Cánh Chim Lữ Hành Mùa Đông

Chương 21

Trước Tiếp

​Chương 21

“Phong Phong.” Sở Trọng Củ bất ngờ đến đứng hình tại chỗ, tay chân lúng túng chẳng biết đặt vào đâu.

“Ha ha.” Trình Trục Phong cười gượng, buông tay anh ra, “Tuyết ở đây sạch thật đấy, lăn lộn thoải mái luôn, anh xem…”

Sở Trọng Củ gật đầu, lồm cồm ngồi dậy khỏi người Trình Trục Phong, cúi đầu nhìn quanh quất vào đống tuyết như để lảng tránh.

​Tuyết trên cao nguyên thực sự rất sạch, không hề vướng chút bụi trần. Sau trận tuyết, không gian lặng gió, thời tiết cũng không đến mức quá lạnh lẽo.

​Cả hai giả vờ như đang mải mê nghịch tuyết, Trình Trục Phong vo một nắm tuyết ném bộp vào cửa kính xe, đám tuyết trên nắp capo theo đó mà “ào ào” trượt xuống. Vài tảng tuyết vỡ vụn bay thẳng vào trong mũ áo lông vũ của cậu.

“Á!”

​Chẳng còn tâm trí đâu mà ngượng ngùng, cậu bật dậy như lò xo, đưa tay moi đống tuyết trong mũ ra. Sở Trọng Củ túm lấy sau gáy áo cậu mà giũ mạnh. Tuyết chạm vào da thịt nhanh chóng tan chảy, một cơn gió nhẹ từ phía sông băng thổi tới.

​Trình Trục Phong hắt xì một cái rõ kêu, cực kỳ đúng lúc.

​Không khí bỗng chốc rơi vào im lặng…

“Không sao.” Trình Trục Phong cười xòa, “Ít ra tuyết cũng sạch, không có bùn.”

Sở Trọng Củ cau mày: “Lên xe mau.”

​Chiếc đèn pin văng ra ngoài lăn mấy vòng trên đất, Trình Trục Phong định đưa tay nhặt. Sở Trọng Củ chẳng nói chẳng rằng, nhấc bổng cậu đặt thẳng vào ghế lái, mở cửa rồi vỗ một cái: “Vào đi.”

​Chiếc xe khởi động lại, động cơ rung lên nhè nhẹ. Sở Trọng Củ nhặt đèn pin, tiện tay gạt nốt những mảng tuyết còn sót lại trên kính chắn gió rồi mới mở cửa lên xe.

​Trình Trục Phong cởi áo lông vũ ra, lớp áo giữ nhiệt bên trong cũng đã thấm nước tuyết, cậu đành quấn chặt chiếc chăn điện quanh người.

“Lạnh không?” Sở Trọng Củ áp tay vào cửa gió điều hòa, “Nhiệt độ chưa lên ngay được, em mặc tạm áo của anh đi.”

​Anh định cởi áo mình ra nhưng Trình Trục Phong ngăn lại: “Ơ đừng! Anh lấy giúp em cái áo lót trong là được, em thay ra là xong. Một người chịu lạnh là đủ rồi, lý nào lại bắt cả hai cùng chịu trận.”

Sở Trọng Củ quay người rút chiếc áo trên cùng trong đống đồ ra đưa cho Trình Trục Phong.

“Cảm ơn.” Trình Trục Phong bị anh nhìn chằm chằm nên có chút không tự nhiên, tay níu lấy gấu áo, “Cái đó…”

​Cậu do dự một giây, tự nhủ cả hai đều là đàn ông phương Bắc, nhà tắm công cộng còn đi suốt rồi, c** tr*n thân trên cũng chẳng là gì. Nhưng thực lòng cậu vẫn thấy ngại, nhất là trong không gian chật hẹp của chiếc xe giữa nơi hoang vu hẻo lánh thế này.

​Cảm giác cứ kỳ kỳ sao đó…

Sở Trọng Củ lên tiếng: “Mở cửa lần nữa sẽ càng lạnh hơn, hay là anh nhắm mắt lại nhé?”

​Trình Trục Phong xua tay: “Khỏi đi, đàn ông con trai ai lại làm bộ làm tịch thế, đúng không?”

“Đúng.” Sở Trọng Củ ngập ngừng một thoáng.

​Cậu xác định mặt trước mặt sau của áo, không chần chừ nữa mà dứt khoát túm gấu áo l*t s*ch ra. Cái lạnh ùa vào tức thì, chiếc áo ướt sũng trong tay nhanh chóng được ai đó cầm lấy.

​Trình Trục Phong còn chưa kịp phản ứng thì chiếc áo khô ráo đã trùm thẳng xuống đầu.

“Hả?” Cậu ngẩn người.

“Thò tay ra.” Sở Trọng Củ hít sâu một hơi, dời tầm mắt khỏi vòng eo của Trình Trục Phong, nghiêm túc nói: “Trên cao nguyên mà để cảm lạnh thì phiền lắm, để anh giúp em mặc cho nhanh.”

“Cảm ơn anh.” Trình Trục Phong mặc xong xuôi, ngẩng đầu nhìn anh: “Anh cho tay vào trong chăn ủ này.”

​Cậu rúc tay vào chăn, áp qua lớp vải để bao lấy bàn tay đang ửng đỏ vì lạnh của Sở Trọng Củ. Dù ngăn cách qua lớp vải, cậu vẫn cảm nhận được cái buốt giá từ tay anh.

“Lạnh thật đấy.”

Sở Trọng Củ mỉm cười: “Ừm.”

​Cả hai cùng thả lỏng, nhiệt độ trong xe dần ấm lên, sau một hồi nhốn nháo họ bắt đầu thấy buồn ngủ.

​Ánh bình minh bắt đầu ló dạng từ phía sau dòng sông băng, ánh vàng rực rỡ tưới lên những khối băng xanh thẫm. Cánh đồng tuyết cũng được phủ một lớp nắng sớm óng ả. Bầu trời trong vắt, mọi thứ xung quanh đều lấp lánh như phát sáng. Ánh nắng chiếu vào mắt khiến Trình Trục Phong phải đưa tay che lại, cậu nheo mắt nhìn cảnh sắc bên ngoài cửa sổ.

​Trình Trục Phong tỉnh táo lại ngay lập tức, khẽ gọi: “Anh Sở, em lên trên kia chụp ảnh sông băng nhé.”

“Được.” Sở Trọng Củ mở mắt, đáp theo bản năng, “Anh đi cùng em.”

​Trình Trục Phong ôm máy ảnh, hùng hục giẫm lên những tảng đá trơ trụi để leo l*n đ*nh núi gần nhất.

​Họ vẫn chưa đến được vùng sông băng chính, cảnh tượng tối qua chỉ là một nhánh nhỏ lẻ. Trình Trục Phong đứng vững trên tảng đá, đưa máy ảnh lên, hít một hơi thật sâu.

“Phù… Phù…”

​Hai người đứng tựa vai nhau, tiếng màn trập vang lên rồi tan biến theo gió. Họ đã kịp lưu giữ lại khoảnh khắc huy hoàng của bình minh trên sông băng.

​Chưa đầy 5 phút sau, mặt trời đã lên cao, ráng hồng rực rỡ cũng tan biến.

​Trình Trục Phong hạ máy ảnh xuống, quay sang nhìn Sở Trọng Củ.

“Cho em xem với.” Trình Trục Phong đưa tay về phía anh, “Cảnh này hơi bị khó chụp đấy.”

“Ừ, mấy tấm này bị cháy sáng rồi.” Sở Trọng Củ đưa máy ảnh cho cậu, “Mấy tấm sau anh chuyển sang ‘chế độ dành cho kẻ ngốc’ để chụp đấy.”

“Ánh sáng thay đổi nhanh quá, anh chưa quen tay là chuyện bình thường mà.” Trình Trục Phong kiểm tra ảnh, mấy tấm chụp bằng chế độ thủ công đúng là bị cháy sáng, nhưng ảnh chụp bằng chế độ AI thì không vấn đề gì. “Kẻ ngốc gì chứ, đây gọi là chế độ ‘Bắt trọn khoảnh khắc tuyệt đẹp’!”

​Lúc leo lên Trình Trục Phong đi rất nhanh nên không để ý độ cao, giờ quay đầu nhìn lại vách đá dốc đứng, cậu ngẩn người: “Cao thế này à?”

Sở Trọng Củ bất lực: “Anh cứ tưởng em không biết sợ là gì chứ.”

​Trình Trục Phong ôm khư khư máy ảnh trước ngực, ngồi bệt xuống đất rồi dùng mông để “hạ cánh”. Lúc leo lên mất có 2 phút, mà lúc nhích xuống mất tận 15 phút.

​Khi hai chân đã chạm đất bằng, Trình Trục Phong thở phào một hơi nhẹ nhõm: “Tuyệt thật.”

​May mà vẫn còn sống để đi xuống.

​Vì tuyết rơi quá dày nên khu vực sông băng chính đã bị cấm đường, hai người đành quay đầu rời đi, lái xe về phía thành phố gần nhất.

​“Hình như có người đang vẫy tay với chúng ta kìa?” Trình Trục Phong nhìn thấy một bóng người phía xa đang không ngừng vẫy gọi.

​“Hình như thế.” Sở Trọng Củ cũng nhìn thấy, “Có dừng lại không?”

​“Cứ lại xem tình hình thế nào đã.”

​“Được.”

​Họ lái xe lại gần thì thấy đó là một chiếc xe bán tải, nắp capo đang bốc khói trắng nghi ngút, trên thùng xe phía sau chất đầy chăn bông dày. Chủ xe vừa gọi điện thoại vừa nở nụ cười tươi với hai người.

​Trình Trục Phong hạ kính cửa sổ xuống một chút.

​“Xe hỏng à?” Trình Trục Phong hỏi.

​Chủ xe còn rất trẻ, trông trạc tuổi Trình Trục Phong, gương mặt mang đậm nét đặc trưng của người dân tộc địa phương.

​Cậu thanh niên gãi đầu: “Vâng, động cơ bốc khói, anh xem có thể giúp tôi một tay được không?”

​“Giúp gì cơ?” Trình Trục Phong cảnh giác hỏi lại.

​Cậu thanh niên đi vòng ra thùng xe, lôi từ trong đống chăn bông ra hai chú chó con. Hai nhóc tì kêu “oăng oẳng” trong tay cậu ta, không ngừng ngọ nguậy.

​Cậu thanh niên nói tiếng phổ thông khá tốt: “Có thể phiền anh ôm hộ tôi mấy con chó được không? Tôi vừa mới đón chúng về, tụi nhỏ sợ lạnh. Tôi đã liên hệ xe cứu hộ rồi nhưng đường xấu quá, chắc còn lâu mới tới nơi.”

​Trình Trục Phong mở hẳn cửa sổ ra rồi đón lấy hai chú chó con. Tụi nhỏ trong lòng cậu vẫn còn mang theo hơi lạnh, cái mũi nhỏ cứ thế hít hà khắp nơi.

​Trình Trục Phong vừa ôm chó, vừa cuống cuồng né tránh khi tụi nhỏ cứ thè lưỡi l**m lấy l**m để lên mặt mình: “Anh Sở, người này không phải là người xấu chứ?”

​“Không phải đâu.” Sở Trọng Củ bật cười, thầm nghĩ chó người ta đã nằm gọn trong lòng em rồi, giờ mà em chạy mất thì trông em mới giống người xấu ấy.

​Trình Trục Phong giữ chặt hai chú chó nhỏ, nhìn về phía cậu thanh niên bên ngoài: “Nhà cậu có xa đây không?”

​“Khúc cua phía trước kia kìa, trên bãi cỏ cách đây tầm 10km.” Cậu thanh niên nở nụ cười chân chất, “Nhà tôi chăn thả gia súc ở đấy.”

​“Hay là kéo xe giúp cậu ấy một đoạn nhé?” Trình Trục Phong quay sang hỏi nhỏ, “Giúp một tay đi.”

​“Nghe theo em hết.” Sở Trọng Củ gật đầu.

​Trình Trục Phong định đưa chó cho Sở Trọng Củ ôm hộ nhưng bị anh từ chối thẳng thừng không thương tiếc. Cậu nhìn Sở Trọng Củ với ánh mắt cầu cứu, hai chú chó con cũng ngước đầu nhìn theo.

​Đối mặt với ba cặp mắt long lanh, Sở Trọng Củ vẫn kiên định từ chối. Anh tuyên bố mình không chịu nổi hai cái máy l**m này, cũng không thể tiếp nhận sự nhiệt tình thái quá đó.

​Chó con có lẽ vì bất an, người lại ám chút mùi rơm rạ, chúng cứ điên cuồng đòi l**m người lạ trước mặt. Trình Trục Phong ra sức chống trả, cuối cùng cũng bảo vệ được “nụ hôn đầu” của mình, nhưng cái giá phải trả là bàn tay dính đầy nước miếng.

​“…”

Sở Trọng Củ lên xe, thấy Trình Trục Phong đã bỏ cuộc, đang vô hồn tựa đầu vào ghế.

​Anh cười trêu: “Vất vả rồi.”

​“Cũng hơi vất thật.” Trình Trục Phong nhìn nước miếng trên tay mình, “Nếu anh chia sẻ bớt cho em thì đã không vất vả thế này.”

Sở Trọng Củ đáp ngay một câu rất dứt khoát: “Năng giả đa lao.”*

​Dây kéo căng ra, Sở Trọng Củ đưa bộ đàm cho cậu thanh niên, ba người làm quen với nhau qua bộ đàm. Cậu thanh niên người Tạng tên là Basang, cậu đang trên đường về nhà để giúp gia đình chuẩn bị đón mùa đông.

Basang ngồi ở xe bán tải phía sau chỉ đường cho họ. Từ đằng xa, có thể nhìn thấy vô số chấm đen nhỏ đang di chuyển trên nền tuyết trắng xóa, đó chính là đàn bò Yak đang được chăn thả.

​Xe chạy trên tuyết, thấp thoáng thấy một ngôi nhà lều nỉ từ xa, Sở Trọng Củ dừng xe lại.

Lúc này Trình Trục Phong đã bị l**m đến mức mất hết cả tính khí, cậu ôm hai chú chó con, tò mò nhìn ngó xung quanh.

​Trong cái giá lạnh của băng tuyết, mỗi hơi thở của lũ bò Yak đều tạo thành những làn khói nóng trắng xóa tan vào không trung. Những cái mũi ươn ướt sục sạo trong lớp tuyết, lật tung lớp trắng để lộ ra phần cỏ khô vàng nhạt bên dưới.

​Hai người vừa bước xuống xe, một tiếng “Gâu gâu gâu!” vang dội, một chú chó lớn đang bị xích bỗng sủa lên đầy uy dũng hướng về phía họ.

“Dữ dằn thật đấy.” Trình Trục Phong cảm thán.

“Vâng, nó là dũng sĩ bảo vệ đàn bò ở đây mà.” Basang xuống xe chạy lại vài bước, đón lấy mấy chú chó nhỏ từ tay cậu. “Nhưng nó già rồi, chắc chỉ một hai năm nữa là nghỉ hưu dưỡng già thôi. Đám nhỏ này sẽ sớm tiếp quản trọng trách, trở thành những người bảo vệ mới.”

“Chà.” Trình Trục Phong xuýt xoa, ghé sát vào tai Sở Trọng Củ thì thầm, “Hai cái máy l**m này sau này trông ngầu thế kia á?”

Sở Trọng Củ lặng lẽ lùi lại nửa bước, né tránh bàn tay của Trình Trục Phong một cách tinh tế.

​… Bàn tay Trình Trục Phong khựng lại giữa không trung, cậu nhìn anh đầy oán trách.

​Dưới cái nhìn chằm chằm của cậu, Sở Trọng Củ vẫn cố giữ cơ mặt thật thư giãn.

​Trình Trục Phong bắt chước điệu bộ của anh: “Anh chê em chứ gì…”

Sở Trọng Củ không nhịn được mà bật cười thành tiếng: “Thứ anh chê là nước miếng chó mà.”

​Trên thảo nguyên Tây Tạng không có nước máy, nước phải gánh từ bờ sông về nên Trình Trục Phong cũng ngại không dám đòi rửa tay, định lát nữa quay lại xe lấy khăn ướt lau tạm.

Basang đưa đám chó nhỏ vào trong lều nỉ, từ trong lều bước ra là một cặp vợ chồng mặc trang phục truyền thống. Trình Trục Phong nhìn họ trò chuyện với nhau vài câu bằng tiếng Tạng.

​Người phụ nữ mỉm cười vẫy tay với cậu, dùng gáo múc nước từ trong thùng nhựa ra, nhiệt tình gọi cậu lại. Trình Trục Phong vội vàng chạy tới, cười cảm ơn: “Cháu cảm ơn ạ.”

​Bà gật đầu, nói thêm mấy câu tiếng Tạng.

“Đây là mẹ tôi, Rinchen Dondrup, còn kia là ba tôi, Tsering,” Basang đứng bên cạnh phiên dịch. “Ba tôi bảo rất cảm ơn hai anh đã đưa tôi về. Cũng sắp đến giờ cơm rồi, hai anh ở lại dùng bữa trưa với gia đình nhé.”

“Có gì đâu, chỉ là tiện đường thôi mà.” Rửa sạch tay xong, tâm trạng Trình Trục Phong tốt lên hẳn. “Ăn cơm thì phiền gia đình quá.”

Basang dịch lại lời cậu, ông liền vỗ mạnh vào lưng con trai một cái rồi nói thêm mấy câu. Bà Rinchen Dondrup thì mở nắp chiếc nồi lớn đang bốc khói nghi ngút cho hai người xem món thịt bò đang hầm bên trong.

“Ở lại đi ạ, mấy quán cơm dưới phố ngày tuyết rơi đều đóng cửa cả rồi.” Basang vội vàng tiếp lời. “Hai anh có đi bây giờ cũng chẳng có gì ăn đâu.”

​Trình Trục Phong nhìn sang Sở Trọng Củ, dùng ánh mắt để hỏi ý kiến. Sở Trọng Củ nhìn quanh một lượt, cuối cùng gật đầu đồng ý.

​Vén tấm rèm cửa lên, bên trong chiếc lều nỉ trắng được chống đỡ bằng những khung gỗ chắc chắn, phía trên đỉnh đầu cũng là những thanh gỗ xếp đều đặn. Ở chính giữa đặt một chiếc lò nhỏ nối với ống khói vươn ra ngoài mái vòm. Dưới lò lửa vẫn đang cháy bập bùng, trên mặt lò bằng sắt là một ấm nước đang sôi sùng sục, bốc khói trắng.

​Những tấm thảm hoa rực rỡ được trải xung quanh thay cho ghế ngồi. Trình Trục Phong ngồi xuống thảm, hai chú chó nhỏ lúc nãy giờ đang nằm cuộn tròn ngủ trong hàng rào gỗ.

“Đáng yêu thật đấy.”

“Lại đây đi, quên vụ tay đầy nước miếng lúc nãy rồi à? Qua đó mà ôm thêm lúc nữa.” Sở Trọng Củ nhướng mày trêu chọc.

Ngoại truyện nhỏ

​Trình Trục Phong: Ê ê ê! Anh Sở, con chó nó l**m trúng mặt em rồi này!

Sở Trọng Củ: Ừm… lau đi. Lần sau không được cho chó l**m nữa nhé.

Trình Trục Phong: Anh nói hay nhỉ, thế cho mèo l**m thì được chắc? 

Sở Trọng Củ: Cũng không được luôn! 

Chú thích

*Năng giả đa lao: Người có tài thì làm nhiều việc, gánh vác nhiều vất vả.

Trước Tiếp