Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tiếng đàn vang lên tựa ngọn thương lạnh lẽo đang ngân rung, khơi lên một vệt tà dương đỏ như máu.
Lý Thành Hề bình thản đứng trong gió, vạt áo tung bay lồng lộng.
"Ông chiếm đoạt cây cầm của ca ca ta, khiến huynh ấy trở nên điên dại ngây ngô. Gian nhà nhỏ ông dựng trong rừng trúc không phải để che chở huynh ấy, mà là để giam cầm huynh ấy vĩnh viễn ở đó. Ông nhận ta làm học trò không phải vì hổ thẹn với huynh ấy, mà là để biến ta thành con tin. Tất cả những gì ông làm đều là để lấy được cầm phổ thực sự từ miệng huynh ấy, có đúng không?"
“Toàn là lời bịa đặt!” Đổng Kỳ Lương mặt tái xanh vì tức giận.
"Cho dù những gì ta nói đều là không bằng không chứng, vậy thì việc trước đó ông thấy chết không cứu những người đang hấp hối kia, ông giải thích thế nào đây?!" Lý Thành Hề từng bước ép sát, "Ông căn bản chưa từng ra tay cứu giúp! Không một ai cả! Ông nói đã dùng tu vi và thọ nguyên của mình để cứu người gặp nạn đầu tiên, đó là lời nói dối của ông! Có như thế, ông mới có cái cớ để không cứu những người sau! Cứu người vốn chẳng cần hy sinh, Phù Kê cầm thực sự cũng không bắt ông phải trả giá!"
“Hồ đồ! Những lời này ngươi nghe từ đâu ra? Những điều trước kia ta dạy ngươi đều quên hết rồi sao?! Nếu cứ sa vào tà môn ngoại đạo, chạy theo cái ngọn mà quên mất cái gốc, sớm muộn gì ngươi cũng sẽ không giữ nổi đạo tâm của mình!”
"Lời của tiên sinh vẫn cứ đường hoàng như vậy, quả nhiên nếu chỉ bàn về miệng lưỡi thì ta không bằng được tiên sinh." Lý Thành Hề thong thả mỉm cười, "Đã vậy, xin mời tiên sinh đại phát từ bi cứu lấy Tống sư đệ. Nếu đệ ấy có thể thoát khỏi kiếp nạn này, những lời ta nói hôm nay coi như không tính. Ta mang tội khi sư diệt tổ, bất kính với tiên sinh, ta sẽ tự sát tạ tội."
Ánh mắt Đổng Kỳ Lương né tránh trong chốc lát, nhưng cây cầm đã đưa đến trước mặt ông ta, cả trường đấu im phăng phắc, tất cả đều đang dán mắt vào từng cử động của ông ta. Điểm rắc rối nhất chính là ở đây: ông ta muốn chứng minh mình là chủ nhân thực sự của Phù Kê Cầm thì bắt buộc phải cứu Tống Gia Thụ, huống hồ ông ta chẳng có lý do gì để thấy chết mà không cứu học trò của mình.
Nhặt bảo
Ông ta siết chặt ngón tay, những đường gân xanh khô khốc trên mu bàn tay đều nổi cả lên. Trong lòng dâng lên một cảm giác quỷ dị, ngỡ như đây là một vở kịch, đài cao đã dựng, màn trướng đã kéo, kép hát lần lượt đăng đài, mà trong tiếng trống phách dồn dập lại có một đôi mắt từ nơi cách xa ngàn dặm đang lạnh lùng quan sát.
"Sao thế tiên sinh, ông không dám à?" Lý Thành Hề nhìn chằm chằm ông ta.
"Lý Thành Hề! Ngươi đừng vu khống tiên sinh!" Các đệ tử vẫn sẵn lòng nói giúp sư phụ, "Tiên sinh, đừng nghe hắn nói bậy, cứu Tống sư huynh là quan trọng nhất!"
"Đúng đó tiên sinh, cứu Tống sư huynh trước đã!"
"Bá phụ, ân oán tạm gác lại, cứu Tống đạo hữu mới là việc cấp bách hiện giờ." Khương Biệt Hàn cũng lên tiếng bên cạnh.
Thái dương ông ta đau nhói từng cơn, đã không còn lý do thoái thác cũng chẳng còn đường lui. Đổng Kỳ Lương run rẩy đưa tay về phía cây Phù Kê Cầm.
Chưa kịp chạm vào, trên dây đàn đã bùng lên lưỡi mang xanh lạnh, kéo thành một vệt ánh sáng rét buốt. Vết thương cũ trên cổ tay ông ta toác ra, máu tươi văng lên nhuộm đỏ cả cây đàn. Chỉ trong chớp mắt, cánh tay ông ta đã coi như phế.
Mọi người lặng ngắt như tờ, gương mặt đám học trò đầy vẻ kinh hãi nghi hoặc, ngay cả Khương Biệt Hàn cũng bàng hoàng, chỉ có Lý Thành Hề cười lạnh một tiếng: "Quả nhiên là vậy, ông căn bản không có cách nào chạm vào nó."
Phù Kê cầm được bao phủ trong ánh sáng xanh nhạt, tựa như một thánh vật không thể mạo phạm, bất cứ loài sâu bọ bẩn thỉu nào cũng sẽ tan biến trong hào quang của nó.
"Ta có thể chạm vào dây đàn là vì ý niệm lúc đó của ta tuy nông cạn nhưng tội không đáng chết. Còn ông, ông thậm chí không dám lại gần nó trong vòng ba bước chân phải không?" Lý Thành Hề vén tay áo lên, những vết sẹo dài và nông bò khắp cánh tay, "Lúc đó nó không hề tấn công ta, mà là tấn công ông, đúng không?"
Gương mặt già nua sương gió của Đổng Kỳ Lương run rẩy, ông ta nhắm mắt lại, không nói lời nào.
"Ông lại dùng thủ đoạn gì để bức điên ca ca ta?" Lý Thành Hề lắc đầu, "Thôi bỏ đi, giờ hỏi cái này cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Chủ nhân thực sự của Phù Kê Cầm là ca ca ta, ông là tiên sinh mà lại đi cướp đoạt tâm huyết cả đời từ chính tay học trò mình..."
"Chủ nhân thực sự? Ca ca ngươi?" Đổng Kỳ Lương vốn tưởng như đã bỏ cuộc việc thanh minh bỗng cắt ngang lời hắn, giọng điệu quái dị, "Ngươi nên nghĩ cho kỹ xem mình đang nói cái gì."
"Đến nước này rồi ông còn muốn phủ nhận sao, đã muộn rồi."
Lý Thành Hề từng bước đi về phía đám đông, Lý Thành Ngôn đang thần trí mơ hồ đứng ở đó, tựa như một pho tượng cổ, ngẩn ngơ nhìn xa xăm. Không biết vì sao, sắc mặt hắn đột nhiên có sự dao động như người bình thường.
Lý Thành Hề đặt cây đàn xuống, dang rộng cánh tay như muốn ôm lấy hắn: "Ca ca, đệ đã thay huynh..." rửa sạch nỗi oan ức rồi.
Một bóng đen vụt qua trước mắt, tiếp đó là cảm giác đau rát bỏng cháy trên mặt. Đầu óc Lý Thành Hề trống rỗng trong chốc lát, đó là một cái tát dùng hết sức bình sinh, khiến mặt hắn lệch hẳn sang một bên. Lý Thành Hề không thể tin nổi mà sờ lên mặt mình, chậm rãi quay đầu lại: "Ca ca?"
"Chỉ vì một lý do nực cười như thế mà đệ đã... làm ra những chuyện gì hả?!" Ánh mắt Lý Thành Ngôn như dung nham nóng chảy, nỗi bi thương đau đớn trào dâng, "Đệ đã làm ra những chuyện gì thế này!"
Lý Thành Hề bình tĩnh lại, hắn đã tiên liệu được phản ứng của ca ca mình. "Bất luận lúc nào cũng không được bội tín nghĩa, có những việc nên làm, có những việc tuyệt đối không được làm", lúc nhỏ ca ca luôn treo câu nói này bên cửa miệng, Lý Thành Hề thủy chung ghi nhớ trong lòng, trước khi chuyện này xảy ra, đời hắn chưa từng vấy một vết nhơ.
"Biết rõ không thể nhưng vẫn làm. Có một số việc, chung quy vẫn cần có người đứng ra gánh vác, bất kể cái giá phải trả là gì." Lý Thành Hề quỳ xuống trước mặt y: "Người là do đệ giết, đệ sẽ tự sát tạ tội!"
"Đúng là một vở kịch hay." Đổng Kỳ Lương u uất liếc nhìn một cái, "Chuyện ngươi giả điên giả dại ta đã sớm đoán ra rồi, điều ta không ngờ tới là kẻ cuối cùng đến đòi nợ ta lại là đứa đệ đệ chẳng hay biết gì của ngươi. Nó có lẽ vẫn chưa biết rằng ngươi và ta chẳng qua cũng chỉ là một giuộc như nhau, chúng ta đều không xứng làm chủ nhân của Phù Kê cầm, có phải không, Lý Thành Ngôn?"
"Câm miệng! Không được vu khống ca ca ta nữa!"
"Thành Hề!" Một tiếng quát lớn cắt ngang lời hắn, Lý Thành Ngôn ôm đầu quỳ sụp xuống đất, run rẩy cả người, "Ông ta nói đúng, ta và ông ta không có gì khác biệt, ta cũng không xứng làm chủ nhân của Phù Kê..."
Hắn lẩm bẩm tự nói như kẻ tâm thần, dường như đang ép bản thân phải chấp nhận hiện thực này.
"Cái... gì cơ?"
"Cái gì mà 'không khác biệt'... cái gì mà 'đều không xứng'? Huynh đang nói gì thế?"
Lý Thành Hề tâm loạn như ma, dùng sức nắm lấy đôi bàn tay lạnh ngắt của ca ca mình. Trong lòng hắn thấp thoáng một linh cảm, có một sự thật còn tàn khốc hơn nhiều đang ẩn giấu dưới lớp vỏ bọc tưởng chừng đã sáng tỏ này.
"Ca ca, ông ta đang nói bậy phải không? Ồn ta đang vu khống huynh!"
Lý Thành Ngôn im lặng không đáp.
"Nói đi ca ca! Ông ta đang vu khống huynh đúng không!" Lý Thành Hề lay mạnh vai hắn: "Huynh mới là chủ nhân của Phù Kê! Huynh bị ông ta hại đến phát điên! Giờ đệ đã rửa sạch oan khuất cho huynh rồi, chúng ta sẽ không bao giờ phải ở cái nơi quỷ quái đó nữa! Thiên hạ bao la, chúng ta muốn đi đâu thì đi! Trung Châu cũng được, Đông Vực cũng được, Cực Bắc cũng được... đi đâu cũng được cả!"
"Ta đã từng nói với đệ, đừng làm những việc khiến bản thân phải hối hận cả đời." Lý Thành Ngôn gạt tay hắn ra, giọng nói như mặt nước lặng lờ, "Nhưng chính ta lại làm chuyện phải hối hận cả đời, kẻ bội tín nghĩa là ta, kẻ không xứng đáng được sống tiếp cũng là ta... Chính ta đã phản bội tiên sinh..."
Mười mấy năm qua hắn luôn sống trong sự hối hận mù mịt không thấy ánh mặt trời, chỉ có thể giả điên giả dại để che giấu những cảm xúc bất thường thỉnh thoảng để lộ ra.
"Tiên sinh mà huynh nói, chẳng lẽ không phải là..." Chẳng lẽ không phải là Đổng Kỳ Lương sao? Lý Thành Hề ngây người tại chỗ.
"Còn nhớ chuyện ta kể với đệ không, lúc nhỏ đệ suýt chết cóng trong tuyết, sau đó được tiên nhân cứu sống?" Lý Thành Ngôn nói: "Nghe thì có vẻ giống thần thoại, nhưng ta đang nói sự thật đấy."
Trong ký ức lại hiện lên cuộc gặp gỡ thuở ban đầu, tuyết lớn phong tỏa núi rừng, trời đất một màu trắng xóa đến chóng mặt, những bông tuyết như bông vải len lỏi vào cổ áo. Lý Thành Ngôn mười hai tuổi cõng đệ đệ đã đóng băng lảo đảo bước đi trong tuyết, trong hơi thở ngập ngụa mùi máu lạnh lẽo ẩm ướt. Hắn đã gõ cửa không biết bao nhiêu nhà dọc đường, nhưng hầu như tất cả đều xua đuổi hắn, chẳng ai muốn nhận một đứa trẻ sắp chết cóng vào dịp năm mới cả.
Không sai, đệ đệ hắn thực sự đã chết cóng rồi. Một năm trước phụ thân mất trong nạn biển, mẫu thân không chịu nổi cảnh cô quạnh cũng bỏ mặc hai huynh đệ để chạy đến miền Nam ấm áp bắt đầu cuộc sống mới, để lại hắn và đeej đệ chưa đầy tuổi. Gian nhà tranh rách nát căn bản không ngăn nổi những cơn gió lạnh như dao cứa, dù đã đốt lửa suốt đêm, đứa trẻ sơ sinh vẫn lặng lẽ ngừng thở vào sáng hôm sau.
Ai đó... làm ơn giúp hắn với... Hắn không trụ vững nữa rồi... hai chân như đeo chì, bước tiếp nữa sẽ gãy mất. Đứa trẻ trên lưng nhẹ tựa lông hồng nhưng cứng như đá tảng, hắn lết từng bước nặng nề nhích đi từng chút một. Trời dần tối sầm, gió lạnh rít gào, trong rừng sâu vang lên tiếng cú đêm kêu thảm thiết, trong bụi cỏ thấp thoáng những đốm sáng đỏ rực.
Không đúng... đó không phải là ánh sáng, đó là đôi mắt đỏ ngầu vì đói của bầy sói. Kèm theo tiếng gầm gừ thấp của dã thú, những bóng đen từ từ chui ra khỏi bụi cỏ, đứa trẻ mười hai tuổi ngã quỵ trên nền tuyết, đón chờ hắn sẽ là nanh vuốt đủ sức xé nát cả người hắn.
Đột nhiên, con sói đầu đàn r*n r* một tiếng, giống như loài chó hung dữ nhìn thấy chủ nhân, chột dạ chui tọt vào bụi rậm chạy mất, thậm chí không thèm liếc nhìn miếng mồi béo bở sau lưng lấy một cái.
"Còn đứng dậy nổi không?"
Gió tuyết xung quanh dần lặng xuống, dải ngân hà trên cao như nối liền với cánh đồng tuyết. Người nam nhân đứng giữa trời tuyết mặc một bộ trường y màu trắng trăng thanh khiết, khẽ cúi người nhìn hắn. Sau lưng người đó cõng một vật gì đó, những dải tua rua màu xanh thiên thanh rủ xuống vai.
Lý Thành Ngôn ngẩn ngơ ngẩng đầu, tuyết rơi quanh người này cũng chậm lại, tựa như mây trắng bị tiên nhân vò nát. Người ấy hiện ra từ trong bóng tối, trên người như phủ một lớp thánh quang, thứ ánh sáng của thần minh giáng thế cứu rỗi chúng sinh.
Khoảnh khắc này, Lý Thành Ngôn cả đời không quên.
"Đứa trẻ sau lưng cậu, có thể cho ta xem một chút không?"
Đứa trẻ... đúng rồi, đệ đệ đã...
Lý Thành Ngôn sực tỉnh, quỳ trên tuyết mà nức nở: "Nó hết cách cứu rồi... nó chết cóng rồi..."
Chợt một tiếng đàn vang lên, tựa như một dòng suối băng từ chín tầng mây đổ xuống, thanh tao mà lạnh lẽo. Trong lòng bỗng truyền đến tiếng thở đều đặn, hắn vội vàng cúi xuống, thấy đứa trẻ vốn đang đông cứng như băng bỗng chốc tựa như cánh đồng hoa tan chảy giữa mùa xuân, sắc mặt hồng hào trở lại, đã hồi sinh một lần nữa.
"Con người chết đi là vì có quỷ sai kéo họ xuống địa ngục." Người nam nhân ấn tay lên dây đàn, tiếng nhạc lịm dần, "Nhưng trước mặt Phù Kê, quỷ thần cũng phải lui bước."
Nhiều năm về sau, khi đối diện với Phù Kê cầm đã mất đi chủ nhân, Lý Thành Ngôn vẫn sẽ nhớ về đêm khuya tuyết bay đầy trời năm ấy. Nhưng hắn luôn rất kháng cự đoạn hồi ức này, chính bởi vì nó quá đỗi tốt đẹp, nên mới khiến cho cuộc biệt ly sau này trở nên tan vỡ và hụt hẫng đến thế.
Đó gần như là một đêm tuyết bay y hệt như thế, những bông tuyết tan ra trong vũng máu của những ông bà cụ hàng xóm, đuốc lửa bập bùng cháy trên mặt đất, tiếng đệ đệ gào khóc xé lòng. Khi hắn trở về nhà, đón đợi hắn là những thanh trường đao còn vấy máu của người thân.
Mùa đông giá rét chính là lúc sơn tặc hoành hành. Một tên trong số đó giẫm lên đầu hắn, tên khác đạp mạnh vào bụng hắn, miệng quát tháo: "Người không phải do bọn ta giết! Có trách thì trách ngươi đã quen biết kẻ đó! Nếu hai huynh đệ ngươi còn muốn sống, thì buổi Tam gia hội thẩm ngày kia đừng nói gì cả, cứ gật đầu là được!"
Tam gia hội thẩm... là cái gì? Hắn đau đến mức không thể suy nghĩ, trong lúc mơ màng nghe thấy tên của người đó, tên của tiên sinh.
Chúng có mưu đồ từ trước, đám sơn tặc thông thường sao có thể biết đến "Tam gia hội thẩm", chúng muốn lợi dụng hắn để gây bất lợi cho tiên sinh! Hắn chợt hiểu ra dụng ý của đám người này, cả ngôi làng chài đã biến thành biển máu, người duy nhất có thể làm chứng chỉ có mình hắn, chúng muốn dùng sự tàn sát và đau đớn để ép hắn khuất phục.
"Các người đừng hòng! Có đánh chết ta cũng không thừa nhận đâu!" Hắn hét lên loạn xạ, "Tiên sinh sẽ đuổi các người đi! Ta sẽ không, sẽ không bao giờ phản bội người..."
"Đứa trẻ này cứng đầu hơn dự kiến, sống chết không chịu nhận, thật khiến người ta đau đầu." Một tên trung niên mặc nhu sam màu trắng trăng bước ra từ bóng tối, "Tiết đạo hữu, tiếp theo nên làm thế nào?"
Tiếng khóc của đệ đệ đột ngột ngưng bặt, một đôi tay như ngọc nhấc bọc tã lên. Đó là một người nam nhân mặc y phục trắng hơn tuyết, tựa như đóa anh túc trắng thánh khiết mà hiểm độc, khiến tuyết rơi khắp bầu trời đêm đều trở nên lu mờ trước bóng hình hắn.
"Ngươi muốn... làm gì..." Tiếng gào thét khản đặc của hắn chợt dừng lại, hắn lê thân mình đầy máu bò về phía trước, "Đừng... đừng làm hại đệ đệ ta..."
"Bọn ta sẽ không làm hại nó, với điều kiện là, ngươi phải nghe lời."
Người nam nhân áo trắng chỉ trong vài lời hờ hững đã nắm gọn sinh tử của hai huynh đệ, không cho phép bất kỳ sự kháng cự nào.
Khoảnh khắc đó hắn cảm nhận được sự nhỏ bé của mình, hắn và đứa trẻ sơ sinh kia chẳng có gì khác biệt. Tín nghĩa hắn hằng gìn giữ chẳng đáng một xu trước lưỡi kiếm uống máu, hắn nằm rạp dưới đất khóc lóc thảm thiết, giữa kẽ răng đầy những máu tươi.
"Cho nên thực sự là hắn đã thảm sát làng của các ngươi sao?"
Những bóng người hỗn loạn lay động trước mắt, trong đại đường, cậu bé cõng đứa trẻ sơ sinh trông vô cùng yếu ớt, những bóng người tựa như đại sơn đè nặng trên đầu, ánh trăng vỡ vụn dưới gót chân người.
Hắn chịu đựng ngàn vạn ánh mắt mà tê dại gật đầu, trong đầu hiện lên những mảnh ký ức vụn vỡ: tiên sinh dạy hắn đánh đàn bên bờ biển đóng băng, đệ đệ trong gùi tre sau lưng ngủ ngon lành, tiên sinh lần đầu ghé thăm nhà hắn đã lúng túng khi bị hàng xóm vây quanh, giống như một người trời vô tình rơi xuống chốn nhân gian khói lửa... Đó đã từng là một mùa xuân tươi đẹp, nhưng mùa xuân khó khăn lắm mới có được ấy đã bị tuyết đông lạnh giá bao phủ trong chớp mắt.
Đám đông nổi giận: “Quả nhiên hắn đã bị mê hoặc rồi! Ta đã nói từ sớm, đừng tiếp xúc quá nhiều với con hải yêu đó, thứ ấy sẽ rút mất linh hồn của con người!”
"Vậy phải làm sao đây? Lão sơn chủ nói thế nào?"
"Còn làm sao được nữa? Đương nhiên là giam giữ hắn lại! Chẳng lẽ lại để hắn ra ngoài nhân gian tàn sát bừa bãi sao?"
"Cây Phù Kê cầm kia của hắn cũng sắp biến thành yêu cầm rồi!"
Không! Căn bản không phải như thế! Người là do đám sơn tặc kia giết! Không liên quan gì đến tiên sinh cả! Sao các người có thể chỉ dựa vào lời của một người mà đã vội vàng kết luận!
Lý Thành Ngôn há hốc miệng, nhưng lại không thốt lên lời. Những lời chỉ trích như mưa rào quất xuống người hắn, hắn cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình đều đau nhói như bị xé rách.
Có lẽ họ vốn dĩ chẳng cần đến chân tướng, họ chỉ cần một cái cớ. Đúng và sai chỉ là chiêu bài, còn lợi ích và phe phái mới chính là mục đích.
Lý Thành Ngôn ngẩng đầu lên, thấy bóng dáng tiên sinh thoáng qua trong đám đông. Khoảnh khắc hai người chạm mắt nhau, hắn đột nhiên tìm lại được dũng khí, hắn định mở miệng giải thích, nhưng lại thấy tiên sinh khẽ mỉm cười với hắn, đưa ngón tay trỏ lên môi ra hiệu hắn đừng nói gì cả.
Tiên sinh biết hắn đang tiến thoái lưỡng nan, biết hắn vì bảo vệ đệ đệ nên mới chọn cách làm chứng giả, biết tất cả chuyện đêm nay đã được sắp đặt từ trước, một đứa trẻ như hắn chẳng thể nào xoay chuyển được đại cục.
Vì vậy, đừng nói gì cả.
Chỉ cần im lặng, là đủ rồi.
Trong nỗi hối hận xé lòng, hắn nhớ lại cảnh tượng rất lâu trước đây khi tiên sinh dạy hắn đọc sách viết chữ.
Trong đó có một câu nói, hắn đã ghi nhớ rất lâu.
Đào lý bất ngôn, hạ tự thành hề. (Hoa đào hoa mận không nói, dưới gốc tự khắc thành đường).
Hắn rất thích câu nói này, vì thế, hắn và đệ đệ mới có được cái tên đàng hoàng.
Hắn bỗng chốc có cảm giác muốn òa khóc nức nở.
"Con có thể gọi người là tiên sinh không? Con muốn học đàn của người, như vậy sau này con và đệ đệ sẽ không còn sợ mùa đông giá rét nữa!"
Thật là đê tiện. Kẻ bội tín nghĩa có tư cách gì để tiếp tục làm học trò của người?
"Tiên sinh là lần đầu đến đây phải không? Ở chỗ chúng con có con hải yêu hay mê hoặc lòng người lắm, nhưng con thấy nó mấy lần rồi mà chẳng sao cả, con có thể bảo vệ người."
Thật là hèn nhát. Kẻ đào ngũ tháo chạy lúc lâm nguy đến bản thân còn chẳng bảo toàn nổi, nói gì đến chuyện bảo vệ người khác?
"Hóa ra tiên sinh là học trò của thư viện Lộc Môn, nhất định có ngày con cũng muốn đến đó học đạo."
Thật là nhục nhã. Hắn của hiện tại chỉ làm nhục thanh danh của thư viện Lộc Môn, mà một thư viện thiếu đi Tiên sinh thì cũng chỉ còn là một cái xác không hồn. Từ nay về sau, hắn chỉ có thể sống sót một cách nhục nhã trong sự hối hận và tủi nhục khôn cùng
Trong chớp mắt, mười mấy năm đã trôi qua.
Đêm trước khi bí cảnh Lang Hoàn mở ra, trên sông Xích Tố lững lờ những lồng đèn hoa.
Nước sông cuốn theo thi thể dạt vào bờ, cùng lúc đó một chiếc áo dính đầy máu cũng được tìm thấy. Trong mùi máu nồng nặc, hắn nhận ra một luồng khí tức quen thuộc, đó là khí tức của đệ đệ hắn.
Đầu óc hắn rối như tơ vò, hắn không dám tin tất cả chuyện này là do đệ đệ mình làm. Trong cơn hoảng loạn, hắn mang chiếc áo máu bỏ chạy, hắn phải tiêu hủy nó.
Chắc chắn là có kẻ muốn hãm hại Thành Hề! Mạng sống của đệ ấy là do tiên sinh ban cho mà! Trên người đệ ấy chồng chất hình bóng của tiên sinh, gánh vác chí hướng của tiên sinh, đệ ấy phải như tiên sinh cứu độ chúng sinh mới đúng, đôi tay của tiên sinh chỉ dùng để cứu người, sao có thể giết người được! Nhất định là có kẻ muốn hãm hại đệ ấy!
Giữa cơn kinh hãi, hắn ngã nhào xuống đất đầy chật vật. Đằng sau có người!
Hắn kinh hãi quay đầu lại. Trên bầu trời đêm lạnh lẽo treo lơ lửng một vầng trăng hạ huyền(trăng khuyết) thê lương. Dưới ánh trăng, thiếu niên xoay người, tựa như một thanh kiếm khát máu chậm rãi xoay mũi kiếm về phía trước.
Vạt áo trắng như tuyết ấy trong phút chốc đã đánh thức cơn ác mộng của mười mấy năm về trước.
"Chạy đi chứ." Thiếu niên híp mắt cười, "Dù ngươi có giấu giếm thế nào, cũng chẳng thể xóa sạch những mạng người mà đệ đệ ngươi đã gánh trên lưng đâu."
Là đệ đệ giết! Chính đệ đệ giết! Thật sự là đệ đệ giết!
Chứng cứ sắt như núi đang nằm trong tay hắn, không thể nào chối cãi.
“Không thể nào! Ngươi nói bậy! Sau này nó sẽ trở thành người như tiên sinh! Nó sao có thể giết người! Nó…”
Đột nhiên cổ họng hắn nghẹn lại, không thốt nên lời.
“Trở thành người như ông ấy ư?”
Thiếu niên bóp cổ hắn, ấn mạnh hắn vào tường, trong đôi mắt đen là sát khí lạnh lẽo.
“Đừng để ta nghe lại những lời như vậy nữa. Ngươi ngay cả tư cách làm học trò của ông ấy cũng không có."
"Cây đàn đó không thuộc về Đổng Kỳ Lương, càng không thuộc về ta, mà là... của Ôn tiên sinh..."
Chuyện cũ phủ bụi cuối cùng cũng được thổi bay lớp bụi dày đặc, để lộ ra những vết sẹo tang thương. Đám đệ tử thư viện đều quỳ sụp xuống cả, họ không ngờ vị sơn chủ tiền nhiệm lại rút lui về phía sau một cách ảm đạm như vậy, vào những năm tháng cuối đời lại bị thư viện Lộc Môn trục xuất và lãng quên. Quỳ xuống nghe những chuyện bi thương này mới là sự tôn trọng lớn nhất dành cho vong linh người đã khuất.
Lý Thành Hề run rẩy khắp người, hắn nhìn vào đôi bàn tay mình, lòng bàn tay ngỡ như có dòng máu đỏ tươi chói mắt trào ra: "Nhưng mà, nhưng mà ca ca à, sao huynh... không nói sớm hơn?"
"Đệ vẫn chưa hiểu sao? Thành Hề, chúng ta không ai chạy thoát được đâu! Trừ phi kẻ đó chết đi! Chỉ cần ông ta chết, chúng ta đều sẽ được giải thoát!" Giọng Lý Thành Ngôn khản đặc, "Chuyện giết người cứ để ta làm là được rồi mà, bao nhiêu năm qua những cầm phổ ta tiết lộ cho ông ta đều là giả, sớm muộn gì ông ta cũng bị phản phệ mà chết, đến ngày đó mới là sự giải thoát thực sự của chúng ta!"
"Ta nhẫn nhục bấy nhiêu năm là vì ai? Tiên sinh chết oan là vì ai? Là vì đệ đó! Nhưng tại sao đệ lại dấn thân vào theo cách này?!" Cơ thể hắn co rúm lại, như thể có thứ gì đó đã nghiền nát linh hồn hắn "Chỉ có đệ, ta tuyệt đối không muốn thấy đệ vướng vào chuyện này nhất..."
Xuống địa ngục mình hắn là đủ rồi, người thân duy nhất của hắn chỉ cần không hay biết gì, vui vẻ sống trên đời này là đủ rồi.
Nhiều năm sau, hắn nhớ về ca ca mình, nhớ về người nam nhân đã nhu nhược cả đời cho đến trước khi chết mới lấy hết can đảm báo thù này, có lẽ sẽ căm ghét, sẽ thất vọng, nhưng dù sao thì hai huynh đệ họ đã từng cùng ngồi bên nhau trong căn nhà nhỏ giữa rừng treo đầy hạc giấy để ngắm mưa, một người hoài niệm tiên sinh của mình, một người hoài niệm ca ca mình, bình yên đến thế.
"xin lỗi, ca ca, đệ..." Lý Thành Hề khóc nức nở trong lòng hắn, "đệ cũng chỉ muốn làm điều gì đó thay cho huynh thôi..."
Người đệ đệ được bảo bọc cả đời, người đệ đệ mang theo bao kỳ vọng tốt đẹp, cuối cùng vẫn bị cuốn vào vòng xoáy thị phi, gánh trên vai nợ máu mạng người.
Lý Thành Ngôn tâm đã nguội lạnh như tro tàn, hắn đặt tay lên vai đệ đệ. Như thể đã buông bỏ tất cả, lại như thể bị tất cả đè bẹp hoàn toàn: "Không sao đâu Thành Hề, từ nay về sau, ta sẽ cùng đệ chuộc tội..."
"Ca ca, ta..." Lý Thành Hề nở một nụ cười thê lương rồi bỗng chốc cứng đờ người lại. Máu tươi từ cổ họng hắn trào ra như những đóa hoa, bắn tung tóe lên mặt Lý Thành Ngôn.
Lý Thành Ngôn không kịp trở tay: "Thành Hề, đệ sao thế?!"
Mạch máu đập dữ dội, như thể có thứ gì đó sắp nổ tung từ bên trong. Nụ cười của Lý Thành Hề đông cứng trên mặt, máu tuôn ra nhiều hơn, như làn gió lướt qua bên tai một cách dịu dàng.
Hắn đã mơ một cơn ác mộng, trong mơ chính mình đã giết rất nhiều người, tiếng máu tươi phun trào ra như tiếng gió thổi xào xạc qua rừng cây vào mùa xuân, hắn và người ca ca yêu quý nhất ngồi tĩnh lặng trong gió, không ai từng nói lời nào, nhưng ai cũng có thể nghe thấy tiếng lòng của đối phương.
Giờ đây hắn lại nghe thấy tiếng gió, phát ra từ vết thương nơi cổ họng mình.
"Thành Hề?! Thành Hề, đệ làm sao vậy?!" Người ca ca đang lay mạnh cơ thể hắn, gương mặt huynh ấy đầy máu.
Vùng bụng cũng bị thủng một lỗ, gió lạnh lùa vào trong, đau đớn đến thấu xương. Lý Thành Hề dùng đôi tay đẫm máu ôm chặt lấy ca ca mình: "Đệ... Đệ không muốn chết, ít nhất là không phải lúc này, đệ..."
Hắn cứng nhắc chuyển động con ngươi, thấy một quân cờ lưu ly trắng rơi trên mặt đất, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo buốt giá.
"Nhắc nhở ngươi câu cuối cùng, một khi đã dấn thân vào con đường này, ngươi sẽ không bao giờ quay đầu lại được nữa. Thứ ngươi phải gánh vác chính là tội nghiệt nhân đôi." Bóng cây vặn vẹo đổ lên tà áo trắng của thiếu niên, tựa như một sắc trắng thanh cao giữa vũng bùn lầy, hắn khẽ mỉm cười: "Khi cần thiết, ta sẽ đích thân ra tay giúp ngươi."
Lý Thành Hề khắp người đầy vết thương, máu đã cạn khô, cơ thể trở nên nhợt nhạt và héo hắt. Quân cờ trắng trên đất như ẩn chứa ánh mắt của kẻ dòm ngó, giễu cợt vở kịch vụng về này, rồi nó lặng lẽ vỡ tan trong gió.
Hắn đã gánh vác tội ác nhân đôi, nhưng cuối cùng lại chẳng có được gì.
Vẫn còn nhớ lúc đó, thiếu niên nhìn ra ngoài cửa sổ, dường như nhớ tới chuyện gì đó thú vị, khẽ cười hai tiếng.
"Ngươi cười cái gì thế?" Lý Thành Hề nghiêm giọng hỏi.
Thiếu niên lắc đầu: "Không có gì. Chỉ là cảm thấy, chuyện tiếp theo đây sẽ rất thú vị."
"Tiết... Quỳnh Lâu, ngươi đúng là..." Những quân cờ ẩn giấu trong cơ thể liên tiếp nổ tung, hoa máu nở rộ khắp người, con ngươi Lý Thành Hề mờ đục dần, rồi không bao giờ cử động nữa.