Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sau khi trở về biệt thự, Đường Mục Châu lập tức bảo Tạ Minh Triết đi tắm.
Nước ấm xối qua cơ thể, rửa sạch bụi cát trên người, nhưng Tạ Minh Triết thực sự cảm thấy không khỏe, không ngừng hắt hơi. Chỉ mặc mỗi đồ bơi chơi đùa ở bờ biển trong đêm mấy tiếng liền, chắc là bị gió biển thổi cảm lạnh rồi.
Thể chất của cậu vốn dĩ rất tốt, một chút cảm vặt cậu cũng không để ý, tắm xong liền chuẩn bị lên giường ngủ.
Kết quả là sau khi nằm xuống, đầu càng lúc càng đau giống như có cái khoan điện đang khoan vào da đầu, Tạ Minh Triết ôm đầu, chỉ cảm thấy choáng váng toàn thân đau nhức.
Đang lăn lộn khổ sở trên giường thì cửa phòng ngủ bỗng bị đẩy ra, tiếp đó là ánh đèn bàn ấm áp bật sáng.
Đường Mục Châu cũng đã tắm xong, ang mặc áo ngủ bước đến bên giường, thấp giọng hỏi: "Không khỏe à?"
Tạ Minh Triết nói: "Cũng... cũng ổn..."
Nhưng giọng nói khàn khàn đã phản bội cậu.
Đường Mục Châu rất tinh ý, sớm đã nhận ra tình trạng của A Triết không ổn, lúc ở biệt thự trong lúc tắm không ngừng nghe tiếng hắt hơi, sắc mặt cũng hơi ửng đỏ bất thường, rõ ràng là bị cảm lạnh do gió biển.
Vì vậy anh tranh thủ lúc Tạ Minh Triết vừa nằm xuống còn chưa ngủ hẳn, tự mình sang phòng xem thế nào.
Quả nhiên là bệnh rồi.
Đường Mục Châu khẽ nhíu mày, đưa tay sờ trán Tạ Minh Triết, nói: "Hơi sốt rồi."
Tạ Minh Triết mơ màng nói: "Vậy à? Bảo sao em thấy lạnh..."
Người bị sốt do thân nhiệt cao nên thường cảm thấy lạnh, Tạ Minh Triết run rẩy trong chăn, toàn thân toát mồ hôi lạnh, đôi mắt ươn ướt trông vô cùng đáng thương.
Cái người bình thường cười tươi như hoa lại còn nghịch ngợm thỉnh thoảng khiến Đường Mục Châu cũng muốn "xử lý" ấy... Lúc ốm lại làm anh xót xa không thôi, Đường Mục Châu lúc này chỉ muốn ôm chặt cậu vào lòng, chăm sóc che chở.
Người bệnh có lẽ sẽ trở nên mong manh yếu đuối hơn lúc thường nhỉ?
Tạ Minh Triết trong trạng thái sốt, ánh mắt nhìn cũng trở nên ngây thơ mềm mại.
Đường Mục Châu khẽ thở dài, dịu dàng xoa đầu cậu, nói: "Anh đi lấy thuốc hạ sốt cho em."
Tạ Minh Triết nói: "Không cần đâu, em khỏe lắm chỉ là cảm vặt thôi mà, chịu một chút là ổn ạ."
Đường Mục Châu hạ thấp giọng: "Ngoan, uống thuốc rồi ngủ một giấc sẽ khỏe nhanh hơn."
Nói xong liền xoay người ra ngoài, rất nhanh đã mang về một cốc nước ấm và thuốc hạ sốt, những loại thuốc thông dụng này vốn là thứ anh luôn mang theo, không ngờ lần này lại dùng cho Tạ Minh Triết.
Đường Mục Châu đỡ cậu ngồi dậy để cậu tựa vào ngực mình, kiên nhẫn đút thuốc.
Nước ấm trôi xuống cổ họng, cái cổ họng như bốc lửa của Tạ Minh Triết cũng dịu đi phần nào, cậu hít hít mũi nói: "Cảm ơn sư huynh."
Đường Mục Châu xoa đầu cậu, dịu dàng đáp: "Khách sáo gì." Sau đó lại nhẹ nhàng đặt cậu nằm xuống, đắp kín chăn cho cậu, còn đi lấy một chiếc khăn mặt nhúng nước lạnh đặt lên trán, ngồi bên giường dịu dàng hỏi: "Đỡ hơn chưa em?"
Cái mát lạnh từ trán truyền xuống làm cho ý thức của Tạ Minh Triết tỉnh táo hơn.
Cậu mở mắt, nhìn người đàn ông dịu dàng trước mặt, trong lòng bỗng chốc chua xót.
Cảm lạnh vốn là chuyện rất thường gặp. Ở kiếp trước cậu cũng từng cảm lạnh nhiều lần, chỉ là thân là trẻ mồ côi không người thân bên cạnh, mỗi khi bệnh tật cũng chỉ có thể tự mình chịu đựng.
Trước đây khi cảm không nặng thì uống chút nước nóng cho qua, nặng hơn thì đến bệnh viện truyền nước biển, chỉ có điều bệnh nhân xung quanh đều có người thân chăm sóc, còn cậu thì luôn một mình... mỗi lần đi khám bệnh đều cảm thấy đặc biệt cô đơn.
Từ nhỏ không có người thân, cậu đã quen với cảnh chuyện gì cũng phải tự mình lo.
Kiếp này tỉnh dậy trong bệnh viện, bác sĩ nói cậu đã hôn mê rất lâu cùng với những ký ức cơ thể dần dần phục hồi, cậu vừa hoang mang vừa bất lực, nhưng khả năng thích nghi của cậu rất mạnh, nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng, tìm được công việc bắt đầu cuộc sống mới.
Vẫn luôn đơn độc đối mặt với tất cả, đôi khi cũng tự hỏi...
Nếu một ngày nào đó khi ốm đau liệu có một người ở bên chăm sóc mình sẽ là cảm giác gì?
Chỉ cần một hành động nhỏ thôi như đưa cho mình một cốc nước chẳng hạn?
Trước đây chỉ thỉnh thoảng nghĩ vu vơ, nhưng hôm nay cậu đã hiểu rồi...
Thì ra cảm giác có người chăm sóc khi bệnh tật lại ấm áp đến thế.
Đường Mục Châu đưa cho cậu một cốc nước ấm vừa phải, đút cậu uống thuốc hạ sốt, đắp khăn lạnh lên trán, chỉ là những hành động chăm sóc đơn giản nhất, vậy mà lại chạm đến tận sâu thẳm trong lòng cậu.
Cảm giác được người khác quan tâm thật sự rất hạnh phúc.
Bảo sao con người ta lại khát khao có bạn đời đến thế, khi gặp sự cố có người cùng mình gánh vác, so với việc đơn độc đối mặt đúng là hai cảm giác hoàn toàn khác nhau.
Cậu ngẩn người nhìn người đàn ông trước mặt, cảm giác ấm áp từ lòng ngực lan tỏa khắp cơ thể khiến cậu thấy dễ chịu hơn hẳn.
Gương mặt Đường Mục Châu tràn đầy lo lắng ánh mắt dịu dàng vô cùng.
Tạ Minh Triết thấy mũi cay cay, viền mắt cũng ươn ướt.
Đường Mục Châu nhìn sư đệ nhỏ thế này thì càng thêm xót xa, không nhịn được đưa tay xoa nhẹ mái tóc cậu, dịu dàng hỏi: "Còn khó chịu không? Hay là anh gọi bác sĩ đến xem nhé?"
Tạ Minh Triết lắc đầu: "Không cần đâu ạ."
Người đàn ông này thật sự quá dịu dàng khiến cậu lưu luyến sâu sắc.
Chỉ nghĩ đến việc sau này Đường Mục Châu sẽ dịu dàng, tận tình chăm sóc vợ mình như thế, lòng cậu đã cảm thấy chua xót vô cùng, thậm chí còn không lý trí mà nghĩ, liệu sư huynh có thể mãi mãi ở bên mình không? Liệu sự ấm áp này có thể chỉ dành riêng cho mỗi mình cậu thôi không?
Có lẽ là do sốt cao nên mới nghĩ linh tinh thế.
Sao lại có thể nảy sinh cảm giác chiếm hữu mãnh liệt đối với sư huynh như vậy chứ?
Tạ Minh Triết lờ mờ nhìn Đường Mục Châu phát ngốc, Đường Mục Châu chỉ đành tiếp tục đưa cho cậu thêm một cốc nước ấm, đút cậu uống rồi ngồi bên giường canh chừng cậu, để lỡ nửa đêm có chuyện gì cũng có thể kịp thời phát hiện.
Kết quả Tạ Minh Triết cứ thế mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.
Bị gió lạnh thổi cảm chỉ là bệnh nhẹ, sau khi ngủ một giấc, cơ thể cậu cũng không còn khó chịu nữa, chỉ là lại rơi vào một giấc mơ kỳ lạ.
Trong mơ cậu lại nhìn thấy người đàn ông ôm mình hôn.
Nụ hôn ấy dịu dàng vô cùng, chăm sóc nhẹ nhàng đến mức khiến trái tim cậu như tan chảy, cậu đắm chìm trong nụ hôn ấy, chỉ cảm thấy gò má nóng ran, mà trong giấc mơ thì rất kỳ diệu nụ hôn ấy kéo dài mãi dài đến mức không thể tính nổi.
Tạ Minh Triết đỏ mặt nhìn đối phương mơ màng hỏi: "Vì sao mấy ngày nay tôi cứ mơ thấy anh hôn tôi thế?"
Người đàn ông giọng trầm thấp dễ nghe, mang theo chút ý cười: "Vì em thích anh nên ngày nghĩ gì đêm mơ nấy thôi."
Tạ Minh Triết nói: "Anh đùa gì thế, tôi còn chẳng biết anh nữa là."
Người đàn ông tiến thêm một bước: "Thế à? Em nhìn kỹ xem nào."
Ngũ quan vốn mơ hồ trong mơ, dần dần trở nên rõ ràng trong mắt cậu.
Người đàn ông quả nhiên vô cùng tuấn tú, đôi môi gợi cảm, sống mũi cao thẳng, ánh mắt sâu thẳm còn mang theo một tia ôn nhu, dịu dàng.
Đường Mục Châu?
Tạ Minh Triết giật mình tỉnh dậy khỏi giấc mơ như cá chép bật ra khỏi mặt nước, hoàn toàn bị dọa tỉnh.
Lúc đó trời vẫn còn chưa sáng, cậu đổ mồ hôi lạnh đầm đìa. Vừa mở mắt ra liền thấy Đường Mục Châu vẫn ngồi bên giường canh chừng cậu. Thấy cậu đột nhiên bật dậy như bị chuột rút, anh lo lắng hỏi: "Sao vậy? Cơ thể khó chịu hay lại gặp ác mộng?"
Tạ Minh Triết: "…"
Nếu em nói, vừa rồi mơ thấy anh hôn em liệu anh có đánh em không?
Tạ Minh Triết xấu hổ cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của sư huynh.
_____
(Tui cũng bị cảm rồi cơ mà vẫn phải bán mình cho tư bản 😵💫)