Cánh Chim Lữ Hành Mùa Đông

Chương 20

Trước Tiếp

​Chương 20

​Cậu hiểu ý của Sở Trọng Củ. Cái nghề này ngoài kỹ thuật ra thì mạng lưới quan hệ cũng rất quan trọng, chẳng qua là anh cảm thấy mình đang được hưởng ké hào quang của cậu mà thôi.

​Trình Trục Phong tựa đầu vào cửa kính xe, chậm rãi nói: “Em rất thích chúng, muốn để nhiều người cùng chiêm ngưỡng hơn, anh không đồng ý sao?”

​Sở Trọng Củ khẽ ho một tiếng: “Vậy làm phiền Phong Phong rồi.”

“Ầy, thế mới đúng chứ.” Trình Trục Phong ngồi thẳng dậy, mở máy tính lên, suy nghĩ một lát rồi chỉ chép ảnh vào ổ đĩa.

​Cậu quyết định đợi đến tối lúc rảnh rỗi sẽ đích thân dạy Sở Trọng Củ cách chỉnh sửa ảnh.

​Trình Trục Phong ném cho anh một ánh nhìn đầy ẩn ý, trầm giọng gọi: “Bạn Sở à.”

“Bạn Sở” ngồi thẳng tắp: “Thầy Trình có gì sai bảo?”

“Tối nay em lại phải lên lớp cho anh rồi, lớp học nhỏ về chỉnh ảnh.” Trình Trục Phong nhìn anh, “Anh chuẩn bị tâm lý cho tốt đi, tối nay không có chỗ nào để trốn đâu.”

​Sở Trọng Củ bật cười: “Biết rồi, không trốn thầy Trình đâu.”

​Chiếc xe rời khỏi quốc lộ G129 để rẽ vào đường huyện. Sông băng Tsogyal nằm gần biên giới, phía xa chính là Bhutan, hai người có thể nhìn thấy các trạm canh gác từ đằng xa.

​Sau khi kiểm tra giấy phép vào khu vực biên giới, Trình Trục Phong cũng trình ra giấy phép quay phim chụp ảnh đã xin từ trước. Điều kiện đường xá chuyển từ đường nhựa sang đường mòn đầy đá vụn đóng băng, hai người đổi lái cho nhau.

​Trình Trục Phong ngồi ở ghế lái, miệng ngậm một thanh bánh quy hạnh nhân, trong đầu đang dự tính sắp xếp cho tối nay.

​Tuyết bắt đầu rơi từng mảng lớn, trời tối khiến tầm nhìn ngày càng tệ hơn.

​Cậu và Sở Trọng Củ đã sớm chuẩn bị tinh thần qua đêm trong xe. Trước khi vào khu vực kiểm soát, họ đã đi đường vòng để đổ đầy bình xăng. Với nguồn điện di động và hai chiếc túi ngủ loại dày, nếu không lái ra ngoài được thì cứ việc ngủ luôn trong xe.

​Cách sông băng khoảng 2km, trận bão tuyết ập đến. Tầm nhìn chưa đầy 3m, may mà địa hình ở đây khá bằng phẳng. Vì là khu vực kiểm soát nên cũng không có xe cộ qua lại, Trình Trục Phong tấp xe vào lề.

​Cậu nhìn trước ngó sau, ngoại trừ tuyết ra thì chẳng thấy gì khác. Bên tai chỉ còn lại tiếng gió rất khẽ và tiếng tuyết rơi lộp bộp trên nóc xe.

​Gió đột ngột cuốn đi lớp tuyết trên cửa sổ, nhưng bên ngoài vẫn không một tia sáng, tối đen như mực.

​Trình Trục Phong chớp mắt: “Anh sợ không?”

​Ánh đèn tường trong xe tỏa ra sắc vàng ấm áp, hắt lên người Trình Trục Phong khiến cậu trông vô cùng ngoan ngoãn.

​Sở Trọng Củ nín thở, khẽ lắc đầu.

“Sợ cũng không sao.” Trình Trục Phong mỉm cười nhìn anh, “Lần đầu ai cũng sợ cả, không sao, có em ở bên anh rồi.”

​Không biết có phải là ảo giác của mình hay không, nhưng Sở Trọng Củ luôn cảm thấy kể từ khi vào khu vực kiểm soát, Trình Trục Phong rất lo lắng cho trạng thái của anh.

​Nghe thấy câu này, Sở Trọng Củ hiểu rằng cảm nhận của mình không sai.

​Trong khoang xe giữa cơn bão tuyết không thể liên lạc với thế giới bên ngoài, nơi này có thể coi là một góc bị thế giới lãng quên. Khi con người đột ngột rơi vào một không gian cực kỳ cô độc, họ khó tránh khỏi việc bắt đầu lo âu và trở nên mất lý trí.

​Sở Trọng Củ không nghĩ mình có thể chống lại bản năng của nhân loại, nhưng nhìn vào đôi mắt của Trình Trục Phong, anh biết mình hoàn toàn không hề nảy sinh bất kỳ cảm xúc tiêu cực nào.

“Em đang ở bên anh mà.” Sở Trọng Củ nói khẽ.

​Nơi tĩnh lặng, góc bị thế giới lãng quên, có em ở bên anh.

​Trình Trục Phong gật đầu, tháo dây an toàn, giơ tay lên ngang mặt rồi giơ ngón cái tán thưởng: “Giỏi lắm, đúng là người có tuổi trưởng thành có khác.”

“Em cũng là người có tuổi trưởng thành mà.” Sở Trọng Củ bị cậu chọc cười, “Phong Phong, nơi cô độc nhất em từng đến là đâu?”

​Trình Trục Phong thở dài một tiếng: “Na Uy, quần đảo Lofoten, một mình đi chụp cực quang.”

​Từ tiếng thở dài đầy thâm trầm đó, Sở Trọng Củ đoán được hành trình kia hẳn có nhiều tiếc nuối.

“Em đã không đợi được đến lúc cực quang bùng nổ.” Trình Trục Phong bĩu môi. Cậu từng nghĩ mình có thể chịu đựng được đêm cực, dự định ở lại một tháng, kết quả mới 10 ngày đã chịu không nổi, thực sự là quá khó khăn.

​Lạnh lẽo, không bóng người, trời thì không sáng nổi. Cắn răng kiên trì chỉ thấy run cầm cập vì rét, còn gặp phải trận bão tuyết mười năm mới có một lần, bị nhốt trong nhà suốt 8 ngày. Ngày bước ra ngoài, cậu còn đứng tự lẩm bẩm một mình với con cá hồi hun khói đã “chết” được 3 tháng.

​Nghĩ đến đó, Trình Trục Phong không cam lòng thở hắt ra một hơi.

“Phong Phong.” Sở Trọng Củ dừng một chút, “Đợi chuyến đi Tây Tạng này kết thúc, em có muốn đi lại một chuyến không?”

​Trình Trục Phong hằn học đáp: “Không đi!”

​Sở Trọng Củ thắt lòng lại.

​Kết quả, Trình Trục Phong cười lạnh: “Haha, chúng ta đi thẳng tới Bắc Cực luôn. Không chụp được cực quang thì đi chụp gấu Bắc Cực uống Coca, nạp tiền Q-coin*.”

​Sở Trọng Củ lập tức hiểu ý: “Không thành công cũng thành nhân.”

“Đúng thế!” Trình Trục Phong ném cho anh một cái nhìn tán thưởng. Cậu nhận ra khi Sở Trọng Củ nói về việc kết thúc hành trình Tây Tạng, anh đã bắt đầu nghĩ đến địa điểm tiếp theo rồi.

​Cậu chăm chú nhìn Sở Trọng Củ, trầm tư rồi đưa ra kết luận: nhân lúc còn trẻ, họ phải mau chóng đến Mauritius để săn cá voi mới được.

​Cho đến tận lúc này, Sở Trọng Củ vẫn không hề hay biết rằng tại chốn không người này, người trước mặt đã lên kế hoạch cùng anh lặn xuống độ sâu 15m dưới mặt nước để ngắm những chú cá lớn thổi bong bóng.

​Tuyết mỗi lúc một dày, nhưng may sao gió đã lặng dần.

​Trình Trục Phong mở máy tính, trong khoang xe chỉ còn lại ánh sáng leo lét từ màn hình, tiếng chuột lạch cạch di chuyển trên những bức ảnh.

​Từng chi tiết trong ảnh đều vô cùng sắc nét. Dù sao lúc nãy cậu cũng đã đứng trên nóc xe, đặc biệt chuyển sang chế độ lấy nét thủ công để vừa làm rõ lớp tuyết trắng trên bờm con lừa hoang Tây Tạng, vừa giữ cho đường nét của sông băng sắc sảo như dao cạo.

​Ảnh gốc vốn đã rất ổn, nhưng cậu vẫn chỉnh cho lớp tuyết dưới đất tối đi một chút để làm nổi bật chủ thể, sau đó xử lý xong xuôi rồi ném vào ổ đĩa chứa bộ ảnh.

​Đến lượt những bức ảnh do Sở Trọng Củ chụp, Trình Trục Phong đẩy máy tính sang: “Anh tự làm đi, em sẽ chỉ anh cách dùng từng công cụ một.”

​Sở Trọng Củ nhận lấy máy tính, xoay màn hình lại, lắng nghe Trình Trục Phong tỉ mỉ hướng dẫn cách điều chỉnh các thông số bên thanh công cụ.

​Những bức ảnh qua tay Sở Trọng Củ đều mang tông màu lạnh lẽo, trong hình chỉ còn lại khối băng hà xám xịt và vô số bông tuyết rơi.

“Nhìn một cái chắc đóng băng chết luôn hai người miền Nam mất.” Trình Trục Phong đưa ra lời nhận xét đầy cường điệu.

​Sở Trọng Củ đùa lại: “May mà chúng ta là người miền Bắc, chịu lạnh tốt.”

​Trình Trục Phong đóng gói lại toàn bộ ảnh, kèm theo cả những thước phim quay từ drone và cảnh hoàng hôn ở hồ Yamdrok, bình minh ở Lhasa, cánh đại bàng trên đỉnh cung điện Potala, gửi tất cả cho biên tập viên.

​Vì không có tín hiệu, thanh tiến trình gửi email đứng im bất động. Cậu liếc nhìn đồng hồ rồi tắt điện thoại, lúc này là 8 giờ rưỡi tối.

​Bên ngoài cửa sổ tuyết vẫn rơi lả tả. Trình Trục Phong ngáp một cái: “Xem ra tối nay phải ngủ trong xe thật rồi.”

“Ừm, em có muốn ra ghế sau không?” Sở Trọng Củ quay đầu nhìn lại bình thép màu xanh khổng lồ.

​Bình oxy đã lấp đầy mọi khoảng trống có thể nằm ở hàng ghế sau, đừng nói là một người trưởng thành, ngay cả một chú chim nhỏ cũng chẳng nhét vừa.

​Trình Trục Phong vặn nhẹ van: “Bình oxy này cũng tốt, không lo bị thiếu dưỡng khí, mà anh cũng không có chỗ nào để trốn.”

​Sở Trọng Củ “ừ” một tiếng: “Không trốn.”

“Tan học rồi còn trốn cái gì nữa.” Trình Trục Phong cười nhìn anh.

“Thầy Trình vất vả rồi.”

“Làm sao mà bằng bạn Sở thông minh được, dạy cái hiểu ngay.”

​Trình Trục Phong vỗ vai anh, đưa chiếc túi ngủ đang cầm trong tay cho anh: “Ngủ không?”

“Em buồn ngủ rồi à?” Sở Trọng Củ hỏi.

​Trình Trục Phong lắc đầu: “Không buồn ngủ, nhưng anh thử xem ở đây có ngủ được không, môi trường tối tăm lại còn có tiếng ồn trắng nữa.”

​Cậu móc từ hai bên túi áo ra hai hộp sữa, nhét vào tay Sở Trọng Củ một hộp.

​Sở Trọng Củ cảm nhận được hơi ấm từ hộp sữa trong tay, cúi xuống thấy bên cạnh có dán một miếng giữ nhiệt.

“Cảm ơn em.”

“Khách sáo gì chứ, ngủ được thì cứ chợp mắt một lát đi, mất ngủ khó chịu lắm.” Trình Trục Phong biết rõ cảm giác mất ngủ nên lời nói mang theo chút thăm dò tinh tế.

​Sở Trọng Củ không nghĩ mình có thể ngủ được, nhưng vì không muốn phụ lòng tốt của Trình Trục Phong, anh vẫn nhắm mắt lại.

​Trình Trục Phong đeo một bên tai nghe, hạ thấp độ sáng máy tính bảng để dựng video. Dựng xong cũng đã gần 10 giờ đêm, ăn vặt cả buổi chiều nên cậu hoàn toàn không thấy đói. Cậu kiểm tra lại tình trạng trong xe, xác nhận mọi thứ bình thường rồi tắt nguồn sáng cuối cùng.

​Trước khi tắt đèn, cậu thấy lông mi của Sở Trọng Củ khẽ rung động. Trình Trục Phong tựa vào gối đầu, khẽ gọi một tiếng: “Anh Sở?”

​Sở Trọng Củ: “Ừ.”

“Nghe nốt bài hát cuối rồi em ngủ nhé.” Trình Trục Phong mò mẫm trong bóng tối cất tai nghe vào hộp, điện thoại tự động phát nhạc.

​Giai điệu nhẹ nhàng vang vọng trong khoang xe yên tĩnh.

​Sở Trọng Củ mở mắt, chỉ thấy đèn tín hiệu của thiết bị nhấp nháy chậm rãi. Đôi mắt của Trình Trục Phong sáng lên trong đêm tối, vừa vặn chạm phải ánh mắt anh.

​Cả hai đều không nói gì, Trình Trục Phong mỉm cười với anh rồi nhắm mắt lại dưới cái nhìn của anh.

​Lời bài hát vang lên đúng lúc: “Đừng bỏ cuộc, nhưng tôi chỉ có thể tiễn bạn đến đây thôi, mỗi người đều có những nan đề của riêng mình phải vượt qua.”

​Cơ thể Sở Trọng Củ khựng lại, anh cụp mắt xuống, khẽ thở ra một hơi.

​Những chuyện đã qua giống như một giấc mộng.

​Anh chị đều theo kỳ vọng của ba mẹ mà tiếp quản việc kinh doanh của gia đình. Anh không có gánh nặng gia nghiệp, nên cứ ngỡ cái tên của mình là hy vọng anh phải luôn giữ mình trong khuôn khổ*.

​Vì thế Sở Trọng Củ đã nỗ lực học tập, thi vào trường y, đi học, đi làm, mỗi một bước đi đều tuân theo quy tắc một cách chuẩn xác.

​Lần đầu tiên anh nhận ra thế giới này không hề rập khuôn là khi vào bệnh viện. Bệnh tật không phải cứ chữa là sẽ khỏi, mà phần lớn là không chữa được.

​Thầy hướng dẫn nói anh rồi sẽ chai sạn thôi, quen dần là ổn.

​Lần thứ hai, Sở Trọng Củ đã không tuân theo quy luật. Anh không trở thành một vị bác sĩ vô cảm theo thời gian như dự tính ban đầu.

​Và lần thứ ba, chính là khi Trình Trục Phong truyền dịch xong đã hỏi anh có muốn đi cùng cậu không. Lúc đó Sở Trọng Củ chỉ nghĩ đó là “hiệu ứng cầu treo”*, ở bên nhau vài ngày rồi Trình Trục Phong sẽ quên mất chuyện này thôi.

​Anh nên quay về Bắc Kinh, quay về với cuộc sống có thể nhìn thấu đến tận cuối đời.

​Nhưng Trình Trục Phong đã không làm theo suy nghĩ của anh, ngược lại còn đứng dưới chân cung điện Potala mà nói rằng: “Ở đó, anh sẽ không tìm thấy chính mình.”

​Sở Trọng Củ bỗng nhận ra quy tắc cũng chẳng quan trọng đến thế, không tuân theo cũng chẳng sao. Anh muốn đi cùng người trước mặt này, để sống một cuộc đời mà anh chưa từng dám hình dung tới…

​Tiếng nhạc đã tắt từ lâu. Không biết từ lúc nào, Trình Trục Phong đã mở mắt, lặng lẽ nhìn anh.

“Có muốn xuống xe xem thử không?” Trình Trục Phong chớp mắt, “Gió dừng rồi.”

“Không ngủ nữa à?” Sở Trọng Củ hỏi.

“Ừm, không ngủ được.” Trình Trục Phong gật đầu.

​Cơn gió lạnh thổi tới từ đường biên giới, nhịp tim gửi lại cho sông băng, hơi thở hòa cùng tần số với gió buốt.

Tuyết từ khung cửa xe rơi xuống ngập quá mắt cá chân, Trình Trục Phong giẫm vào lớp tuyết mới, tiếng tuyết nén lại dưới chân phát ra những tiếng “sột soạt” giòn tan. Cậu sải bước dài, lầm bầm một câu rất nhỏ: “Trông cứ như bánh phô mai ấy nhỉ.”

​Cậu cầm chiếc đèn pin cường độ sáng cao nhưng cố ý không bật, men theo nắp capo đi đến bên cạnh Sở Trọng Củ.

“Này.”

​Sở Trọng Củ đưa tay ra, Trình Trục Phong đặt chiếc đèn pin vào lòng bàn tay anh. Cả hai đều không đeo găng tay, mu bàn tay và lòng bàn tay áp sát vào nhau vô cùng ấm nóng.

“Bật nhé?” Sở Trọng Củ hỏi.

“Vâng.” Trình Trục Phong khẽ gật đầu.

​Ánh sáng bừng lên từ đôi bàn tay, cơn gió từ phía sông băng thổi lướt qua người hai người.

​Khối băng xanh thẳm được luồng sáng rọi chiếu, những tảng băng từ nghìn năm trước sừng sững hiện ra trước mắt, đường nét hùng vĩ như đâm toạc cả đường chân trời.

​Xe của họ cách khối băng bên phải chưa đầy 100m, trong đêm tối, lớp băng khổng lồ ấy dường như chỉ cần vươn tay ra là có thể chạm tới.

“Gần quá.” Trình Trục Phong thở ra một làn khói trắng, cậu lùi lại nửa bước thì vấp phải đá, ngã nhào xuống lớp tuyết, đôi tay chống xuống tuyết rồi vung vẩy mấy cái cho bớt lạnh.

​Sở Trọng Củ đưa tay về phía cậu, cười nói: “Lạnh không? Mau đứng dậy nào.”

​Trình Trục Phong nhìn bàn tay trước mặt, nắm lấy rồi bất ngờ dùng lực kéo mạnh một cái.

​Sở Trọng Củ bị kéo đến mất trọng tâm, đổ nhào người đè lên Trình Trục Phong.

Chú thích

*​Q-coin: Đơn vị tiền ảo của Tencent.

*Chữ Củ (矩) trong tên của Sở Trọng Củ nghĩa là cái thước, quy tắc, khuôn khổ.

*​Hiệu ứng cầu treo: Một hiện tượng tâm lý khi con người nhầm lẫn sự hồi hộp, lo lắng do hoàn cảnh nguy hiểm thành cảm giác rung động trong tình yêu.

Trước Tiếp