lòi!”

​“Được thôi.” Trong đầu Sở Trọng Củ hiện lên hình ảnh cậu ôm máy ảnh, anh bỗng nhiên muốn biết Trình Trục Phong làm thế nào để chụp ra được những bức hình khiến người ta chỉ nhìn một cái đã thấy khao khát đến vậy.

​Tuyết trên mặt lộ được quét sang hai bên, mây tuyết đã tan, ánh nắng từ đỉnh đầu rọi xuống.

​Từ huyện Maizhokunggar xuất phát theo cao tốc Yaye, quay lại trạm dừng chân Bangjie Tang.

​Trên đường cao tốc không một bóng xe, những bông tuyết khô bay lướt qua mặt đường, những sợi dây điện treo cao tít trên những ngọn núi xa xăm. Nhìn ra xa hơn nữa, vài dải cờ phong mã ngũ sắc tung bay theo gió trên những đỉnh núi cao không thấy tận cùng, lặng lẽ gửi lời chúc phúc đến từng người đi ngang qua.

​“Có dê núi kìa.”

​Trên đỉnh núi, một đàn dê đen hiện lên nổi bật giữa màn gió tuyết.

​Trình Trục Phong l**m môi: “Thịt bò viên khô ngon cực kỳ luôn.”

​Sở Trọng Củ không hiểu giữa hai thứ này có liên quan gì đến nhau.

​“Trong hộc chứa đồ có thịt bò khô đấy.” Trình Trục Phong đoán Sở Trọng Củ chưa mua đặc sản bao giờ, “Em mua hôm kia, anh nếm thử xem.”

​Sở Trọng Củ mở hộc chứa đồ ra: kẹo sữa, thịt bò khô, thạch, phô mai que… đủ loại đặc sản Tây Tạng đa dạng màu sắc, vừa mở ra là đồ ăn đã đầy đến mức rơi cả ra ngoài.

​“…” Anh cúi người nhặt lên nhét trở lại, nhưng vừa nhét vào thì những món mới lại lăn ra.

​Trình Trục Phong bật cười: “Anh không cần nhẫn tâm từ chối lời thỉnh cầu của đám đồ ăn vặt đó đâu, chúng nó đã tới đây rồi mà.”

​Sở Trọng Củ liếc nhìn Trình Trục Phong đang đeo kính râm bên cạnh, rồi nhìn cái hộc chứa đồ đầy ắp, một lần nữa cảm nhận rõ rệt sự trẻ trung của cậu.

​“Đồ ăn vặt nhiều thật đấy.”

​“Anh cứ ăn tự nhiên nhé, đằng sau em còn cả thùng nữa cơ, đừng khách sáo. Mà này, anh xem có tiện tay cho em xin một miếng được không?”

​“Được chứ.” Sở Trọng Củ bật cười, “Sao lại không được!”

​Thịt bò khô được đóng gói riêng từng túi, Sở Trọng Củ xé một túi đưa qua, Trình Trục Phong nương theo tay anh mà ngậm lấy cả miếng. Thịt bò khô khá dai, miệng bận nhai nên cả hai đều không rảnh để nói chuyện.

​Trình Trục Phong chạm vào màn hình, bật một bài hát. Tiếng nhạc kèm theo nhịp trống vang vọng trong khoang xe yên tĩnh. Xe lướt đi trong gió, bầu trời xanh thẳm trải dài ngoài cửa sổ, không một gợn mây đen.

​Trình Trục Phong nuốt miếng thịt bò khô xuống, lầm bầm phàn nàn: “Cái món này em không dám ăn nhiều, ăn nhiều quá về nhà bà ngoại lại bắt em đi thi công chức mất.”

​Bởi vì nhai nhiều quá cơ hàm sẽ vuông ra, mặt mũi chữ điền trông sẽ đạo mạo, vững chãi.

​Lái xe được một tiếng, biển báo trạm dừng chân Bangjie Tang hiện ra trước mắt. Trình Trục Phong đỗ xe cạnh chiếc Land Rover, cả trạm dừng chân chỉ có đúng hai chiếc xe, cậu thầm cảm thán vận may của mình thật tốt.

​Sở Trọng Củ thấy cậu ngẩn người: “Cậu thấy không khỏe à?”

​“Không ạ.” Trình Trục Phong lắc đầu, “Anh Sở, cảm ơn anh nhé.”

​Sở Trọng Củ không nói gì, mở cửa xuống xe. Anh tựa tay lên khung cửa sổ, vẫy vẫy: “Khách sáo rồi, cậu dẫn đường đi, tôi đi theo cậu.”

​“Vâng!”

​Hai chiếc xe một trước một sau lái về phía lối ra của trạm dừng chân. Xe của Trình Trục Phong đột ngột dừng lại, Sở Trọng Củ còn chưa hiểu chuyện gì thì thấy cửa xe bỗng mở toang.

​Trình Trục Phong diện nguyên cây đen, đeo kính râm gọng vàng, thân xe Tank đen tuyền như làm nền cho cậu. Trong tầm mắt của Sở Trọng Củ, chàng thanh niên bước đi trên lớp tuyết mỏng, tiến về phía anh.

​Tay anh đặt trên tay nắm cửa, mãi không động đậy. Cho đến khi Trình Trục Phong đứng bên ngoài xe gõ lạch cạch vào cửa kính, anh mới sực tỉnh và hạ kính xuống.

​“Em mới nhớ ra là có bộ đàm, trên đường mình có thể dùng cái này.” Trình Trục Phong đưa bộ đàm cho anh, “Chắc là khớp kênh rồi đấy, để em lên xe thử xem.”

​Nói xong cậu chạy vù về xe mình, “rầm” một tiếng, cửa xe đóng lại.

​Từ chiếc máy trong tay Sở Trọng Củ phát ra giọng nói trong trẻo của chàng trai: “Anh Sở, anh Sở, nghe rõ trả lời.”

​“OK.”

​Trình Trục Phong xác nhận nghe rõ: “Xuất phát, đi làng tuyết Baga ngắm sao thôi!”

​Cuối cùng cũng lái ra khỏi trạm dừng chân Bangjie Tang. Trình Trục Phong gắn bộ đàm lên giá đỡ điện thoại, tiện tay vặn loa xe to hơn. Cậu không thích nghe tiếng gió tạt vào thân xe, nó tạo cảm giác như mình đang phải vội vã chạy đua với thời gian vậy.

​Khi tiếng nhạc truyền qua bộ đàm, Sở Trọng Củ hơi khựng lại. Anh không lên tiếng, chỉ nhấn ga bám theo xe của Trình Trục Phong. Gió đập vào kính cửa sổ, tiếng nhạc trong bộ đàm vẫn tiếp tục vang lên:

Don’t wake me, I’m not dreaming

Past lives couldn’t ever hold me down

​Âm nhạc hòa cùng sự rung động nhỏ của chiếc xe, mỗi một nhịp rung như đang nhắc nhở anh rằng: Đây là Tây Tạng.

​Tim Sở Trọng Củ đập hơi nhanh, anh nhìn theo ánh đèn xe phía trước, tình nguyện đi theo sau.

Tình trạng đường xá không còn tệ như ngày hôm qua nên lái xe rất thoải mái. Trình Trục Phong vừa ngân nga theo điệu nhạc, vừa nhìn chiếc Land Rover đang bám đuôi qua gương chiếu hậu.

​Cậu vô thức mỉm cười, càng thêm mong đợi vào phong cảnh vốn đã tuyệt đẹp ngoài cửa sổ. Ở giữa làng tuyết Baga vẫn còn một trạm dừng chân nữa.

​Trình Trục Phong nhẩm tính lại kim xăng, nghĩ bụng tối nay phải bật điều hòa cả đêm nên nhất định phải đổ thêm xăng.

​Cậu nhìn vào bộ đàm đang nhấp nháy đèn, thoáng suy nghĩ rồi ngập ngừng hỏi: “Anh Sở ơi?”

“Tôi nghe đây.” Sở Trọng Củ đáp, “Có chuyện gì thế?”

​Trình Trục Phong nói: “Đến trạm dừng chân tiếp theo, em cần vào đổ xăng ạ.”

Trước Tiếp