BẬC THẦY THẺ SAO

Chương 266: Tình cảm đầu đời

Trước Tiếp

Không ngờ lại mơ thấy mình bị sư huynh hôn, trong lòng Tạ Minh Triết cảm thấy vô cùng bối rối, vành tai cũng hơi đỏ lên, vội vàng quay đầu đi không dám nói gì chỉ sợ bị Đường Mục Châu phát hiện ra manh mối. Thế nhưng Đường Mục Châu lại lo cậu bị sốt tái phát, chủ động đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm lên trán cậu nhẹ nhàng hỏi han: "Đã hạ sốt rồi, còn thấy khó chịu chỗ nào không em?"

Tạ Minh Triết: "…"

Tim cậu đập loạn lên, đặc biệt là khi ngón tay ấm áp của sư huynh áp lên trán mình, tim Tạ Minh Triết suýt chút nữa nhảy khỏi lồng ngực. Cậu hít sâu một hơi cố gắng giữ giọng bình tĩnh đáp: "Không có, chỉ là gặp ác mộng nên mới tỉnh dậy thôi ạ."

"Thời gian gần đây sao cứ hay gặp ác mộng thế?" Đường Mục Châu chăm chú nhìn sắc mặt cậu quan tâm hỏi: "Có phải tinh thần không tốt lắm không?"

"Dạ… chắc là di chứng sau All-Star thôi, cứ mơ thấy bị dã thú vây công ấy." Tạ Minh Triết bịa đại một cái cớ, chột dạ tránh ánh mắt đối phương, vội vàng chuyển chủ đề: "Sư huynh, sao anh còn chưa ngủ ạ?"

"Lo em nửa đêm bị sốt lại, nên ngồi đây trông một lúc."
Đường Mục Châu trả lời rất thản nhiên, ánh mắt cũng vô cùng dịu dàng: "Giọng em vẫn hơi khàn, có muốn uống nước không? Để anh rót cho."

Nói xong anh đứng dậy đi ra ngoài, rất nhanh đã mang vào một ly nước ấm đưa cho Tạ Minh Triết.

Tạ Minh Triết cầm lấy uống một ngụm đầu óc mới dần tỉnh táo hơn, nhưng nghĩ đến giấc mơ vừa rồi tim cậu lại đập thình thịch không ngừng, không thể tin nổi mình lại mơ thấy chuyện như này.

Trước kia dậy thì cậu cũng từng mơ những giấc mơ tương tự một hai lần, nhưng trong mơ không hề có gương mặt cụ thể. Còn hôm nay, người cùng mình ôm hôn rõ ràng chính là Đường Mục Châu.

Sư huynh đã từng nói rõ rằng anh ấy có người mình thích, vậy mà mình lại dám mơ mộng làm chuyện vô lễ như vậy, đúng là quá đáng mà.

Tạ Minh Triết chỉ muốn tự tát mình một cái, cảm thấy bản thân đã xúc phạm đến Đường Mục Châu.

Nhưng giấc mơ thì đâu thể kiểm soát được? Để tránh lúc mơ lại lỡ gọi tên sư huynh, Tạ Minh Triết vội kiếm cớ đuổi anh đi: "Hay là sư huynh về phòng ngủ đi, em vẫn ổn cũng hạ sốt rồi nên không còn khó chịu nữa đâu ạ."

Đường Mục Châu mỉm cười, đưa tay vuốt lại mái tóc hơi rối của cậu:"Không sao, anh ở đây với em."

Trái tim Tạ Minh Triết lại run lên dữ dội, sự dịu dàng này đúng là chí mạng.

Lý trí bảo cậu nên để Đường Mục Châu về ngủ, nhưng không biết đầu óc có phải bị sốt làm cho hồ đồ rồi không, mà cậu lại không tiếp tục kiên trì nữa, cậu tham luyến cảm giác được quan tâm này.

Từ nhỏ đến lớn, mỗi lần bị bệnh chưa từng có ai chăm sóc cậu như vậy, lần đầu tiên có người ở bên cạnh, lòng cậu ấm áp vô cùng luyến tiếc không nỡ xa.

Có lẽ là do sốt nên ngốc mất rồi. Khi tỉnh táo lại, Tạ Minh Triết thấy Đường Mục Châu đang dùng ánh mắt dịu dàng nhìn mình, giữ phong thái quân tử, nghiêm túc nói: "Sốt rất dễ tái phát, nếu em không phiền, đêm nay anh ngủ ở đây với em, tiện chăm sóc bất cứ lúc nào."

Tạ Minh Triết: "…"

Cậu nên để tâm chuyện này sao?

Trong mắt cậu, sư huynh là một người đàn ông thẳng thắn, việc ở lại đây đơn thuần chỉ là quan tâm tới bệnh nhân. Một người ngay thẳng như Đường Mục Châu mà muốn ở lại chăm sóc, nếu mình kiên quyết đuổi đi, chẳng phải lại càng khiến bản thân lộ vẻ chột dạ?

Nhưng nếu đồng ý thì đồng nghĩa với việc ngủ chung giường với sư huynh.

Cậu đâu phải thẳng nam, nằm cạnh một người đàn ông đẹp trai, dịu dàng hoàn mỹ như vậy, thật sự thấy rất ngượng ngùng.

Tâm trí Tạ Minh Triết rối loạn, còn chưa kịp từ chối thì Đường Mục Châu đã nhanh gọn chui thẳng vào chăn. Cậu chỉ cảm thấy tấm chăn bị vén lên, một luồng gió mát thổi vào, kế đó là một thân thể ấm áp lấp đầy khoảng trống bên cạnh.

Da đầu Tạ Minh Triết như muốn nổ tung.

Cái....cái gì đây, sư huynh chui vào chăn rồi á?

Nói trắng ra chính là ngủ chung giường luôn rồi?

Hơn nữa, người nằm bên cạnh lại vừa đẹp trai, vừa dịu dàng, thân hình chuẩn không cần chỉnh... Cái loại cám dỗ này đúng là không thể chống đỡ nổi, tim Tạ Minh Triết đập càng lúc càng nhanh, không dám liếc ngang liếc dọc.

Còn Đường Mục Châu thì tỏ vẻ rất bình thản giữ khoảng cách một cánh tay, anh nằm nghiêng nhìn cậu, khóe miệng khẽ cong lên: "Em buồn ngủ không? Nếu chưa thì chúng ta trò chuyện một chút nhé?"

Buồn ngủ gì chứ? Cơn buồn ngủ đã bị giấc mơ kỳ lạ ban nãy dọa cho bay sạch rồi...

Tạ Minh Triết cứng họng đáp: "Sư huynh muốn nói chuyện gì thế? Về vòng loại trực tiếp ạ?"

Đường Mục Châu bật cười:
"Đang nghỉ phép mà, đừng nói chuyện thi đấu nữa, nói chút chuyện riêng tư đi."

Trong đêm yên tĩnh, Tạ Minh Triết nghe rõ mồn một tiếng tim đập dữ dội của mình.

Đường Mục Châu vừa tắm xong, trên người còn vương mùi sữa tắm rất đặc trưng, không quá nồng mà rất dễ chịu, như mùi của các loài cây cỏ nhẹ nhàng.

Tạ Minh Triết chợt nhớ lại, rất lâu trước đây, có lần sư huynh rủ cậu đi xem thi đấu trực tiếp, cậu vô tình ngã vào lòng Đường Mục Châu, khi đó cũng ngửi thấy mùi hương như vậy.

Lúc ấy chỉ cảm thấy mùi hương này khá đặc biệt cũng không nghĩ nhiều. Nhưng giờ đây khi được gần gũi như vậy, ký ức ngày càng rõ nét, cậu nhận ra tất cả mọi thứ liên quan đến Đường Mục Châu, cậu đều ghi nhớ sâu đậm.

Nhận ra đối phương đang nhìn mình, đầu óc Tạ Minh Triết rối bời, đành thuận theo chủ đề hỏi: "Chuyện riêng tư gì vậy anh?"

"Không phải em rất tò mò cảm giác thích một người là thế nào sao? Hôm đó anh buồn ngủ quá nên còn chưa kịp kể cho em nghe."

"Em chỉ tiện miệng hỏi thôi mà..." Tạ Minh Triết có chút chột dạ, giọng cũng nhỏ dần.

"Vậy anh cũng tiện miệng kể vậy." Đường Mục Châu chậm rãi nói: "Thật ra thích một người đơn giản lắm, chẳng cần nhiều lý do, chỉ cần nhìn thấy người đó đã cảm thấy rất vui vẻ, tim đập nhanh không thẻ kiểm soát, rất muốn đến gần người ấy. Khi không nhìn thấy lại nhớ nhung, tò mò không biết người ấy đang làm gì, thậm chí trong mơ cũng thường gặp người ấy, không cần xác nhận nhiều lần trực giác sẽ cho em biết, em chính là thích người ta rồi."

"..." Tạ Minh Triết sững người, hình như cậu cũng có cảm giác đó với Đường Mục Châu?

Mỗi lần gặp sư huynh đều rất vui, mỗi tối nhận được tin nhắn thoại của sư huynh, sau khi trò chuyện mới ngủ ngon được, nếu không trò chuyện sẽ thấy thiếu thiếu cái gì đó. Mỗi lần thắng giải, trước mặt sư phụ thì không dám khoe khoang, trước mặt phóng viên cũng giữ vẻ lạnh lùng, nhưng ở trước mặt sư huynh lại không kìm được mà tỏ ra đắc ý, bộc lộ đúng bản tính của mình, bởi vì ở bên sư huynh cậu cảm thấy vô cùng thoải mái không cần phải che giấu gì cả.

Từ khi còn là tân binh đã nhận được sự chỉ dẫn của Đường Mục Châu, sau này thành sư huynh đệ, quan hệ càng thân thiết hơn, không biết từ lúc nào Tạ Minh Triết đã quen với việc chia sẻ mọi chuyện vui buồn với Đường Mục Châu, đối với vị sư huynh này nảy sinh một sự tin tưởng đặc biệt.

Chẳng lẽ đây chính là thích?

Nghĩ tới đây mọi cảm xúc dường như đều có lời giải thích hợp lý, trong lòng bỗng nhiên sáng tỏ.

Nhưng lập tức đầu óc cậu lại rối tung, sao mình lại có thể thích sư huynh được? Đường Mục Châu đã có người trong lòng rồi.

Tạ Minh Triết rối rắm, cậu nhíu mày không biết nên nói gì.

Đường Mục Châu tiếp tục nói: "Người anh thích rất thông minh, chỉ là hơi chậm hiểu trong chuyện tình cảm, mãi mà vẫn chưa nhận ra anh thích em ấy đế nhường nào. Anh không vội tỏ tình với người ta cũng vì sợ dọa em ấy, có lẽ phải đợi khi em ấy tích đủ thiện cảm với anh thì tỉ lệ thành công sẽ cao hơn, em thấy đúng không?"

Trong lòng Tạ Minh Triết dâng lên một nỗi xót xa, vô cùng khó chịu khi nghe sư huynh cứ nhắc đến người anh thích.

Cậu hít sâu một hơi, cố gắng tỏ ra bình tĩnh: "Em... em đâu có kinh nghiệm, anh hỏi em cũng vô dụng thôi."

Đường Mục Châu bật cười khẽ: "Không phải em bảo muốn trao đổi cảm xúc sao? Nếu đổi lại là em, em sẽ làm gì?"

Tạ Minh Triết khổ sở mà không trả lời nổi.

Cậu nhận ra mình có chút thích sư huynh, nhưng bảo cậu tỏ tình với Đường Mục Châu thì dù cậu có gan to bằng trời cũng không dám. Đừng nhìn sư huynh lúc nào cũng hiền hòa, chứ nếu dính tới vấn đề nguyên tắc kiểu này, chắc chắn Đường Mục Châu sẽ nghiêm túc từ chối, còn bảo cậu chỉnh đốn lại thái độ... thậm chí từ đó ngay cả sư huynh đệ cũng không làm được nữa nhỉ?

Tạ Minh Triết càng nghĩ càng rối, đầu óc vốn vì sốt mà mơ màng, giờ đã hoàn toàn thành một mớ hỗn độn.

Đường Mục Châu thấy cậu nhíu mày mãi mà không phản ứng gì, bèn ghé sát lại hỏi: "Sao không nói gì?"

Tạ Minh Triết giật mình tỉnh lại, miễn cưỡng cười: "Em hơi buồn ngủ rồi, không muốn nói chuyện này nữa, em ngủ trước đây ạ."

Nói xong liền chui tọt vào chăn quay lưng về phía Đường Mục Châu.

Đường Mục Châu nhìn bóng lưng cậu, lòng mềm nhũn chỉ hận không thể ôm người này vào lòng ngay lập tức.

Nhưng cuối cùng anh vẫn cố kiềm nén lại.

Anh nhận ra Tạ Minh Triết dường như đã có chút dao động, ánh mắt lấp lánh không giống trước kia chỉ là vẫn chưa xác định được thái độ của cậu, vẫn nên chờ đợi thêm một chút thuận theo tự nhiên sẽ tốt hơn.

Đường Mục Châu nhẹ nhàng đắp chăn cho Tạ Minh Triết, cũng nhắm mắt lại.

Đêm đó cả hai đều ngủ không ngon, dù sao cũng quen ngủ một mình bao nhiêu năm, đột nhiên có một người đàn ông nằm cạnh, đúng là không quen cho lắm.

Nhưng tâm trạng Đường Mục Châu rất tốt, sư đệ nhỏ không bài xích việc anh lại gần, xem ra ngày ôm được em về cũng không còn xa nữa.

Còn Tạ Minh Triết thì lại nghĩ ngợi lung tung đến tận rạng sáng, mơ mơ màng màng mới ngủ thiếp đi, rồi lại mơ những giấc mơ hỗn loạn, phân biệt không rõ đâu là mơ đâu là thực.

Sáng hôm sau tỉnh dậy nhìn thấy sư huynh đang ngủ cạnh mình, Tạ Minh Triết xấu hổ đến mức không biết để tay chân vào đâu, cố tìm chuyện để nói: "Chào, chào buổi sáng ạ."

Đường Mục Châu đưa tay sờ trán cậu, dịu dàng hỏi: "Hết sốt rồi, thấy khá hơn chưa?"

Tạ Minh Triết gật đầu: "Ừm, ừm, chỉ là cảm nhẹ thôi, không sao ạ..."

Cậu lúng túng mặc quần áo, sau đó vội vàng chạy vào nhà vệ sinh tắm nước lạnh.

Sáng sớm đã chạy đi tắm, là vì lý do gì thì đàn ông ai cũng hiểu. Sư đệ nhỏ trông có vẻ rất khỏe, phản ứng lại mạnh mẽ như vậy, chắc lại mơ ác mộng gì đó rồi?

Nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm, khóe môi Đường Mục Châu cong lên thành một nụ cười, có vẻ phải tăng tốc thôi, tình cảm của em đã bắt đầu có dấu hiệu chớm nở, không thể để em ấy đi sai hướng mà thích nhầm người khác được.

Trước Tiếp