Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Diễn đàn Thợ Săn Vô Tận.
1L (Chủ thớt): [Có hậu tạ] Xin bí kíp để được gặp và chữa trị bởi NPC y tế Ôn Thành Ngọc.
2L: Anh ta không phải NPC cố định của một phụ bản nào cả, hơi khó gặp đấy.
3L: Quái vật ba chân thì dễ tìm, chứ NPC hai chân đi lung tung thế này thì khó lắm, gian nan nha.
4L: Chủ thớt cần thuốc trị liệu không? Tìm tôi này~
5L (Chủ thớt): Cho hỏi giá lịch sự.
6L: Nhắn tin riêng.
7L: Lầu trên là rắn thành tinh à? Cứ xì xì xì (ib/si) suốt thế.
8L: Hình như trước đây trên diễn đàn có người nói anh ta ở cùng tòa nhà với NPC đó thì phải.
9L: Đừng nhắc nữa, anh ta suốt ngày không có nhà.
10L: Lầu trên là hàng xóm của anh ta à? Xin kiểu ảnh chụp chung.
11L: Xin địa chỉ.
12L: Đồng cầu xin.
...
21L: Gửi rồi đấy, thấy không?
22L: Không thấy, người tốt bụng nào gửi lại lần nữa đi.
23L: Trời ạ, bộ các ông muốn làm cái thớt này bị khóa luôn hay sao? Nhắc nhở chút, chức năng cấm ngôn và khóa tài khoản của diễn đàn này vẫn còn hoạt động đấy nhé.
24L: Rốt cuộc cái diễn đàn nát này ai là quản trị viên vậy?
25L: Tôi còn muốn hỏi ai là đại BOSS đứng sau cái trò chơi chết tiệt này cơ.
26L: Sao thế? Kể chi tiết nghe xem nào.
27L: [Đảo mắt]
28L (Chủ thớt): Không ai thử đến tận cửa tìm NPC đó à?
29L: Chủ thớt à, chuyện gì bạn nghĩ ra được mà chưa ai làm, thì chắc chắn là có lý do không thể làm đấy.
30L: Có ai muốn nghe câu chuyện "Thằng bạn tôi bị thú cưng của NPC tát liên tục 800 cái" không?
31L: Thế thì bạn kém rồi, bạn tôi còn bị đích thân NPC quất cho một trận cơ.
32L: "Thằng bạn" mà các ông nói... thực ra là chính các ông đúng không?
33L: Câu chuyện "Tôi có một người bạn" chưa bao giờ lỗi thời cả.
...
46L (Chủ thớt): Vậy phải làm sao đây? Không phải có thể dùng điểm tích lũy tìm NPC đó chữa trị sao? Sao lại từ chối chữa trị?
47L: Chủ thớt gấp thế sao không mua thẳng thuốc trị liệu đi? Tôi đoán là trong thời gian ngắn bạn không tìm được NPC đó đâu.
48L (Chủ thớt): ... Đắt quá.
49L: Nghe mà xót xa.
50L: Tôi còn nhớ lý do NPC đó đưa ra cho tôi là: Hành nghề y trái phép bị thu hồi giấy phép hành nghề.
51L: Cười chết mất.
52L: NPC tuân thủ pháp luật, còn bạn và tôi là ngoài vòng pháp luật đúng không?
53L: Không phải là cái cớ sao orz.
54L: Trong phụ bản bạn tìm anh ta thì được, chứ ngoài phụ bản thì chưa chắc. Hay là bạn thử xây dựng quan hệ tốt đi, thu phục được thì khỏi phải lo lắng nữa.
55L: Thu phục? Nhìn cái tính khí thối tha mềm mỏng không ăn, cứng rắn không xong của anh ta đi, hừ.
56L: Công hội chúng tôi phái cả nam lẫn nữ qua rồi, kết quả bị đá văng về hết [Bi thương].
57L: Nhóc con, cứng không được thì chơi bài mềm mỏng chứ gì.
…
Tiếng chuông báo thức vang lên, Ôn Thành Ngọc mắt nhắm mắt mở dậy đánh răng rửa mặt và làm bữa sáng. Do ảnh hưởng của phụ bản, các ngành nghề đều đình trệ nghiêm trọng. Kể từ khi tiệm ăn sáng mở mười năm dưới lầu phá sản, anh chỉ có thể tự nấu nướng.
Đợi đến khi anh bưng thức ăn lên bàn, Nhện Mặt Máu vẫn đang ngủ say sưa, chân tay vung vẩy tứ phía, nhưng Ôn Thành Ngọc không trách nó, vẫn để riêng cho nó một bát cơm nhỏ.
Mấy ngày nay anh nghỉ ngơi cũng không tốt lắm. Mỗi ngày đều có người dùng đủ mọi thủ đoạn cố gắng tiếp cận anh, mấy hôm trước còn có một người chơi b**n th** giả gái đòi "hẹn hò" với anh nữa.
Dù không ra khỏi cửa, chuông cửa nhà anh cũng chưa bao giờ được yên tĩnh. Đủ loại phương thức thăm dò hiện đại xuất hiện không ngừng, ngay cả ban đêm Nhện Mặt Máu cũng phải đứng gác cảnh giác.
Ôn Thành Ngọc đã sớm chuẩn bị tâm lý cho việc này. Địa chỉ bị lộ là chuyện sớm muộn, anh ra khỏi phụ bản chắc chắn sẽ về nhà, mà khu này không chỉ có mình anh ở, người chơi trao đổi thông tin với nhau thì tin tức của anh sẽ lan truyền rất nhanh.
Ôn Thành Ngọc đang ăn sáng, định cầm điện thoại xem tin tức thì nhận được tin nhắn từ trường cũ – Học viện Y khoa Đại học A:
"Kính gửi ông Ôn Thành Ngọc: Học viện Y khoa Đại học A sẽ tổ chức Lễ kỷ niệm 100 năm thành lập trường vào ngày 21 tháng này. Trân trọng kính mời ông trở lại trường xưa, cùng ôn lại tâm niệm ban đầu của người thầy thuốc và cảm nhận lịch sử hào hùng của trường.
Chi tiết liên hệ: 186XXXXXXX06.
Ban tổ chức Lễ kỷ niệm Học viện Y khoa Đại học A."
Ôn Thành Ngọc vô cảm tắt tin nhắn. Anh không có tiền dư để quyên góp cho trường, thế là tiếp tục lướt tin tức. Ban đầu anh không để tâm, nhưng lướt được một lúc, hộp thư điện tử lại nhận được một email với tiêu đề: "Kính gửi cựu sinh viên".
Ôn Thành Ngọc nhíu mày. Chưa kịp làm gì, điện thoại đã tự động thoát khỏi giao diện tin tức để mở email. Khoảnh khắc email mở ra, toàn bộ màn hình điện thoại lập tức tối đen, nhấn thế nào cũng không có phản ứng.
Ôn Thành Ngọc sững người, đang lúc tưởng rằng mình lại phải tốn một khoản tiền mua máy mới thì bỗng nghe tiếng Nhện Mặt Máu "chít chít" chạy tới. Vì chưa ngủ dậy hẳn nên nó còn chưa mở mắt, sáu chân kéo theo hai chân bị thương, chạy lạch bạch khá nhanh.
Nhện Mặt Máu lao thẳng vào lòng Ôn Thành Ngọc, ngay lập tức sử dụng [Lá Chắn Tinh Thần] bao bọc lấy cả hai. Vì mấy ngày nay luôn cảnh giác nên dây thần kinh của nó rất nhạy cảm, bảo vệ Ôn Thành Ngọc gần như đã trở thành bản năng.
Ôn Thành Ngọc buông tay, chiếc điện thoại rơi xuống mặt bàn phát ra tiếng xèo xèo. Anh ôm Nhện Mặt Máu lùi lại vài bước. Nhưng điện thoại không nổ, trên màn hình đen kịt hiện lên mấy chữ đỏ như máu, nội dung giống hệt tin nhắn mời tham gia lễ kỷ niệm.
Cùng với sự xuất hiện của dòng chữ, trên bảng trạng thái của Ôn Thành Ngọc hiện lên mấy hiệu ứng tiêu cực, may mà Nhện Mặt Máu đã kịp thời dùng kỹ năng. Đồng thời, thông báo hệ thống vang lên:
[Bạn có chấp nhận lời mời, với tư cách cựu sinh viên đến Học viện Y khoa Đại học A tham gia hoạt động Lễ kỷ niệm 100 năm thành lập trường không?]
[Phân loại cấp độ phụ bản "Lễ kỷ niệm 100 năm": Cấp B.]
Thật hiếm thấy, Ôn Thành Ngọc vậy mà có thể vào phụ bản với một thân phận tương đối nhẹ nhàng. Cuối cùng anh cũng không cần vừa đi làm thuê vừa khám phá phụ bản nữa, ước chừng trường cũ của anh cũng không cần nhân viên tạm thời nào cả.
Ôn Thành Ngọc không hề bài xích việc vào phụ bản. [Cuộn giấy Thế giới] vẫn còn xa vời mới thu thập đủ, mà ký ức cá nhân của anh cũng bị khuyết một mảng lớn. Hướng Chiêu quen biết anh ở Bệnh viện số 3 Tây Thành, nhưng hoàn toàn không biết gì về trải nghiệm trước đó của anh, và trong vòng chơi trước chính anh cũng chưa từng nhắc tới.
Nhân cơ hội vào phụ bản về trường cũ này, Ôn Thành Ngọc cũng muốn tìm hiểu lý do tại sao ngày xưa mình không nộp đơn học lên Tiến sĩ để tiếp tục nghiên cứu. Rất kỳ lạ là khi nhớ lại đoạn ký ức này, đầu óc anh lại trắng xóa, thậm chí khuôn mặt của giáo sư hướng dẫn cũng có chút mờ nhạt.
Sau khi Ôn Thành Ngọc chọn tiếp nhận nhiệm vụ phụ bản, điện thoại của anh ngay lập tức khôi phục lại bình thường.
"Chít chít chít chít." (Tui đi ngủ đây.) Thấy đã an toàn, Nhện Mặt Máu đảo mắt một cái rồi ngủ thiếp ngay trên tay Ôn Thành Ngọc. Nó phải tận dụng mọi thời gian có thể để nghỉ ngơi.
Trở lại trường cũ, vừa nhìn thấy cổng chính vẫn tráng lệ như xưa, Ôn Thành Ngọc nảy sinh một dự cảm không lành. Quả nhiên anh vừa tiến lại gần cổng đã trực tiếp bị kéo vào phụ bản. Đi cùng anh còn có các người chơi khác, một số người đã lập đội từ trước khi đến.
Ôn Thành Ngọc và những người khác nhận thấy rào chắn màu đỏ ban đầu chỉ bao gồm bên trong học viện nên có chút lơi lỏng cảnh giác. Không ngờ vừa đến cổng trường đã nhận được thông báo của hệ thống rằng họ đã vào phụ bản, và rào chắn màu đỏ kia âm thầm tiến về phía trước một đoạn, bao trùm cả họ lẫn con đường trước cổng trường.
Chuyện này chẳng lẽ tương đương với việc phụ bản có thể di chuyển? Một vài người chơi nhạy cảm lập tức nhận ra sự nguy hiểm đằng sau.
Ôn Thành Ngọc âm thầm quan sát những người chơi xung quanh, số lượng chỉ tương đương với quy mô một phụ bản vừa và nhỏ, nhưng diện tích Đại học A thì không hề nhỏ chút nào. Anh còn thấy vài người chơi quen mặt, và gần như tất cả người chơi cũng đều chú ý đến Ôn Thành Ngọc.
Bởi vì dấu chấm than màu vàng trên đầu anh quá rõ ràng. Có vài người chơi còn bí mật lại gần một chút để xem có nhiệm vụ nào có thể nhận không. Mặc dù vậy, mọi người thình lình bị kéo vào phụ bản nên đa số đều chưa chuẩn bị tâm lý, nhất thời không ai dám hành động thiếu suy nghĩ.
Cổng chính Đại học A đóng chặt, chỉ mở một lối đi nhỏ ở cửa phụ. Có ba sinh viên dựng một cái lều che nắng ở lối ra vào, trên bàn bày giấy bút, bên cạnh có tấm biển đứng chỉ viết đúng ba chữ: Nơi điểm danh.
Họ đứng từ xa nhìn Ôn Thành Ngọc và những người chơi không dám tiến lại gần, cũng không thúc giục, cả cơ thể đều ẩn trong bóng tối dưới lều, không nhìn rõ biểu cảm trên khuôn mặt.
Một vài người chơi đứng gần đó thử tiến lên vài bước, quan sát kỹ họ: làn da trắng như sứ, mịn màng không tì vết. Đám sinh viên vốn đang ngồi yên lặng bỗng đột ngột quay đầu nhìn họ, theo động tác đó, thấp thoáng còn nghe thấy tiếng va chạm lạch cạch thanh thúy của đồ gốm sứ.
Gương mặt cả ba người đều treo một nụ cười với độ cong giống hệt nhau. Mở màn không thuận lợi, vừa vào phụ bản đã đụng độ quái vật, nhưng hiện tại có vẻ như chúng vẫn chưa bị chọc giận.
Nhện Mặt Máu có thính lực tốt, nó nằm bò trên đầu Ôn Thành Ngọc, mắt quan sát sáu hướng tai nghe tám phương, đem tất cả thông tin nghe được truyền đạt cho anh.
"Chúng ta phải đi điểm danh sao?"
"Cậu ngốc à, đợi thêm chút đi, kiểu gì cũng có người không nén được tính tình mà lên trước."
"Chẳng có gợi ý gì cả, không biết có giới hạn thời gian không."
"Chắc chắn là có, trong yêu cầu thông quan chẳng phải đã nói rồi sao? Phải tham gia thành công lễ kỷ niệm mới tính là thông quan, mà lễ kỷ niệm thì có thời gian tổ chức."
"Nhưng cứ kẹt ở đây…"
...
"Ê, nhìn kìa, đó có phải NPC y tế không?"
"Chúng ta may mắn thật, dù độ khó phụ bản cấp B hơi cao nhưng có anh ta ở đây, ước chừng tỷ lệ sống sót sẽ cao hơn nhiều."
"Hay là mình lên bắt chuyện tí cho quen?"
…
Ôn Thành Ngọc tránh né những ánh nhìn nóng rực đó. Những người chơi kia dường như không hề kiêng dè khi bàn luận về quy tắc thông quan, vậy nghĩa là quy tắc đã được công khai cho tất cả người chơi ngay từ đầu, ngoại trừ Ôn Thành Ngọc.
Mở màn đã công khai quy tắc thông quan, vậy chắc chắn độ khó sẽ được tăng lên ở những phương diện khác.
Các người chơi bắt đầu tự phát tụ tập lại để bàn bạc đối sách.
[Bạn đã lỡ mất lượt điểm danh, không thể tham gia thành công lễ kỷ niệm, thật đáng tiếc...]
Tiếng hệ thống đột ngột vang lên, sắc mặt tất cả mọi người lập tức trở nên khó coi. Thân hình Ôn Thành Ngọc lảo đảo, khi mở mắt ra lần nữa anh vẫn đứng ở vị trí cũ. Việc đầu tiên anh làm là nhìn đồng hồ – thời gian đã quay ngược lại.
Ba người gốm sứ kia vẫn ngồi dưới lều, thỉnh thoảng còn làm động tác xem tài liệu. Khi có người nhìn họ, người gốm sứ còn vẫy tay mời họ lại gần.