BẬC THẦY THẺ SAO

Chương 267: Thăm dò và tỏ tình

Trước Tiếp

Sau khi hai người đi ăn sáng thì tình cờ gặp bốn sư huynh đệ của Lưu Sương Thành là Phương Vũ, Kiều Khê, Tô Thanh Viễn và Tiêu Dật. Bốn người này vốn nổi tiếng là trạch nam chính hiệu trong Liên minh chuyên nghiệp, bình thường rất ngại ra ngoài hôm nay lại hiếm hoi thấy họ đồng loạt xuất hiện.

Tạ Minh Triết chủ động tiến lại chào hỏi, phát hiện Phương Vũ sau khi ăn sáng xong còn gói thêm hai phần đồ ăn, nhưng lượng đồ ăn không nhiều. Tạ Minh Triết thắc mắc: "Đây là gói cho hai đứa nhỏ của tiền bối Tô Dương ạ?"

Phương Vũ đáp: "Ừ, tối qua hai bé về thì bị cảm lạnh, sư phụ không cho hai bé ra ngoài nên để tôi mang đồ ăn về."

Phương Vũ vốn không tham gia buổi tiệc nướng ở bãi biển tối qua nên cũng không biết Tạ Minh Triết đã cùng hai cô bé chơi rất vui, vì vậy vô tình nói ra sự thật.

Tạ Minh Triết khựng lại trong lòng lập tức dâng lên cảm giác áy náy.

Rõ ràng là do hôm qua chơi đùa quá sức ở bãi biển nên hai cô bé mới bị cảm, mà với tư cách là người lớn đi theo chơi cùng, cậu cũng có phần trách nhiệm. Nghĩ đến đây Tạ Minh Triết kiên quyết đi thăm bọn trẻ, Phương Vũ đành dẫn cậu quay về biệt thự.

Mọi người ở Lưu Sương Thành đều ở chung trong một căn biệt thự ba tầng, Tô Dương cùng vợ và hai con gái ở tầng ba, còn bốn sư huynh đệ ở tầng hai. Khi Tạ Minh Triết đến phòng ngủ hai cô bé vừa mới thức dậy.

Tạ Minh Triết bước tới, áy náy xin lỗi Tô Dương: "Đều là lỗi của tôi, tôi không nên dẫn các bé ra chơi ở bãi biển đến khuya như vậy ạ..."

Tô Dương thoải mái khoát tay:
"Không thể trách cậu được, hai đứa nhỏ nhà tôi từ nhỏ đã nghịch ngợm, thường xuyên bị cảm ấy mà. Tối qua chỉ bị sốt nhẹ, sáng nay đã khỏe rồi, tụi nó còn nằng nặc đòi ra biển chơi nữa cơ. Tôi không cho ra ngoài vì sợ gió biển thổi vào lại làm bệnh nặng thêm."

Hai bé gái cười với Tạ Minh Triết: "Anh ơi, không trách anh đâu, là tụi em tự đòi chơi mà."

Tạ Minh Triết nhìn kỹ, thấy hai cô bé tinh thần khá tốt, nụ cười tươi tắn không giống bị bệnh nặng nên mới yên tâm. Nhưng cậu vẫn cảm thấy áy náy nên chủ động ở lại cùng hai bé.

Hai cô bé rất quý cậu, cứ nắm lấy tay không cho cậu đi. Tô Dương cũng đành bất lực, cho phép cậu ở lại chơi cùng.

Sau bữa sáng hai bé đòi xem hoạt hình, Tạ Minh Triết cũng không thấy ồn ào nên vui vẻ ngồi xem cùng. Còn Đường Mục Châu thì không thích trẻ con lắm, liền cùng tiền bối Tô Dương xuống phòng khách trò chuyện. Một lúc sau Trần Thiên Lâm và Trần Tiêu cũng tới thăm, trong số năm tiền bối tuyển thủ, người thân thiết nhất với Trần Thiên Lâm chính là Tô Dương, tổ sư hệ thủy đã giải nghệ từ lâu này.

Hai người vốn là bạn học cấp 2 và đại học, Tô Dương lớn hơn Trần Thiên Lâm hai tuổi, vẫn luôn gọi anh là "Lâm Lâm", mà Trần Thiên Lâm cũng không bận tâm. Hai người hàn huyên về cuộc sống sau khi giải nghệ, còn Đường Mục Châu và Trần Tiêu không chen vào được, đành ngượng ngùng nhìn nhau.

Đường Mục Châu quyết định nhường không gian lại cho sư phụ và tiền bối Tô Dương, rồi ra hiệu gọi Trần Tiêu rời đi.

Hai người lên sân thượng, Trần Tiêu nửa cười nửa không hỏi: "Hai người sống chung hai ngày tiến triển thế nào rồi?"

Đường Mục Châu ung dung đáp: "Tôi không vội, cậu vội cái gì?"

Trần Tiêu nhướng mày: "A Triết cũng là anh em tốt của tôi, cậu để ý người đội tuyển Niết Bàn của chúng tôi, tôi quan tâm chút không được à?"

Đường Mục Châu xoa thái dương nói: "Chưa có tiến triển gì lớn, tôi muốn tìm một thời điểm thích hợp để tỏ tình."

Tạ Minh Triết lúc này vừa xem xong một tập hoạt hình với hai bé, định ra sân thượng hóng gió liền vô tình nghe thấy Đường Mục Châu và Trần Tiêu đang nói chuyện. Hai người nói rất nhỏ cậu không nghe rõ nội dung, chỉ loáng thoáng nghe được từ "tỏ tình".

Tạ Minh Triết tò mò tiến lại gần bước vào góc khuất lắng nghe.

Chỉ nghe Trần Tiêu nói: "Đã thích người ta rồi thì nói thẳng ra cho dứt khoát đi chứ?"

Giọng Đường Mục Châu rất nghiêm túc: "Chính vì quá thích nên mới không dám tùy tiện tỏ tình. Nếu em ấy không có tình cảm với tôi, tôi tỏ tình sẽ chỉ khiến mối quan hệ của chúng tôi trở nên gượng gạo, thậm chí còn không thể làm bạn nữa."

Trần Tiêu trêu chọc: "Tôi nhớ cậu lúc nào cũng rất tự tin mà, hiếm khi thấy do dự thế này đấy."

Đường Mục Châu cũng bất đắc dĩ: "Tình cảm không như thi đấu, dù tôi có tự tin đến đâu cũng không thể chắc chắn rằng em ấy sẽ thích tôi. Thi đấu thua rồi còn có mùa sau. Nhưng với em ấy... tôi không thể thua."

Ngón tay Tạ Minh Triết siết chặt.

"Không thể thua" sao?

Chỉ khi thật sự rất để tâm đến một người mới sợ thất bại đến vậy, mới vì một lời tỏ tình mà lo được lo mất. Chính vì yêu quá sâu đậm, nên mới sợ rằng chỉ một bước sai lầm cũng vĩnh viễn đánh mất đối phương.

Không ngờ sư huynh lại nặng tình đến thế, sâu đậm đến mức khiến Tạ Minh Triết không khỏi ghen tị.

Rốt cuộc là ai mà lại khiến Đường Mục Châu si mê đến vậy?

Trong lòng Tạ Minh Triết trào dâng lên sự chua xót, cảm giác ghen tuông lan khắp cơ thể, cả miệng lưỡi cũng đắng ngắt...

Không nên ghen tị, nhưng lại không thể kìm nén được.

Lòng Tạ Minh Triết rối bời, nếu sư huynh đã thích người khác sâu đậm như thế mà mình đi theo đuổi anh ấy thì hy vọng sẽ mong manh cỡ nào. Có lẽ đoạn tình cảm vừa mới sinh ra này nên chôn vùi trong trứng nước.

Đang mải miết suy nghĩ, thì Trần Tiêu phát hiện ra Tạ Minh Triết, kinh ngạc hỏi: "A Triết? Sao em lại ở đây?"

Đường Mục Châu hơi cứng người, không biết Tạ Minh Triết đã nghe được bao nhiêu vẻ mặt anh có chút mất tự nhiên.

Nhưng Tạ Minh Triết nhanh chóng điều chỉnh biểu cảm, tươi cười bước ra: "Em vừa xem hoạt hình với hai bé xong nên ra sân thượng hóng gió chút. Anh Trần cũng ở đây ạ?"

Trần Tiêu giải thích: "Anh trai anh đến trò chuyện với tiền bối Tô Dương nên anh cũng đi theo."

Tạ Minh Triết nhìn Đường Mục Châu một cái, thu lại những cảm xúc phức tạp, nói: "Vậy hai anh cứ tiếp tục nói chuyện đi ạ, em xuống dưới tìm sư phụ."

Sau khi cậu rời đi, Đường Mục Châu và Trần Tiêu nhìn nhau, Trần Tiêu nhíu mày hỏi: "Em ấy có nghe thấy không?"

Đường Mục Châu trầm mặc một lúc, rồi nói: "Nhìn biểu cảm em ấy chắc chưa nghe thấy mấy đoạn quan trọng nếu không cũng chẳng bình tĩnh như vậy."

Trần Tiêu thấy hợp lý nên cũng không hỏi thêm, hắn vỗ vai Đường Mục Châu một cái.

Cả hai nhanh chóng xuống tầng. Dưới phòng khách đã rất đông người, Chân Mạn, Tiết Lâm Hương và Thiệu Mộng Thần cũng đến, ba cô gái mang theo rất nhiều trái cây tươi, nói là tới thăm cặp song sinh đáng yêu.

Hai cô con gái của tiền bối Tô Dương là cặp con đầu tiên trong giới tuyển thủ Liên Minh Thẻ Sao nên mọi người đều rất yêu quý.

Tiết Lâm Hương còn mua rất nhiều quà cho các bé.

Đường Mục Châu khi nhìn cô, ánh mắt vẫn dịu dàng như thường: "Những ngày này vất vả cho chị Tiết rồi, tôi nghe khách sạn nói mọi việc chị đều sắp xếp rất chu đáo."

Tiết Lâm Hương đáp: "Khách sáo gì chứ, đó là việc tôi nên làm mà."

Đường Mục Châu mỉm cười, chủ động đưa cho cô một quả cam: "Nhân lúc thế này chị cũng tranh thủ nghỉ ngơi đi. Phong Hoa bên kia nhiều việc quá, chị cũng đã bận rộn nhiều năm rồi, trước mùa giải tôi sẽ tuyển thêm một trợ lý cho chị."

Hai người ngồi bên trò chuyện, không khí rất nhẹ nhàng và thân mật. Tạ Minh Triết nhìn càng lúc càng thấy khó chịu.

Chẳng lẽ người mà Đường Mục Châu thích là chị Tiết?

Nghe nói sáu năm trước khi Đường Mục Châu đơn thương độc mã bước vào Liên minh chuyên nghiệp đã quen Tiết Lâm Hương qua game online. Khi ấy toàn bộ nguyên liệu nâng cấp thẻ của anh đều do Tiết Lâm Hương chuẩn bị.

Cô là hội trưởng của công hội Phong Hoa, tác phong làm việc vô cùng gọn gàng là hậu thuẫn vững chắc nhất của anh. Sau này khi thành lập câu lạc bộ Phong Hoa, Đường Mục Châu đã mời cô về làm quản lý tuyển thủ, đồng thời chọn một người khác làm hội trưởng công hội.

Những năm qua Tiết Lâm Hương luôn là người quyết đoán, mạnh mẽ, hỗ trợ Đường Mục Châu xử lý mọi chuyện trong và ngoài câu lạc bộ Phong Hoa để anh có thể chuyên tâm thi đấu và đào tạo nhân tài. Nếu không có cô, câu lạc bộ Phong Hoa cũng không thể phát triển đến quy mô như hiện nay.

Bạn gái của Bùi Cảnh Sơn là một mỹ nhân khoa Luật, lạnh lùng, cao ngạo. Người ta thường nói vật hợp theo loài, biết đâu người mà Đường Mục Châu thích cũng là kiểu chị đại mạnh mẽ, sắc sảo như thế?

Anh từng nói rằng sợ nếu tỏ tình thì ngay cả bạn bè cũng không làm được. Tiết Lâm Hương có tính cách dứt khoát, rõ ràng, không phải là kiểu cô gái dễ dỗ dành, mềm mại. Trong chuyện tình cảm chắc chắn cũng sẽ không dây dưa, không thích là không thích, biết đâu nếu Đường Mục Châu tỏ tình, cô sẽ lập tức nghỉ việc rồi bỏ đi thì sao?

Cho nên sư huynh vẫn luôn lo lắng không dám hành động bừa bãi ư?

Tạ Minh Triết càng nghĩ càng thấy hợp lý, đầu óc bắt đầu tưởng tượng ra cả một vở kịch dài.

Cậu ta ghé sát chị Chân Mạn, thì thầm: “Chị Mạn ơi, lần trước từng PK với chị một trận mà bị chị đánh tan tác, em vẫn luôn muốn đấu lại với đàn rắn của chị, có thể cho em xin cách liên lạc được không ạ?”

Chân Mạn thẳng thắn thêm cậu vào danh sách bạn bè riêng rồi nói: “Lúc nào cũng có thể tìm tôi.”

Thật ra Tạ Minh Triết kết bạn với Chân Mạn cũng là để tiện tìm hiểu một chút thông tin nội bộ của Phong Hoa, để còn biết người biết ta.

Nhưng trong mắt Đường Mục Châu lại là, nhóc con này vừa mới biết yêu đã chủ động xin phương thức liên lạc của mỹ nữ?

Đường Mục Châu khẽ cau mày không vui.

Vì chị Tiết mang theo rất nhiều đồ ăn đến nên mọi người đều không có ý định ra ngoài, cứ ở biệt thự của tiền bối Tô Dương vừa ăn vừa chơi.

Đến bốn giờ chiều Đường Mục Châu rời đi trước, đồng hồ sinh học của anh rất khó thay đổi cứ đến giờ là phải ngủ. Ban đầu định rủ Tạ Minh Triết về cùng, ai ngờ cậu lại từ chối, nói muốn PK với Chân Mạn.

Đường Mục Châu đành phải quay về biệt thự một mình.

Khi tỉnh dậy anh phát hiện sư đệ nhỏ vẫn chưa về, nên gửi tin nhắn hỏi, Tạ Minh Triết trả lời rằng đang chuẩn bị đi ăn buffet cùng chị Mạn và mấy người khác.

Đường Mục Châu rất không vui.

Anh lấy chút đồ ăn trong tủ lạnh ra ăn tạm rồi ngồi ở phòng khách chờ Tạ Minh Triết.

Chờ mãi đến tận mười giờ tối, Tạ Minh Triết mới lững thững quay về, mặt mày cậu tươi rói, rõ ràng là chơi rất vui. Tạ Minh Triết bước đến ngồi cạnh Đường Mục Châu, hào hứng nói: “Chị Mạn lợi hại lắm luôn, em PK với chị ấy mười trận, chỉ thắng được bốn.”

Đường Mục Châu nhàn nhạt nói: “Cô ấy nhiều kinh nghiệm solo hơn em mà.”

Tạ Minh Triết cười hí hửng: “Nói mới nhớ, mấy chị gái của Phong Hoa ai cũng xinh ghê, chị Mạn thì kiểu sắc sảo, chị Tiết thì như nữ vương, còn cô bé Hồng Chúc thấp thấp kia thì dễ thương. Họ đều chưa có bạn trai ạ?”

Đường Mục Châu: “…”

Đã bắt đầu tìm hiểu con gái nhà người ta rồi à? Có vẻ em thức tỉnh sai hướng rồi nhỉ?

Mặc dù phương pháp nước ấm nấu ếch có tác dụng với Tạ Minh Triết, nhưng luộc đến giờ vẫn chưa chín rõ ràng là chưa đủ lửa. Tệ hơn là con ếch này còn có nguy cơ nhảy sang nồi của người khác, vậy chẳng phải luộc nửa ngày lại để người khác hưởng thụ sao?

Đường Mục Châu cảm thấy, đã đến lúc nên thêm dầu vào lửa rồi.

Ít nhất cũng phải khiến Tạ Minh Triết xác định rõ phương hướng, không để cậu lệch khỏi quỹ đạo.

Anh nhìn Tạ Minh Triết, ánh mắt sâu thẳm: “Tự dưng hỏi vậy, là em có hứng thú với họ, muốn tìm bạn gái rồi à?”

Tạ Minh Triết thầm nghĩ, sư huynh quả nhiên thích chị Tiết, lời nói ra này toàn là cảm giác nguy cơ.

Thế là cậu giả vờ nhẹ nhàng nói: “Cũng có nghĩ tới.”

Đường Mục Châu lặng lẽ nhìn cậu.

Ánh mắt ấy khiến Tạ Minh Triết có chút chột dạ, nhưng cậu vẫn cố làm ra vẻ bình tĩnh, nở nụ cười rạng rỡ: “Sư huynh thích ai thế ạ? Là chị Tiết phải không? Chị ấy xinh như thế, nhưng đúng là hơi khó theo đuổi thật.”

Đường Mục Châu: “…”

Tạ Minh Triết cố nén cảm giác chua chát, tiếp tục thăm dò: “Hay là chị Chân Mạn? Rốt cuộc là ai thế, nói cho em biết đi, biết đâu em còn có thể giúp anh.”

Đường Mục Châu thở dài trong lòng, nói: “Em thật sự muốn biết?”

Tạ Minh Triết gật gật đầu: “Ừm ừm.”

Đường Mục Châu đặt tay lên vai cậu nghiêm túc nói: “Em thật sự có thể giúp anh theo đuổi người đó à.”

Tạ Minh Triết cười tươi: “Phải không? Em có thể làm quân sư đó, giúp anh tra tư liệu này nọ nè.”

Đường Mục Châu nói: “Không cần phiền phức vậy đâu, em chỉ cần gật đầu đồng ý là được.”

Tạ Minh Triết ngẩn người: “Đồng ý cái gì ạ?”

Ánh mắt Đường Mục Châu dịu dàng, giọng nói cũng mềm mỏng đến cực độ: “Đồng ý để anh theo đuổi em.”

Tạ Minh Triết: “??”

Đường Mục Châu bật cười, đưa tay xoa đầu cậu: “Em không cảm nhận được ư? Người anh thích chính là em mà.”

Tạ Minh Triết ngơ ngác: “???”

Giấc mơ này đúng là quá kỳ lạ, quá xấc xược, có ai đến đánh thức cậu dậy đi!?

_____

Lời tác giả:

Đường Mục Châu không muốn đợi nữa, nước ấm chuyển sang lửa lớn rồi đấy :)

Trước Tiếp