Cách Chính Xác Để Công Lược Phản Diện Bệnh Kiều

Chương 59: Quân Cờ

Trước Tiếp

Chữ lại viết lệch rồi, Lý Thành Hề vò tờ giấy thành một cục rồi ném đi, trong sọt rác giấy đã chất cao như một ngọn núi nhỏ.

Hắn thấm mực rồi cầm bút lên lần nữa, nhưng cổ tay khi hạ bút lại run rẩy, hoàn toàn không cách nào tập trung tinh thần nổi. Hắn thở dài một tiếng, đặt bút xuống rồi ngồi bệt xuống ghế.

"Sao vậy? Tâm trí rối loạn thế này, hay là huynh trưởng của con lại xảy ra chuyện gì rồi sao?"

Đổng Kỳ Lương đã đứng sau lưng hắn từ lúc nào không hay, bàn tay ấm áp đặt lên vai hắn.

Trong ấn tượng của Lý Thành Hề, chính người này đã cung cấp cho ca ca hắn một nơi trú ẩn cách biệt với thế giới, giúp ca ca hắn tránh khỏi những lời nhạo báng và mỉa mai của người đời.

Ông còn nhận hắn làm học trò, những đạo lý đọc sách làm người đều do ông tận tình chỉ dạy. Kể từ khi ca ca phát điên, ông chính là sự tồn tại không khác gì phụ thân hắn.

Ngoài ca ca ra, Đổng Kỳ Lương là người Lý Thành Hề kính trọng nhất.

"…… Huynh ấy không sao ạ." Lý Thành Hề cúi đầu, lòng bàn tay vừa buông ra đầy những vết hằn do móng tay bấm vào. Hắn lấy hết can đảm ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt tiên sinh: "Tiên sinh, con muốn xem thử Phù Kê Cầm của người một chút."

"Con đã sẵn lòng thử lại lần nữa rồi sao?" Những nếp nhăn của Đổng Kỳ Lương giãn ra, ông mỉm cười: "Có gì phiền phức đâu, đi theo ta nào."

Sau bao nhiêu năm, Lý Thành Hề một lần nữa chạm tay vào cây đàn này.

Nó giống như được vớt lên từ dòng thác thời gian, thân đàn được mài nhẵn bóng loáng, những vết nứt ở đuôi đàn trông như những đường vân uốn lượn trên cánh ve mỏng manh.

Nó bị bào mòn tới mức chỉ còn lại một lớp vỏ mục nát, nhưng dây đàn lại căng và thẳng tắp, ánh lên sắc kim loại sắc lẹm như lưỡi đao, khiến nó vừa trông như đồ cổ cũ kỹ, lại vừa mang vẻ sắc bén.

Nhiều năm trước, Lý Thành Hề từng được khuyến khích chạm vào một dây đàn, nhưng chưa kịp gảy ra một nốt nhạc nào, một vết thương đáng sợ đã cắt thẳng từ cổ tay lên đến cánh tay hắn. Máu chảy ra như suối, tiên sinh vừa giúp hắn cầm máu vừa trấn an rằng đó là vì hắn chưa tu luyện thành tài nên mới bị đàn từ chối, đợi đến khi hắn đủ tư cách, hắn sẽ trở thành chủ nhân thực sự của Phù Kê Cầm.

Kể từ đó, lòng Lý Thành Hề luôn bị bao phủ bởi một bóng ma tâm lý. "Bị đàn từ chối" đồng nghĩa với việc hắn không xứng đáng làm học trò của tiên sinh, nhất là khi một Tống Gia Thụ đầy tài năng rực rỡ dần lọt vào mắt xanh của tiên sinh và sắp sửa thay thế vị trí của hắn, bóng tối đi kèm với cảm giác khủng hoảng này cứ thế lan rộng như mây đen.

"Con... con vẫn không dám, tiên sinh, có lẽ nó sẽ chẳng bao giờ thừa nhận con đâu." Lý Thành Hề rụt tay lại:

"Nỗ lực gấp vạn lần cũng không bằng một phần thiên phú, có lẽ con thực sự không có thiên tư. Con đã cố hết sức rồi, con muốn... từ bỏ."

"Nói bậy bạ gì thế? Nỗ lực gì, thiên phú gì chứ, việc con có được nó thừa nhận hay không chẳng liên quan gì đến mấy thứ đó cả." Đổng Kỳ Lương chỉ tay vào ngực hắn: "Con nên tự hỏi lòng mình, tâm có hướng về thì mới có thể toại nguyện."

Đúng vậy, từ sau lần thất bại đầu tiên, hắn đã trải qua vô số lần thất bại lớn nhỏ khác. "Không thể có được sự công nhận của Phù Kê Cầm" gần như đã trở thành nỗi ám ảnh cả đời hắn, mà những lời khích lệ của tiên sinh lúc nào cũng rập khuôn như một. Có điều, cứ hễ dính dáng đến Phù Kê Cầm là tiên sinh lại trở nên vô cùng nghiêm khắc, giống như biến thành một người khác vậy.

"Tiên sinh lúc nào cũng nói vậy, nhưng con mãi vẫn không hiểu!" Hắn nhìn chằm chằm vào mắt Đổng Kỳ Lương: "Hồi đó tiên sinh đã làm thế nào mới được cây đàn này công nhận ạ?"

Đổng Kỳ Lương nhìn hắn hồi lâu, rồi chậm rãi vỗ vai hắn:

"Ta đã bảo con rồi, phải hỏi chính lòng mình, con hỏi ta cũng vô ích thôi."

Trên làn da khô gầy, nhăn nheo ở cổ tay ông có một vết sẹo dao dữ tợn kéo dài mãi vào trong tay áo. Hồi nhỏ Lý Thành Hề từng tò mò hỏi về nguồn gốc của vết sẹo ấy. Ông nói đó là vết thương để lại từ chiến tranh, suýt nữa đã khiến ông mất cả cánh tay. Nhắc lại những ký ức đau đớn như vậy là bất kính với thầy, từ đó về sau Lý Thành Khê cũng không bao giờ hỏi thêm chuyện này nữa.

Hắn nhìn vết sẹo đó, nó thật giống với vết sẹo trên cổ tay mình. Đôi khi hắn trộm đoán, liệu vết sẹo này có nghĩa là tiên sinh cũng từng bị Phù Kê từ chối hay không? Nhưng ý nghĩ đó vừa mới nhen nhóm đã bị hắn kiên quyết gạt đi. Một người hiền từ và công chính như tiên sinh là chủ nhân hiếm có của Phù Kê Cầm, nếu ông mà còn bị từ chối thì trên đời này còn ai đủ tư cách nữa?

"Phù Kê Cầm không phải dùng để giết người, mà là để cứu người. Từ lúc mới được luyện ra, nó đã là một pháp khí cứu nhân độ thế." Trong hiệu sách buổi chiều hôm ấy, hai người tựa lưng vào quầy tán gẫu:

"Nó chỉ tấn công những kẻ đức không xứng với vị mà còn mưu đồ chiếm nó làm của riêng. Chỉ cần lòng nảy sinh một tia tà niệm, trong tay kẻ đó nó sẽ trở thành một món hung khí chí mạng, có điều người bị giết chính là bản thân hắn."

Đức không xứng với vị, lòng dạ không ngay chính, lại còn mưu đồ chiếm làm của riêng... chẳng phải lúc bắt đầu chính hắn là như vậy sao? Hắn muốn có được Phù Kê cầm chẳng qua là để đạt được kỳ vọng của tiên sinh dành cho mình, hoàn toàn không phải vì mục đích cứu người.

"Ta nghe người ta nói, chủ nhân ban đầu của cây đàn này là huynh trưởng của Lý Thành Hề, việc hắn phát điên cũng có nhiều điểm kỳ lạ... Sao thế? Cái bản mặt như kiểu thế giới vừa sụp đổ của ngươi là sao?" Thiếu niên áo trắng liếc hắn một cái:

"Ngươi thật sự chẳng biết cái gì cả, ta bắt đầu nghi ngờ không biết ngươi có đúng là đệ tử của thư viện Lộc Môn hay không đấy."

Ca ca không phải tự nhiên mà điên... Đúng rồi, huynh ấy cũng vì bị Phù Kê Cầm từ chối nên mới phát điên. Ký ức xa xăm hiện về từ một góc khuất, Lý Thành Hề nhớ ra vào cái đêm cánh tay mình bị dây đàn cắt đứt, trong mắt ca ca tràn ngập sự thất vọng. Dưới ánh nhìn đó, Lý Thành Hề đã hổ thẹn không dám ngẩng đầu lên, như thể hắn đã đưa ra một quyết định cực kỳ sai lầm, đủ để khiến ca ca phải hối hận cả đời.

"Tiên sinh, vết thương trên cánh tay của người... là từ đâu mà có ạ?" Giọng Lý Thành Hề khô khốc.

"Là vết sẹo để lại từ thời chiến." Đổng Kỳ Lương xoay người đi về phía cửa sổ, chỉ để lại bóng lưng: "Hồi con còn rất nhỏ đã từng hỏi ta rồi, giờ lại nhắc lại chuyện cũ, có việc gì sao?"

"Bởi vì con cũng muốn được giống như tiên sinh, một ngày nào đó có thể gánh vác trọng trách, nhưng giờ ngay cả Phù Kê Cầm cũng không thừa nhận con, con không biết sau này phải làm sao nữa... Con..."

"Đừng nói như vậy. Đường của con còn dài lắm, sẽ có ngày con đủ thực lực để nó công nhận. Trước lúc đó đừng nên xem nhẹ bản thân mình. Hãy nhớ dục tốc bất đạt, người và đàn ở với nhau cũng như người với người vậy, đều cần phải có thời gian để dần dần hoà hợp." Ông lão đứng bên cửa sổ mỉm cười với hắn: "Được rồi, phấn chấn lên nào."

Những lời tương tự Lý Thành Hề đã nghe không biết bao nhiêu lần. Vô số thất bại đã dập tắt nhiệt huyết và ý chí ban đầu của hắn. Giờ nghe lại chỉ còn cảm giác tê dại và hoài nghi chính mình. Hắn gật đầu, rồi lại cúi thấp đầu xuống.

Đổng Kỳ Lương rời đi, trong phòng chỉ còn lại mình Lý Thành Hề. Hắn ngẩng đầu lên, xòe lòng bàn tay ra, quân cờ lưu ly đen trong tay đã sớm ướt đẫm mồ hôi.

Hắn run rẩy đặt quân cờ đen vào giữa bàn thư án, vô số đường chỉ vàng dọc ngang đan xen trải ra trên mặt bàn bóng loáng, hóa ra đó là một kỳ trận giúp kết nối hai không gian khác nhau. Quân cờ trắng từ nãy đã lặng lẽ hòa tan vào vạt áo của tiên sinh.

Sau lưng Lý Thành Hề mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Hắn thực lòng không muốn giám sát vị tiên sinh kính trọng nhất. Cũng không muốn theo dõi hành tung của ông, nhưng cái lý do ông vừa đưa ra. Cái lý do mà trước đây hắn tin tưởng tuyệt đối, giờ nghe sao mà nhạt nhẽo và vô lực.

Chính lòng nghi kỵ đang tác quái, y phục của Lý Thành Hề đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt. Quân cờ đen trên bàn án tựa như con mắt đen lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào hắn. Hắn chợt hối hận, những ngón tay run rẩy muốn móc quân cờ ra, nhưng gợn sóng trên mặt bàn cờ vừa tản ra đã tụ lại, hóa thành hình ảnh một rừng trúc và một căn nhà nhỏ.

Gió lùa rừng trúc xào xạc, lá trúc như những con dao lá liễu xanh mướt xoay vần trong gió. Đổng Kỳ Lương đẩy cửa bước vào, người trong phòng đang khoác một tấm chăn mỏng ngồi trước cửa sổ, mười năm như một nhìn những con hạc giấy và phong linh đủ loại treo dưới mái hiên.

Nhặt bảo

Cứ cách ba năm ngày, ông lại tới thăm Lý Thành Ngôn, mà vào thời điểm này Lý Thành Hề lại đang bận việc ở thư viện không thể rời đi được. Thậm chí cho dù Lý Thành Hề có biết, hắn cũng sẽ chẳng mảy may nghi ngờ.

"Hôm nay Thành Hề lại hỏi về vết thương trên cổ tay ta, còn đòi thử Phù Kê Cầm nữa, tất nhiên là nó lại thất bại rồi." Đổng Kỳ Lương đứng sau lưng thanh niên nọ: "Có phải ngươi lại nói gì với nó không?"

Lý Thành Ngôn quấn trong chăn mỏng, ánh mắt đờ đẫn, như thể chẳng nghe thấy gì.

“Suýt nữa ta quên mất, ngươi đã là phế nhân rồi. Từ miệng một kẻ phế nhân chẳng thể hỏi ra được gì, lời kẻ điên nói cũng chỉ là những lời điên dại, chẳng ai tin cả.”

Đổng Kỳ Lương nói tiếp:

“Nhưng có những thứ có thể khắc sâu vào tận tủy xương. Ví dụ như… cầm phổ. Phù Kê Cầm đã trở thành bản năng của ngươi, mà con người thì không ai quên được bản năng của mình.”

Lý Thành Ngôn run rẩy như cầy sấy, hắn ôm chặt lấy cánh tay mình, trong lòng là một cây tiêu trúc xanh biếc.

"Không có đàn, nên chỉ có thể thổi tiêu giải khuây sao?" Đổng Kỳ Lương nhìn xuống hắn: "Nhưng ngươi không hợp thổi tiêu, ngươi nên gảy đàn mới đúng."

"Tiên sinh..." Lý Thành Ngôn co rùm người lại nức nở.

Gió nổi lên, lá trúc xào xạc. Những bóng lá rối loạn in đầy lên chiếc nhu sam màu trắng nguyệt của Đổng Kỳ Lương, trông như một ác quỷ khoác áo liệm.

"Tiên sinh của ngươi chết rồi, chết từ lâu lắm rồi. Bây giờ ta mới là tiên sinh của ngươi, đệ đệ ngươi cũng là học trò của ta." Đổng Kỳ Lương đứng trong gió lạnh lùng nói: "Giao cầm phổ ra đây, cả hai ngươi đều sẽ được giải thoát."

Lý Thành Hề mạnh tay hất tung bàn cờ, hắn không thể xem tiếp được nữa. Mỗi một câu nói đều như nhát dao cứa vào linh hồn hắn, hủy diệt đức tin của hắn, mang đến cái lạnh và nỗi đau thấu xương.

Quân cờ vẽ một đường vòng cung rồi rơi vào lòng bàn tay, thiếu niên áo trắng đang ngồi tựa bên bậu cửa sổ mỉm cười hỏi: "Thấy cái gì rồi, nói ta nghe chút được không?"

Lý Thành Hề giật nảy mình: "Làm sao ngươi vào được đây?"

"Tất nhiên là đi vào từ cửa chính rồi." Thiếu niên áo trắng giơ hai ngón tay lên, kẹp giữa đó là một tờ bái thiếp dát vàng.

Lý Thành Hề im lặng hồi lâu, cơ mặt căng cứng lại, cuối cùng hạ quyết tâm: "Ta phải làm gì?"

"Hửm?"

Lý Thành Hề đột ngột ngẩng đầu lên: "Ta phải làm thế nào mới cứu được ca ca ra!"

Thiếu niên nhìn hắn thật lâu, ánh nắng rực rỡ như dát vàng chiếu vào đồng tử đen láy của hắn thành màu nâu đậm, trông như than hồng đang cháy. Người thanh niên nheo mắt dưới nắng, khẽ cười: "Đã giết người bao giờ chưa?"

"Giết... giết người?" Mặt Lý Thành Hề cứng đờ: "Ca... Ca ca ta sẽ không muốn nhìn thấy ta giết người đâu."

"Vậy thì ngươi đừng hòng cứu được hắn ra khỏi cái lồng đó, hắn sẽ là tù nhân cả đời, còn ngươi sẽ là con tin cả đời." Thiếu niên xoay người định nhảy xuống khỏi bệ cửa sổ.

“Đợi đã! Tại sao nhất định phải giết người chứ?!”

Lý Thành Hề cuống cuồng gọi hắn lại:

“Chúng ta… chúng ta có thể tạo thanh thế mà! Tiên sinh vốn luôn kín tiếng, cây đàn của ông ấy cũng chưa từng dễ dàng cho người khác thấy. Chỉ cần đợi đến ngày Bí Cảnh Lang Hoàn mở ra, rồi nói sự thật cho mọi người biết là được rồi! Họ sẽ giúp ta làm chứng!”

"Nghĩ đơn giản quá nhỉ, Lý đạo hữu. Đến ngày đó, ngươi nghĩ họ sẽ sẵn lòng tin tưởng một vị viện chủ đức cao vọng trọng. Hay là một tên học trò mới bước chân vào đời như ngươi? Đừng mong những gì ngươi vừa thấy có thể dùng làm bằng chứng. Nếu bàn về công phu đổi trắng thay đen, tô hồng thế gian thì vạn người cũng chẳng bằng nổi vị tiên sinh thần thông quảng đại nhà ngươi đâu. Lão ta sẽ có hàng ngàn cách để trốn tránh cáo buộc, còn ngươi ngược lại sẽ phải gánh cái tội danh không thể dung thứ, ví dụ như..." Giọng thiếu niên trầm xuống: "Khi sư diệt tổ."

"Là một đệ tử Nho môn, chắc ngươi hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của bốn chữ này chứ, đó là đại nghịch bất đạo."

Lý Thành Hề thấy sống lưng lạnh toát. Những hậu bối non nớt như bọn hắn làm sao có thể thắng nổi một con cáo già xảo quyệt trong trận chiến mồm mép? Nếu thực sự làm như lời hắn nói, e rằng hắn và ca ca ngược lại sẽ trở thành những kẻ phản bội vong ơn phụ nghĩa bị thiên hạ phỉ nhổ.

"Cho nên..."

"Cho nên ngươi mới phải tìm một con đường khác, cách đơn giản nhất chính là giết người." Giọng điệu của thiếu niên lại trở nên thoải mái.

"Giết người... mà là đơn giản nhất?" Lý Thành Hề không tài nào hiểu nổi hay tán đồng với lối suy nghĩ này.

“Dĩ nhiên không phải bảo ngươi giết đệ tử của các thế gia hay tông môn, thân phận của họ quá hiển hách. Đến lúc đó chuyện ầm ĩ khắp nơi, ngược lại sẽ rút dây động rừng, khiến tiên sinh của ngươi sinh nghi.

Ngươi cứ giết những kẻ tán tu sơn dã thôi. Chúng vô danh vô tính, không thân không thích. Chết một người chẳng ai để ý, hai người cũng chẳng gây sóng gió gì, nhưng ba bốn người thì đủ khiến người ta bất an. Kẻ vô danh sẽ chẳng có ai đứng ra kêu oan cho họ, nhưng lại đủ để mọi người biết rằng vị sơn chủ đức cao vọng trọng của các ngươi có một cây Phù Kê Cầm có thể gọi người chết sống lại, mọc thịt sinh xương, mà lại không dễ dàng đem ra cứu người.

Lúc đó ngươi chỉ cần làm bộ phô trương thanh thế, đoạt lấy kim đan của họ, khiến người ta lầm tưởng rằng ngươi giết nhiều người như vậy chỉ để trong thời gian ngắn tăng tu vi, hòng giành thắng lợi trong cuộc tranh đoạt Phù Lệnh.

Còn về Đổng Kỳ Lương, ông ta có lẽ sẽ nghĩ xa hơn một chút. Đoán rằng phía sau chuyện này có kẻ cố ý gây sự, bôi nhọ danh tiếng của ông ta, thậm chí còn bất lợi cho cả thư viện.”

"Nhưng mà..." Lời của Lý Thành Hề lại bị hắn cắt ngang.

"Đừng nhưng nhị gì nữa. Khi giết người đầu tiên, ngươi có thể nhân cơ hội đó thử lòng tiên sinh nhà ngươi. Nếu ông ta không chịu ra tay cứu người, chứng tỏ trong lòng ông ta có quỷ, ngươi có thể không chút gánh nặng mà tiếp tục kế hoạch. Nguồn cơn của mọi chuyện là tiên sinh nhà ngươi, là nạn nhân thì ngươi không còn lựa chọn nào khác ngoài con đường cá chết lưới rách, trừ cái chết ra không ai có tư cách trừng phạt ngươi cả." Thiếu niên cười lạnh: "Đã dám ra tay giết người, thì chắc ngươi cũng chẳng sợ chết đâu nhỉ?"

Lý Thành Hề rùng mình sợ hãi, người này trông cùng lắm cũng chỉ mười mấy tuổi, nhưng trong cách xử lý những việc này lại có một sự thuần thục nằm giữa lằn ranh của sự điềm tĩnh và ngông cuồng. Lý Thành Hề ngồi bệt xuống ghế: "Nhưng... tiên sinh không thích ta lắm, e rằng ông ấy sẽ nghi ngờ đến ta."

"Hóa ra là vì chuyện nhỏ này." Thiếu niên nhíu mày, chỉ chỉ chính mình: "Cái này ngươi khỏi lo, so với ngươi, ông ta thà nghi ngờ ta còn hơn. Lão già ngoài mạnh trong yếu đó muốn giết ta không phải ngày một ngày hai đâu."

"Tại sao?" Lý Thành Hề không nhịn được hỏi.

"Nguyên nhân không quan trọng, quan trọng là như vậy ông ta sẽ cảm thấy mọi chuyện đều do ta bày ra. Còn hạng đồ đệ khờ khạo thật thà như ngươi thì tuyệt đối không thể có thủ đoạn gây sóng gió như thế được." Thiếu niên chắp tay sau lưng đi tới trước mặt hắn, khẽ cười: "Tất nhiên, nếu có cơ hội, ngươi có thể tìm lấy một hai con dê thế tội. Công dụng của dê thế tội không phải là để trấn an tiên sinh nhà ngươi, mà là để trấn an tinh thần của những người khác, sẵn tiện gột sạch sự nghi ngờ của bọn họ dành cho ngươi."

Lý Thành Hề khó khăn rặn ra từng chữ: "Tiếp theo, ta chỉ cần vào đúng ngày tranh đoạt phù lệnh, trước mặt mấy ngàn người này đem sự thật phơi bày ra là được?"

"Còn thiếu một người."

"Còn thiếu ai?"

"Tên sư đệ thông minh lanh lợi kia của ngươi, người đệ tử chân truyền mà sơn chủ tâm đắc nhất ấy." Người thiếu niên nghịch nghịch cái tách trà trống trên bàn:

“Các ngươi là người đọc sách, thanh cao chính trực, giữ mình trong sạch. Các ngươi cho rằng những tán tu sơn dã kia là kẻ ngoài vòng pháp luật. Mà đã là kẻ ngoài vòng pháp luật thì ắt có lòng hại người, có ý giết người, không đáng để các ngươi ra tay cứu giúp.

Quân tử có người cứu, cũng có kẻ không cứu. Người đời không những không trách móc, mà còn cho đó là khí tiết của các ngươi. Nhưng nếu người chết là học trò của hắn thì sao?”

"Vậy thì tiên sinh chắc chắn sẽ không chút do dự..."

"Sai rồi." Thiếu niên vô cảm đậy nắp tách trà lại: "Tiên sinh của ngươi không những không cứu hắn, mà biết đâu còn tìm đủ mọi cách để trì hoãn thời gian, đợi hắn chết đến mức không thể chết hơn được nữa mới vờ vịt vội vàng mang đàn ra. Đến lúc đó ông ta chỉ cần rặn ra vài giọt nước mắt, tránh nặng tìm nhẹ mà bắt lấy hung thủ trả thù cho học trò, thế là chuyện coi như xong xuôi, đối với ông ta chẳng hề hấn gì."

Lý Thành Hề trong khoảnh khắc này dựng tóc gáy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Người này nói ra những lời đó mà sắc mặt không hề thay đổi, cứ như thể chính hắn cũng sẽ nghĩ và làm như thế vậy. Lý Thành Hề đột nhiên đứng bật dậy:

"Ta... ta vẫn chưa đến mức phải giết Tống Gia Thụ..."

"Lúc gọi tên thì nhớ thu bớt sát khí lại, người khác mới không nghi ngờ." Đôi mắt đen của thiếu niên sáng rực, nhìn hắn đầy châm chọc.

Lý Thành Hề rệu rã ngồi xuống: "Ngươi... mục đích của ngươi khi làm việc này là gì?" Người thiếu niên trông không giống người tốt, chắc chắn không bao giờ làm ăn lỗ vốn.

"Phù lệnh." Thiếu niên nói một cách bình thản: "Ta muốn ngươi nói cho ta biết, phù lệnh để mở bí cảnh nằm ở đâu."

"Ngươi cần phù lệnh làm gì? Bí cảnh Lang Hoàn không dễ vào như vậy đâu, lúc đó có bao nhiêu người, ngươi..."

"Ngươi mà còn nói nhảm nữa, ta sẽ đem chuyện ngươi định giết người nói cho tiên sinh nhà ngươi đấy."

Lý Thành Hề đã lĩnh giáo đủ sự hỉ nộ vô thường của hắn, im lặng hồi lâu mới đáp: "Tiên sinh để phù lệnh ở Tàng Thư Lâu, có đặt cấm chế, ngoại trừ chính ông ấy ra không ai chạm vào được."

"Tàng Thư Lâu sao? Ta biết rồi."

Thiếu niên xoay người định đi, Lý Thành Hề ngẩng đầu gọi với theo:

"Đợi đã, ngươi sẽ ở lại Kiêm Gia Độ mãi chứ?"

"Kiêm Gia Độ bây giờ chẳng có gì thú vị, ta đi Lung Châu trước đây." Bóng dáng người thiếu niên biến mất ngoài cửa sổ, chỉ còn một câu nói thoảng lại trong không trung: "Sau này gặp lại."

"Được, sau này gặp lại."

Lung Châu, nếu nhớ không lầm thì đó là một thành thị ở phương Nam.

Lý Thành Hề ngây người nhìn ra cửa sổ, trong lòng dấy lên một cảm giác kỳ lạ, giống như bản thân hắn chính là một quân cờ lạnh lẽo, phải xuất hiện ở đâu và vào lúc nào, đều đã được định sẵn.

 

Trước Tiếp