Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 3
“Không đi được đâu, tốt nhất cậu nên ở lại đây theo dõi một đêm.” Sở Trọng Củ lấy từ trong túi ra một chiếc ví màu đen, “Lúc đó cậu ngất ngay cạnh xe tôi, cái này tôi lấy từ trong túi áo cậu ra đấy, xem thử có thiếu đồ gì không.”
Trên chiếc ví đen có in hình một chú chim nhỏ màu vàng, góc ví ép kim loại ba chữ “Trình Trục Phong”.
“Ồ~” Trình Trục Phong đón lấy, chỉ cần liếc qua cậu đã biết chẳng thiếu thứ gì.
Gọi là ví cho sang, thực ra bên trong chỉ có vỏn vẹn hai chiếc thẻ ngân hàng và một tấm căn cước công dân.
Cậu ngẩng đầu lên, chớp chớp mắt nhìn Sở Trọng Củ.
Sở Trọng Củ lên tiếng: “Có gì thì nói thẳng, mặt tôi không có đáp án đâu.”
“Không phải, anh Sở ơi, em muốn hỏi quanh đây có ngân hàng nào không?” Trình Trục Phong một tay lục lọi túi áo, lôi ra được một gói khăn giấy, “Hì hì, giờ túi quần em cũng sạch bong như mặt em vậy.”
Cậu vừa cười là lộ ra hai chiếc răng khểnh, nốt ruồi nhỏ nơi khóe mắt cũng khẽ cong lên theo đuôi mắt.
Sở Trọng Củ bị vẻ rạng rỡ của cậu làm cho lóa mắt, anh không kìm được mà nhếch môi: “Tầm này chắc chắn ngân hàng đóng cửa rồi, trong xe cậu không có điện thoại dự phòng sao?”
“Dạ không.” Cậu cũng không dám nói điện thoại mình là máy mới. Máy cũ dùng chụp khỉ, kết quả bị khỉ cướp mất, đến cái xác cũng chẳng còn, sim thì mới vừa ra cửa hàng làm lại xong…
“Tiếp theo cậu định đi đâu?”
“Thẳng tiến Lhasa!” Trình Trục Phong chớp mắt, “Anh Sở, còn anh thì sao?”
“Đến Lhasa, còn lại thì chưa tính.”
Nhìn vẻ mông lung trên mặt anh, Trình Trục Phong gãi gãi đầu, dè dặt hỏi: “Anh Sở, không lẽ anh định lái xe một mạch từ Bắc Kinh đến tận Lhasa luôn sao?”
“Ừ.” Sở Trọng Củ gật đầu, “Tôi nghe nói nơi đó có thể khiến phiền muộn tan biến, nên muốn đến xem thử.”
Trình Trục Phong “ồ” một tiếng, đôi mắt láu lỉnh: “Anh Sở, hay là anh đi cùng em đi?”
Cậu lại hỏi lần nữa. Không hiểu sao cậu cứ có cảm giác Sở Trọng Củ nên đi cùng mình.
Sở Trọng Củ tựa lưng vào ghế, ôn tồn nói: “Cậu và tôi mới quen nhau chưa đầy 10 tiếng đồng hồ, cậu nghĩ cho kỹ đi.”
Trong phòng bệnh chỉ còn lại tiếng dịch truyền nhỏ giọt, Trình Trục Phong cười rạng rỡ: “Được, vậy em sẽ nghĩ thật kỹ, anh Sở cũng phải cân nhắc nghiêm túc nhé.”
Dứt lời, cả hai bỗng im lặng, không ai lên tiếng. Trình Trục Phong liếc thấy bình truyền đã cạn, cứu tinh đây rồi!
“Chị y tá ơi, em truyền xong rồi!” Cậu gọi với ra ngoài.
Y tá đi vào mang theo máy đo oxy, kẹp vào tay trái cậu, tiện tay rút kim ở tay phải ra.
“Oxy trong máu là 95, không sao rồi. Ra ngoài đừng có chạy nhảy, thấy khó chịu thì thở oxy ngay nhé.” Y tá cầm ống tiêm, dặn dò vài câu.
Trình Trục Phong đã tháo ống thở oxy từ lúc ăn mì, cậu bám vào giường từ từ leo xuống.
Hai người chậm rãi như rùa bò ra khỏi bệnh viện. Trình Trục Phong là vì không dám đi nhanh, còn Sở Trọng Củ thì đang mải suy nghĩ về lời đề nghị “đi cùng em” của Trình Trục Phong.
Cứ nhích từng chút thế này, chắc bò đến Lhasa anh cũng 33 tuổi mất.
Bãi đỗ xe vắng hoe, đếm chưa hết một bàn tay, Sở Trọng Củ tự nhiên ngồi vào ghế lái.
“Em lái được rồi mà.” Trình Trục Phong vẫn muốn cố gắng tranh thủ.
“Tôi lái xe làm cậu thấy căng thẳng à?” Giọng anh hơi trầm xuống, mang theo vẻ nghi hoặc.
Trình Trục Phong dứt khoát xua tay: “Không căng thẳng ạ, chỉ là em thấy phiền anh quá thôi.”
Nói xong cậu mới nhận ra mình đã làm phiền người ta cả ngày trời, cảm thấy hơi ngượng ngùng, ánh mắt đảo quanh. Cậu thậm chí còn chưa nghĩ tới việc nếu Sở Trọng Củ thực sự đi cùng mình thì sau này còn bao nhiêu phiền phức nữa.
“Chuyện nhỏ, cậu đi khám bệnh còn chẳng cần ai khuyên.” Sở Trọng Củ vặn chìa khóa, từ từ lái xe ra ngoài, “Tìm cái nhà nghỉ nào đó ở tạm một đêm đi.”
Trình Trục Phong dĩ nhiên không từ chối, cậu lấy chiếc máy tính bảng từ hộc cửa xe ra.
Máy tính bảng có lắp sim, vốn có mạng, nhưng giờ lại hiển thị không có tín hiệu.
Cậu giơ máy lên quá đầu dò dẫm hồi lâu, vẫn là con số không tròn trĩnh.
“Điện thoại tôi cũng không có sóng.” Đợi cậu đặt máy xuống, Sở Trọng Củ mới hờ hững lên tiếng, “Lúc nãy tôi hỏi rồi, dây cáp trên trạm phát sóng bị tuyết làm đứt, họ đang khẩn trương sửa chữa.”
Chiếc xe lăn bánh trên nền tuyết, để lại hai vệt bánh xe dài phía sau.
Trình Trục Phong quay người ra phía sau lục lọi một hồi, lôi ra một chiếc túi đựng máy ảnh màu đen.
Cậu đặt ống kính viền đỏ của Nikon lên đùi, từ ngăn kéo của túi máy ảnh lấy ra một bao lì xì, bên trên viết chữ “Thân thể khỏe mạnh”.
“Đúng là cá không ăn muối cá ươn, không có cái này chắc hai anh em mình ra đường ngủ quá.” Trình Trục Phong mở bao lì xì, rút một xấp tiền nhỏ nhét vào ví, hỏi: “Anh Sở, tiền viện phí hết bao nhiêu, để em gửi anh luôn.”
Sở Trọng Củ nhìn cậu: “Cái này là sao?”
“Lúc em đi bà ngoại nhét vào túi máy ảnh đấy, bà bảo thanh niên ra ngoài phải mang theo ít tiền mặt phòng khi bất trắc.” Trình Trục Phong nhét lại bao lì xì vào chỗ cũ, “Đấy, dùng đến rồi này.”
Sở Trọng Củ đang cầm vô lăng chợt bật cười. Nhìn dáng vẻ tự hào của cậu, anh thầm nghĩ tuổi 23 đúng là cái tuổi mà người nhà chưa thể yên tâm nổi.
Anh không nói là trong túi mình cũng có tiền mặt, chỉ khẽ tằng hắng một tiếng: “Cảm ơn bà ngoại.”
Trình Trục Phong giơ xấp tiền lên cao: “Bà ngoại vạn tuế!”
Thị trấn nhỏ không lớn lắm, vừa rẽ khỏi bệnh viện đã là khu dân cư ven đường.
Trời chưa tối hẳn, chỉ còn sót lại chút dư quang của buổi hoàng hôn, con đường vừa dứt đợt tuyết rơi vắng lặng không một bóng người.
Lúc nãy khi đi tìm quán ăn, Sở Trọng Củ phát hiện trong huyện chỉ còn duy nhất một nhà nghỉ đang mở cửa.
“Đây không phải khu du lịch nên cơ sở hạ tầng không được hoàn thiện cho lắm.” Sở Trọng Củ liếc nhìn người bên cạnh, thấy cậu đang ôm máy ảnh ngước nhìn lên bầu trời.
Anh nhìn theo hướng đó nhưng chẳng thấy gì cả.
“Cậu nhìn gì thế?”
“Chim ạ, loài chim di cư bay từ sông Yarlung Tsangpo đến Lhasa.” Trình Trục Phong mở máy ảnh, lật giở cuốn album, “Lần gần nhất em thấy loại chim này là ở Thanh Hải. Anh nói xem, tại sao chúng phải bay xa như thế làm gì?”
“Có lẽ vì nơi cũ không còn phù hợp để sống nữa, không còn cách nào khác thôi.” Sở Trọng Củ không thấy chim, chỉ đơn thuần trả lời câu hỏi của cậu.
Không sống nổi thì đành phải đổi sang một nơi khác có thể sống được.
Trình Trục Phong đưa máy ảnh lại gần, trên màn hình là một con sếu cổ đen đang sải cánh, hạ cánh xuống bìa đồng cỏ mênh mông không thấy điểm dừng.
“Con này trông khá giống sếu đầu đỏ, nhưng lại mang bộ da đen.” Cậu chỉ vào cánh chim, “Loài này lúc tìm bạn đời đánh nhau dữ dội lắm…”
“Dù sao thì có thêm bộ skin này là sức tấn công được cộng thêm 10 rồi.” Sở Trọng Củ nghiêm túc phụ họa.
“…” Trình Trục Phong cạn lời, không phản bác vì tính ra anh nói cũng chẳng sai.
Nhà nghỉ thắp những bóng đèn led nhỏ màu đỏ nhấp nháy liên hồi, bên cạnh đỗ song song hai chiếc xe SUV.
Trình Trục Phong ôm máy tính bảng xuống xe, còn máy ảnh đã được cậu nhét lại vào góc thùng xe phía sau.
Ở quầy lễ tân có một cậu bé tầm mười mấy tuổi đang cầm bút làm bài tập, thấy có người vào liền gọi với vào trong: “Mẹ ơi!”.
Một câu tiếng Tạng nghe không hiểu vọng ra từ phía trong phòng, cậu bé gập quyển vở lại.
“Hai anh ở trọ ạ?” Cậu bé đối diện với hai người, “Mẹ em có việc bận, bảo em làm thủ tục nhận phòng giúp hai anh.”
“Ở chứ!” Trình Trục Phong liếc nhìn bảng giá trên tường, “Cho anh hai phòng.” Cậu đặt tiền lên quầy, còn hếch cằm nhìn Sở Trọng Củ một cái đầy vẻ đắc ý.
Cậu bé: “Hôm nay không còn hai phòng đâu ạ, tuyết rơi nên có khách khác rồi, chỉ còn một phòng giường đôi lớn thôi, hai anh nằm chen một chút là đủ chỗ mà.”
Vẻ mặt tự hào của Trình Trục Phong bỗng chốc cứng đờ, cậu chớp mắt nhìn anh, dùng ánh mắt hỏi: “Được không anh?”.
Sở Trọng Củ cầm lấy xấp tiền cậu đặt trên bàn, rút lại hai tờ nhét vào tay cậu: “Vậy thì một phòng.”
“Cho em mượn căn cước công dân, em đi lấy thêm cho hai anh một cái chăn nữa.”
Hai tấm căn cước được đẩy tới cùng lúc, họ nhìn cậu bé làm thủ tục đăng ký thông tin rất nhanh nhẹn.
Trình Trục Phong khẽ cảm thán một câu: “Giỏi thật đấy, mới học cấp hai thôi nhỉ?”
Sở Trọng Củ gật đầu đồng tình, nghĩ ngợi một lát rồi bổ sung thêm một câu: “Cậu cũng giỏi đấy.”
Nói xong, anh đỡ lấy cái chăn bông mà cậu bé vừa bê ra.
“?” Trình Trục Phong chẳng hiểu anh khen mình giỏi chỗ nào, lẳng lặng cầm thẻ phòng đi vào trong.
Phòng nằm ngay tầng một, rẽ một cái là tới, mở cửa ra là nhìn thẳng ra chiếc xe của mình.
“Bảo vệ bãi đỗ xe luôn.” Trình Trục Phong lẩm bẩm một câu.
Cậu lại lén quan sát Sở Trọng Củ, ước chừng anh cao hơn mình một chút, chắc phải tầm 1m84? Cậu quay sang nhìn cái giường, lấy tay ướm thử. Cậu bé kia nói đúng, quả thực phải nằm sát vào nhau mới ngủ nổi.
Sở Trọng Củ đặt chăn xuống rồi đi thẳng vào nhà vệ sinh. Nhìn khuôn mặt mình trong gương, anh có chút mông lung.
Đáng lẽ hôm nay anh đã có mặt ở Lhasa, không ngờ giữa đường lại gặp phải Trình Trục Phong.
“Cậu định đi…” Sở Trọng Củ vừa mở cửa phòng vệ sinh ra thì đụng ngay lúc Trình Trục Phong đang định đi ra ngoài.
“Hì hì.” Trình Trục Phong cười hớn hở với anh, “Em vừa đo rồi, cái giường này nhỏ thật. Để em ra lấy túi ngủ vào, em nằm dưới đất cho.”
Sở Trọng Củ vừa rửa mặt xong, những giọt nước vẫn còn lăn dài trên da: “Cậu ngại nằm chung với tôi à?”
“Đâu có, hồi em đi săn ảnh chim ở ngoài hoang dã còn dựa lưng vào người lạ ngủ được mà.” Trình Trục Phong lắc đầu, “Em sợ anh không quen thôi, với cả người em đang ám mùi bệnh viện.”
Sở Trọng Củ khẽ động chóp mũi, quả thực ngửi thấy mùi thuốc sát trùng vương trên người cậu.
“Tôi vừa mới nghỉ việc ở bệnh viện xong, mùi trên người cậu không là gì đâu, cứ thoải mái đi.” Anh đưa tay vỗ vai cậu, “Tôi cũng không thể để người bệnh nằm đất được, huống hồ tiền phòng là cậu trả mà.”
Lúc này Trình Trục Phong mới nhớ ra Sở Trọng Củ là bác sĩ, cậu kéo dài một tiếng “ồ” rõ to.
Cả hai đều không tắm, Trình Trục Phong vì đang bị sốc độ cao nên không thể tắm, còn người kia thì chẳng mang theo quần áo, đúng nghĩa đơn thương độc mã.
Trình Trục Phong phát hiện wifi của nhà nghỉ có thể dùng được, bèn ôm máy tính bảng ngồi ở góc giường gửi tin nhắn WeChat cho biên tập viên. Cậu báo rằng ảnh đã chỉnh sửa xong và gửi vào hòm thư, mời biên tập viên đại nhân vĩ đại kiểm duyệt.
Biên tập viên của cậu tên là Cao Xuân, một cô gái có giọng nói rất dịu dàng nhưng ánh mắt chọn bản thảo thì cực kỳ sắc sảo. Bức ảnh đầu tiên của Trình Trục Phong được lên tạp chí chính là nhờ cô thu nhận, sau đó hai người còn hợp tác thêm vài lần. Cả hai dần đạt được một sự ngầm hiểu: Trình Trục Phong cứ chụp được ảnh là gửi cho cô trước, phần còn lại cô sẽ giúp cậu tìm các kênh khác để đăng tải.
Thực ra cậu đến Tây Tạng đã hơn nửa tháng, trong thời gian đó vẫn không ngừng chụp ảnh, thậm chí ảnh đã chọn xong và chỉnh sửa từ lâu nhưng chưa nộp tấm nào. Ban đầu cậu định đợi gom đủ bộ 10 ảnh động thực vật cho chuyên đề “Tây Tạng tươi đẹp” rồi mới nộp một thể, nhưng hôm nay trận sốc độ cao khiến cậu nhận ra nếu mình không kịp gửi ảnh đi, lỡ có chuyện gì thật thì chẳng phải chuyến này đi công cốc sao.
Trình Trục Phong chợt nhớ lại câu nói “Cậu cũng giỏi đấy” của Sở Trọng Củ.
Cậu dè dặt mở lời: “Anh Sở, anh có muốn xem ảnh em chụp không?”
“Chụp về Tây Tạng thôi…” Trình Trục Phong cũng không hiểu sao mình lại thấy hồi hộp.
Từ hồi cấp ba lên đại học, ảnh của cậu đã lên tạp chí rất nhiều lần, cộng thêm việc vận hành mạng xã hội cá nhân nên ảnh của cậu đã được vô số người lạ chiêm ngưỡng. Vậy mà lúc này, cậu lại cảm thấy mình như đang trải qua một cuộc yêu qua mạng chưa từng gửi ảnh vậy. Tuy cậu chẳng yêu đương gì, cũng không phải gặp mặt người tình trong mộng, nhưng vẫn thấy căng thẳng lạ thường.
“Xem chứ.” Sở Trọng Củ cởi áo khoác, ngồi xuống cạnh cậu.
Hồi còn ở bệnh viện, bệnh nhân thường cầm những tờ tạp chí in đầy ảnh phong cảnh hỏi bác sĩ rằng anh đã từng đến đây chưa, họ có thể đi xem thử không. Anh học liên thông từ cử nhân lên thẳng tiến sĩ, bận tối tăm mặt mũi, gần như chưa từng đi xa bao giờ. Nhưng anh luôn nói với bệnh nhân rằng nơi đó rất đẹp, đợi khi khỏi bệnh chắc chắn sẽ có cơ hội đi.
Bức ảnh đầu tiên mở ra là cảnh Nhật Chiếu Kim Sơn trên quốc lộ 318. Trên đỉnh núi tuyết hùng vĩ, ánh hoàng hôn vàng rực trải dài, ngay cả những đám mây trôi lững lờ trên không trung cũng bị nhuộm đỏ. Màn hình máy tính bảng không lớn, nhưng bức ảnh lại mang đến một tác động thị giác vô cùng mạnh mẽ.
Bức ảnh tiếp theo là sông Yarlung Tsangpo, bên dòng nước xanh biếc là những chồng đá Mani nhỏ xinh. Góc máy này được đặt rất thấp, phía sau những viên đá tròn trịa là dòng nước chảy xiết mênh mông vô tận.
Sở Trọng Củ lướt qua từng tấm một. Khi lái xe từ Bắc Kinh đến Lhasa, anh đã đặc biệt chọn tuyến đường đi ngang qua quốc lộ 318, nhưng anh lại không có tâm trí ngắm nhìn phong cảnh dọc đường. Vậy mà khi những bức ảnh của Trình Trục Phong lướt qua trước mắt, anh chợt nhận ra mình vẫn còn bị kẹt trong phòng làm việc ở tận Bắc Kinh, chưa hề thoát ra được.
“Anh Sở?” Trình Trục Phong cảm thấy mình giống như một cậu học sinh tiểu học đang đợi thầy giáo chấm bài, đôi tay len lén vò gấu áo.
“Đẹp lắm.” Sở Trọng Củ gật đầu, “Cậu giỏi thật đấy.”
Lúc này Trình Trục Phong mới thở phào nhẹ nhõm: “Đúng không anh, em cũng ưng mấy tấm này lắm. Tấm Nhật Chiếu Kim Sơn đầu tiên là em mới chụp được hôm kia thôi đấy!”
“Tôi đã không chú ý đến nó.” Sở Trọng Củ trầm giọng đáp một câu.
“À.” Trình Trục Phong gật đầu, không hỏi anh tại sao lại bỏ lỡ cảnh đẹp bên đường.
Cậu mở tài khoản cá nhân, chụp một tấm ảnh trước đầu xe mình rồi đăng lên: “Chủ thớt đã đại bại dưới tay chứng sốc độ cao, xin nghỉ phép 7 ngày.”
Ngay lập tức, bên dưới hiện lên một loạt bình luận: “Phong Phong out rồi”, “Phong Phong lại tìm cớ hoãn cập nhật kìa”, “Lại thêm một con chim bồ câu hay hứa lèo…”
Trình Trục Phong không thèm quan tâm đến những bình luận bồ câu đó, cậu chỉ ấn thích cho vài dòng bình luận dặn dò sốc độ cao rất nguy hiểm, nhắc cậu chú ý an toàn. Tài khoản này lúc đầu chỉ đăng ảnh, sau này cậu cắt ghép vài đoạn video, tình cờ lại trở nên nổi tiếng, thế là biến thành vlog nhiếp ảnh, thỉnh thoảng còn nhận được quảng cáo kiếm thêm chút tiền tiêu vặt.
Cậu gập máy tính bảng lại, trải chăn trên giường.
“Cậu thường xuyên hoãn cập nhật à?” Sở Trọng Củ dùng điện thoại của mình mở phần bình luận ra, thấy một hàng dài những icon hình chim bồ câu.
Động tác của Trình Trục Phong khựng lại: “Thỉnh thoảng, thỉnh thoảng thôi.” Bị hỏi trực diện thế này, cậu thấy hơi ngượng.
“Anh Sở, hay là mình ngủ đi.” Trình Trục Phong nhìn vào video trên điện thoại anh, “Anh cứ lướt xem ngay trước mặt em thế này làm em thấy ngại quá, hay là anh cứ âm thầm xem riêng được không?”
“Rất thú vị, cũng rất đẹp.” Sở Trọng Củ tự nhiên mở lời khen ngợi.
“Cảm ơn anh.” Mặt Trình Trục Phong hơi nóng lên. Được khen trên mạng và được khen trực tiếp ngoài đời vẫn rất khác nhau, nhất là khi người khen lại là một anh chàng đẹp trai đúng gu mình.
Sở Trọng Củ thấy cậu ngại thật nên cũng không xem tiếp nữa, anh mở chiếc chăn bông mà cậu bé đưa cho rồi nằm xuống. Trình Trục Phong thấy anh đã nằm cũng không làm bộ làm tịch, cậu tung chăn ra, dè dặt nằm xuống bên cạnh Sở Trọng Củ.
Trình Trục Phong vốn đã quen với kiểu đặt lưng là ngủ, huống hồ sau khi bị sốc độ cao đầu óc lúc nào cũng mơ màng. Cậu ngáp một cái, vừa nhắm mắt lại là gần như lịm đi ngay lập tức.
Sở Trọng Củ ở bên cạnh nghe thấy hơi thở đều đặn truyền đến gần như ngay tức khắc thì thoáng ngẩn ra. Anh thầm cảm thán chất lượng giấc ngủ của Trình Trục Phong quả thực tốt đến mức hiếm thấy.
Cứ nhắm mắt lại là anh sẽ nhớ đến những ca trực đêm ở bệnh viện, tiếng ồn ào không dứt ngoài hành lang suốt cả đêm. Ngay cả khi đã nghỉ việc và ở cách xa hàng ngàn cây số, nửa đêm anh vẫn thường giật mình tỉnh giấc. Đã lâu rồi Sở Trọng Củ không thể ngủ một giấc trọn vẹn mà không cần dùng thuốc. Nằm trên giường anh mới sực nhớ ra thuốc của mình bị bỏ quên trên xe, nhưng nghe tiếng thở nhẹ nhàng bên tai, Sở Trọng Củ thấy cơn buồn ngủ kéo đến. Anh nhắm mắt lại, bỗng thấy có chút nực cười.
Cười người bên cạnh thật vô tư, mới gặp người lạ đã có thể ngủ không chút phòng bị, lại cười chính mình vì dù sao cũng cảm thấy thật an lòng.
Trên chiếc giường chật hẹp, hai người ngăn cách bởi những lớp chăn, nhưng lại gần như nương tựa sát vào nhau.
Mãi sau này Sở Trọng Củ cũng không biết mình đã chìm vào giấc ngủ từ lúc nào.
Khi mở mắt ra, anh theo bản năng nhìn sang bên cạnh. Chiếc chăn bông dày cộm bị kéo xô ra mép giường, người nằm đó đã biến mất từ bao giờ.