Xuyên Vào Truyện Fanfic Của Chính Mình

Chương 40: Ngoại truyện 05

Trước Tiếp

Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ hướng dẫn viên, Chu Kỳ lại nhận thêm vài nhiệm vụ khác. Cậu làm việc ngày càng thành thạo và xuất sắc, nhờ điểm đánh giá tổng hợp cao nên còn nhận được một khoản tiền thưởng nhỏ.

Chu Kỳ dùng khoản tiền đó mời Cố Viễn Du đi ăn lẩu. Hai người đang hì hục nhúng thịt thì điện thoại Chu Kỳ reo vang. Cậu nhìn màn hình, có hút thắc mắc nhíu mày. Đó là số của nhân viên phụ trách kết nối với cậu. Theo lý thì sau mỗi nhiệm vụ sẽ có một tuần nghỉ ngơi không bị làm phiền, nhưng Chu Kỳ mới về được năm ngày, sao lại tìm gấp thế?

Cố Viễn Du cũng thấy tên người gọi, hắn nhướng mày nhìn Chu Kỳ đầy dò hỏi. Chu Kỳ lắc đầu ý bảo mình cũng không rõ.

Cậu bắt máy: “Alo? Tìm tôi có việc gì thế?”

Cố Viễn Du đứng dậy đi vòng qua phía Chu Kỳ, ra hiệu bảo cậu ngồi xích vào trong rồi ngồi xuống bên cạnh, tò mò ghé tai sát mặt Chu Kỳ để nghe cùng. Tóc Cố Viễn Du mềm mại cọ vào mặt làm Chu Kỳ có chút buồn cười. Có những người nhìn ngoài thì lạnh lùng nhưng thực chất lại mang một trái tim hóng hớt rực lửa.

Giọng của nhân viên như thể bị ngâm trong nước mướp đắng ba ngày ba đêm, đầy sầu não: “Tiểu Chu à, chỗ tôi có cái nhiệm vụ này thực sự không xử lý nổi nữa, giúp một tay đi.”

“Hả? Nhiệm vụ gì cơ?”

Nhân viên: “Cuốn sách này tên là [Tổng tài tổng công và 28 người tình của hắn], là một truyện giới giải trí phong cách truyện H kết hợp sự nghiệp trên web nọ. Vì cốt truyện tác giả viết quá xuất sắc, tiếng tăm ngày càng lớn nên được nhà xuất bản để mắt tới.”

Chu Kỳ không nhịn được kinh ngạc ngắt lời: “Hả? Loại tiểu thuyết đó mà cũng được xuất bản á?”

“Chắc chắn là không rồi!” Nhân viên suy sụp nói: “Nhà xuất bản yêu cầu tác giả sửa thành truyện thuần cốt truyện hoặc 1v1 thuần tình yêu. Tác giả đến nhờ chúng ta, hy vọng mình có thể sửa bộ này thành hướng trong sáng bình thường.”

Chu Kỳ hỏi: “Rồi sao nữa?”

“Rồi chúng tôi lần lượt cử mấy người đi, nhưng dàn thụ dưới ngòi bút của tác giả này thực sự quá… quá là kh*** g**, ai cũng là tiểu yêu tinh bám người…” Giọng nhân viên càng thêm thê lương: “Người của chúng ta đều không chịu nổi nhiệt, đổ gục hết rồi…”

Chu Kỳ thực sự không nhịn được mà phì cười, Cố Viễn Du cũng lặng lẽ quay mặt đi, bả vai run bần bật.

Nhân viên giận dữ chỉ trích: “Cậu còn cười nữa à!”

Chu Kỳ cố nhịn cười: “Vấn đề là tôi chưa làm tổng tài bao giờ, tổng tài phải làm gì cơ? Hay là anh tìm Cố Viễn Du nhà tôi đi, cậu ấy chắc chắn từ chối được mấy tay kia.”

“Cậu tin tưởng cậu ấy thế à?”

Chu Kỳ đáp ngay không cần nghĩ: “Dĩ nhiên rồi.”

Cố Viễn Du nhìn sâu vào mắt Chu Kỳ, khóe môi vẫn vương nụ cười, dùng vai khẽ huých vai cậu một cái.

Nhân viên lại thở dài: “Cậu tưởng tôi không muốn chắc? Ngặt nỗi tác giả còn một yêu cầu nữa, là các nhân vật thụ đó không được nảy sinh tình cảm yêu đương với tổng tài… Cố Viễn Du nhà cậu đẹp trai thế kia… chắc chắn vẫn sẽ có người yêu cậu ta thôi.”

Chu Kỳ: “…”

Chu Kỳ hít sâu một hơi, bình tĩnh hỏi: “Tôi hiểu rồi. Anh nói tràng giang đại hải thế thực ra chỉ để sỉ nhục tôi là tôi xấu trai chứ gì?”

Nhân viên nịnh nọt: “Không phải xấu, mà là tính cách của cậu… chắc chắn có thể khiến người khác nản lòng thoái chí. Tôi xin cho cậu tiền thưởng cuối năm gấp đôi, không, gấp 1.5 lần!”

Chu Kỳ chốt hạ: “Được thôi, thành giao.”

Cố Viễn Du: “…”

Theo lời nhân viên, nhiệm vụ này Chu Kỳ phải xuất phát ngay ngày mai và vài tháng mới về. Buổi tối về nhà, hai người cùng thu dọn hành lý, rồi Cố Viễn Du vươn tay ôm Chu Kỳ.

Chu Kỳ chưa bao giờ đi làm nhiệm vụ lâu như thế, lại đi đột ngột, Cố Viễn Du thừa nhận hắn thực sự có chút luyến tiếc không rời.

Chu Kỳ ôm hắn một lúc, Cố Viễn Du đang định nghiêng đầu hôn cậu thì nghe Chu Kỳ hỏi: “Sai sai nha, hai đứa mình chẳng phải tắm rồi cơ mà? Sao mùi lẩu vẫn còn nồng thế nhỉ?”

Cố Viễn Du: “…”

Sự luyến tiếc trong lòng Cố Viễn Du lập tức bị Chu Kỳ phá hỏng phân nửa. Hắn đột nhiên hiểu tại sao nhân viên lại nói câu “Tính cách của cậu chắc chắn khiến người khác nản lòng”. Cũng may là tim hắn đã được tôi luyện rồi, chứ gặp người khác chắc bị Chu Kỳ làm cho tức chết.

Nhưng giây sau, tâm trạng Cố Viễn Du lại được an ủi ngay vì nghe Chu Kỳ nói: “Tôi đi lâu như thế, nhớ cậu thì phải làm sao?”

Cố Viễn Du không trả lời, hắn dùng cả một phút để kiềm chế khóe miệng không cười quá ngớ ngẩn.

Tắt đèn nằm trên giường, cả hai ngầm hiểu bắt đầu hôn nhau, mãnh liệt và nồng nàn hơn hẳn ngày thường, hết lần này đến lần khác. Chu Kỳ vừa hoan lạc vừa đau đớn dùng tay che mắt, giọng khàn đặc bảo: “Cố Viễn Du, cậu giỏi thật đấy, trời sắp sáng rồi.”

Cố Viễn Du biết thực ra Chu Kỳ đang khen mình, nhưng lời này nghe cứ kỳ kỳ sao đó, hắn thậm chí muốn đảo mắt một cái. Đúng như Chu Kỳ nói, chân trời đã xuất hiện tia sáng trắng mờ ảo, Chu Kỳ lười biếng kéo dài giọng: “Cố Viễn Du, ngủ thôi.”

Cố Viễn Du mượn ánh sáng yếu ớt cúi đầu nhìn Chu Kỳ. Tóc cậu bết mồ hôi rủ trước trán, nhắm mắt đầy thỏa mãn, trên làn da màu lúa mạch lốm đốm những vết đỏ, tay chân mệt lả duỗi ra.

Cố Viễn Du nói: “Lần cuối cùng nhé.”

Trước Tiếp