Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 5
Rời khỏi Bangjie Tang, những trạm dừng chân còn lại đều không có cây xăng nên họ đặt điểm đến trên bản đồ thẳng tới làng tuyết Baga.
Càng gần Lhasa xe cộ dần đông hơn. Trình Trục Phong liếc nhìn gương chiếu hậu.
Không thấy xe của Sở Trọng Củ đâu, tim cậu khẽ thắt lại: “Anh Sở, anh có ở phía sau em không?”
“Có, gặp nhau ở cây xăng. Cậu lái cẩn thận.”
“Vâng.”
Trình Trục Phong giữ vô lăng, chậm rãi rẽ vào cây xăng ven đường.
Cây xăng chỉ có ba trụ bơm, mỗi trụ đều xếp hàng. Xe của cậu chạy dầu diesel nên không xếp cùng hàng với Sở Trọng Củ. Hàng xe dầu ngắn hơn, cậu cầm hóa đơn nhét thẻ vào túi rồi xuống xe qua quầy bên cạnh thanh toán.
Nhìn một vòng theo hàng xe vẫn không thấy bóng dáng xe của Sở Trọng Củ.
Cậu lái xe nhích ra ngoài một chút, đỗ chờ ngay cổng.
Đợi một lúc vẫn chưa thấy, cậu thấy có gì đó là lạ. Chẳng lẽ vừa rồi anh ấy không rẽ vào trạm thu phí mà chạy thẳng tới Lhasa rồi?
Một tiếng huýt sáo vang lên bên tai: “Trai đẹp, đợi ai thế?”
Bình xăng của Sở Trọng Củ đã đầy, vốn dĩ không vào cây xăng mà đỗ bên lề đường chờ. Anh đợi Trình Trục Phong ra, ai ngờ cậu đứng ngay cửa ra, cứ quay đầu tìm mãi, xe anh chạy đến sát bên mà vẫn không nhận ra.
Trình Trục Phong tháo kính râm. Xung quanh là tiếng vòi bơm ầm ầm và tiếng động cơ rì rầm.
“Đợi anh đó!” Giọng cậu xuyên qua lớp âm thanh ồn ào, rõ ràng truyền đến tai Sở Trọng Củ.
Tay Sở Trọng Củ siết vô lăng theo phản xạ. Không khí hít vào mang theo mùi xăng, anh cố nén nhịp tim vừa chợt tăng nhanh.
Anh không hạ cửa kính hét ra ngoài như Trình Trục Phong mà cầm bộ đàm đặt trên giá, áp sát môi: “Đợi được rồi, dẫn đường đi.”
Trình Trục Phong giơ tay gõ nhẹ hai cái lên bộ đàm: “Rõ~”
Rời khỏi cây xăng, họ men theo con đường huyện lồi lõm chạy về phía dãy núi xa xa. Trong khu cắm trại, hai con bò đeo lục lạc lững thững bước ra.
Trình Trục Phong chạy theo chúng, rẽ vào một mảnh rừng.
Anh nộp 100 tệ ở tấm bảng gỗ, trả luôn cả phí quản lý cho Sở Trọng Củ.
“Lái xe vào theo hướng này, bám sát nhé, rừng rậm lắm, rẽ một cái là dễ lạc.”
“Ừ.”
“Đi thôi!”
Không hiểu vì sao Sở Trọng Củ có thể nghe thấy sự tự do trong giọng nói của Trình Trục Phong, như một con chim lướt ngang đỉnh đầu.
Trình Trục Phong lái xe vòng quanh khu cắm trại một lượt. Vì tuyết rơi nên cả khu chỉ có hai chiếc xe của họ.
Cậu không đỗ trong rừng mà chọn mép ngoài cùng của khu cắm trại, quay mặt về phía con sông vẫn còn đang chảy.
Mặt sông phủ một lớp băng mỏng, dòng nước bên dưới cố sức trườn về phía trước. Ánh mặt trời lộ diện làm tan lớp băng gần bờ, mở lối cho dòng nước đang giãy giụa.
Trình Trục Phong xuống xe, mở cốp sau, do dự một chút vẫn lấy lều ra.
Lều tự dựng, không cần lắp đặt. Vừa kéo khóa, chiếc lều “bùm” một tiếng bật tung ra.
Sở Trọng Củ thấy Trình Trục Phong đưa tay che mặt, dựng lều mà trông như đang tháo bom.
Dù đã chuẩn bị tinh thần, Trình Trục Phong vẫn bị bật lùi hai bước: “Trời đất ơi, cái này dọa người thật.”
Sở Trọng Củ: “Liều mình vì quân tử à?”
Trình Trục Phong phát hiện anh có hơi thù dai, bật cười đáp: “Anh nói vậy oan cho em quá. Em chỉ nghĩ cắm trại cho có chút không khí thôi, chứ đâu cao cả đến thế.”
“Vất vả rồi.”
“Không vất vả, em dẫn anh tới mà.”
Cậu kéo một chiếc ghế gấp nhỏ ra, mở ra đặt cạnh lều. “Anh Sở, em đi chụp mấy tấm trong rừng.”
Nói xong, cậu tiện tay nhét cho Sở Trọng Củ một cây kẹo m*t, sau đó mở cốp lấy chiếc Hasselblad trăm triệu pixel của mình ra.
Ban đầu định dùng ống kính zoom, nhưng khóe mắt lướt qua Sở Trọng Củ đang ngậm kẹo m*t, tay cậu bất giác đổi sang ống kính chuyên chụp chân dung.
Trình Trục Phong vừa lắc lư bước vào rừng, vừa đưa ống kính hướng về phía Sở Trọng Củ đang ngồi trên ghế.
Sở Trọng Củ không nhìn cậu, anh ngồi thẳng lưng, ánh mắt hướng về dãy núi trải dài phía xa.
Trình Trục Phong nhấn chụp. Mặt trời khá gắt, anh không muốn làm mờ khu rừng phía sau lưng Sở Trọng Củ nên chỉnh khép khẩu độ lại.
Ánh nhìn là một thứ rất kỳ diệu. Khi ống kính hướng tới, ít nhiều ai cũng sẽ cảm nhận được.
Ngay khoảnh khắc Sở Trọng Củ quay đầu lại, màn trập bấm xuống.
Nhìn tấm ảnh vừa chụp, Trình Trục Phong khẽ “wow” một tiếng.
Sở Trọng Củ nghiêng đầu, khẽ cong môi về phía ống kính của cậu.
Mắt Trình Trục Phong sáng lên. Cậu bước tới vài bước, tiếp tục bấm máy: “Anh Sở, nghiêng đầu thêm chút, nhìn về phía mặt nước đi.”
Trình Trục Phong tận hưởng khoảng thời gian nâng máy ảnh. Còn Sở Trọng Củ trước ống kính lại không hề co rúm hay né tránh, điều đó khiến cậu vô cùng bất ngờ.
Những người cậu thường chụp đa phần là người mẫu. Mà cho dù là người mẫu, khi mới vào nghề ai cũng ít nhiều sợ ống kính.
Nhưng khi vào nghề lâu, biểu cảm và thần thái dần trở nên thương mại hóa, không còn tìm được sự linh động thuở ban đầu.
Vì thế cậu rất ít chụp chân dung. Chỉ khi trở về thành phố nghỉ ngơi cậu mới nhận một hai hợp đồng thương mại để đổi gió, làm mới đầu óc.
Chụp xong, cậu hoàn toàn quên mất việc cho “người mẫu” xem ảnh, đứng nguyên tại chỗ lật từng tấm.
Tấm đầu tiên, cậu mở khẩu độ và tốc độ màn trập khá cao, khiến bức ảnh trở nên tối hẳn.
Khu rừng phía sau Sở Trọng Củ không bị xóa phông, những tán cây vươn lên dữ dội như giương nanh múa vuốt sau lưng anh. Anh giống như chủ nhân của khu rừng, ánh mắt cảnh giác nhìn kẻ xâm nhập, nguy hiểm, nhưng lại khiến người ta muốn tiến lại gần.
Những tấm sau hoàn toàn khác bức đầu tiên. Tông màu trở nên tự nhiên hơn.
Khu rừng được làm mờ toàn bộ, chỉ còn lại ánh sáng phản chiếu trên dòng nước và góc nghiêng gương mặt Sở Trọng Củ. Trình Trục Phong lướt vài cái trên màn hình, trong đồng tử cậu thấy phản chiếu bọt sóng trắng xóa.
“Đẹp quá!” Đã rất lâu rồi Trình Trục Phong mới chụp được một bộ ảnh chân dung khiến cậu hài lòng đến vậy, ôm máy ảnh nhảy tưng tưng tại chỗ.
Cậu cảm thấy đôi mắt của Sở Trọng Củ biết kể chuyện.
Thấy cậu kích động như vậy, Sở Trọng Củ hơi lo: “Chậm lại chút, ở đây cao hơn 3000 mét đấy.”
Trình Trục Phong đứng lại, giơ máy ảnh lên chụp dãy núi phủ tuyết trắng.
Nước trượt qua lớp băng đang tan, ánh sáng phản chiếu vào ống ngắm. Chụp một lúc vẫn không vừa ý, cậu dứt khoát tắt máy, chậm rãi lắc lư trở về cạnh lều.
“Không hài lòng à?” Sở Trọng Củ hỏi.
“Ừ. Ở đây anh là thứ đẹp nhất.” Trình Trục Phong chợt nhận ra mình nói hơi quá, vội bổ sung: “Ý là… khoảnh khắc vừa rồi chụp anh rất đặc biệt. Còn những thứ khác thì không có cảm giác bằng.”
Cảnh ở đây không phải kiểu hùng vĩ đặc trưng của Tây Tạng.
Nó giống một con suối nhỏ ẩn mình giữa núi non, hiền hòa, êm dịu, là kiểu phong cảnh không khiến người ta phải trầm trồ.
Nhưng sự xuất hiện của Sở Trọng Củ trong khung hình lại khiến nơi này thêm một chút bí ẩn.
Sở Trọng Củ bật cười: “Cảm ơn.”
Trình Trục Phong ngồi xổm bên chiếc ghế gấp, mở album tìm ảnh của Sở Trọng Củ rồi đưa máy ra trước mặt anh.
“Anh Sở, xem thử đi.”
Cậu dừng ở bức có tông màu bình thường, dù sao ảnh tối màu cũng không hợp thẩm mỹ đại chúng.
Ngáp một cái, vừa nhảy vài cái xong nên hơi thiếu oxy: “Anh xem trước đi, em đi rót ít nước.”
Thật ra Trình Trục Phong có chút chột dạ. Cậu quay về ghế trước hít sâu hai ngụm oxy, tiện tay lấy hộp cơm tự sôi, ôm cả đệm tổ trứng sưởi trong lòng.
Tấm ảnh tối màu kia vẫn bị Sở Trọng Củ nhìn thấy khi Trình Trục Phong ôm đồ quay lại.
“Tấm này chụp thế nào vậy?” Sở Trọng Củ chỉ vào màn hình hỏi. “Kỳ diệu thật.”
Trên mặt anh không hề có sự chê bai với bức ảnh tối màu, chỉ là thuần túy thưởng thức và tò mò.
“Chỉ số khẩu độ càng lớn thì độ sâu trường ảnh càng sâu, ánh sáng vào càng ít. Thêm chút tốc độ màn trập nữa là ảnh sẽ tối đi.”
Trình Trục Phong ngồi lên đệm tổ trứng giải thích: “Cái vòng xoay dưới tay anh là khẩu độ. Anh thử chụp một tấm xem.”
Sở Trọng Củ giơ máy lên chụp dòng nước phía xa, kết quả đúng như dự đoán, ảnh cháy sáng trắng xóa.
Trình Trục Phong không cầm lại máy, chỉ đưa tay chỉnh vài cái trên thân máy: “Thử lại đi.”
Ống kính lại được nâng lên, lần này hướng thẳng về phía Trình Trục Phong.
Tiếng màn trập vang lên, cậu sững lại.
“Sao lại chụp em?”
Sở Trọng Củ đáp thản nhiên: “Ảnh sẽ rất đẹp.”
“Ồ? Máy này vốn đã tốt rồi, với lại em làm nghề này mà.”
Ảnh đẹp là chuyện đương nhiên, đâu có gì đáng khen.
Sở Trọng Củ hơi bất lực: “Ý tôi là, trong ảnh có cậu thì sẽ rất đẹp. Cậu rất đẹp trai.”
“……” Trình Trục Phong chớp mắt. “C… cảm ơn?”
Cậu biết mình cũng coi như ưa nhìn. Thỉnh thoảng trong video lộ mặt vài lần, bình luận đều là:
“Phong Phong trông như vậy, lần sau lười đăng bài thì phạt tự chụp selfie để cập nhật đi.”
Nhưng cậu thật sự không để tâm lắm. Dù sao qua màn hình cũng có filter mà…
Sở Trọng Củ đã quen tay mở album. Trên màn hình hiện ra gương mặt Trình Trục Phong.
Bức ảnh chụp rất rõ. Sở Trọng Củ mỉm cười: “Cậu xem đi, thật sự rất đẹp trai.”
“Anh có thiên phú đấy.”
“Đừng khách sáo, tôi nói thật.”
Trình Trục Phong ngồi không yên nữa, mặt hơi nóng lên, lặng lẽ đứng dậy đi bóc hộp cơm tự sôi.
“Anh Sở, anh ăn không?”
“Tôi ăn mì buổi sáng rồi, cậu đói rồi à?” Sở Trọng Củ trả máy ảnh lại cho cậu. “Mới 11 giờ thôi, cho dạ dày nghỉ ngơi chút.”
“Cũng ổn.” Trình Trục Phong không đói, chỉ đơn giản là ngại thôi.
Đột nhiên, một hồi chuông vang lên giữa nền tuyết tĩnh lặng.
Sở Trọng Củ nói: “Tôi nghe điện thoại.”
Trình Trục Phong gật đầu, tranh thủ lúc đó xuất ảnh rồi gửi cho anh.
Cậu cố ý nấn ná thêm một lúc. Khi quay lại, Sở Trọng Củ vẫn chưa cúp máy.
Trình Trục Phong xoay người định tránh đi nhưng Sở Trọng Củ lại vẫy tay gọi. Anh ngồi trên đệm tổ trứng, dịch chiếc ghế gấp sang bên cạnh, ra hiệu cho Trình Trục Phong ngồi xuống.
Giữa bãi tuyết yên tĩnh, Sở Trọng Củ cũng không hạ thấp giọng.
“Để một thời gian nữa đã, tôi cũng chưa rõ. Đợi tôi suy nghĩ thêm.”
Đó là câu cuối cùng Trình Trục Phong nghe được.
Nói xong, Sở Trọng Củ cúp máy.
Trình Trục Phong cảm thấy mình không phải đang ngồi trên ghế gấp mà là ngồi trên ghế đinh, cấn đến phát đau. Muốn chạy đi mà chẳng có chỗ nào để trốn.
Sở Trọng Củ giơ tay vỗ nhẹ vai cậu: “Muốn hỏi thì hỏi thẳng đi, đừng nhịn. Cậu gần như viết chữ ‘tò mò’ lên mặt rồi.”
Trình Trục Phong chợt nhớ Sở Trọng Củ là bác sĩ tâm lý, liền hỏi: “Bác sĩ Sở, anh đoán được em đang nghĩ gì không?”
Sở Trọng Củ im lặng một thoáng. “Tôi không có thuật đọc tâm.”
Trình Trục Phong ngồi thẳng lưng hơn: “Vậy… sau này anh định làm gì?”
“Tôi không biết.” Sở Trọng Củ nhún vai, nói rất nhẹ, rất thản nhiên.
Rồi anh nói tiếp: “Cậu biết khoa tâm thần nhiều nhất là kiểu người gì không?”
“Người tâm thần?”
“Cậu nói cũng không sai.” Sở Trọng Củ bật cười. “Ngoài người tâm thần ra, nhiều nhất là những người muốn chết.”
Trình Trục Phong nghe rõ tiếng mình nuốt nước bọt: “Anh Sở, anh nghỉ việc rồi thì đừng tự xếp mình vào khoa tâm thần nữa.”
Ngập ngừng một chút, cậu nói tiếp: “Anh đang ở Tây Tạng, nơi này nhiều nhất là những tín đồ thành kính.”
“Tôi đâu có nói tôi tự xếp mình vào khoa tâm thần.” Sở Trọng Củ đưa tay xoa tóc Trình Trục Phong. “Đừng căng thẳng vậy, nghe giống như ngay giây sau tôi sẽ đi chết ấy.”
Trình Trục Phong ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh: “Anh Sở, ai rồi cũng sẽ chết. Em cũng sẽ chết.”
“Ồ?” Sở Trọng Củ hơi ngạc nhiên. “Còn trẻ vậy mà đã nghĩ đến chuyện đó rồi à?”
Trình Trục Phong cười, lộ ra hai chiếc răng khểnh: “Nhưng chết ở đâu là chuyện khác, chết khi nào cũng khác. Ít nhất không thể là bây giờ, khi anh vẫn còn có thể tự mình bước đi.”