Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Xe dừng bên vệ đường, cửa ghế phụ và cửa sau đồng thời mở ra, hai người bị Tấn Duật đuổi xuống xe.
Hạ Khanh và Tấn Cẩn Tuân đứng bên đường trừng mắt nhìn nhau.
Nắng chiều mùa hè vẫn còn gay gắt, Tấn Cẩn Tuân mặt lạnh tanh kéo Hạ Khanh vào bóng râm. Hạ Khanh cũng sợ nóng, mặt lạnh tanh đi theo Tấn Cẩn Tuân vào dưới tán cây, đứng vững rồi liền hất tay anh ta ra.
Tấn Cẩn Tuân đút hai tay vào túi quần: “Đứng vào trong chút nữa, bên ngoài lá thưa, da em mỏng, dễ bị cháy nắng.”
Hạ Khanh khoanh tay trước ngực: “Anh quản tôi chắc!”
Miệng nói vậy nhưng chân vẫn lùi vào trong hai bước. Cô tuyệt đối không bao giờ bạc đãi bản thân, cãi nhau cũng phải tìm chỗ thoải mái, không thể để mặt bị cháy nắng thật được.
Trong xe, ngoài mặt Hạ Ý Nùng bình tĩnh nhìn ra cửa sổ, nhưng trong lòng lại lườm nguýt Tấn Duật.
Đuổi Tấn Cẩn Tuân xuống thì thôi đi, thế mà đuổi cả chị cô xuống nữa.
Hạ Ý Nùng hạ cửa kính xe xuống.
Tiếng cãi vã của hai người bên ngoài vọng vào.
Hạ Khanh: “Tôi cùng chú hai anh nuôi chó bao giờ? Tấn Cẩn Tuân, anh nghe con chó nào nói thế, anh gọi nó đến đây cho tôi, tôi hỏi nó xem!”
Tấn Cẩn Tuân lấy bao thuốc từ trong túi ra: “Nhậm Hải Cảng, chú Nhậm nói.”
Hạ Khanh: “…”
Đúng là cô ấy nói với chú Nhậm thật.
Cô ấy cố ý làm thế để chú Nhậm truyền lời chọc tức Tấn Cẩn Tuân.
Ở nước ngoài cô ấy được chú Nhậm giúp đỡ không ít, nhưng chưa bao giờ dám nói với ba. Việc cô ấy ở lại nước ngoài phát triển cũng là do chú Nhậm thuyết phục.
Hạ Khanh nhìn thấy điếu thuốc trong tay Tấn Cẩn Tuân: “Anh bỏ thuốc xuống cho tôi. Hai lần vừa rồi anh đều không dùng biện pháp an toàn, nhỡ dính bầu, đứa bé có vấn đề gì thì tôi có đẻ hay không đây?”
Tấn Cẩn Tuân liếc cô một cái: “Đừng nói linh tinh, lúc không dùng biện pháp anh không hút.”
Hạ Khanh: “Nhỡ tí nữa lại làm thì sao? Anh cứ như ngựa giống ấy, nói cứng là cứng ngay được.”
Tấn Cẩn Tuân không phủ nhận, ngược lại còn nhướng mày kể công: “Nhưng lần nào anh chẳng hầu hạ em thoải mái trước?”
“…”
Người yêu cũ cãi nhau là thế này sao, cái gì cũng dám nói ra?
Hạ Ý Nùng đang thấy xấu hổ thay thì cửa kính bên phía cô bị kéo lên.
Tấn Duật kéo lên.
Hạ Ý Nùng liếc nhìn Tấn Duật.
Tấn Duật dường như không hề để ý đến tiếng cãi vã bên ngoài, anh ấn nút đóng cửa kính xong, anh lại rũ mắt tiếp tục xem báo cáo giấy, góc nghiêng khuôn mặt trầm ổn và tập trung.
Anh không nhìn cô, vô hình trung giúp cô giảm bớt áp lực xấu hổ.
“Đi chưa?” Tấn Duật lật sang trang giấy khác, đột nhiên hỏi.
Hạ Ý Nùng chần chừ hai giây, cô không muốn bỏ chị gái lại bên đường: “Chờ chút đã.”
Hạ Ý Nùng lo lắng cho chị, cô tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cửa kính cách âm rất tốt, không nghe thấy cuộc đối thoại bên ngoài, nhưng cô thấy Tấn Cẩn Tuân cất thuốc lá vào túi.
Hai người ngoài xe đấu khẩu kịch liệt, ai cũng cho mình là đúng, cãi nhau càng lúc càng hăng, Hạ Ý Nùng dần nhíu mày.
Tay cô đặt lên chốt cửa, cô chuẩn bị sẵn sàng mở cửa xuống xe lôi chị về, bỏ mặc Tấn Cẩn Tuân một mình bên đường.
Hai phút sau, phong cách bỗng nhiên thay đổi chóng mặt.
Hạ Khanh bất ngờ tát Tấn Cẩn Tuân một cái “bốp”, Tấn Cẩn Tuân không giận, anh ta còn cười, nhẹ nhàng ôm Hạ Khanh vào lòng.
Tấn Cẩn Tuân bất ngờ cúi đầu hôn Hạ Khanh.
Hạ Khanh giãy giụa, lại giáng thêm một cái tát vào mặt Tấn Cẩn Tuân.
Mặt Tấn Cẩn Tuân in hằn dấu tay đỏ ửng trong nháy mắt, nhưng thế mà anh ta vẫn cười, nụ cười dường như còn thỏa mãn hơn cả cái tát vừa rồi.
Tiếp đó, hai người bắt đầu hôn nhau ngấu nghiến.
Tấn Duật: “Lái xe.”
Hạ Ý Nùng: “…………”
Tài xế nhanh chóng nổ máy rời đi.
Hai người đang hôn nhau say đắm, đột nhiên nghe tiếng xe nổ máy rời đi, đồng thời dừng lại nhìn theo hướng chiếc xe. Chiếc xe đã lăn bánh đi thẳng không chút lưu tình.
Hạ Khanh cuống lên: “Túi xách của em ở trong xe!”
Tấn Cẩn Tuân: “… Điện thoại anh cũng ở trong đó.”
Hạ Khanh đẩy Tấn Cẩn Tuân: “Đuổi theo đi!”
Tấn Cẩn Tuân nhấc chân định đuổi theo.
Chiếc xe chạy được 100 mét bỗng dừng lại, lùi lại chỗ cũ.
Cửa mở ra, áo vest của Tấn Cẩn Tuân bị ném xuống chân anh ta, túi xách của Hạ Khanh bị ném lên trên chiếc áo.
Tấn Cẩn Tuân: “…”
Hạ Khanh: “…”
Xe của Tấn Duật lại rời đi lần nữa, để lại một làn khói xe mùa hè phả vào mặt hai người.
Tối hôm đó, Tấn Duật đi ăn cùng Hạ Ý Nùng ở bên ngoài.
Trong thủy tạ bên hồ của nhà hàng Tư Bếp, bữa ăn kiểu Trung Quốc được bày biện tinh tế. Trước mặt Hạ Ý Nùng còn có ba đĩa điểm tâm ngọt được chế biến cầu kỳ.
Xa xa là ráng chiều đang dần buông xuống, ánh hồng dịu dàng phản chiếu lên khuôn mặt hai người.
Gió rất nhẹ, liễu rủ thướt tha. Hạ Ý Nùng có tâm sự nhưng không muốn nói, lại thấy im lặng thì ngại ngùng, cô bèn cầm ly nước dừa chạm nhẹ vào ly của Tấn Duật: “Luận văn tốt nghiệp của em đạt loại xuất sắc, cảm ơn anh mấy hôm đó đã vất vả sửa luận văn cùng em.”
Tấn Duật nâng ly chạm lại: “Vừa nãy em do dự, hình như điều em muốn nói không phải chuyện này.”
Hạ Ý Nùng: “…”
Cô muốn hỏi chuyện con chó, muốn hỏi chuyện anh và Hạ Khanh.
Nhưng hỏi ra lại giống như cô em gái đang tọc mạch chuyện của chị, hẹp hòi, tâm cơ.
Hạ Ý Nùng thản nhiên chối bay: “Không có, em muốn nói chuyện này thôi. Anh toàn cấm em nói cảm ơn, nên em mới do dự xem có nên nói hay không.”
Tấn Duật đặt ly nước bên môi, trước khi uống liếc nhìn cô một cái: “Cho em cơ hội nói lại đấy.”
Hạ Ý Nùng: “… Không cần.”
Gió thổi làm tóc mái Tấn Duật hơi bay lên, áo sơ mi cũng phập phồng nhẹ.
Anh nghiêng đầu nhìn mặt hồ đỏ rực ánh hoàng hôn, bóng nước phản chiếu nụ cười nhạt nơi khóe môi anh.
Đối phó với người mạnh miệng, anh luôn có cách trị.
Một lát sau, Tấn Duật đặt ly nước xuống, gắp thức ăn vào bát Hạ Ý Nùng, nói: “Ngày mai chắc chị em không rảnh cùng em về ký túc xá thu dọn đồ đạc đâu, để anh đi cùng em.”
Hạ Ý Nùng không nghĩ nhiều: “Vâng.”
10 giờ sáng hôm sau, Tấn Duật đưa An Tri Hành cùng Hạ Ý Nùng về ký túc xá lấy đồ.
Nam sinh không được vào ký túc xá nữ, Tấn Duật đeo kính râm đứng dưới lầu đợi Hạ Ý Nùng. Khí chất phi phàm khiến các bạn học đi qua liên tục liếc nhìn khuôn mặt anh tuấn của anh, thì thầm bảo nhau mau nhìn, nhưng rồi lại bị khí trường lạnh lùng “người sống chớ gần” của anh dọa chạy mất.
Thư ký An cũng chăm chỉ rèn luyện giống ông chủ, hôm nay cô ấy mặc bộ đồ thể thao, chuẩn bị đại hiển thân thủ. Vốn tưởng xách cái thùng sẽ nhẹ nhàng, kết quả xách lên tầng một đã mệt bở hơi tai, đặt xuống xong phải hít sâu lấy hơi.
Xuống cầu thang cần phải khéo léo dùng lực, càng mệt hơn.
Hạ Ý Nùng đi phía sau xách bao tải đựng chăn đệm, cô cũng mệt đến th* d*c. Thấy trong bao còn chỗ trống, cô nhét thêm ít sách vào nên nặng hơn nhiều.
Hơn nữa dạo này cô hoàn toàn không tập quyền anh, cũng không còn ăn uống vô độ nữa, mỡ không có mà cơ bắp cũng chẳng còn.
Tấn Duật bước lên bậc thang đi về phía hai người, anh tháo kính râm đưa cho Hạ Ý Nùng. Tay áo sơ mi xắn lên để lộ cánh tay thon dài rắn chắc, một tay xách vali hành lý, một tay xách bao tải đựng sách và chăn đệm, hai tay xách nhẹ tênh, nhẹ nhàng đặt lên xe đẩy hành lý.
Trong trường cấm xe cơ giới đi lại, phải dùng xe đẩy chuyển đồ.
Tấn Duật cúi người sắp xếp đồ đạc, vòng eo thon gọn được cạp quần tây phẳng phiu tôn lên càng thêm mảnh khảnh, đôi chân thẳng tắp dài miên man. Các bạn học đi ngang qua không kìm được cứ ngoái nhìn về phía này.
Hạ Ý Nùng cũng nhìn theo hướng ánh mắt mọi người lên người Tấn Duật.
Từ lần đầu gặp mặt, cô đã biết dáng người anh đẹp đến thế nào rồi.
Tấn Duật xếp xong đi tới hỏi: “Còn gì nữa không?”
Hạ Ý Nùng thu hồi ánh mắt từ cánh tay cơ bắp rắn chắc của Tấn Duật, bỗng nhiên nghĩ đến lực tay anh thực sự rất lớn. Lần trước trong thư phòng anh, một tay anh đã dễ dàng ôm trọn và giữ chặt eo cô.
Eo anh cũng rất khỏe, sức bật tốt, dường như có sức mạnh vô tận, không bao giờ biết mệt mỏi vậy.
Hạ Ý Nùng cúi đầu đưa kính râm cho anh: “Còn vài đồ lặt vặt nữa, dọn dẹp vệ sinh một chút là xong.”
Tấn Duật nhìn cô: “Mặt em hơi đỏ.”
Hạ Ý Nùng: “… Mệt ạ.”
“Lấy từ từ thôi, không vội, đừng để mình mệt.”
“Vâng.”
Hạ Ý Nùng và An Tri Hành đi lại ba chuyến mới thu dọn xong tất cả đồ đạc.
La Tuyền đẩy xe, An Tri Hành đi bên cạnh La Tuyền.
Tấn Duật nắm tay Hạ Ý Nùng, bước đi thong thả về phía cổng trường.
Hạ Ý Nùng cảm nhận được rất nhiều ánh mắt đổ dồn về phía họ, nhưng Tấn Duật bên cạnh dường như chẳng hay biết gì.
Hôm nay Tấn Duật mặc quần tối màu và áo sơ mi rộng màu nhạt, chân dài eo thon như đang đi catwalk, khí chất lại như ông chủ đi xem show.
Hạ Ý Nùng: “Anh…”
“Hửm?” Tấn Duật rũ mắt nhìn Hạ Ý Nùng, dường như hiểu được sự do dự trong mắt cô: “Quen rồi. Em vẫn chưa quen à?”
Hạ Ý Nùng: “Bình thường không có nhiều ánh mắt thế này đâu.”
Bình thường cô lạnh lùng, ít biểu cảm, đa số mọi người trong trường đều biết cô, ánh nhìn không mãnh liệt như hôm nay.
Tấn Duật: “Không cần để ý ánh mắt người khác.”
Hạ Ý Nùng: “Vâng.”
Đồ đạc được xếp gọn lên xe, anh đưa Hạ Ý Nùng về nhà.
Hôm nay là ngày làm việc, bà Hạ Lưu Huỳnh và giáo sư Giang Sơ đều đi làm, Thời Diễn cũng đi làm, họ đều không có nhà.
Tấn Duật muốn đưa đồ vào tận nhà cho cô, đương nhiên Hạ Ý Nùng không có lý do gì từ chối, cô dẫn người lên lầu.
La Tuyền khuân đồ vào thang máy, rồi lại khuân đến cửa nhà Hạ Ý Nùng. La Tuyền và An Tri Hành rời đi, Hạ Ý Nùng mở cửa nhà nói với Tấn Duật: “Thực ra để ở cửa là được rồi, có nhiều đồ không…”
Lời chưa dứt, Hạ Ý Nùng nhìn thấy Hạ Khanh đang ngồi ở một đầu ghế sofa, và Tấn Cẩn Tuân ngồi ở đầu bên kia.
Cả hai người mặt lạnh tanh.
Trận cãi vã này từ hôm qua đến hôm nay vẫn chưa xong.
“Chị,” Hạ Ý Nùng bỗng cảm thấy nhà mình thật nhỏ bé, đưa đàn ông về nhà khiến cô thấy mất tự nhiên, khẽ nói, “Tấn Duật giúp em mang đồ đến.”
Đúng lúc đó Tấn Duật xách vali hành lý từ huyền quan bước vào, nhìn thấy hai người kia, giữa hai lông mày thoáng hiện vẻ không vui.
Hạ Khanh và Tấn Cẩn Tuân thấy Tấn Duật đến, họ nhanh chóng đồng thời đứng dậy giúp đỡ lấy đồ.
Tấn Cẩn Tuân đưa tay ra: “Chú hai, để cháu xách cho.”
Tấn Duật tránh đi: “Không cần, cháu cứ làm việc của cháu đi.”
Hạ Khanh cũng tới giúp: “Nùng Nùng em đừng động vào, để chị xách.”
Nhưng cô ấy dùng sức nhấc thử, thế mà không nhấc nổi.
Bình thường cô ấy có thể ngồi thì không đứng, có thể nằm thì không ngồi mà.
Hạ Khanh ngước mắt thấy Tấn Duật chuyển đồ vào phòng Hạ Ý Nùng, cô quay đầu lại mắng nhỏ Tấn Cẩn Tuân: “Chú hai anh đến rồi, anh còn không đi đi?”
“Không đi,” Tấn Cẩn Tuân cũng xắn tay áo lên, để lộ cánh tay rắn chắc, nhẹ nhàng xách món đồ trong tay Hạ Khanh đi, “Em cẩn thận cái eo đấy, không phải em hay kêu đau eo sao.”
Hạ Ý Nùng đứng bên cạnh nghe thấy nhíu mày lo lắng: “Chị hay bị đau eo ạ? Vẽ tranh mệt quá sao ạ?”
Cô chưa từng nghe ba mẹ nhắc đến chuyện Hạ Khanh bị đau eo, cô lo lắng chị có bệnh về lưng mà giấu gia đình.
Mặt Hạ Khanh đột nhiên đỏ bừng, nói nhỏ với Hạ Ý Nùng: “… Không có đâu, bảo bối, em vào với bạn trai em đi.”
Sau đó Hạ Khanh quay đầu mắng Tấn Cẩn Tuân: “Anh cút ngay ra ngoài cho tôi!”
Hạ Ý Nùng muộn màng hiểu ra, ảo não vì mình lỡ miệng, cô lập tức xoay người bước nhanh theo Tấn Duật.
“Từ từ, Hạ Ý Nùng, em đứng lại đó,” Tấn Cẩn Tuân bỗng nhiên nổi cơn, từ hôm qua đến giờ bị bà cô tổ tông Hạ Khanh này làm cho suy nhược thần kinh, lớn tiếng hỏi, “Hạ Ý Nùng, em nói với chị em đi, lúc anh tìm em anh có chạm vào em không, có động vào em không, lời nói của anh có thiếu tôn trọng em không? Anh nói với em thế nào?”
Nghe tiếng, Tấn Duật từ trong phòng ngủ bước ra, đứng bên cạnh Hạ Ý Nùng.
Anh không nói gì, nhưng rõ ràng là tư thế bảo vệ, ôm lấy vai Hạ Ý Nùng, anh liếc nhìn Tấn Cẩn Tuân một cái, ánh mắt lạnh lùng.
Vai Tấn Cẩn Tuân như bị áp lực nặng nề đè sụp xuống.
Nhưng vì Hạ Khanh, Tấn Cẩn Tuân cố gắng đứng vững chịu đựng.
Hạ Ý Nùng nhìn Hạ Khanh, hỏi ý kiến xem Hạ Khanh có muốn nghe không.
Hạ Khanh gật đầu.
Thực ra trước đây khi hai chị em ở chung, Hạ Ý Nùng đã hai lần thăm dò định nói với Hạ Khanh, nhưng Hạ Khanh đều ngắt lời cô.
Hạ Khanh không muốn nghe thì cô không nói.
Mãi đến hôm nay Hạ Khanh đồng ý, Hạ Ý Nùng mới nói: “Tấn tổng tìm em vào năm nhất đại học, nói muốn thường xuyên gặp em, cũng cam đoan sẽ không chạm vào em, anh ấy nói trong lòng anh ấy chỉ có bạn gái mình thôi, nhưng lúc đó em không tin lời anh ấy nên đã từ chối.”
Tấn Cẩn Tuân hỏi Hạ Khanh: “Tổ tông ơi! Nghe thấy chưa! Ngay cả người giống hệt em anh còn không chạm vào, sao anh có thể đi chạm vào những người phụ nữ kia chứ?”
Hạ Khanh lạnh lùng: “Ai biết anh có chạm hay không.”
Tấn Cẩn Tuân hết đường chối cãi, trầm giọng: “Khanh Khanh, mặc kệ em tin hay không, anh chỉ lấy họ ra để chọc tức em, muốn em quay về thôi.”
Hạ Khanh cười lạnh: “Tôi không tin, dù sao anh cũng là kẻ có thể lén lút sau lưng tôi đi ăn cơm với đối tượng xem mắt mà.”
Tấn Cẩn Tuân: “…”
6 năm, chỉ vì một chuyện này mà cô hành hạ anh ta suốt 6 năm.
Hạ Ý Nùng khẽ kéo tay áo Tấn Duật, ra hiệu Tấn Duật cùng cô đi ra ngoài.
Cô không giỏi xử lý những cảnh cãi nhau, từ nhỏ đã thế, khi Tần Đại Vi và Dương Duyệt cãi nhau, cô đều trốn sang nhà ông già Thẩm hàng xóm.
Tấn Duật gật đầu, sau đó anh dẫn cô quay trở lại phòng cô.
Hạ Ý Nùng: “?”
Tấn Duật khóa trái cửa lại, tiếng “cạch” vang lên rõ mồn một trong căn phòng yên tĩnh.
Anh xua tay với cô: “Anh gửi hai tin nhắn đã, em cứ thu dọn đồ của em đi, lát nữa họ đi ngay ấy mà.”
Nói xong, Tấn Duật ngồi xuống ghế sofa trước bàn trang điểm của cô, rũ mắt bấm điện thoại.
Hạ Ý Nùng ngẩn ngơ đứng đó vài giây, không hiểu sao lại dẫn Tấn Duật vào phòng mình, rồi ngồi xổm xuống kéo vali hành lý ra.
Trong vali này phần lớn là sách, cô lấy từng cuốn ra, vừa cẩn thận nghe ngóng bên ngoài.
Tiếng cãi vã bên ngoài dần nhỏ đi rồi im bặt, không biết là đi rồi hay vào phòng ngủ của Hạ Khanh.
Trong vali có sách chuyên ngành, cũng có sách của ba cô mua hồi đại học.
Ngoài ra còn có cuốn sách bác Thẩm tặng cô, cuốn mà ba cô đã ký tên cho cô ở sân tennis.
Hạ Ý Nùng đứng dậy đi đến bên cửa sổ, nương theo ánh nắng mở trang đầu tiên ra xem lời đề tặng của ba.
To Tiểu Tần:
Khi trời đông giá rét hãy chăm sóc bản thân thật tốt, đợi xuân về hoa nở, mây tan sương tạnh, nắng ấm sẽ hướng về phía cháu.
Ánh nắng rơi trên trang sách.
Ngón tay Hạ Ý Nùng lướt trên những dòng chữ, nhẹ nhàng v**t v*.
Ánh dương ấm áp thực sự đã đến rồi.
Khóe mắt cô chú ý thấy Tấn Duật cất điện thoại, anh đứng dậy đi vào phòng vệ sinh trong phòng cô.
Trong phòng vệ sinh vang lên tiếng nước chảy rửa tay.
Tấn Duật ở đâu cũng có thể ung dung tự tại như vậy, Hạ Ý Nùng cũng không nghĩ nhiều, cô tiếp tục lật sách xem.