Cánh Chim Lữ Hành Mùa Đông

Chương 19

Trước Tiếp

​Chương 19

​Chiếc khăn nóng hổi bốc khói áp lên mặt, Trình Trục Phong khẽ thở dài đầy thỏa mãn. Cậu tận hưởng cảm giác đó đúng 10 giây rồi dứt khoát kéo khăn xuống.

“Đi thôi! Đừng quên đồ quý giá đấy.” Trình Trục Phong nhét điện thoại vào túi.

​Sở Trọng Củ đảo mắt một vòng quanh phòng để chắc chắn không bỏ sót thứ gì.

​Trình Trục Phong bước tới vỗ vai anh: “Đồ quý giá đây này.”

​Món đồ quý giá trong căn phòng mỉm cười, gật đầu.

​Là thành phố lớn thứ hai của Tây Tạng, Shigatse giáp ranh với Nepal, Ấn Độ và các quốc gia khác, nơi đây có đức tin còn thuần khiết và thành kính hơn cả Lhasa.

​Bên cửa sổ ven đường, những chậu cây khô khốc của mùa đông vẫn kiên cường bám trụ trước gió. Gió cuốn những dải cờ ngũ sắc treo bên cửa rung rinh, gió động, cờ bay.

​Từ xa xa, tiếng tụng kinh từ chùa Tashilhunpo vang vọng lại. Bầu trời không một gợn mây, ánh mặt trời rọi xuống những bức tường đỏ thắm khiến mọi thứ trở nên tĩnh tại và an yên.

​Trình Trục Phong nhìn những cửa tiệm đang đóng cửa im lìm, khẽ nhếch môi cười với Sở Trọng Củ.

​Sở Trọng Củ nhìn nhãn dán đang mở cửa trên ứng dụng, khẽ trấn an: “Có lẽ chủ quán chưa cập nhật thông tin thôi.”

“Đói đến mức muốn ăn thịt người luôn rồi.” Trình Trục Phong đáp lại.

​Sở Trọng Củ thò tay vào túi lấy ra một viên kẹo, đặt vào lòng bàn tay Trình Trục Phong: “Đồ quý giá đây, để dành ăn sau cùng nhé.”

“Hầy! Anh thật là…” Trình Trục Phong bật cười, xé vỏ kẹo. Quả nhiên chiêu hối lộ này đã thành công.

​Mùa đông, các quán ăn địa phương thưa thớt hẳn. Hai người rảo bước trên lớp gạch đá xám, vòng qua mấy lượt mà những địa chỉ trên bản đồ đều đóng cửa im lìm.

​Sở Trọng Củ ngước lên, thấy hai vị tăng nhân đang đi tới từ phía xa.

​Trình Trục Phong ngập ngừng: “Mình hỏi chuyện ăn sáng thì có thất lễ quá không?”

“Không sao đâu.” Sở Trọng Củ trả lời, “Tăng nhân cũng phải dùng bữa mà.”

​Trong lúc Trình Trục Phong hỏi đường, Sở Trọng Củ cũng không để tay chân nghỉ ngơi, anh tranh thủ tìm địa chỉ bệnh viện trên bản đồ. Dù trong cốp xe đã nhét sẵn 3 bình oxy cầm tay nhưng anh vẫn muốn mang theo một bình thép loại lớn.

​Anh biết có thể sẽ chẳng dùng đến, nhưng một khi đã để tâm đến ai đó, người ta sẽ bắt đầu lo lắng. Mà đã lo lắng thì sẽ nảy sinh nỗi sợ, sợ cả những chuyện còn chưa kịp xảy ra.

​Với Sở Trọng Củ, thay vì ngồi đó sợ hãi, chi bằng tìm cách giải quyết nó.

​Khi Trình Trục Phong hỏi xong quán ăn quay lại liền nhìn thấy bình oxy 15L mà Sở Trọng Củ vừa đặt mua trực tuyến.

“…” Trình Trục Phong ngơ ngác hỏi: “Anh định biến cái xe này thành buồng oxy di động luôn à?”

​Sở Trọng Củ lắc đầu: “Phòng hờ thôi.”

​Quán ăn mà vị tăng nhân giới thiệu là một tiệm đồ Tạng mà dân địa phương hay ghé. Sữa đậu nành tươi thì chắc là không có, nhưng bù lại có bánh kếp trứng và sữa đậu nành gói Wei Wei.

​Sau khi gọi món xong, Trình Trục Phong vừa nhai mấy cục bột sữa chưa tan hết, vừa múc thêm nửa thìa đường cho vào cốc. Cậu khựng lại nửa giây: “Cứ uống thế này mãi liệu em có béo tròn như con hải cẩu không?”

“Không đâu, em vận động nhiều mà.” Sở Trọng Củ mỉm cười, thầm nghĩ cậu chàng này cũng thù dai thật.

​Thế là từ nửa thìa, cậu múc thẳng thành một thìa: “Bắt đầu từ hôm nay em chỉ thêm đúng một thìa thôi, phải biết kiểm soát lại.”

“…” Sở Trọng Củ cạn lời.

​Ăn xong, cả hai lại lên đường, dọc theo quốc lộ G219 hướng về điểm đến của ngày hôm nay: Sông băng Tsogyal, hay còn gọi là sông băng 40, sông băng Zeng.

​Sau 3 tiếng cầm lái, mây tuyết bắt đầu sà xuống, sông băng 40 dần lộ ra vẻ uy nghiêm của mình. Những bông tuyết trắng nhợt nhạt rơi xuống từ không trung, che phủ vạn vật trong sự tĩnh lặng.

​Từng mảng tuyết lớn bám trên kính xe, cần gạt nước lướt qua, tuyết tan thành dòng chảy dọc mặt kính rồi bị gió hất văng sang hai bên cửa sổ.

“Lừa hoang Tây Tạng kìa!” Trình Trục Phong ngồi ở ghế phụ reo lên đầy phấn khích.

​Sở Trọng Củ hiểu ý ngay: có tư liệu tốt rồi, phải chụp ảnh thôi.

​Xung quanh không có xe cộ, anh đánh lái rời khỏi quốc lộ, dừng lại cách mặt đường khoảng 2m.

​Trình Trục Phong ôm chiếc Nikon leo thẳng lên nóc xe, giơ máy ảnh lên. Cậu không dùng chân máy vì tuyết rơi quá dày, đặt trên nóc xe không vững.

“Anh Sở, anh cầm chân máy chụp thử xem.” Trình Trục Phong vừa ngắm máy vừa nói: “Đến lúc kiểm tra thành quả học tập của anh rồi đấy!”

​Trợ lý Sở lộ vẻ ái ngại: “Thế này có nhanh quá không?”

​Thầy Trình áp sát mắt vào khung ngắm, tự tin phán: “Gà thì phải chịu khó luyện tập, cứ yên tâm đi, em sẽ bật hack cho anh. Kiểu gì em cũng chỉnh được hết, tuyết rơi em P thành nắng ráo, đen em P thành trắng luôn!” (P: Photoshop)

​Lông trên lưng đàn lừa hoang có màu gần giống như cỏ khô, lại ở khoảng cách xa như vậy, lẽ ra Trình Trục Phong khó mà phát hiện được. Nhưng trận tuyết lớn đổ xuống đã khiến chúng trở nên nổi bật giữa cánh đồng tuyết bao la.

​Chúng không hề sợ hãi con người đang đứng trên nóc xe phía xa, ngược lại còn ngẩng đầu nhìn về phía này.

​Giữa đồng tuyết trắng xóa, con người, đàn lừa và núi tuyết lặng lẽ dõi theo nhau.

​Lớp mây dày đặc, tuyết mỗi lúc một nặng hạt.

​Phía sau những ngọn núi là khối băng xuyên màu xanh thẫm ẩn hiện, là thứ duy nhất mà tuyết chẳng thể nào che lấp được.

​Sông băng nối liền với bầu trời, sắc xanh thẫm của khối băng đan xen với những vệt đá trơ ra chưa bị tuyết phủ kín, mang theo một áp lực vô hình, đứng sừng sững nhìn xuống muôn loài dưới chân.

​Đàn lừa hoang Tây Tạng bỗng bắt đầu di chuyển, chúng xếp thành một hàng ngang, ung dung đi về phía núi trong làn tuyết trắng.

​Ống kính của Trình Trục Phong bám theo chuyển động của đàn lừa. Tuyết bám trên vai, dù tay đã lạnh đến cứng đờ nhưng cậu không hề run rẩy. Tiếng màn trập vang lên liên hồi theo từng nhịp chân của chúng.

​Những sinh linh tự do đang đi tìm nơi chốn của mình, dãy núi và sông băng đằng xa mở rộng lòng đón nhận những kẻ đang tiến về phía chúng.

​Sông băng dang tay với cư dân bản địa, nhưng với hai người ngoại tộc như Trình Trục Phong và Sở Trọng Củ, nó lại chẳng mấy thân thiện. Gió cuốn theo những bông tuyết, cứa vào những vùng da hở sắc lẹm như dao.

“Chụp xong rồi.” Trình Trục Phong cúi đầu, ngồi bệt trên nóc xe, nheo mắt nhìn các thông số trên màn hình của Sở Trọng Củ.

“Anh để ISO cao quá, trời tuyết thế này dễ bị cháy sáng lắm.” Trình Trục Phong nhảy từ nóc xe xuống, ôm máy ảnh tiếp đất vững vàng.

​Cậu nhét máy của mình vào tay Sở Trọng Củ: “Anh dùng thông số của em chụp thử xem.”

​Nói rồi cậu điều chỉnh chiếc Hasselblad trên chân máy, hướng thẳng về phía đỉnh núi.

​Mỗi góc nhìn khác nhau sẽ cho ra những bức ảnh khác nhau. Trình Trục Phong chụp xong rất nhanh, thấy Sở Trọng Củ vẫn đang miệt mài, cậu thong thả nhấn nút quay phim rồi bước đến trước ống kính.

“Chào mọi người, tôi vừa thấy đàn lừa hoang trong tuyết.”

​Nói xong, cậu né người khỏi khung hình, hớn hở trêu: “Đố các bạn biết lũ lừa ở đâu đấy? Đoán đúng rồi, chúng vào núi mất rồi, trong video không thấy đâu.”

​Sở Trọng Củ hạ máy ảnh xuống: “Phong Phong, chụp xong rồi này.”

​Trình Trục Phong vẫn để chế độ quay, cầm lấy máy của anh: “Để em xem nào.”

​Khối băng xuyên trong ảnh hiện lên vẫn còn khá nhỏ, sắc xanh hòa lẫn vào những bông tuyết lơ lửng giữa không trung. Gió cuốn tuyết thổi tới từ phía sông băng, khiến người ta dù chỉ nhìn qua màn hình cũng cảm nhận được sự lạnh lùng và kiêu hãnh của nó.

​Thật cô độc, cũng thật trang nghiêm…

​Nó cứ đứng đó, khiến người ta chẳng thể rời mắt.

​Sở Trọng Củ ngập ngừng vài giây: “Được chứ?”

“Tuyệt lắm!” Cậu tắt máy quay, nghiêm túc hỏi: “Anh có muốn gửi ảnh dự thi không? Lúc nộp tác phẩm kỳ này em muốn đưa cả bức ảnh này của anh vào.”

​Sở Trọng Củ không trả lời ngay, anh biết mình đang do dự điều gì, chỉ bảo: “Lên xe trước đã.”

​Hơi ấm từ điều hòa nhanh chóng xua tan cái lạnh trên người. Nhiệt độ quá thấp khiến tuyết trên kính chắn gió đông lại thành băng, xe cần thời gian để khởi động làm nóng.

​Trình Trục Phong vẫn dán mắt vào màn hình xem lại ảnh núi tuyết.

​Ở một góc độ nào đó, tác phẩm luôn mang theo linh hồn của người sáng tạo ra nó.

​Trình Trục Phong biết trong tác phẩm của mình luôn thiếu một thứ gì đó, không phải linh hồn, mà là cảm xúc.

​Khi vẽ tranh, cảm giác này càng rõ rệt hơn. Cậu có thể hiểu thấu mọi kỹ thuật mà giáo viên dạy và tái hiện lại chúng một cách hoàn hảo, không ai có thể phủ nhận cậu là một thiên tài.

​Chính Trình Trục Phong cũng từng nghĩ như thế.

​Nhưng khi nhìn thấy tác phẩm của mẹ mình, cậu biết cả đời này mình cũng không thể đuổi kịp bà.

​Dù vậy cậu vẫn bước tiếp trên con đường đã định. Trình Trục Phong tự nhủ chắc là mình thích vẽ, chắc là thích nhỉ?… Cho đến đám cưới của người hướng dẫn năm ba đại học, lý do cậu từ bỏ không hẳn vì không có tương lai hay không nuôi nổi bản thân.

​Quan trọng hơn là sau đám cưới, người thầy đó đã hỏi cậu có muốn ra nước ngoài tu nghiệp, đến ngôi trường mà mẹ cậu từng theo học hay không.

​Trình Trục Phong nhìn bức tranh sơn dầu đầy màu sắc vẽ cảnh đám cưới, bỗng không biết mình rốt cuộc đang vẽ cái gì.

​Không thể phủ nhận, đó là một bức tranh đẹp, kỹ thuật tốt, màu sắc tốt, biểu cảm cũng tốt. Linh hồn ư? Là đi mượn đấy. Cảm xúc ư? Mọi người trong tranh đều đang cười.

​Nhưng cậu không ở trong bức tranh đó, cậu không tồn tại.

​Ngày hôm đó về nhà, bên bàn ăn, Trình Trục Phong nói mình không muốn vẽ nữa, cậu không biết mình vẽ để làm gì.

​Mẹ cậu đón nhận điều đó như thể đã dự liệu từ trước, bà chỉ nói nếu không biết thì đừng vẽ nữa, hãy đi làm điều con muốn.

​Vì thế Trình Trục Phong đã chọn một nghề nghe có vẻ tự do, nhiếp ảnh gia.

​May mắn thay, nhiếp ảnh không cần quá nhiều cảm xúc phức tạp, bức ảnh phơi bày vẻ đẹp của tự nhiên, là linh hồn của tạo hóa.

​Càng chụp nhiều, cậu càng hiểu rõ tại sao mình lại thiếu hụt cảm xúc. Nói một cách hơi sến thì là vì đời cậu trôi qua quá đỗi bằng phẳng. Cậu thậm chí chẳng cần một lời giải thích nào đã có thể vứt bỏ cây cọ vẽ mình cầm suốt 20 năm.

​Thế nhưng hôm nay, trong bức ảnh của Sở Trọng Củ, cậu đã tìm thấy mảnh ghép còn thiếu của mình.

​Ngay từ cái nhìn đầu tiên, cậu đã biết Sở Trọng Củ cũng giống mình, hay đúng hơn, cậu đã nhìn thấy cảm xúc, những cảm xúc bị ẩn giấu.

“Anh thấy gì trong ảnh của em?” Trình Trục Phong hỏi một câu bâng quơ.

​Sở Trọng Củ lại hiểu ngay ý cậu: “Phong cảnh, và những ngọn gió tự do.”

​Trình Trục Phong mỉm cười hiểu ý: “Phải rồi, ảnh của em chỉ có phong cảnh thôi. Ảnh của em chỉ đơn giản là nói cho anh biết rằng, ở đây có cảnh đẹp.”

“Như vậy cũng rất tốt mà.”

“Em biết, như vậy là rất tốt.” Trình Trục Phong nhìn vào màn hình, giọng nhỏ dần, “Nhưng em không muốn chỉ dừng lại ở đó. Em muốn biểu đạt nhiều hơn một chút, muốn truyền tải được cái lý do khiến người ta phải đặt chân đến đây.”

​Chiếc xe vẫn nổ máy tại chỗ, Sở Trọng Củ nghiêng đầu nhìn Trình Trục Phong: “Có những ngọn gió tự do. Chính những ngọn gió tự do ấy sẽ khiến người ta muốn tìm đến.”

“Hửm?” Trình Trục Phong cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Những bông tuyết bám trên kính bị hơi nóng của điều hòa làm tan chảy, trượt dài rồi rơi xuống đất.

​Sở Trọng Củ không cầm máy ảnh, anh chỉ lướt ngược lại những khung hình mà Trình Trục Phong vừa chụp.

​Sông băng, lừa hoang, tuyết trắng hiện lên tách bạch và hoàn hảo. Tách riêng ra, chúng là những cảnh sắc tuyệt vời, đặt cạnh nhau, chúng lại hòa quyện một cách tài tình.

​Chúng phô diễn sức hút của mình một cách không kiêng dè nhưng chẳng hề lấn lướt những phong cảnh còn lại. Điều đó khiến người xem không ngừng trăn trở: Thật sao? Sao lại có thứ vừa hùng vĩ vừa hài hòa đến như vậy?

“Rất tự do, giống như gió vậy, chẳng ai có thể nắm giữ được.” Sở Trọng Củ không giải thích thêm, anh biết mình nói thế là đã đủ, liền khẽ nhấn chân ga.

“Phong Phong, khởi hành thôi.”

“Ơ, ừm.”

​Trình Trục Phong nhìn vào những bức ảnh, chợt bừng tỉnh.

​Lần đầu tiên cậu nhận ra cảm xúc trong ảnh của mình lại nặng đến thế. Mỗi bức hình đều như đang thốt lên: Hãy đến mà tự mắt chứng kiến đi, nơi này nhất định phải ghé qua, kỳ diệu lắm! Đẹp lắm!

​Trình Trục Phong đưa máy ảnh hướng về phía anh. Khung cửa sổ, bông tuyết, băng xuyên… tất cả định vị trong màn hình mang theo một thứ cảm xúc khó lòng nắm bắt.

​Tuyết ở Tây Tạng rơi xuống thành từng mảng lớn, trắng xóa đến lóa mắt. Ngay cả vệt bánh xe phía sau cũng sớm bị phong tuyết xóa nhòa. Những cảm xúc vừa nhen nhóm cũng theo tuyết mà bị che lấp, chẳng để lại dấu vết nào cho thấy chúng từng hiện hữu.

“Phong Phong, anh không muốn lợi dụng em.” Giọng Sở Trọng Củ rất chậm, mang theo chút dò xét mà chính anh cũng không nhận ra.

“Là sao?” Trình Trục Phong không hiểu, “Em không giỏi thuật đọc tâm cho lắm.”

​Sở Trọng Củ lén liếc nhìn qua gương chiếu hậu, thấy biểu cảm của cậu không có gì thay đổi mới lên tiếng giải thích: “Ý anh là, anh không muốn dựa vào em để kiếm tiền.”

​Trình Trục Phong nhận ra anh đang nói về chuyện gửi ảnh dự thi, cậu liền tỏ vẻ nghiêm trọng: “Anh Sở.”

“Ơi?” Sở Trọng Củ thẳng lưng, chăm chú nhìn mặt đường phía trước.

“Đang lái xe mà còn nghĩ ngợi nhiều thế à.” Thấy Sở Trọng Củ ngồi thẳng tắp như đang chịu tội, Trình Trục Phong không nhịn được bật cười thành tiếng: “Em cũng đâu có ngốc, đời nào em lại tự đi đập bát cơm của mình. Hơn nữa người chọn ảnh là biên tập chứ đâu phải em, em chỉ cảm thấy là bức ảnh đó chắc chắn sẽ được chọn thôi.”

Trước Tiếp