Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan
Bốn mươi người đánh hai mươi người, đương nhiên là một chiến thắng áp đảo.
Đám Khỉ gầy bị nhóm Ngô Thiết Thạch ném như những con búp bê rách rưới trước cổng trường Lục Trung.
Lý Hoành Vũ từ xa chạy lại: “Không thấy Tiền Tiến đâu, để nó chạy mất rồi!”
Ngô Thiết Thạch đầy vẻ khinh bỉ: “Cái loại nhát chết như nó! Thật làm người ta coi thường!”
Gã quay sang vẫy tay với Chu Kỳ: “Bọn tao đi trước đây, tối nay lớp tao có bài kiểm tra, giờ phải tranh thủ về làm bài đây.”
Chu Kỳ: “…”
Cậu đấm nhẹ vào vai Ngô Thiết Thạch một cái: “Tao đang định cảm động đây, mày phá hỏng bầu không khí quá đấy.”
Ngô Thiết Thạch cười ha ha, mấy chiếc taxi vẫn chưa đi, gã dẫn người của mình nhảy lên xe, chỉ loáng cái đã biến mất tăm.
“Đến như gió mà đi cũng như mây nhề.” Chu Kỳ xoa xoa cằm: “Lão Ngô cũng thật tình nghĩa. Tôi tuyên bố, từ nay Lão Ngô là anh em ruột thịt khác cha khác mẹ của tôi.”
Cố Viễn Du: “…”
“Sao thế, ghen à?” Chu Kỳ khoác vai Cố Viễn Du, cười cợt: “Hai chúng ta là anh em ruột thịt khác cha khác mẹ có thể hôn nhau được — cái đệch, nói ra nghe tội lỗi thế nhỉ?”
Cố Viễn Du hoàn toàn cạn lời.
Chu Kỳ đu bám trên người hắn, đột nhiên hỏi: “Lát nữa cậu có về nhà không?”
“Không về thì đi đâu?”
Chu Kỳ hỏi tiếp: “Nhà cậu trông như thế nào?”
Lần trước theo cốt truyện, Cố Viễn Du thường xuyên chạy đến nhà Chu Kỳ, nhưng hắn chưa từng dẫn đám anh em này về nhà mình lần nào. Chu Kỳ đã tò mò từ mấy năm trước rồi.
Cố Viễn Du im lặng một lát: “Cũng không có gì đặc biệt, chỉ là ký túc xá nhân viên bình thường thôi.”
Hắn càng nói thế, Chu Kỳ càng tò mò hơn.
Ánh mắt mong đợi của Chu Kỳ lộ rõ mồn một, Cố Viễn Du nhìn cậu một hồi, cuối cùng cũng chịu thua: “Cậu muốn tới xem không?”
Chu Kỳ giả tạo nói: “Có ổn không nhỉ? Có làm phiền cậu quá không?”
Cố Viễn Du: “… Chu Kỳ, cậu có tin tôi tẩn cậu một trận không?”
Cuối cùng Chu Kỳ cũng toại nguyện được đến nhà Cố Viễn Du. Khoảnh khắc Cố Viễn Du mở cửa ra, Chu Kỳ giơ tay lên, không chút do dự vỗ bộp một phát vào lưng hắn.
“Cái đệt, cậu đánh tôi làm gì??”
Chu Kỳ cúi xuống nhìn lòng bàn tay mình: “Tay tôi nó không nghe theo sự điều khiển của tôi nữa rồi…”
Cậu nhìn Cố Viễn Du với ánh mắt tóe lửa: “Đây là cái ký túc xá nhân viên mà cậu nói đấy à?”
Trên mặt Chu Kỳ như viết rõ hai chữ “ghét giàu”. Ký túc xá nhân viên nhà ai mà to thế này, trang bị đầy đủ thế kia, nội thất nguyên bộ không nói, thậm chí còn có một cái kệ đầy ắp đồ chơi Lego.
Cố Viễn Du có chút đắc ý nhướng mày: “Tôi đây là đãi ngộ của nam chính đấy nhé.”
Hắn hỏi Chu Kỳ: “Ăn cơm không?”
Chu Kỳ chẳng có tí khách khí nào của một vị khách, leo lên sofa ngồi khoanh chân: “Tất nhiên rồi!”
Cố Viễn Du nhanh tay xào hai món ăn, lại từ tủ lạnh lấy ra mấy lon bia. Hai người chạm cốc, tán dóc với nhau đủ chuyện trên trời dưới đất, lúc thì cười ha hả lúc thì cãi cọ, lúc tranh luận gay gắt cả hai còn đập bàn đôm đốp, hận không thể lật luôn cái bàn.
Cuối cùng Cố Viễn Du nói: “Tôi thật sự thích uống rượu với cậu.”
Chu Kỳ cười: “Tôi cũng thế.”
Thấy thời gian không còn sớm, Chu Kỳ đứng dậy: “Thế tôi về trước đây.”
[Cố Viễn Du thực chất là một người lạnh lùng từ trong xương tủy.]
Một dòng chữ lơ lửng hiện ra giữa hai người.
[Hắn rất hiếm khi hạ thấp cảnh giác với ai, Chu Kỳ là một trong số đó.]
Chu Kỳ bị cồn bốc lên đầu, ngây người nhìn những dòng chữ này.
[Lúc này Chu Kỳ sắp rời đi, trong lòng Cố Viễn Du trào dâng cảm giác không nỡ.]
[Cố Viễn Du nắm lấy tay Chu Kỳ, kéo cậu vào lòng mình, Chu Kỳ không phản kháng, ngoan ngoãn tựa vào lồng ngực hắn. Cậu ngẩng đầu nhìn hắn, Cố Viễn Du nhìn đôi môi Chu Kỳ, nhớ lại những lần hôn nhau trước đó, hắn lại muốn hôn cậu rồi. Chu Kỳ trong lòng mình ngoan ngoãn làm sao, hắn vừa cúi đầu là hai đôi môi đã chạm vào nhau.]
Chu Kỳ dở khóc dở cười: “Truyện này viết về tôi đấy à? Tôi? Ngoan ngoãn?”
Cố Viễn Du bực bội quơ tay lên không trung, cố xua tan những dòng chữ cốt truyện đó đi, thậm chí còn chửi thề để che giấu điều gì đó: “Mẹ nó, tôi phục sát đất luôn rồi, đừng có tự tiện chui ra nữa được không? Tao nghĩ thế bao giờ??”
Một lần lạ, hai lần quen.
Chu Kỳ quay mặt đi, chìa má về phía Cố Viễn Du: “Nào, hôn đi.”
Cố Viễn Du chẳng biết đang giận dỗi với ai, cứ ngồi lỳ tại chỗ. Dòng chữ cốt truyện sốt ruột rung rinh trên không trung, Chu Kỳ đành ghé sát mặt lại: “Cố Viễn Du, còn phải đợi tôi cầu xin cậu hôn tôi cậu mới chịu hôn nữa à? Có còn muốn hoàn thành cốt truyện không hả?”
“…” Cố Viễn Du đanh mặt lại gần Chu Kỳ, nhẹ nhàng hôn lên má cậu một cái.
Dòng chữ cốt truyện từ xám chuyển sang xanh lá rồi biến mất.
Chu Kỳ thở phào: “Xong rồi, hoàn thành nhiệm vụ, tôi về đây.”
Nhưng chưa kịp quay người, lại một dòng chữ lơ lửng hiện ra.
[Sự không phản kháng của Chu Kỳ khiến Cố Viễn Du càng thêm hưng phấn, bàn tay hắn luồn vào bên dưới lớp áo phông của Chu Kỳ, nhẹ nhàng m*n tr*n.]