Xuyên Vào Truyện Fanfic Của Chính Mình

Chương 10

Trước Tiếp

Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan

Chu Kỳ tự gỡ mình ra khỏi tay Ngô Thiết Thạch: “Cứ yên con nhà bà tâm đê, Tiền Tiến không phải đối thủ của cậu ấy đâu.”

Ngô Thiết Thạch cau mày: “Sao mày biết là không phải? 100kg thịt trên người Tiền Tiến bộ mọc cho vui chắc?”

Chu Kỳ không cách nào giải thích cho gã hiểu hào quang nam chính là cái gì, chỉ có thể úp úp mở mở: “Không sao, người anh em thiện lành của tao có luyện võ công đấy.”

Cốt truyện quay lại đúng hướng khiến Chu Kỳ rất vui. Cả ngày hôm sau cậu cứ ngồi thẳng lưng như cây sào trên ghế, làm giáo viên đứng lớp cũng thấy lạnh sống lưng. Khó khăn lắm mới đợi được đến lúc tan học, Chu Kỳ kéo xềnh xệch Cố Viễn Du chạy ra ngoài: “Nhanh lên, đừng để bọn Tiền Tiến phải đợi lâu.”

Ai không biết còn tưởng cậu đi hẹn hò chứ không phải đi đánh nhau.

Ra đến cổng trường, Chu Kỳ vẫy tay chặn một chiếc taxi: “Bác tài, đến trường Lục Trung.”

Lên xe rồi, Chu Kỳ cứ cảm thấy mình quên mất cái gì đó. Nghĩ mãi vẫn không ra, cậu lại bắt đầu cúi xuống xem xét bản thân một lượt. Cậu cứ nhìn mình chằm chằm một lúc lâu, Cố Viễn Du hỏi: “Cậu nhìn cái gì đấy?”

Chu Kỳ “chậc” một tiếng: “Đi vội quá, chưa chuẩn bị kỹ càng.”

“Chuẩn bị cái gì?”

Chu Kỳ chỉ vào cánh tay mình: “Dán cái hình xăm Thanh Long Bạch Hổ vào đây, chắc chắn là dọa được đám nhóc kia chạy mất dép.”

Cậu lại giũ giũ áo mình: “Vẫn còn mặc đồng phục này, trông có vẻ ngoan quá không?”

Bác tài xế phía trước cau mày, nghiêm túc hỏi: “Hai đứa định đi đánh nhau đấy à?”

Bác tài cũng có đứa con bằng tuổi hai người, bác không đành lòng nhìn đám trẻ con đánh đấm lẫn nhau, càng không muốn thấy chúng bị thương. Nếu Chu Kỳ thật sự bảo đi đánh nhau, bác sẵn sàng không lấy tiền xe, quay đầu chở hai đứa về luôn, coi như đóng góp cho an ninh trật tự thành phố.

   

Cố Viễn Du nhận ra có điềm, dùng tay chạm nhẹ vào Chu Kỳ, nhưng Chu Kỳ lại hớn hở tì người vào lưng ghế: “Vâng, bác tài chạy nhanh lên chút đi ạ, không lát nữa là không kịp đâu.”

Bác tài ngẩn người, tưởng Chu Kỳ đang nói đùa với mình, cũng cười theo: “Được rồi, lên luôn!”

Chu Kỳ ngồi ngay ngắn trở lại, nháy mắt với Cố Viễn Du.

Cố Viễn Du bất lực lắc đầu.

Đến cổng trường Lục Trung, hai người xuống xe, lập tức có một nam sinh gầy như khỉ tiến lại gần: “Mày là Cố Viễn Du?”

Cố Viễn Du gật đầu.

Thằng khỉ gầy cười hi hi ha ha, lộ ra hàm răng vàng khè: “Đi theo tao.”

Chu Kỳ hỏi: “Tiền Tiến đâu? Mày định dẫn bọn tao đi đâu?”

Thằng Khỉ gầy “chậc” một tiếng: “Ra cái ngõ nhỏ sau cổng sau trường mà đánh, chẳng lẽ đứng giữa cổng trường đánh nhau công khai à? Để người khác nhìn thấy thì tính sao? Bạn hiền ơi, mày hài hước thật đấy.”

Chu Kỳ: “…”

Cậu ngượng ngùng sờ sờ mũi: “Hê, vẫn là mày suy nghĩ chu đáo.”

Chu Kỳ và Cố Viễn Du đi theo Khỉ gầy vòng qua bên ngoài trường, cuối cùng cũng đến con đường nhỏ mà nó nói. Con đường này đầy bùn lầy, trông là biết bình thường chẳng có mấy người qua lại, cực kỳ thích hợp để đánh nhau.

Chu Kỳ hỏi: “Tiền Tiến đâu?”

“Tao đây.”

Tiền Tiến khoanh tay từ góc rẽ phía trước bước ra.

Cùng lúc đó, một đám người cũng từ phía sau gã ló đầu lên, sơ sơ cũng phải hai mươi đứa, đứa nào đứa nấy mặt mày hung dữ, tay cầm gậy sắt, dây thừng, đang nhe răng cười ác độc nhìn hai người.

Chu Kỳ lập tức cau mày: “Cái đệch, Tiền Tiến, mày gọi đông người thế làm gì? mày có biết giữ võ đức không hả!”

Tiền Tiến nhún vai thản nhiên, kéo dài giọng bằng cái tông trơ tráo: “Tao nói là muốn đấu tay đôi với bọn mày hồi nào? Đánh bọn mày thì chưa đến lượt tao phải ra tay đâu.”

Chu Kỳ rốt cuộc cũng biết mình quên cái gì rồi!

   

Lần trước theo đúng cốt truyện, Cố Viễn Du đã thu phục được một mấy thằng đàn em của Ngô Thiết Thạch về dưới trướng mình. Khi đi đánh nhau với Tiền Tiến, nhờ có đám đàn em đó trấn áp nên Tiền Tiến không dám làm càn, mới phải đích thân ra đấu 1v1 với Cố Viễn Du.

Nhưng lần này Tiền Tiến bị Cố Viễn Du chọc giận, thay vì tranh địa bàn, gã muốn dạy cho Cố Viễn Du một bài học hơn, nên thủ đoạn đương nhiên cực kỳ bỉ ổi.

Thấy đám người kia ép sát tới, dù Cố Viễn Du có giỏi đến mấy cũng không thể một mình chấp hai mươi được. Chu Kỳ chẳng kịp suy nghĩ gì, chộp lấy tay Cố Viễn Du rồi co giò chạy thẳng.

Tất cả đám bên Tiền Tiến đều ngây người trước màn chạy trốn nhanh thoăn thoắt này của Chu Kỳ. Phải mất hai giây sau Tiền Tiến mới gào lên: “Đứng đực ra đấy làm đếch gì! Đuổi theo cho tao!”

Thế là trên đường phố xuất hiện một cảnh tượng: Chu Kỳ và Cố Viễn Du nắm tay nhau phi như bay phía trước, đằng sau là một lũ hung thần ác sát vung vẩy vũ khí đuổi theo.

Thằng Khỉ gầy chạy nhanh nhất: “Thằng nhóc kia, có giỏi thì đừng có chạy!”

Chu Kỳ vênh váo hét ngược lại: “Có giỏi thì mày đừng có đuổi!”

Thằng Khỉ gầy: “…”

Một đứa khác gào lên: “Đứng lại cho tao!”

Chu Kỳ còn giận dữ hơn: “Mày tưởng bọn tao ngu chắc? Đứng lại để bọn mày xiên à?!”

Thằng Khỉ gầy suýt thì sặc.

Mẹ nó, thằng nhóc này là sao vậy? Dùng cái giọng hùng hổ nhất để hét ra những lời hèn nhát nhất?

Hai bên vừa chạy vừa đấu khẩu kịch liệt.

Dù sao Chu Kỳ cũng chẳng sợ tiêu hao thể lực với bọn họ, sức bền của cậu tốt lắm. Cậu cứ thế dắt Cố Viễn Du chạy như bay ở phía trước, cuối cùng vòng lại mặt chính của trường. Cậu thoáng thấy chiếc taxi lúc nãy vẫn còn đậu bên lề đường: “Sư phòooo cứu mạng!”

Bác tài vốn đang tựa vào xe hút điếu thuốc, thấy một đám người lao về phía mình thì giật mình kinh hãi. Kết quả nhìn kỹ lại, phát hiện đứa chạy đầu tiên lại là thằng nhóc mình vừa chở.

“Hóa ra hai đứa đi đánh nhau thật đấy à!” Bác tài cũng sợ hai đứa bị tẩn, vội vàng ném mẩu thuốc xuống đất, hét lên với Chu Kỳ: “Ngộ Không đừng sợ, mau lại đây, sư phụ chở con đi!”

   

Chu Kỳ vấp chân một cái, nếu không phải Cố Viễn Du kéo lại chắc cậu đã úp mặt xuống đất… Cậu quẹt mồ hôi trên trán — bác tài này giàu tế bào hài hước quá rồi đấy…

Chu Kỳ đang định nhảy lên xe thì thấy một chiếc taxi khác đỗ lại ở cổng trường Lục Trung cách đó không xa, một người mở cửa ghế trước bước xuống.

“Chu Kỳ!”

“Ngô Thiết Thạch!” Chu Kỳ ngạc nhiên nhìn người tới.

Cửa sau taxi cũng mở ra, Lý Hoành Vũ từ trên xe nhảy xuống, cười hề hề với Chu Kỳ: “Uầy, sao bị đuổi mà thê thảm thế này?”

“Sao bọn bây lại đến đây?”

Lý Hoành Vũ hê hê: “Đến cứu cái thằng não sứa như mày chứ sao!”

Từng chiếc taxi lần lượt rẽ từ ngã tư vào, tổng cộng phải đến mười chiếc. Mỗi xe bước xuống bốn người, chẳng mấy chốc, bốn mươi người đã đứng dàn hàng sau lưng Ngô Thiết Thạch.

Số lượng đông gấp đôi đám Khỉ gầy.

Đám người đuổi theo Chu Kỳ ngay khi thấy Ngô Thiết Thạch đã khựng lại, cảnh giác nhìn bọn họ.

Ngô Thiết Thạch đóng sầm cửa xe “rầm” một cái, lên giọng hỏi Cố Viễn Du: “Đại ca, giờ chúng ta làm gì?”

Chu Kỳ nghe thấy Cố Viễn Du đứng cạnh mình bật cười một tiếng, sau đó hắn hất hàm về phía đám Khỉ gầy, tràn đầy khí thế: “Đuổi ngược lại cho tao!”

Rồi cũng giống như lúc Chu Kỳ kéo hắn chạy, hắn nắm lấy tay Chu Kỳ lao thẳng về phía đám người phía trước.

Đám Khỉ gầy vắt chân lên cổ mà chạy.

Thế là trên đường lại xuất hiện cảnh tượng: Hai người vừa bị đuổi giờ dẫn đầu một đám người đuổi ngược lại nhóm ban nãy. Nhóm đuổi người lúc trước giờ chạy trốn không khác gì lũ chuột nhắt.

Chu Kỳ sảng khoái cười lớn, dùng đúng chiêu gậy ông đập lưng ông: “Có giỏi thì đừng có chạy nhé! Hê hê~!”

Đám Khỉ gầy: “…”

Vì lúc trước đã chạy một vòng, thể lực của đám Khỉ gầy đã cạn kiệt, rất nhanh đã bị nhóm do Ngô Thiết Thạch dẫn đầu đuổi kịp. Lý Hoành Vũ đè một đứa xuống định giơ tay đánh, Chu Kỳ vội ngăn lại: “Đừng đừng đừng, đừng đánh!”

   

“Sao thế?” Lý Hoành Vũ khó hiểu.

“Đừng đánh ở đây, muốn đánh thì ra cổng trường mà đánh công khai.” Chu Kỳ cười híp mắt nhìn thằng Khỉ gầy đang bị Cố Viễn Du xách trong tay: “Để người khác còn thấy được cảnh tụi nó bị tẩn chứ.”

Thằng Khỉ gầy: “…”

**

Chan: Tôi đề nghị chị tác giả viết cái bộ fanfic H văn nghiêm túc :v đừng có lấy cái tag H văn rồi muốn h**p dâm dây thần kinh cười của độc giả thế nào thì h**p nhé :v

Trước Tiếp