Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan
Ngày hôm sau, Chu Kỳ với cái lưng đau nhức đi đến Tòa nhà Trung tâm chuẩn bị dịch chuyển. Nhân viên tóm tắt sơ qua bối cảnh cho cậu, rồi đưa một viên thuốc nhỏ.
Chu Kỳ nuốt xong mới hỏi: “Cái gì đây?”
“… Nuốt rồi mới nhớ ra mà hỏi.” Nhân viên cạn lời nhìn cậu: “Giống hệt viên thuốc hồi Cố Viễn Du đi tìm cậu đấy. Nó có thể ghi lại thời gian thực những suy nghĩ trong lòng cậu và đám thụ kia rồi truyền về đây làm tư liệu, sau này gặp nhiệm vụ tương tự chúng tôi còn có đối sách.”
Nhân viên ra hiệu cho Chu Kỳ nhắm mắt: “Đứng vững vào, dịch chuyển đây.”
Sau một cơn chóng mặt nhẹ, cơ thể Chu Kỳ dần lấy lại cảm giác. Cậu mở mắt ra, phát hiện mình đang ngồi trong một văn phòng lớn trông cực kỳ đắt tiền. Trên người cậu là bộ vest tối màu cực kỳ chỉnh tề, dưới mông là chiếc ghế xoay da vô cùng êm ái, trước mặt là mấy tờ tài liệu đầy chữ. Chu Kỳ tập trung nhìn một lúc, phát hiện ra mình… chẳng hiểu gì cả.
Chu Kỳ cảm thấy mình như con khỉ vừa mới xuống từ Hoa Quả Sơn, cậu tò mò quan sát văn phòng, chốc chốc lại cảm thán. Đang lúc cậu nhíu mày nghiên cứu chiếc đồng hồ trên tay thì cửa phòng khẽ động, một người đẩy cửa bước vào.
Chu Kỳ ngẩng đầu nhìn rồi đứng hình. Đó là một người đàn ông, chân mày và đôi mắt xinh đẹp yêu kiều, Chu Kỳ cũng chẳng nhìn ra đối phương có trang điểm hay không mà chỉ thấy môi đối phương đỏ mọng, cổ áo sơ mi trắng mở rất thấp, để lộ mảng ngực lớn, dáng đi uốn éo, cực kỳ mê hoặc.
Người đàn ông đi đến trước mặt Chu Kỳ, đặt một tờ giấy lên bàn rồi thuận thế rướn người tới, mặt suýt chút nữa dính sát vào mặt Chu Kỳ. Đôi môi đỏ hé mở, gã đàn ông này phả hơi thở như lan hỏi: “Chu Tổng, ngài đang xem gì thế?”
Vì đã được nhân viên cho xem qua cốt truyện, Chu Kỳ lập tức biết người này tên là Đới Lan, một trong những hậu cung của chủ nhân cơ thể này trong nguyên tác, đi theo phong cách thư ký riêng gợi cảm nũng nịu.
Chu Kỳ ngả người ra sau, nỗ lực tạo khoảng cách với Đới Lan, cười gượng gạo đầy mất tự nhiên: “Tôi đang nghiên cứu cái đồng hồ này, cậu xem kim cương trên đây nhiều quá, chẳng phải ảnh hưởng đến việc xem giờ lắm sao?”
Đới Lan: “…”
Trong ấn tượng của Đới Lan, Chu Tổng là người phong độ ngời ngời, tỏa ra khí chất tra nam trưởng thành, nhưng Chu Tổng trước mặt lại có ánh mắt thẳng thắn trong trẻo, thậm chí còn hơi… ngây ngô. Đới Lan đè nén sự kỳ lạ trong lòng, lúng liếng liếc mắt: “Chu Tổng, ngài đáng ghét thật đấy, cứ trêu người ta mãi thôi.”
Chu Kỳ bị làm cho sượng trân đến mức suýt thì cạy luôn viên kim cương trên đồng hồ ra.
Cậu hỏi Đới Lan: “Đống tài liệu trước mặt tôi này, cái nào cần tôi xử lý?”
Lần đầu làm tổng tài, Chu Kỳ vẫn hơi rén. Cậu không muốn phá nát cái công ty lớn thế này trong tay mình, nên định bụng học hỏi thật nhanh để làm việc nghiêm túc.
Đới Lan nhún vai: “Em không biết.”
“Hả? Chẳng phải cậu thư ký của tôi ư?”
“Dĩ nhiên em là thư ký của ngài,” Đới Lan vươn tay túm lấy cà vạt của Chu Kỳ: “Có điều, không phải loại thư ký xử lý công việc…”
Đới Lan vừa kéo cậu vừa uốn éo ngồi lên bàn làm việc, tiện tay gạt phăng đống tài liệu xuống đất, ghé sát tai Chu Kỳ nói: “Chu Tổng, mặc kệ tài liệu đi, mình làm thôi.”
Chu Kỳ: “Làm cái gì mà làm! Cậu bò xuống khỏi bàn cho tôi ngay!”
Đới Lan sững người.
Giọng điệu Chu Tổng trước giờ luôn thong thả, đây là lần đầu gã thấy Chu Tổng nói chuyện gấp gáp thế này, vừa ngẩn ngơ vừa quên luôn cả việc duy trì biểu cảm lẳng lơ. Gã ngẩng đầu, chạm phải cái nhíu mày của Chu Kỳ, đôi mắt đen trắng rõ ràng kia không hề có lấy một tia d*c v*ng với mình.
Đới Lan vô thức bò xuống bàn.
Chu Kỳ lại nói: “Cài cúc áo vào.”
Đới Lan cúi đầu cài cúc áo trước ngực: “Chu Tổng…”
Chu Kỳ hỏi gã: “Cậu được tuyển vào đây vì cái gì?”
Chu Kỳ cứ ngỡ câu trả lời sẽ là vì gã tốt nghiệp trường danh tiếng hay có năng lực đặc biệt nào đó, ai ngờ Đới Lan trả lời không cần suy nghĩ: “Vì Chu Tổng ngài nói em xinh đẹp mà.”
… Cái thằng nguyên chủ tra nam này!
Chu Kỳ nhìn gã một cái, trầm giọng giáo huấn: “Xinh đẹp thì có ích gì, giờ cậu còn trẻ, chứ hai mươi năm, ba mươi năm sau, cậu có còn xinh đẹp được như bây giờ không?”
Đới Lan bảo: “Thì em đi phẫu thuật thẩm mỹ.”
“…” Chu Kỳ điều chỉnh lại tâm trạng sắp hộc máu của mình: “Thẩm mỹ cũng nguy hiểm lắm. Có bao nhiêu người chết trên bàn mổ vì hút mỡ đấy, cậu đã tìm hiểu chưa?”
Thấy Đới Lan có vẻ không tin, Chu Kỳ lấy điện thoại tìm mấy cái tin tức đưa tận mắt anh ta: “Tự xem đi.”
Đới Lan cầm lấy lướt xem vài cái, mặt lập tức cắt không còn giọt máu.
Chu Kỳ tâm huyết nói: “Hơn nữa giờ chúng ta không thịnh cái kiểu quấy rối t*nh d*c công sở đâu. So với việc bám lấy tôi, cậu cứ làm việc cho tốt, tôi tăng lương cho chẳng phải tốt hơn à? Có câu gì ấy nhỉ, à đúng rồi — nhân ngư không bằng ngư nhân.”
Đới Lan ngập ngừng hỏi: “… Là ‘thụ nhân dĩ ngư bất như thụ nhân dĩ ngư’ chứ ạ?”
(*Cho cá không bằng cho cái cần câu cá :v)
“…!” Chu Kỳ giả bộ trấn định: “Đừng để ý mấy tiểu tiết đó.”
Đới Lan cắn môi: “Nhưng mà, em có biết làm gì đâu.”
“Không biết không phải vấn đề, chủ yếu là thái độ.” Chu Kỳ cảm giác mình như bị chủ nhiệm lớp hồi trung học nhập vậy: “Thế này đi, tôi đăng ký cho cậu một lớp học, cậu đi học cho tử tế. Nếu học tốt, về đây tôi tăng lương cho.”
“Thật ạ?”
“Thật. Nếu sau này cậu cảm thấy không muốn làm ở đây nữa thì ra ngoài lập công ty riêng, tự làm chủ chẳng phải cũng rất tốt sao?” Chu Kỳ dùng lời lẽ dụ dỗ.
Đới Lan chống cằm suy nghĩ hồi lâu, mắt ngày càng sáng, vẻ mặt ngày càng mừng rỡ: “Chu tổng, ngài nói đúng ạ, cứ dựa vào ngài mãi cũng không phải cách, huống hồ ngài có nhiều người thế, cả tháng mới đến lượt em một lần, sau này em phải tìm ai đó ngày nào cũng có thể cùng em…”
Chu Kỳ không nghe nổi nữa ngắt lời: “Được rồi được rồi, nói nữa là truyện này thành truyện R18 mất, cẩn thận lại không xuất bản được bây giờ.”
Đới Lan ôm mộng tương lai tươi sáng, hớn hở ra về. Ngay khoảnh khắc Đới Lan đóng cửa văn phòng, trong đầu Chu Kỳ lập tức vang lên một tiếng cười ha hả.
“Ai đấy?” Chu Kỳ thấy giọng này quen quen, nghe kỹ mới nhận ra là anh nhân viên kết nối với mình.
Cậu thắc mắc: “Sao anh nói chuyện được trong đầu tôi?”
“Tôi thực sự tò mò không biết cậu sẽ từ chối tình cảm của người ta thế nào nên rảnh rỗi ghé mắt xem qua, ai dè thấy cậu đi khuyên thư ký riêng hoàn lương, bảo người ta đi học tử tế…” Nhân viên cười điên dại: “Cậu đỉnh thật đấy!”
Chu Kỳ: “…”
Chu Kỳ ngồi xổm xuống nhặt đống tài liệu vừa bị Đới Lan gạt xuống, cánh cửa đột nhiên lại có tiếng động.
Chu Kỳ tưởng Đới Lan quay lại, đầu cũng chẳng buồn ngoảnh: “Gì nữa thế?”
Nhưng lại nghe thấy một tông giọng êm tai nhưng không mấy cảm xúc: “Ngài thấy không khỏe trong người à?”
Chu Kỳ đầy mặt kinh ngạc, vội vàng xoay người. Người đứng sau có tướng mạo tinh xảo, ngũ quan như được ai đó tỉ mỉ vẽ ra, không tìm thấy nửa điểm tì vết. Chỉ là biểu cảm lạnh lùng, đôi mắt như ánh sao kia đầy vẻ xa cách.
Chu Kỳ thốt lên: “Cố Viễn Du, sao cậu lại ở đây?”
“Tôi là thư ký của ngài, tôi không ở đây thì ở đâu?” Cố Viễn Du đi đến cạnh Chu Kỳ nhặt nốt chỗ tài liệu còn lại, giọng điệu vô cùng xa lạ hỏi: “Ngài vẫn chưa trả lời tôi, ngài thấy không khỏe à? Đới Lan sao mới vào mười phút đã hớn hở đi ra rồi?”
Chu Kỳ không nắm rõ tại sao Cố Viễn Du lại dùng giọng điệu cứng nhắc như thế với mình, liền gọi nhân viên trong đầu: “Sao Cố Viễn Du cũng qua đây rồi??”
Nhân viên bảo: “À, cậu ta tự nói muốn chứng kiến xem Tiểu Chu cậu lúc làm tổng tài trông thế nào, nên đã chào hỏi trước với chúng tôi để sang làm nhân vật làm nền ấy mà. Nhưng hệ thống sợ tình cảm của cậu ta dành cho cậu làm loạn cốt truyện nên đã xóa trí nhớ của cậu ta trước khi vào rồi.”
Nghe xong lời giải thích, phản ứng đầu tiên của Chu Kỳ là đưa tay che lấy cái eo của mình.
Đã quyết định đi theo mình vào thế giới này, mà đêm qua còn quấn lấy mình tới tận sáng — chẳng phải là hơi quá đáng rồi sao?
Chu Kỳ vừa báo lại cho nhân viên là đã rõ, thì thấy một dòng chữ hiện lên trên đỉnh đầu mình:
[Đột nhiên gặp Cố Viễn Du trong thế giới xa lạ này, Chu Kỳ đột nhiên thấy an tâm hẳn.]
Cố Viễn Du: “…?”
Chu Kỳ đã đoán ra Cố Viễn Du đóng vai nhân vật làm nền nào rồi. Vai của Cố Viễn Du tương đương với kiểu quản gia già trong truyện hào môn, cực kỳ hận rèn sắt không thành thép đối với nguyên chủ, đặc biệt ghét thói trăng hoa của gã, nên lúc nào cũng trưng ra bộ mặt chê bai.
Cố Viễn Du nhìn l*n đ*nh đầu Chu Kỳ: “Chu Tổng, đây là cái gì?”
“Cậu nhìn thấy được?” Chu Kỳ vừa hỏi xong đã phản ứng lại ngay. Chẳng phải hồi đó cậu cũng nhìn thấy được lời nói trên đầu Cố Viễn Du sao?
Theo câu hỏi của Chu Kỳ, một dòng chữ mới lại hiện lên:
[Niềm vui tràn ngập trái tim Chu Kỳ, cậu hận không thể lao tới ôm chặt Cố Viễn Du một cái.]
Đối mặt với ánh mắt kỳ quặc của Cố Viễn Du, Chu Kỳ “bộp” một cái che lấy mặt mình. Hồi mới vào thế giới tiểu thuyết, cậu không ít lần trêu chọc Cố Viễn Du vì nhìn thấy suy nghĩ thật của hắn, nào ngờ giờ lại đến lượt mình.
Hiện tại trong đầu Chu Kỳ chỉ có một câu: Đạo trời tuần hoàn, ông trời chẳng tha cho ai…