Xuyên Về Thập Niên Xưa, Gả Cho Người Đàn Ông Tốt

Chương 47: Người viết thư

Trước Tiếp

Vào đông, đêm dài lê thê, sau nửa đêm trời lại càng lạnh hơn.

Gió rét len qua khe cửa sổ, lùa vào trong nhà, mang theo từng đợt lạnh buốt.

Trên giường, hai người ôm chặt lấy nhau. Hơi ấm từ cơ thể người đàn ông vẫn còn đủ, nên cũng không đến mức quá lạnh.

Chỉ là trong bóng tối mịt mù, Giang Nguyên lại ngủ không yên.

Có lẽ vì chuyện vừa biết vượt ngoài sức tưởng tượng, siêu thoát khỏi mọi lý lẽ khoa học.

Anh suy nghĩ nhiều, để tâm quá mức, lo lắng quá độ. Khi cơn xúc động mãnh liệt qua đi, Giang Nguyên ôm Văn Lị nặng nề thiếp ngủ, rồi lại rơi vào từng giấc mơ nối tiếp nhau.

Anh mơ thấy thân phận của Văn Lị bị bại lộ, cô bị người của tổ chức bí mật đưa đi.

Lại mơ thấy hồn và xác của cô không thể hòa làm một , giây trước cô còn dịu dàng trong vòng tay anh, giây sau bỗng nhiên tắt thở, thân thể trong ngực anh dần dần lạnh cứng đi…

Một luồng gió lạnh thổi qua, Giang Nguyên nghiêng đầu, rồi ngay sau đó giật mình bừng tỉnh.

Trong đầu anh vẫn còn vương lại khung cảnh hỗn loạn trong mơ.

Cơn mơ kia quá thật.

Cảm giác thân thể lạnh cứng của cô dường như vẫn còn đè trên cổ tay anh.

Giang Nguyên bật mở mắt, quay đầu nhìn sang bên cạnh.

Trong bóng tối, anh chỉ mơ hồ thấy dáng người trong lòng ngực, không dám cử động.

Một lúc sau, anh cẩn thận đưa tay dò hơi thở của cô. Đầu ngón tay chạm phải làn hơi ấm áp.

Khuôn mặt anh dịu lại, nhẹ vỗ lên má cô, rồi ôm chặt thêm một chút, cúi đầu hôn lên giữa mày, đuôi mắt, chóp mũi… cuối cùng là khóe môi.

Cảm nhận được hơi ấm thật sự từ cơ thể cô, nỗi bất an trong lòng anh mới dần tan biến.

Nhưng đến lúc này, anh vẫn không ngủ lại được.

Anh mở mắt nhìn chằm chằm vào người trong lòng, sợ cảnh trong mơ hóa thành thật.

Mãi cho đến khi ánh sáng ngoài trời dần chuyển trắng, bóng tối trong phòng tan bớt, vài tia sáng lờ mờ rọi vào, Giang Nguyên mới khẽ nhúc nhích người. Một lát sau, anh nhẹ nhàng buông Văn Lị ra, đắp lại chăn cho cô rồi đứng dậy.

Văn Lị sợ lạnh, thân thể này lại không dễ giữ nhiệt. Cái “lò sưởi” bên cạnh vừa rời đi, cô theo bản năng đưa tay tìm, nhưng chạm vào khoảng không. Gió lạnh lùa vào chăn khiến cô khẽ run, mơ màng tỉnh lại.

“Có chuyện gì vậy?”

Phòng vẫn tối, cô nheo mắt, chỉ thấy mơ hồ bóng dáng cao lớn của Giang Nguyên.

“Anh làm em thức à?”

Giang Nguyên vốn cố gắng dậy thật khẽ, không ngờ vẫn khiến cô tỉnh. Anh đang mặc quần, động tác hơi khựng lại, thắt dây lưng xong mới xoay người, dịu giọng nói:

“Hơi lạnh chút.”

Văn Lị đáp lại, giờ cô tỉnh táo hơn, để ý thấy anh đang mặc quần áo, liền hỏi:

“Anh định ra ngoài à? Mấy giờ rồi?”

“Còn sớm, em ngủ tiếp đi.”

Nghe cô nói lạnh, Giang Nguyên vào tủ lấy thêm chăn, mở ra đắp cho cô, rồi nói tiếp:

“Anh định lên đơn vị xin nghỉ phép, lấy lại bài thi, với lại… muốn về thôn một chuyến, ghé nhà em xem có sách hay vở gì rơi lại không, để yên tâm hơn.”

Sau những giấc mơ đó, Giang Nguyên không làm được gì nếu trong lòng chưa an.

Anh phải nhanh chóng lo hết mấy việc này. Nếu chuyện ở kinh thành không thuận, anh tính sẽ đưa cô đi luôn.

Thân thể cô, bây giờ là điều anh lo nhất.

“Vậy để em đi cùng anh?” , Văn Lị khẽ nhổm dậy, định đứng lên.

“Không cần đâu. Giờ Phó Thành mới vừa được thả ra, trong thôn chắc đang bàn tán. Em muốn gặp họ thì vài hôm nữa anh lại đưa em về sau.”

“À… được rồi.”

Văn Lị nghe vậy, lại nằm xuống.

“Em mấy hôm trước nướng ít bánh quy từ chỗ than còn lại, còn làm thêm ít bánh ngọt, anh mang cho mọi người nhé.”

Về mà tay không thì cũng ngại.

“Ừ, được, lát anh mang theo.”

Giang Nguyên gật đầu.

“Bữa sáng anh để đó cho em, nhớ ăn nhé. Hôm nay anh về sớm thôi.”

“Vâng, biết rồi.”

Giang Nguyên rửa mặt đánh răng xong, vào bếp hấp cho Văn Lị một bát cơm nhỏ và một quả trứng, rồi ra khỏi nhà, đến khu tập thể tìm Chủ nhiệm Dương để xin nghỉ.

Ông Trương bị bắt đi cũng được hơn một tuần, đội điều tra của Cục Giám sát cũng đã làm việc xong. Mọi thứ giờ đã được sắp xếp ổn định, có thể tiếp tục triển khai công việc.

Giang Nguyên vốn còn vài ngày nghỉ kết hôn chưa dùng hết, vừa đi làm lại thì đã xin nghỉ sớm như vậy hiển nhiên là có việc gấp ở nhà. Chủ nhiệm Dương không tiện từ chối, liền phê đơn cho anh.

Xin nghỉ xong, Giang Nguyên đến Ủy ban Kỷ luật.

Theo quy trình, chỉ cần tang vật hay chứng cứ được đưa đến đó, bất kể lớn nhỏ, họ đều phải xử lý theo quy định.

Còn về bài thi, tuy là chuyện nhỏ, nhưng muốn lấy ra thì cũng chẳng dễ. Chỉ cần quen biết vài người là có thể làm được, nhưng chuyện của Văn Lị quá đặc biệt , Giang Nguyên không dám để ai khác biết, sợ lộ ra điều gì đó nguy hiểm, nên anh tự mình xử lý cho chắc.

Hôm qua, vụ việc của Phó Thành chính là do Phó Chủ nhiệm Phùng bên Ủy ban đảm trách.

Ông ấy năm nay đã năm mươi, chỉ cần làm thêm vài năm nữa là có thể yên ổn về hưu, cũng chẳng tranh giành gì với ai.

Hôm qua khi Giang Nguyên đến báo cáo, ông chỉ nghĩ là chuyện nhỏ, nhưng vẫn tỏ ra coi trọng mà tiếp nhận.

Ai ngờ sau cùng lại có một bức thư “đột nhiên xuất hiện”.

Thời buổi này đâu có theo dõi camera hay gì, bưu cục mỗi ngày xử lý không biết bao nhiêu thư từ , muốn lần ra một bức được gửi hơn chục ngày trước thì chẳng khác nào mò kim đáy biển.

Một chuyện vừa không thấy đầu mối vừa khiến người mệt mỏi.

Quan trọng là nó cũng chẳng phải đại án, chẳng có lợi lộc gì.

Ủy ban lại đang thiếu người, nên Phó Chủ nhiệm Phùng vốn chẳng muốn dính vào.

Nhưng nghĩ đến cuộc điện thoại hôm qua, lại không nắm rõ tình hình của Giang Nguyên, ông cũng không thể làm ngơ.

Đang đau đầu không biết nên xử lý sao, lại thấy Giang Nguyên chủ động đến, nói rằng sẽ tự mình điều tra, chỉ cần xin lại bài thi để dùng, còn kết quả thì nếu có gì phát hiện, anh vẫn sẽ báo lại cho Ủy ban.

Phó Chủ nhiệm Phùng nghe vậy thấy cũng hợp lý , vụ này nhỏ, bài thi chẳng phải vật chứng quan trọng gì, liền gật đầu đồng ý.

Nhờ thế mà Giang Nguyên dễ dàng lấy lại được bài thi từ Ủy ban.

Sau đó, anh đạp xe đến một bãi rác hoang vắng, tự tay đốt sạch toàn bộ số bài thi đó.

Xong việc, để nắm rõ hơn về bức thư kia, Giang Nguyên đạp xe đến huyện tìm hiểu tình hình nhà Phó Thành và đơn vị cũ của hắn, rồi mới vòng về thôn nhà họ Văn.

Nhà họ Văn hôm nay cũng dậy sớm.

Tối qua, Văn Hưng Quốc về nhà kể lại chuyện của Phó Thành, ai nấy đều sa sầm mặt.

Nếu không phải quá khuya, mà Phó Thành còn bị giữ lại, chắc họ đã đến trạm thanh niên trí thức để “cho cậu ta một bài học” rồi.

Không nói đến bức thư kia, họ với Văn Lị đều có cùng suy nghĩ , Phó Thành thật quá ngu ngốc.

Nếu cậu ta thật lòng thích Văn Lị, chỉ cần thuyết phục người nhà tìm bà mối về nông thôn dạm hỏi là được, có gì khó đâu.

Đằng này, chẳng biết gì, tự dưng bỏ việc ở huyện chạy về nông thôn, cuối cùng còn gây chuyện cho nhà người ta.

Văn Lị vừa mới lấy chồng chưa lâu, trước đó còn xảy ra mấy chuyện không hay, giờ lại có vụ của Phó Thành, khiến cả nhà họ Văn bị dân làng bàn tán ầm ĩ.

Đúng là tức nghẹn.

Nghe nói Phó Thành đã được thả về trạm thanh niên trí thức, Tô Quế Lan liền giục Văn Kiến Sơn và mấy đứa con trai ra cửa, bảo họ đi bắt Phó Thành lên Ủy ban thôn, làm rõ chuyện để trả lại trong sạch cho Văn Lị và nhà mình.

Khi thấy Giang Nguyên trở về, ai nấy đều sững người.

Văn Hưng Quốc hỏi trước:

“Cậu sao đã về rồi?”

“Em về xem tình hình, định tìm Phó Thành nói chuyện.”

“Nếu bức thư đó thật sự tồn tại, thì người gửi chắc chắn có theo dõi Phó Thành. Em muốn bắt đầu điều tra từ chỗ cậu ta.”

“Chuyện này chúng ta cũng bàn tối qua rồi.”

Văn Hưng Dân, người hôm qua từ huyện về, hôm nay không đi làm, đứng bên cạnh nói thêm, rồi nhìn Giang Nguyên:

“Bức thư kia tuy bề ngoài là muốn hại Lị Bảo Nhi, nhưng thực ra có thể nhắm vào cuộc hôn nhân của hai người.”

“Lị Bảo Nhi mấy năm nay ngoan ngoãn, chẳng gây chuyện với ai, cũng chẳng kết oán. Em ấy tốt nghiệp lâu rồi, không còn dính dáng gì đến Phó Thành. Ấy vậy mà vừa cưới xong, bỗng nhiên có bức thư gửi đến cho cậu ta , chuyện này rõ ràng không bình thường, phải điều tra kỹ.”

“Chúng ta sẽ để ý xem trong thôn có người lạ nào đến dò hỏi về Phó Thành không.”

Ý của Văn Hưng Dân rất rõ , nói trắng ra là khẳng định Văn Lị không liên quan gì đến lá thư đó, rất có thể là do Giang Nguyên mới bị vạ lây.

Giang Nguyên không phản bác, chỉ nói:

“Anh hai nói đúng. Em sẽ điều tra rõ. Giờ em đi gặp Phó Thành trước.”

Phó Thành vừa được thả khỏi Ủy ban sáng nay, trên người chẳng còn bao nhiêu tiền.

Không dám ăn ở huyện, anh bắt chuyến xe đầu tiên về trạm thanh niên trí thức.

Vừa đến nơi, anh đã cảm nhận được ánh mắt khác lạ từ mọi người , trước đây còn đồng cảm, giờ chỉ còn soi mói.

Nhiều người còn đến hỏi anh bị gọi lên Ủy ban vì chuyện gì.

Phó Thành chịu không nổi, trốn vào phòng, không nói với ai.

Khi Giang Nguyên cùng người nhà họ Văn đến tìm, anh nhìn thấy liền bực tức:

“Các người đến để tôi đi xin lỗi à? Tôi biết rồi, nhưng tôi mệt, để tí nữa rồi đi.”

“Cậu nói kiểu gì thế hả?”

Văn Hưng Quốc nghe xong liền nổi giận, xông tới định túm cổ áo cậu ta.

“Thằng cả, dừng tay!”

Văn Kiến Sơn quát lên.

“Chúng ta đến đây để cậu ta nói rõ, xin lỗi và minh oan cho em gái con, không phải để đánh nhau.”

Giờ mùa đông, nông việc ít, dân cũng rảnh, thanh niên trí thức đều có mặt.

Khác với lần trước, khi họ còn bênh vực Phó Thành vì nghĩ anh ta bị oan, lần này không ai can ngăn, chỉ đứng nhìn với vẻ mặt khó coi.

Văn Kiến Sơn hiểu điều đó, mới ngăn con trai lại. Ông quay sang đám thanh niên trí thức:

“Nhà tôi không ức h**p ai cả. Phó Thành nói con gái tôi từng nói chuyện với cậu ta, còn hẹn hò , chuyện đó hôm qua bên Ủy ban đã điều tra rõ rồi…”

Ông kể sơ lại đầu đuôi, đám thanh niên nghe xong đều ngớ người, quay sang nhìn nhau.

Nhặt bảo

Dù đã đoán Phó Thành bị bắt là vì vu khống, họ vẫn không ngờ mọi chuyện lại đúng như vậy.

Trong khoảnh khắc, cả đám đều nhìn hắn như nhìn một kẻ ngốc.

Phó Thành chịu không nổi những ánh mắt đó, quát lên:

“Phải, tôi có hiểu nhầm thật, nhưng tôi cũng bị vạ lây! Bức thư đó là viết dưới tên Văn Lị, chắc chắn có liên quan đến cô ta, tôi đâu có oan cho cô ta!”

“Cậu sao không nghĩ là do cậu đắc tội ai, hay có người cố tình chơi cậu? Bức thư đó có thể là do người khác dựng lên mà.”

Giang Nguyên lạnh giọng nói:

“Tôi đã đến đơn vị cũ của cậu hỏi thăm. Cậu bị cắt hợp đồng tạm thời, bị người khác thế chỗ, đúng không? Người đó từng rất thân với cậu thì phải?”

“Có khả năng là người ta biết chuyện riêng của cậu rồi nhân cơ hội hãm hại không?”

“Không thể nào!”

Phó Thành bật nói ngay:

“Không ai biết được chuyện riêng của tôi cả.”

“Ở huyện thành, tôi sẽ không để ai biết tôi thích một cô gái nông thôn đâu.”

Chính vì suy nghĩ đó mà anh không dám nhờ người mai mối, sợ mất mặt.

Nhưng nếu cưới dưới danh nghĩa “xây dựng nông thôn” thì khác , anh có thể lấy đó làm điểm cộng, khi trở về thành phố sẽ được khen là người “không bỏ rơi vợ quê nghèo”, tiếng thơm truyền xa.

Đó là lý do anh xuống nông thôn với tâm thế tính toán hơn là thật lòng.

Giờ bị vạch trần, anh càng thấy nhục, chỉ trừng Giang Nguyên:

“Dù sao, không phải lỗi của tôi thì cũng là của các người. Nếu không phải Văn Lị thì chính là anh, ai đó đã gây chuyện khiến tôi bị vạ lây…”

Chưa nói dứt câu, đã ăn ngay một cú đấm của Giang Nguyên, ngã dúi vào giường.

“Dù là cô gái nông thôn, cũng chẳng đến lượt loại rác rưởi như cậu dám thích.”

Giang Nguyên từng trải, gặp đủ loại người. Dù Phó Thành không nói thẳng, chỉ cần nghe cậu ta thốt ra hai chữ “thôn cô”, rồi nghĩ lại những gì hàng xóm kể về tính kiêu ngạo của cậu ta, anh đã hiểu rõ đầu óc cậu ta nghĩ gì rồi.

Đến lúc này thì chẳng còn cần nhiều lời với loại người đó nữa.

Anh đánh xong cậu ta rồi quay sang nói với Văn Kiến Sơn: “Ba ơi, loại người này giữ trong thôn cũng chỉ tốn cơm, nhanh gửi cậu ta lên nông trường đi, cho chuyển sang bên kia làm , mối quan hệ của cậu ta với thanh niên trí thức bên đó cũng khá mà.”

Nói xong, anh quay lại nói với mấy người ở điểm thanh niên trí thức: “Tình hình của Phó Thành các cậu chắc cũng biết. Bức thư đó đúng là tự nhiên xuất hiện, nhưng đã xuất hiện chắc chắn sẽ có người để ý. Trong thời gian tới, nếu có người lạ hỏi thăm tin tức về Phó Thành nhờ mọi người báo cho tôi một tiếng; nếu ai đó tìm được người gửi thư thì tôi sẽ hậu tạ.”

Đội thanh niên trí thức xử lý rất ổn, Văn Hưng Quốc đã đưa Phó Thành giống trống khua chiêng mà đi khắp cả thôn để làm sáng tỏ danh dự cho Văn Lị.

Giang Nguyên vào nhà họ Văn, lấy thêm cho Văn Lị hai kiện áo ấm, lục phòng cô xem còn có sách vở, bút ký hay thư từ nào rơi lại không. Cuối cùng tìm được một quyển sổ bài tập ở kệ sách góc phòng.

Thấy quyển sổ, anh cảm thấy may mắn hơn chút, đem cất lại, lấy cho Văn Lị thêm mấy bộ quần áo, bỏ bánh quy và bánh ngọt từ xe xuốngng, cùng với một ít hoa quả anh mua đưa cho bà Tô Quế Lan rồi rời khỏi nhà họ Văn, quay về Thượng Khê thôn.

Xác định được bức thư không do Phó Thành mà ra, thì chỉ còn mỗi một khả năng đều phải điều tra.

Đầu tiên phải xem đến nhà họ Đổng. Chữ trên bức thư không tinh tế, cũng không mang tính tác động mạnh , anh so sánh kỹ thì không giống chữ viết từ tay trái.

Nếu là nhà họ Đổng, có thể là chữ của Đổng Diễm. Cô ta trước kia là cán bộ ghi sổ của đại đội, trong sổ điểm có mẫu chữ của cô.

Để đối chiếu sổ điểm là phải có cớ.

Anh không tự mình làm liền tìm con trai nhỏ của kế toán nhờ cậu ta mang ra một phần sổ điểm mấy năm trước.

Đổng Diễm chữ viết cũng không tốt, nhưng mà Giang Nguyên so sánh thì thấy không phải chữ của cô ta. Nếu không phải Đổng Diễm, thì nhà Đổng cũng không còn người nữ nào khác , như vậy là loại trừ được.

Vậy chỉ còn khả năng bưu cục tỉnh thành gửi tới. Dấu bưu kiện là dấu bưu cục huyện, và thư gửi từ khoảng nửa tháng trước. Có thể thử xem vận may, hỏi người thu thư xem có nhớ gì không. Dĩ nhiên chỉ có thể thử.

Anh đưa gói thuốc lá cảm ơn cho con trai của kế toán rồi đạp xe đến bưu cục. Dù chỉ là thử, anh cũng phải đi thử. Bất kỳ mối nguy nào có thể gây hại đến Văn Lị, anh đều muốn dập tắt ngay.

,,

“Đồng chí, phiền cậu giúp tôi phát một tờ báo.”

Chúc Thiến đọc tin từ quê nhà, mắt sáng lên, xếp giấy rồi bước ra cửa đi tìm người phát tin.

Lục Phóng An không để cô phụ giúp con trai, đuổi cô ra ngoài, Trương Hiển mới giữ cô lại. Nhưng con gái Trương Hiển ghét cô lắm, cương quyết không muốn cô làm mẹ kế, cả ngày la hét ở nhà.

Trương Hiển vốn tính báo việc cưới hỏi lên trên, nhưng vì mấy chuyện nhỏ lẻ với đứa bé chết tiệt đó, anh ta do dự.

Hiện giờ cô ở nhà Trương Hiển không có thân phận gì, lời điều tiếng thì nhiều. Vừa bước ra, ai cũng chỉ trỏ cô.

Cô giờ so với kiếp trước phải làm bảo mẫu cho người khác sống còn khổ sở hơn. Cô sống không tốt thì càng cảm thấy hận Văn Lị.

Nếu không phải vì Văn Lị mà cô bị Lục Phóng An vứt bỏ, cô đã không đến nỗi này.

Bây giờ có thể cô đã là “vợ trưởng đoàn”, không đến nỗi sống hèn như thế, cô quyết trả thù Văn Lị, muốn khiến cô ta chịu cảm giác bị bỏ rơi và bị xã hội tẩy chay. Thực tế cô chỉ vừa chuẩn bị bỏ trốn thì đã nghĩ kế trả thù Văn Lị.

Cô tìm đến một gã đen gầy, có tiếng không tốt ở làng , gã đó chuyên đầu cơ trục lợi. Trong kiếp trước, khi cô và Lục Phóng An ly hôn, gã này vì đầu cơ bị kết án mười năm, sau đó không biết thế nào. Cô chẳng quan tâm quá khứ; miễn là giờ gã có thể giúp cô làm chuyện này là được.

Gã đen gầy đó biết nhiều người ở huyện, có thể điều tra ra tên thật, trường học của người đàn ông kia , nên không khó. Hơn nửa tháng trước gã đã gửi cho cô tin tức, nói là đã tìm được người. Cô lúc đó lập tức nhờ gã gửi thư giả mang danh Văn Lị cho người kia.

Hôm nay gã trả lời rằng đã xong việc: người kia đã xuống nông thôn, mọi người đều biết anh ta xuống vì người trong lòng. Tin rằng không lâu nữa anh ta sẽ liên hệ với Văn Lị. Nhưng cô chưa thấy thỏa mãn , lần này cô nhất định phải khiến cuộc đời của Văn Lị khổ như kiếp trước.

Gửi thư quá chậm, hôm nay là thứ Hai, gã đó sẽ đến huyện thành đưa hàng chắc chắn sẽ đến bưu cục. Cô muốn phát tin cho gã đen gầy đó tố giác, giúp cho Văn Lị và tên bạn trai đó nhanh chóng ở bên nhau.

Sợ gã đó không chịu nghe lời cô, cô còn nhờ người phát tin: “ Đồng chí, phiền cậu thêm một câu nữa, tôi đã tìm được một ông bác sĩ già chữa bệnh phổi rất giỏi, hôm nào tôi sẽ giúp anh bốc chút thuốc rồi về cho mẹ anh.”

,,

Giang Nguyên đi rồi, Văn Lị thêm một chăn nằm ngủ thêm chút, nhưng chẳng ngủ được lâu , cô quá sợ lạnh. Dù thêm chăn, ổ chăn vẫn lạnh không ấm vì không có anh ôm bên cạnh.

Mắt cô nhắm nhưng vẫn không ngủ, cuối cùng quyết định dậy. Tuyết rơi nhẹ làm trời càng lạnh, một chiếc áo lông mỏng cũng không đủ, cô lấy áo bông mỏng ra mặc chồng lên. Dù trông hơi luộm thuộm, miễn ấm là được.

Mặc xong, rửa mặt đánh răng, cô vào bếp lấy phần trứng anh đã hấp cho cô ăn. Xong bữa, cô nằm vật lên ghế, nắng mặt trời cũng vừa lên, bớt lạnh.

Cô định vẽ tranh cho khuây khỏa, nhưng vừa chạm bút thì nhớ tới bức thư kia gửi đến Phó Thành. Cô có linh cảm bức thư đó nhắm vào cô. Nhưng cô không hiểu ai lại hận cô đến mức ấy , nhưng thủ đoạn thì quá bẩn. Đầu óc không yên, cô không tập trung được vẽ.

Ngồi một lúc, thấy trời lạnh và tủ quần áo đều là đồ mỏng, cô đứng dậy chỉnh lại tủ. Lấy những bộ áo mỏng xếp vào ngăn gọn, lấy chỗ váy mùa hè đem cất để nhường chỗ cho đồ đông.

Việc sắp xếp quần áo làm cô phấn chấn chút, và khi mò trong túi một chiếc túi nhỏ, cô tình cờ móc ra một tờ giấy nợ , tờ giấy mà Chúc Thiến đã ghi nợ: hơn một trăm đồng.

Cũng không biết khi nào đòi được. Lần trước Giang Nguyên nói cô ta đi quân khu tìm Lục Phóng An, cha mẹ cô ta cũng nhận được tin và viết thư đến nam chính. Sau đó thì cô vội cưới nên cũng không có thời gian để để ý chuyện như thế nào rồi.

Văn Lị định chờ Giang Nguyên về hỏi, nhưng khi mở tờ giấy ra nhìn. Nhìn qua một lúc, cô bỗng đứng bật dậy. Cô nhớ tối qua có cảm giác chữ trên bức thư kia quen quen , hóa ra là chữ của Chúc Thiến.

Chúc Thiến tuy cũng tốt nghiệp trung học, nhưng vì trọng sinh, mấy chục năm trước cô ít cầm bút, chữ viết xấu, giống chữ học sinh tiểu học.

Trong sách, khi gả cho Lục Phóng An vì chữ xấu bị cười nhạo, cô mới nhờ anh ta chỉ cho viết chữ lại, sau mới đi thi đại học đạt được kết quả không tồi.

Cho nê, lá thư kia là do Chúc Thiến gửi…

Chỉ có cô ta mới hợp lý. Chúc Thiến vốn có mối thù với cô anh Giang Nguyên, lại biết Phó Thành nhờ kiếp trước nghe chuyện của nguyên chủ.

Văn Lị thở dài.

Cô nên nghĩ tới chuyện này sớm: Giang Nguyên đã bắt Chúc Thiến ký giấy nợ, còn đối với cô ta không hề khách khí, cô ta chắc chắn ghi hận và không muốn họ sống tốt.

Đặt tờ giấy nợ vào túi, cô mang túi đi ra dắt xe. Cô phải về thôn Tiểu Sài tìm Giang Nguyên, nói cho anh biết chuyện Chúc Thiến. Chúc Thiến đã từng trọng sinh, luôn muốn trả thù, chắc sẽ còn hành động tiếp theo.

Kiếp trước cô ta đã ở bên anh vài năm, hiểu khá rõ anh , nếu Chúc Thiến muốn làm liều, thật khó để phòng bị.

 

Trước Tiếp