Xuyên Vào Truyện Fanfic Của Chính Mình

Chương 32

Trước Tiếp

Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan

Ai ngờ nhân viên phục vụ nhìn Chu Kỳ một cái, thẹn thùng nói: “Thực ra có thể sờ tai và đuôi được đấy ạ, thưa ngài, ngài có muốn thử không?”

“…” Chu Kỳ giả vờ bình tĩnh xua tay: “Thôi, tôi bị dị ứng với lông động vật.”

Nhân viên phục vụ: “…”

Các món ăn lần lượt được bưng lên, nào là bít tết, pizza, mỳ Ý… còn có hai ly vang nóng bốc khói nghi ngút.

Chu Kỳ từ nhỏ đến lớn đã không ăn quen đồ Tây, cậu gọi với theo nhân viên phục vụ: “Này, ở đây chỉ có đồ Tây thôi à? Giờ tôi gọi thêm một đĩa cơm chiên mỡ hành còn kịp không?”

“…” Nhân viên phục vụ nhìn Chu Kỳ với biểu cảm như thể cậu vừa làm vấy bẩn sự thuần khiết của gã: “Thưa ngài, hôm nay chúng tôi chỉ phục vụ đồ Tây thôi.”

“Thế có sủi cảo không?”

“Có bánh xếp kem kiểu Ý.”

Chu Kỳ hậm hực cúi đầu.

Hiếm khi cậu lập kế hoạch mà từ đầu đến cuối chẳng thành công được mống nào. Cậu nhìn khắp nhà hàng toàn là hầu gái lực lưỡng, nhai miếng bít tết vẫn còn vương chút máu, cảm thấy mất cả ngon.

Cậu vớ lấy ly vang nóng nhấp một ngụm lớn, vị chua chua ngọt ngọt, giống nước trái cây hơn là rượu.

Chu Kỳ cảm thấy khá ngon nên uống liền mấy ngụm, Cố Viễn Du đưa tay ấn mu bàn tay cậu xuống: “Uống ít thôi, rượu vang nóng ngấm lâu đấy.”

Lý Đồ nháy mắt, đầy ẩn ý: “Uống nhiều chút chẳng phải tốt hơn à?”

Tửu lượng của Chu Kỳ không tệ, cũng chẳng lạ gì rượu vang, nhưng cậu lại quên mất mình đang ở trong một cơ thể trẻ trung, tửu lượng chưa được tôi luyện, vả lại vang nóng khác với vang thường, vừa uống vào là hơi nóng lan tỏa khắp ngóch ngách trong cơ thể, cả cơ thể lập tức nóng bừng lên.

Lông mày Chu Kỳ rất đậm, sống mũi cao, gương mặt này vốn không mang lại cảm giác thân thiện, nên khi cậu không cười, trông rất dễ gây áp lực cho người khác. Cậu ngồi im lìm nhìn Cố Viễn Du, ánh mắt nhìn chằm chằm không rời đi.

   

Lý Đồ không quen Chu Kỳ nên bị bộ dạng này của cậu làm cho giật mình, nhẹ nhàng chạm vào cậu: “Em sao thế? Giận à?”

Chu Kỳ hừ một tiếng, đột ngột chỉ vào Cố Viễn Du: “Cố Viễn Du, nhìn cái mũi này của cậu xem, đúng là một cái mũi đẹp… Cái miệng này nữa, cũng thật là một cái miệng xinh…”

Cố Viễn Du: “… Thế thì tôi thực lòng cảm ơn cậu nhé.”

Dù Chu Kỳ biết mình chưa say, nhưng cả người cứ lâng lâng, cậu đứng dậy trong tình trạng đầu nặng chân nhẹ: “Tôi ăn no rồi, tôi về phòng nằm một lát.”

Cố Viễn Du cũng đứng dậy theo: “Tôi về cùng cậu.”

Chu Kỳ đợi hắn thanh toán xong, hai người cùng đi thang máy về phòng. Vừa bật đèn lên, Chu Kỳ lại đứng hình. Ngay giữa phòng là một quả cầu đèn laser, xoay tròn trang trí căn phòng theo phong cách hộp đêm, ngay dưới quả cầu laser là một chiếc giường đôi khổng lồ rải đầy cánh hoa hồng.

Chu Kỳ lấy tay sờ vào gương mặt đang nóng hổi của mình, cười hề hề: “Cố Viễn Du, tôi bỗng nhiên cảm thấy chẳng ngạc nhiên chút nào, thế này có hợp lý không nhỉ?”

Cố Viễn Du: “… Tôi cũng chẳng thấy ngạc nhiên.”

Cú sốc ngày hôm nay quá nhiều rồi, một căn phòng kiểu hộp đêm cũng chẳng thấm tháp gì.

Chu Kỳ thả mình nằm vật xuống giường, Cố Viễn Du ngồi xuống bên cạnh.

Chu Kỳ nhắm mắt, cười hì hì đầy bất lực, cậu đưa tay vỗ vỗ lên người hắn: “Cố Viễn Du, hôm nay xin lỗi cậu nhé.”

Bàn tay đang đưa ra của cậu bị Cố Viễn Du bắt lấy.

Hắn hỏi: “Xin lỗi chuyện gì?”

Chu Kỳ thở dài nhẹ tênh: “Tôi cứ nghĩ, đây là cái Tết đầu tiên sau khi tụi mình gặp lại nhau, kiểu gì cũng phải ăn Tết thật rộn ràng, kết quả là gây ra cái mớ hỗn độn này… ăn chẳng ngon, chơi chẳng đã.”

Trong lòng cậu thực sự thấy áy náy, mặc dù Cố Viễn Du không nói gì nhưng cậu vẫn thấy tội lỗi.

“Nhưng mà…” Chu Kỳ nói: “Cậu cũng đâu có lỗ, nếu không có tôi, chắc cả đời này cậu cũng chẳng thấy được nhiều trai tráng vạm vỡ như thế đâu nhỉ?”

Cố Viễn Du: “… Thế là tôi còn phải cảm ơn cậu à?”

Bàn tay Chu Kỳ vẫn bị Cố Viễn Du nắm trong tay, cậu lật ngược tay nắm lấy cổ tay hắn, dùng lực kéo mạnh một cái, kéo Cố Viễn Du nằm đè xuống dưới mình.

   

Cố Viễn Du không phản kháng, ánh mắt rực cháy nhìn Chu Kỳ: “Cậu định làm gì?”

Chu Kỳ thọc tay vào túi quần, lôi ra một thứ, chìa trước mặt Cố Viễn Du. Gân xanh trên trán hắn giật nảy: “Chu Kỳ, cậu bỏ xuống cho tôi!”

Chu Kỳ giơ thứ đó lên: “Đừng tránh, tôi đeo vào cổ cho cậu, đẹp biết bao.”

Cậu chẳng nói chẳng rằng treo cái quả cầu đuôi thỏ mà lễ tân tặng vào cổ Cố Viễn Du.

Chưa đợi hắn kịp phát hỏa, Chu Kỳ lại lôi quả cầu lông thứ hai từ túi quần ra: “Còn một cái nữa, buộc sau mông cậu nhé?”

Cố Viễn Du: “…”

Tại sao hắn lại đi thích cái tổ tông này cơ chứ?

Mắt Chu Kỳ cứ quét qua quét lại trên đầu Cố Viễn Du.

Hắn thắc mắc: “Cậu nhìn gì thế?”

Chu Kỳ thản nhiên đáp một câu: “Đang tìm chữ cốt truyện ấy mà.”

Cậu chỉ vào tư thế của hai người: “Đã thế này rồi, thiên thời địa lợi nhân hòa, sao vẫn chưa thấy chữ nhảy ra nhỉ?”

Cố Viễn Du căn bản không chú ý tư thế Chu Kỳ ngồi trên người mình ám muội thế nào, vừa nghe cậu nhắc nhở, tim hắn lập tức đập loạn nhịp. Giây tiếp theo, chữ cốt truyện không chút ngần ngại nhảy vọt ra.

[Chu Kỳ nhìn Cố Viễn Du bằng đôi mắt mơ màng vì men rượu, rồi cúi xuống, dùng đôi môi vẫn còn vương hơi rượu khóa chặt hơi thở của hắn.]

Thế là Chu Kỳ cúi người xuống, hai tay bưng lấy mặt Cố Viễn Du, hôn hắn một cái thật kêu như trẻ con.

[Chu Kỳ cởi từng chiếc cúc áo sơ mi của Cố Viễn Du từ dưới lên trên.]

Chu Kỳ không chút phản đối, tỉ mẩn cởi từng chiếc cúc.

[Chu Kỳ chọn bắt đầu hôn từ quả cầu nhỏ trên cổ Cố Viễn Du…]

Môi Chu Kỳ dời từ môi hắn xuống cằm, rồi đến quả cầu lông xù đó. Cậu dùng răng cắn từng chút một vào quả cầu, chẳng mấy chốc lông quả cầu đã dính lại thành từng lọn, hơi ẩm ướt chạm vào yết hầu của Cố Viễn Du.

Chu Kỳ chưa bao giờ có cảm giác như thế này, cậu giống như đang bị kiểm soát, cũng giống như đang chi phối một điều gì đó. Cậu chắc chắn mình không say, nhưng mấy ngụm vang nóng vừa nãy dường như đang thiêu đốt trong huyết quản, khiến cơ thể cậu nóng bừng.

   

Cố Viễn Du không ngừng trấn an cậu, hắn dùng bàn tay lành lạnh v**t v* trán cậu, cố gắng để Chu Kỳ bớt nôn nóng. Khao khát của hắn không kém gì Chu Kỳ, nhưng hắn đột nhiên cảm thấy sợ. Nếu thực sự bước qua bước cuối cùng, mối quan hệ của hai người sẽ hoàn toàn biến chất. Những h*m m**n giấu kín nơi đáy lòng hắn sẽ không bao giờ kìm nén được nữa. Nếu Chu Kỳ biết rằng, hắn đã thích cậu suốt bảy năm trời, đậm sâu đến mức đêm nào hắn cũng ảo tưởng về cậu để chìm vào giấc ngủ, cậu sẽ phản ứng ra sao?

Hắn dùng ngón tay vê nhẹ vành tai Chu Kỳ, thấy cậu thoải mái nheo mắt lại, hắn liền lật người, đè Chu Kỳ xuống dưới mình. Chu Kỳ rất tự nhiên vòng tay ôm lấy cổ hắn.

Cố Viễn Du đối diện với mũi cậu, Chu Kỳ nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh mắt rất thản nhiên, không sợ hãi, càng không ghét bỏ.

Chu Kỳ nói: “Cố Viễn Du, cậu lo ngại cái gì thế? Hay là cậu không được?”

Cố Viễn Du: “…”

Hắn muốn b*p ch*t Chu Kỳ cho xong!

Hắn bực mình quẳng hết mọi lo ngại ra sau đầu, nhấc chân Chu Kỳ lên.

Chu Kỳ r*n r* một tiếng: “Ái ái, sướng thế, tay dùng lực thêm chút nữa là đẹp.”

Năm phút sau, Chu Kỳ nằm sấp trên giường, Cố Viễn Du ngồi trên eo cậu. Đến giờ hắn vẫn không thể hiểu nổi tại sao mình lại đang masage toàn thân cho Chu Kỳ. Hắn nhấn vai Chu Kỳ như để xả giận, Chu Kỳ còn giơ ngón tay cái tán thưởng: “Cố Viễn Du, tay nghề này của cậu sau này đi đâu cũng không sợ chết đói đâu.”

Cố Viễn Du: “…”

Men rượu bốc lên, lại được Cố Viễn Du phục vụ thoải mái, Chu Kỳ thiếp đi lúc nào chẳng hay.

Khi tỉnh lại trời đã tối mịt.

Cậu khát khô cả cổ, bò dậy uống ngụm nước, thấy đã gần 8 giờ tối. Gala Xuân sắp bắt đầu rồi, mà Cố Viễn Du không có trong phòng.

Cậu cứ tưởng hắn ra ngoài có việc, nhưng đợi đến 8 giờ 10 vẫn không thấy hắn về.

Người đâu rồi?

Chu Kỳ ôm đầu nhớ lại chuyện trước khi ngủ, chẳng lẽ vì mình bắt hắn masage nên hắn giận? Bỏ về rồi? Không thể nào, Cố Viễn Du đâu phải người nhỏ mọn như thế.

Chu Kỳ đang định gọi điện tìm người thì cửa phòng có tiếng động, Cố Viễn Du mang theo hơi lạnh từ ngoài bước vào.

   

Chu Kỳ ngồi khoanh chân trên giường hỏi: “Cậu đi đâu thế?”

Cố Viễn Du giơ tay lên, Chu Kỳ mới thấy hắn đang xách mấy túi nilon. Hắn nói: “Chẳng phải cậu nói muốn ăn sủi cảo à, tôi ra ngoài xem còn tiệm nào mở cửa thì mua về.”

Hắn đặt đồ lên bàn, hà hơi nóng vào tay, giọng điệu có chút giống như đang tranh công: “May mà tìm được, tiệm đó đang định đóng cửa, tôi vừa kịp mua phần cuối cùng đấy.”

Hắn lục lọi mấy cái túi: “Mua được phần sủi cảo, thêm hai cái bánh bao, lúc đi qua siêu thị tôi còn mua thêm gói dưa muối với mấy lon bia nữa.”

Trong thành phố không cho đốt pháo, nên nãy giờ Chu Kỳ chẳng thấy không khí Tết đâu cả, nhưng khoảnh khắc này, một cảm giác ấm áp đột ngột trào dâng từ sâu trong lòng cậu.

Chu Kỳ khen ngợi hắn: “Cố Viễn Du, cậu tốt thật đấy, sau này ai mà ở bên cậu chắc chắn là có phúc lắm.”

Cố Viễn Du giọng bình thản: “Thế thì cậu có phúc rồi.”

Chu Kỳ ngẩn người, chưa kịp hiểu ẩn ý trong lời hắn, Cố Viễn Du đã gọi: “Chu Kỳ, mông cậu mọc rễ trên giường rồi à? Xuống giường đi chứ, hay còn đợi tôi đút cơm tận mồm?”

“… Cố Viễn Du, cậu là mẹ tôi đấy à?”

Chu Kỳ nhảy khỏi giường.

Cố Viễn Du bật tivi, căn phòng lập tức tràn ngập âm thanh vui vẻ. Chu Kỳ vớ cái bánh bao cắn một miếng, cái này chắc làm từ ban ngày hoặc hôm qua nên lớp vỏ cứng ngắc. Cậu xé lớp vỏ bánh bao, đặt hai cọng dưa muối lên rồi cắn một miếng lớn. Bánh bao vừa lạnh vừa cứng, nhưng Chu Kỳ ăn rất vui vẻ. Cậu và Cố Viễn Du vừa ăn bánh bao uống bia vừa xem Gala Xuân, bỗng nhiên điện thoại Chu Kỳ đổ chuông liên hồi.

Nhìn màn hình, là Cao Thành.

Cậu bắt máy, nghe thấy giọng Cao Thành: “Chu Kỳ, chúc mừng năm mới!”

“Chúc mừng năm mới!” Chu Kỳ cũng hớn hở chúc lại.

Cao Thành hỏi: “Giờ mày ở nhà một mình à? Hay qua nhà tao ăn Tết đi? Nhà tao hôm nay làm sủi cảo nhân thịt lợn hành tây với thịt kho tàu, ngon lắm.”

Cái điện thoại của Chu Kỳ có nhược điểm là loa trong rất to dù không bật loa ngoài, nên Cố Viễn Du nghe rõ mồn một. Chu Kỳ liếc nhìn hắn, đúng lúc thấy Cố Viễn Du đang nhìn nửa cái bánh bao trên tay với vẻ mặt cực kỳ tủi thân.

   

Chu Kỳ không kìm được cười một tiếng, rồi cao giọng bằng tông điệu cực kỳ hớn hở: “Tao không có một mình, tao đang ăn Tết với Cố Viễn Du đây. Cố Viễn Du nấu nhiều món ngon lắm, trời đất ơi, cái giò heo kho tàu nó to bằng đùi tao luôn ấy, còn sườn xào chua ngọt nữa, cả đời này tao chưa thấy cái dẻ sườn nào to thế này, con lợn này phải khổng lồ lắm đây!”

Cố Viễn Du suýt phun cả miếng bánh bao ra ngoài.

Cao Thành than thở: “Tụi mày sướng thế, ba mẹ tao cứ lải nhải suốt, hôm nay giao thừa còn bắt tao làm xong mười trang bài tập mới tha cho, thật sự muốn ở bên tụi mày quá.”

Chu Kỳ cũng ra vẻ rất nuối tiếc: “Phải đó, có mày ở đây thì đĩa sủi cảo tam tiên của tụi tao đã không bị thừa nhiều thế này.”

Cúp máy xong, Cố Viễn Du nhìn Chu Kỳ với ánh mắt kính phục: “Cậu đúng là chém gió thành thần.”

Chu Kỳ đấm tay vào lòng bàn tay hướng về phía hắn: “Quá khen, quá khen.”

Cuộc gọi của Cao Thành cũng nhắc nhở Chu Kỳ, cậu gọi thêm cho Ngô Thiết Thạch và mấy người nữa chúc mừng năm mới. Sau khi gọi xong, cậu ngồi lại vào ghế cùng Cố Viễn Du, vừa ăn mấy cái sủi cảo đã khô cả vỏ, vừa cười nắc nẻ trước mấy vở kịch trên tivi.

Đến 11 giờ 40, bỗng nhiên có tiếng gõ cửa.

Chu Kỳ thắc mắc đi ra cửa: “Ai thế?”

Giọng Lý Đồ vang lên: “Là anh đây.”

Chu Kỳ mở cửa: “Có chuyện gì thế?”

Cậu không hiểu sao giờ này Lý Đồ lại tìm tới.

Vẻ mặt Lý Đồ rất phấn khích: “Anh có tin tốt cho hai đứa đây! Khách sạn vừa thông báo sẽ có tiết mục đặc biệt lúc 12 giờ, họ sẽ đốt pháo hoa ở sân sau đấy! Lát nữa chúng ta cùng ra xem nhé!”

Chu Kỳ lập tức hào hứng: “Đương nhiên là được rồi!”

Lý Đồ cười hì hì xoa tay: “Thế hai đứa mau mặc áo vào đi, chúng ta đi ngay bây giờ, anh biết một chỗ view đẹp lắm, tranh thủ lúc còn vắng người mình đi luôn.”

Chu Kỳ gật đầu lia lịa, cùng Cố Viễn Du mặc áo phao rồi đi theo Lý Đồ. Dù Lý Đồ có hơi nhiệt tình thái quá nhưng Chu Kỳ thấy gã cũng chẳng có ý xấu gì, thầm tính toán sáng mai dậy sớm tìm tiệm nào mở cửa mua ít trái cây biếu gã.

Ra tới sân sau đã có không ít người, toàn là những cặp đôi đàn ông lực lưỡng. Có người vẫn đội tai, đeo vòng cổ từ ban ngày chưa tháo ra. Nhiều cặp đang tựa vai nhau, ôm ấp thì thầm tâm sự.

   

Chỗ view đẹp mà Lý Đồ nói cũng đã bị người ta chiếm mất, ba người đành lùi lại chọn một vị trí kém hơn một chút. Đợi khoảng mười phút, một tiếng xé gió rạch ngang trời xanh, một vệt sáng kéo theo cái đuôi dài vút lên không trung, rồi nổ bung thành những đóa pháo hoa khổng lồ tuyệt đẹp.

Đám đông reo hò vang dậy.

Sau đó là tiếng đếm ngược: “Mười… chín… tám…”

Rất nhiều cặp đôi ôm chầm lấy nhau, hôn nhau nồng cháy. Lý Đồ đưa điện thoại về phía hai người, giục giã: “Nhanh lên nhanh lên, hai đứa cũng hôn nhau một cái đi, anh chụp ảnh cho!”

Chu Kỳ ngẩn người, tiếng đếm ngược đã đến: “Sáu… năm…”

Lý Đồ thúc giục: “Nhanh đi chứ!”

“Bốn… ba…”

Vai Chu Kỳ bị một lực mạnh xoay ngược lại, Cố Viễn Du cúi đầu nhìn cậu.

“Hai…”

Hơi thở của Chu Kỳ và Cố Viễn Du hóa thành làn sương trắng giữa trời đông, hòa quyện vào nhau.

“Một! — Chúc mừng năm mới!”

Chu Kỳ chỉ cảm thấy trên môi một sự ấm áp.

“Tách!”

Tiếng Lý Đồ: “Tuyệt quá! Hoàn hảo!”

Chu Kỳ quay đầu lại, Lý Đồ đưa điện thoại cho cậu: “Xem đi này.”

Dường như Lý Đồ hơi xúc động, lau khóe mắt nói: “Trông hai đứa thật ngây thơ, thật tốt đẹp biết bao.”

Chu Kỳ nhận lấy điện thoại.

Chiếc điện thoại độ phân giải cao đã lưu giữ lại khoảnh khắc năm mới đến — bầu trời rực rỡ pháo hoa, nền tuyết tỏa ánh sáng bạc, còn cậu và Cố Viễn Du đang hôn nhau giữa một bầy những gã lực lưỡng cũng đang hôn nhau.

Khung cảnh rất kỳ quặc, nhưng cũng khá đẹp.

Chu Kỳ nhìn bức ảnh, cảm giác như đang ngắm một bức tranh trừu tượng của Van Gogh vậy: Cậu không hiểu lắm, khung cảnh cũng quái dị, nhưng ở một góc độ nào đó thì nó lại rất cuốn mắt.

Trước Tiếp