Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan
Miệng Chu Kỳ chậm rãi há hốc ra.
Trên sân khấu, hai gã lực lưỡng đang nhảy điệu Waltz đôi đầy thanh nhã. Đôi tai của quý ông Thỏ rung rinh theo nhịp, còn lông tay của quý ông Gấu thì phấp phới trong gió.
Cố Viễn Du cầm lấy hai cái đuôi thỏ lông xù trong tay Chu Kỳ, hỏi: “Sao nào, show thú cưng biểu diễn mà cậu hằng mong ước đấy?”
Nội tâm Chu Kỳ gào thét: Thú cưng biểu diễn cái con khỉ!!!
Có cho Chu Kỳ thêm mười vạn bộ não, cậu cũng không ngờ mình lại xông vào chốn này đúng ngày đầu năm mới. Cậu nhìn màn khiêu vũ trên đài với vẻ kinh hoàng xen lẫn bối rối. Tâm trạng Chu Kỳ lúc này phức tạp vô cùng, giống như hồi 15 tuổi bỗng dưng nổi hứng muốn đọc sách, tiện tay mua một quyển sách cũ nát ở vỉa hè, rồi mang theo lòng kính trọng tri thức mà mở ra, để rồi phát hiện đó là câu chuyện tình giữa một người đàn ông và một con bạch tuộc xúc tu ngoài hành tinh.
Chu Kỳ tuổi trẻ chưa trải sự đời khi đó đã bị chấn động tâm hồn, trong cơn mơ hồ cậu thấy một cánh cửa phát ra ánh sáng tà ác mở ra trước mắt, cậu vừa kháng cự bài trừ, vừa lấy tay che mắt nhưng vẫn xem hết cả quyển.
Cố Viễn Du thấy vẻ mặt Chu Kỳ có chút vặn vẹo, bèn hạ giọng hỏi: “Hay là mình về nhé…”
Chu Kỳ lại coi đó là chiêu khích tướng, lập tức vỗ đùi cái đét: “Không về! Đã đến đây rồi, tiêu hết gần 600 tệ, nói gì thì nói cũng không thể cứ thế mà về được!”
Chu Kỳ bắt đầu ép mình phải tập trung vào buổi diễn, cậu đang cố gắng thôi miên bản thân rằng thứ đang múa cột kia thực chất là một chú chó Golden chính hiệu, thứ chui qua vòng lửa cũng là một chú ngựa thật sự, thì bỗng nhiên có người ngồi xuống cạnh cậu.
Chu Kỳ quay đầu nhìn, hóa ra chính là người đàn ông đầu tiên lên sân khấu nhảy Waltz. Gã vẫn mặc bộ váy cưới và đi giày cao gót đó, tai thỏ trên đầu rung rinh. Thấy Chu Kỳ quay sang, gã hào phóng chìa tay ra: “Chào em trai, kết bạn chút chứ?”
Cú sốc ở cự ly gần làm bộ não vốn đã chẳng linh hoạt gì của Chu Kỳ càng đình trệ dữ dội hơn. Cậu thậm chí còn chưa kịp suy nghĩ đã vô thức đưa tay ra bắt.
Người nọ mỉm cười, lộ ra tám chiếc răng trắng bóc rạng rỡ: “Anh là Lý Đồ, cứ gọi anh là Bé Thỏ là được.”
Chu Kỳ: “… Chu Kỳ.”
Rồi chỉ tay về phía Cố Viễn Du ngồi cạnh: “Đây là bạn tôi, Cố Viễn Du.”
Lý Đồ nói: “Anh biết, lúc ở trên sân khấu anh đã chú ý tới hai em rồi. Hai em trông trẻ trung, ngây thơ quá.”
Gã hỏi tiếp: “Hai em chắc mới yêu nhau chưa lâu nhỉ? Cảm giác cả hai vẫn còn khá e dè.”
Chu Kỳ sững người, thầm nghĩ chắc là Lý Đồ coi mình và Cố Viễn Du là một cặp rồi, đang định giải thích thì nghe thấy Cố Viễn Du khẽ “ừm” một tiếng.
Chu Kỳ giật mình: “Chúng tôi không…”
Cậu vừa nói vừa quay đầu nhìn Cố Viễn Du. Hắn dùng ánh mắt vô cùng bình thản nhìn lại cậu, nhưng dưới sự bình thản đó dường như còn ẩn chứa sự mong đợi và một điều gì đó khác. Ánh mắt ấy khiến Chu Kỳ nhất thời quên sạch lời phản bác đang chực chờ trên môi.
Lý Đồ đầy vẻ thương cảm vuốt nhẹ mu bàn tay Chu Kỳ đang đặt trên lưng ghế, rồi dịu dàng nói: “Hồi anh và bạn trai đầu tiên ở bên nhau, anh cũng thú nhận với hắn, kết quả là hắn không chấp nhận được sở thích này của anh nên đã bỏ đi.”
Lý Đồ đầy vẻ ngưỡng mộ: “Hai em trông như mới vào giới, vừa yêu nhau, vừa mới gia nhập, lại vừa có chung sở thích, thật tốt biết bao.”
Chu Kỳ bỗng nhiên cảm thấy trong lòng có chút bất an. Cậu vỗ vỗ lên vai gã đàn ông vạm vỡ nhưng tâm hồn mỏng manh như cánh hoa này: “Người anh em… ờm, cô em… không đúng, chị gái… chia tay là đúng! Tôi thấy bộ váy cưới này cực kỳ hợp với ông anh đấy, đàn ông đích thực là phải mặc váy!”
Cố Viễn Du: “…”
Hắn không nhịn được ghé tai Chu Kỳ: “Chu Kỳ, cậu giỏi bốc phét thật đấy.”
Chu Kỳ không ngần ngại dùng khuỷu tay th*c m*nh vào người Cố Viễn Du một cái.
Hắn rên hừ hừ: “Chu Kỳ sao tay cậu khỏe thế…”
Lý Đồ nhìn hai người, mỉm cười.
MC bước lên sân khấu: “Buổi biểu diễn đến đây là kết thúc, mời quý vị rời sân khấu theo thứ tự!”
Lý Đồ đứng bật dậy, chìa tay với hai người: “Anh là nhân viên của hôm nay, có ưu đãi nhân viên đấy, hai em có muốn đi chơi cùng anh không?”
End of break ads in 29s You can close Ad in 5 sĐối mặt với lời mời nhiệt tình của Lý Đồ, Chu Kỳ không nỡ từ chối, vả lại ưu đãi nhân viên quả thực rất hấp dẫn, cậu gật đầu, cùng Cố Viễn Du đi theo sau gã.
Lý Đồ dẫn hai người tới nhà hàng, khi nhìn rõ quang cảnh bên trong, mắt Chu Kỳ lại đau thêm lần nữa.
Trai tráng! Lại là trai tráng!
Lực lưỡng! Lại là lực lưỡng!
Nhân viên phục vụ nhà hàng không ai không phải là những gã đàn ông vạm vỡ như Lý Đồ. Họ mặc trang phục hầu gái đen trắng, trên đầu, cổ và sau mông đeo đủ loại đạo cụ lông xù, cứ đi một bước là đuôi lại ngoe nguẩy theo từng nhịp.
Lý Đồ tìm một chỗ trống rồi ngồi xuống cùng Chu Kỳ và Cố Viễn Du.
Gã nói: “Gọi món đi, nhân viên chúng anh được giảm giá 30%, hời lắm.”
Chu Kỳ cảm thấy lãi to, mở menu ra thì thấy toàn một sớ tiếng Anh. Tuy rằng cậu không biết chữ nhưng cũng không hề nao núng, lấy ngón tay chỉ vào mấy dòng tiếng Anh: “Ba dài một ngắn chọn cái ngắn nhất, cho một phần món ngắn nhất này; thêm một phần món có nhiều chữ a nhất này; còn cái hình này trông cũng được đấy, cho một phần luôn.”
Nhân viên phục vụ cắn môi cười đến mức run cả tay.
Lý Đồ gọi thêm vài món, nhân viên phục vụ quay người định đi, Cố Viễn Du lại mỉm cười liếc Chu Kỳ một cái: “Chẳng phải cậu nói muốn v**t v* thú nhỏ à?”
Cái chữ v**t v* này dùng cho chó mèo thì tuyệt đối không vấn đề gì, nhưng dùng cho người thì nghe cứ kỳ quái thế nào ấy. Trong lúc nhất thời, ánh mắt nhân viên phục vụ nhìn Chu Kỳ trở nên lạ lẫm.
Trong mắt Cố Viễn Du lấp lánh ý cười đậm đặc, hệt như đứa trẻ vừa thực hiện thành công một trò đùa dai.
Chu Kỳ: “… Cố Viễn Du, sao cậu xấu tính thế? Tâm địa cậu đen tối quá, cậu không phải người mà…”
Cố Viễn Du phì cười.